Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 951: Giết không cần hỏi



Editor: Ngày Đẹp Tươi

Mưa rền gió dữ, bỗng nhiên đến! !

Chiếc Rolls-Royce đã bị đá nặng đập vào vỡ nát, dừng bên cạnh rừng trúc, Trang Hạo Nhiên nhanh chóng ôm ngang lấy thân thể Tiêu Đồng đang run rẩy sợ hãi, bước nhanh ra khỏi thùng xe, đi qua rừng trúc, tài xế cũng run run rẩy rẩy cầm lấy một khẩu súng lục mà Điệp Y lúc xuống xe đã ném cho mình, cầm chặt đến mức hai tay lạnh run lẩy bẩy, vừa đi về phía trước vừa quay đầu lại, nhìn quang cảnh xung quanh, cảm giác được giữa rừng trúc dày đặc này, bất cứ lúc nào cũng có thể hiện ra những tên sát nhân ma quỷ...

Anh vừa thở dốc vừa đi, ai ngờ dưới chân giẫm mạnh phải một cục đá nhẵn ven con suối mát lành, cả người cầm súng ống, vấp ngã về phía trước, rơi vào dòng nước chảy trên bãi cỏ xanh ướt át! !

Trang Hạo Nhiên trong khoảnh khắc ôm lấy Tiêu Đồng, đón mưa gió, quay người lại, khuôn mặt kiên nghị đẫm nước mưa, đôi mắt nóng cháy cương quyết nhìn về phía tài xế.

Tài xế đã vô cùng sợ hãi, nằm ngã trên bãi cỏ ướt đẫm, tùy ý những hạt mưa ngạo mạn kia vẫn rơi trên mặt mình, hai mắt run rẩy kích động sợ hãi, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên.

“Đứng dậy! !” Trang Hạo Nhiên chỉ bình tĩnh ôm Tiêu Đồng, lúc tiếp tục đi về phía trước, sau gáy truyền đến từng cơn đau âm ỹ, một ký ức chợt hiện ra, vọt vào trong đầu mình, lúc mình trộm rượu đỏ, trên tường là bức tranh cả nhà ấm áp sum vầy, thấy rõ một người đàn ông uy phong lẫm liệt ngồi trên sô pha, bên cạnh mình là một người vợ dịu dàng ấm áp, còn có một cô bé, khoảng chừng năm tuổi, vô cùng ôn nhu ngọt ngào cười, bên cạnh là một cậu bé cũng cười thật vui vẻ ————

Đầu óc anh một trận đau đớn, đau đến mức sắp đem phần ót mình nổ tung, anh chớp nháy hai tròng mắt, vô thức biến mất đoạn ký ức kia, lại ôm ngang Tiêu Đồng tiếp tục đi về phía trước, rốt cuộc đi tới rừng trúc cạnh chân núi, nơi đó bị rừng trúc rậm rạp che khuất một hướng khác, hết sức chặt chẽ, bên cạnh là một thác nước nhỏ, trên mặt đất ẩn giấu một dòng suối, anh nhanh chóng đạp đá vụn, ôm lấy Tiêu Đồng, vọt vào bên trong rừng trúc rậm rạp, cư nhiên còn có một hang động nho nhỏ, anh nặng nề thở hổn hển một hơi, đem Tiêu Đồng toàn thân ẩm ướt, bị đá rơi vào người đang bị thương, thật cẩn thận đặt bên cạnh tường hang động, lại ngồi xổm người xuống, hai tay khẩn cấp quét qua khuôn mặt ẩm ướt của cô, còn có mái tóc ướt đẫm rũ xuống kia, rất đau lòng nhìn về phía nữ thư ký mà mình vẫn xem như em gái này...

“Lão đại! !” Tiêu Đồng cả người run rẩy co rụt lