Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 934: Chúng tôi tự làm!



Xe thương vụ màu đen, nhanh chóng xuyên qua con đườngthành phố, chạy thẳng đến con đường náo nhiệt phía trước! !

Một bóng dáng màu đen, lập tức xuất hiện trước tháp đồng hồ của nhà thờ, tay nâng súng hạng nặng lên, nhắm trúng xe thương vụ dưới lầu chuẩn bị chạy qua cao ốc chính phủ, nhìn trong cánh của sổ màu đen, đưa mắt nhìn rất lâu rất lâu, rốt cuộc viên đạn trên thang, liền nhắm ngay xe thương vụ đang gấp rút chyaj nhanh, mới nhắm ngay ba giây, nhưng trong nháy mắt họng súng nâng lên nhắm chiếc xe cỡ lớn đang chạy hướng ngược lại ở phía trước , trọng lực mà bấm cò! !

“Phanh ————” một luồn ánh lửa nổ lên, lại một lần mãnh liệt thẳng chạy trốn ra ngoài, trong nháy mắt đánh trúng xe buýt phía trước , một tiếng phá hủy sau, thân xe mãnh liệt xảy ra hoả hoạn, vốn chen chúc con đường ngang thẳng lao đến, sẽ phải vọt tới đụng vào xe thương vụ kia! !

Người lái xe thương vụ thấy xe sắp đụng vào xe buýt đang cháy kia, anh ta nặng kêu một tiếng, lập tức nhanh chóng xoay tay lái, thân xe vừa mới gấp dừng lại! !

“Phanh ————” một viên đạn bắn ra, trong nháy mắt đánh trúng cửa xe thương vụ, một âm thanh nổ tung, cửa xe bị tạc ra, lồng ngực của hai người vệ sĩ cũng trong nháy mắt bị miếng sắt đâm vào, ngã xuống đất đã chết! !

Tám người áo đen, ba nữ năm nam, đang mặc quần áo thường, rồi lại nắm chặt súng ngắn, từ trong đám người rối loạn lấy tốc độ ánh sáng, bước nhanh mà đi tới, người đàn ông cầm đầu không nói hai lời, liền trong nháy mắt nhảy lên một thân xe, nổi giận gầm lên một tiếng, lên chân nặng đá đầu vệ sĩ vừa mới đi ra khỏi xe thương vụ, chỉ nghe cộp một tiếng, người vệ sĩ đứng đầu, lập tức bị đá đoạn! ! Xe thương vụ lại đi r aba vệ sĩ, đồng thời đứng dậy, hướng về người áo đen kia mới chịu vung lên súng ngắn, đều muốn nhanh chóng giải quyết hắn ta! !

“YAA.A.A.. ————” một người con gái gợi cảm, đang mặc áo ba lỗ màu đen, quần màu xanh lá cây mê người, không nói hai lời, ngay tại vệ sĩ muốn bắnp, lên chân nặng đạp mất ba người vệ sĩ kia, lúc cô rơi xuống đất dĩ nhiên nhanh chóng lóe ra lợi châm, nặng nề đâm về phía cổ ba người vệ sĩ, người áo đen còn lại, đồng thời vội ùa lên, muốn vào xe thương vụ ————

“Phanh phanh phanh phanh phanh! !” Trong xe một thân ảnh màu đen, bỗng nhiên xuất hiện, hướng xông tới người áo đen lấy tốc độ ánh sáng, nặng đá năm chân, anh tên gọi Trương Khải, cận vệ của Tưởng Thiên Lỗi, chỉ thấy thân thủ của anh rất mạnh mẽ mà bay vọt xuống xe, bên cạnh cùng vài tên áo đen nhanh như tia chớp, nhanh chóng đánh nhau, vừa gào thét kêu trong xe lái xe : “Lập tức đưa cô ấy đi! !”

Lái xe lập tức nổ máy xe, tại lưỡng đồng bạn kiềm chế như bọt dưới tình huống, lập tức nổ máy xe, nhảy đương sẽ phải thay đổi thân xe ly khai! !

“YAA.A.A.. ————” Một người con gái khác xoay thân xe trong nháy mắt, cô mãnh liệt từ một thân xe khác bay vọt đến, hai tay nặng đập cửa sổ xe kia, phịch một tiếng, miểng thủy tinh nứt ra, thân hình của cô lưu loát mà xông vào trong xe, vừa muốn tìm vị trí Như Mạt, liền thấy hai vệ sĩ thân thủ cực nhanh mà móc súng lục ra, muốn bấm cò, cô trong nháy mắt xoay người, trong thùng xe không gian thu hẹp, né qua hai viên đạn, cũng đồng thời hướng về phía vệ sĩ phóng ra lợi tiêu! !

Hai vệ sĩ nhanh chóng tránh tiêu, một người níu chặt Như Mạt, không cho cô thừa cơ mà chạy, một người rất nhanh tiến lên cùng cô kia đánh nhau! !

Một tòa nhà cao ốc sớm có chuẩn bị, cầm nắm súng trường hạng nặng, nhắm ngay Trương Khải cùng đồng bạn của mình mãnh liệt đánh nhau, anh ta trong nháy mắt liền bóp cò, phịch một tiếng, Trương Khải trúng đạn lạc, miệng phun mạnh ngụm máu, ngã sấp trên đất, vừa tràn máu, vừa run lẩy bẩy mà xoay người, nhìn về phía xe thương vụ! !

Ba người áo đen đã nhanh chóng giải quyết vệ sĩ, đồng thời hộ tống Như Mạt rời khỏi xe thương vụ, chân trước mới vừa rời đi, một viên đạn lại bắn tới phịch một tiếng, nổ trong xe thương vụ kia, thân xe nhanh chóng muốn nổ tung lên, ánh lửa nổi lên bốn phía! !

Cả người Trương Khải cũng theo thân xe bạo tạc nổ tung, mà bị phản lực lại lần nữa đứng lên, điên cuồng nện lên rào chắn ven đường, lại mãnh liệt phun một bụm máu!

Người con gái áo đen cầm đầu, vừa đỡ Như Mạt đi lên phía trước, vừa tàn nhẫn nhìn Trương Khải, không nói hai lời liền giơ súng ngắn lên, phịch một tiếng, viên đạn bay thẳng trái tim của anh, xác nhận anh đã chết, mới lại tiếp tục đỡ Như Mạt đi phía trước! !

Trong nhà thờ phía trước, liền bắn ra vài phát súng ánh lửa nổi lên bốn phía, vì bọn họ mở đường! !

Tiêu Yên cùng Giang Thành, dẫn một đám veek sĩ, nhanh chóng chạy tới, trước một bước chạy đến hiện trường đang không tốt, vừa rồi muốn đưa tay bắn súng————

Một người áo đen trong số đó, giơ một bé trai đang khóc lên, không nói hai lời, đưa nhóc lên cao, ném một cái lên không trung, phun một tiếng, bé trai khóc thét lên, Giang Thành cùng Tiêu Yên thấy thế, tung người nhảy lên, tiếp được bé trai kia———— tên bắn súng ở gác chuống, nghiêng người cúi xuống, nhắm ngay Giang Thành cùng Tiêu Yên liền bắn đạn ra, phịch một tiếng.

“A! !” Cánh tay của Giang Thành trúng đạn, ôm bé trai đè dưới thân, mãnh liệt lăn lộn trên mặt đất! !

Nhiều người áo đen cất súng, lại nhanh chóng đỡ Như Mạt đang tiều tụy và bị thương rời khỏi hiện trường!

***

“Cái gì hả?” Trang Hạo Nhiên đang ngồi trên ghế salon trong phòng bệnh của Lnahx Mặc Hàn, mãnh liệt đứng lên, nhìn về phía Tiêu Yên, không thể tin nổi mà kêu lên nói; “Như Mạt được cứu đi?”

“Vâng! !” Tiêu Yên nặng nề thở ra, vịn cánh tay, người cũng bị thương, bất đắc dĩ nói : “Thời điểm chúng tôi tới, đã chết tổn thương gần hết, đang muốn đuổi bắt, ai biết bọn họ sớm có chuẩn bị, cá súng trường đã mai phục ở các lầu phía trước, bắt đầu tấn công chúng tôi! Thực sự không ngờ là, vệ sĩ nhà họ Tưởng, cũng đã chết hết! !Ngay cả Trương Khải cũng đã chết! !”

“... ... ...” Trang Hạo Nhiên chỉ cảm thấy lồng ngực khó thở, hai quả đấm mãnh liệt mà nắm chặt, sáng nay anh mới biết được, thì ra ba năm trước đây người hủy má trái Đường Khả Hinh đúng là Như Mạt, đã lâu như vậy, cô từng giây từng phút đều muốn đưa Khả Hinh vào chỗ chết! ! Nắm đấm dần dần nắm chặt, phát ra tiếng vang răng rắc, trong thân thể giống như có con hổ mãnh liệt, muốn phá tung người ra, hai con ngươi nhanh chóng lóe ra ánh sáng cường thế! !

Lãnh Mặc Hàn cũng nửa nằm ở trên giường bệnh, hai con ngươi lóe lên một cái, nhanh chóng nói : “Như Mạt lần này được quy mô lớn như vậy cứu đi, phía sau khẳng định còn có người ủng hộ! Hơn nữa vô cùng có khả năng cô ta sẽ gặp mặt thủ lĩnh những người áo đen! Tôi luôn nghi ngờ thân phận của cô ta, cô ta có khả năng là con gái của thủ lĩnh! Nghe nói cô ta đã biết không ít bí mật của Tưởng gia, lần này cùng tổng giám đốc Tưởng đàm phán không tốt, vô cùng có khả năng bị người phản bội! !”

Lúc này Lâm Sơ Nhai cũng nhanh chóng phân tích nói : “Lần này Hoàn Cầu và Chính phủ dính líu tới quy mô như vậy! Nhất định sẽ đắc tội người trong bóng tốikia, hắn cũng vô cùng có khả năng là đầu sỏ gây nên cái chết của ba trăm người thôn dân! Phải biết rằng lật đổ Hoàn Cầu, sẽ có bao nhiêu người được lợi? Mặc kệ là công ty hay người trong chính phủ!”

“Lão đại! !” Tô Lạc Hoành nghe lời này, nhanh chóng ngẩng đầu, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên nói; “Người... Cầm chai rượu đỏ này..”

Ánh mắt của Trang Hạo Nhiên mãnh liệt mà lập loè.

Mọi người đẫ hiểu ý của anh ta, cũng không dám lên tiếng.

Cả người tràn ngập mùi thuốc súng. Trang hạo nhưng đã trầm mặc một hồi lâu, mới rút cuộc cười xoay người, nhìn về phía mấy người bọn họ, mang theo một chút nhẹ nhõm, hai con ngươi lóe lên ánh sáng sắc bén, nói; “Chúng ta khi còn bé không rõ, có ít ngườiđấu tranh vì tiền tài, mà tàn nhẫn giết chóc! Trong đó có biết bao nhiêu người đã chết? Trên thế giới này, những thứ không thể tin được có rất nhiều! !Mặc kệ là âm mưu, hay là ám toán! ! Nếu chúng ta càng e ngại chiến tranh, suy nghĩ bình thường, thì càng có khả năng sẽ trở thành đối tượng cho người khác giết! Đã im lặng thời gian quá lâu, liên lạc với Đế Đô xem thế nào!”

“Đã hiểu!” Lãnh Mặc Hàn trực tiếp phân phó Tiêu Yên nói; “Lập tức phân phó người của chúng ta, nhanh chóng điều chế dược phấn cho tốt, sau đó mới xuất phát đến huyện Từ Văn! Lần này tôi nhất định phải dọn sạch sào huyệt của bọn họ! !”

“Vâng! !” Tiêu Yên lập tức gật đầu.

“Chúng ta có nên xin Thử tướng giúp đỡ chút hay không?” Tô Lạc Hoành ngẩng đầu, nhìn về phía Trang Hạo Nhưng.

“Không cần!” Trang Hạo Nhiên nhanh chóng đáp lời, hai con ngươi lưu chuyển, đều có ý định, lúc này gọi Điệp Y tới! !

Vẻ mặt của Điệp Y lạnh lùng đi tới, ngẩng đầu nhìn về phía Trang Hạo Nhiên.

“Đi tìm Như Mạt! ! Tôi nhất định phải tự mình tra hỏi cô ta! !” Trang Hạo Nhiên ngừng một chút ngẩng mặt lên, hai con ngươi thâm sâu lộ ra sát khí phẫn nộ, âm u mà lại nắm chặt quả đấm, nói : “Tìm cô ta... Phải tìm ra cô ta cho tôi! !”

Điệp Y lập tức gật đầu, đứng dậy đi ra ngoài!

Tiếng gõ cửa, thời điểm này nhanh chóng vang lên.

Tiêu Đồng bước nhanh đi tới, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, nhanh chóng nói : “Chủ tịch Tưởng có chuyện tìm ngài!”

Trang Hạo Nhiên chậm chạp quay đầu, nhìn về phía Tiêu Đồng, mi tâm xiết chặt.

Tiêu Đồng dừng lại một chút, lại tiếp tục nói : “Ông ấy nói muốn gặp anh ngay! ! Xin ngài lập tức đến Hoàn Cầu.”

“... ...” Trang Hạo Nhiên dừng lại một chút.

Lãnh Mặc Hàn có lẽ đoán được một chút, mấy người Tô lạc Hoành và Lâm Sơ Nhai cũng đoán được phần nào, tất cả đều trầm mặc mà nhìn anh, nói : “Có một số việc, cuối cùng cũng lừa không được...”

“... ...” Trang Hạo Nhiên vẫn đứng tại chỗ suy nghĩ một chút, trên mặt lướt qua một khí thế thật đáng sợ, xoay người đi ra ngoài!

Đường Khả Hinh vừa mới được chú Phúc và Bác Dịch sơ cứu xong, lực độ vừa phải đỡ cánh tay, đi ra phòng bệnh, rồi lại mấy người Trang Hạo Nhiên đã nhanh chóng đi ra ngoài, người lộ ra hơi thở nặng nề, đôi mắt của cô chợt khẽ lướt qua chút lo lắng, hỏi : “Có chuyện gì vậy? Sao sốt ruột như vậy?”

Tiểu Hà cũng nhìn bóng lưng của Trang Hạo Nhiên, có chút lo lắng nói; “Nghe nói Như Mạt tiểu thư lúc bị cưỡng chế đưa vềkhách sạn Á Châu, được cứu đi, trong đó chết rất nhiều vệ sĩ cùng người qua đường!”

“A! !” Đường Khả Hinh không thể tin nổi mà quay đầu, nhìn về phía tiểu Hà, đáy lòng mãnh liệt phát lạnh, nói : “Có chuyện này?”

“Ừ!” Tiểu Vi cũng gật gật đầu, từ nghề nghiệp cảm thấy sự việc bên trong, tay của cô ta không nhịn được mà nắm chặt cánh tay của Khả Hinh, thề nhất định phải bảo vệ an toàn của cô ấy!

***

Biệt thư yên tĩnh trên đỉnh núi, truyền đến từng đợt tiếng kêu thống khổ! !.

Cả người Như Mạt toàn là máu nằm lăn lộn ở trên giường, tùy ý bác sĩ cầm lấy kìm giải phẫu, ở trên người của mình, gấp một miếng một miếng thủy tinh ra, mỗi kìm đi ra một miếng, liền máu tươi đầm đìa, cô từng đợt thống khổ mà kêu lên đến khàn cả giọng, tay đầy máu, nắm chặt ga giường kia, hai con ngươi run rẩy hiện lên phẫn hận, nhìn về phía bầu trời, lửa giận ngút trời, nghiến răng nghiến lợi nói; “Đường Khả Hinh! ! Hôm nay tôi phải chịu đau đớn như vậy, đều là cô! ! Đều là cô tạo thành! !Cô cướp đi Thiên Lỗi! !Cô còn muốn đưa tôi vào chỗ chết! ! Tôi nhất định không buông tha cô! ! Tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô! !”

Mười người áo đen trầm mặc mà đứng ở một bên, ngẩng đầu, nhìn về phía Như Mạt, giống như lập lời thề nói : “Tiểu thư, cô yên tâm! ! Chúng tôi nhất định sẽ giết cô ta, báo thù cho cô!”

Đôi mắt quyến rũ rưng rưng mà chuyển động! !

Cô nghiến răng nghiến lợi, mặc cho bác sĩ gấp thủy tinh ở trên tay mình ra, rồi lại phẫn hận nói : “Các ngươi đều là phế vật! ! Tôi không bao giờ tin tưởng các ngươi nữa! Hành động lần nào cũng thất bại! !Sao chúng ta có thể giao phó với quản lý Lưu đây! ? Thậm chí còn đem Uyển Thanh ném đi! ! Liền một con tin cũng không có! ! Phế vật! ! Phế vật! !Chờ cha tôi đến, từng bước từng bước xử lý các ngươi!”

Mười người áo đen, tất cả đều trầm mặc mà đứng một chỗ, cúi đầu xuống, không lên tiếng! !

Bác sĩ cầm kìm phẫu thuật, cẩn thận từng li từng tí mà lấy miếng thủy tinh từ bên hông Như Mtạ ra, nhẹrút ra một miếng thủy tinh khối dài bằng một ngón tay!

“A ————” Như Mạt lại đổ đầy mồ hôi chảy nước mắt, ngửa đầu phẫn nộ mà kêu to; “Đường Khả Hinh! ! Tôi ngươi nhất định phải khiến cô sống không bằng chết! !”

Một chiếc xe thương vụ màu đen, thắng gấp ở trước biệt thự, cửa phanh một tiếng mở ra, người đàn ông đi ra như là quân nhân, mỗi người bọn họ đều khỏe mạnh khí phách, mặt cường tráng như sắt, đằng đằng sát khí, cùng tập trung một chỗ đi vào biệt thự, người áo đen muốn ngăn cản, hai tay của bọn họ như gió mà ném súng ngắn ra ngoài, lấy tốc độ như sét đánh, viên đạn như muốn bắn ra, nhắm ngay người trước mặt ————

Người áo đen biết rõ thân phận của họ, liền không lên tiếng, để cho bọn họ lách mình đi vào! !

Như Mạt tiếp tục chịu đựng đau đớn, đổ mồ hôi kêu to, ngón tay như là ma quỷ mà nặng nề nắm chặt đệm giường, thân thể run rẩy mà kêu to.

Một trận tiếng bước chân nặng nề vang lên! !

Nhiều người áo đen móc súng lục ra trong nháy mắt, nhắm ngay cửa vào phòng ngủ——

Mười người áo đen, đang mặc âu phục màu đen, vẻ mặt lạnh lùng đi tới, cũng không sợ súng ngắn, chẳng qua là nhìn Như Mạt nằm trong vũng máu, bộ dáng đau đớn như vậy, nói : “Uỷ viên Lưu chúng tôi đối với hành động lần này của nhóm người của cô, vô cùng thất vọng! ! Chẳng qua bởi vì trải qua thời gian dài, chúng ta hợp tác vui vẻ, cũng không thể bởi vì một hai chuyện, liền chặt đứt mối quan hệ hợp tác! Hơn nữa chúng tôi còn có rất nhiều chuyện, cần dựa vào cha cô!”

Như Mạt nằm ở trên giường, đau không thở nổi, đổ mồ hôi nhìn chỗ nào đó ở phía trước, không lên tiếng.

“Vì vậy chúng ta lần này đặc biệt... vì Như Mạt tiểu thư dẫn theo một phần lễ vật tới đây!” người đàn ông đứng đầu nói tiếp.

Như Mạt nghe lời này, hai con ngươi lóe lên, lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông kia...

Ông ta lạnh lẽo mà nhìn chằm chằm vào Như Mạt rất lâu rất lâu, khuôn mặt âm trầm giống như hóa đá, đưa mắt nhìn rất lâu, mới nói : “Nghe nói Như Mạt tiểu thư, vô cùng hận người quản lý rượu ở Hoàn Cầu, Đường Khả Hinh, cũng biết cô ta là cô gái cầm bình rượu đỏ! Mọi người chúng tôi sẽ toàn lực hủy hoại cô ta, cho cô bớt giận.”

Rốt cuộc sắc mặt của Như Mạthòa hoãn một chút, rồi lại vẫn ôm chút nghi ngờ nói : “Vệ sĩ bên người cô ta, mỗi người đều rất lợi hại, các ngươi có thể động đến cô ta?”

Người đàn ông cầm đầu, nghe lời này, cũng chỉ lạnh lùng nói : “Như Mạt tiểu thư, chúng tôi muốn nhắn với cha của cô, nhất định không thể quên hợp tác lúc trước của chúng ta, hết sức mà tìm được bình rượu đỏ kia! ! Chuyện còn lại chúng tôi sẽ tự làm! !”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.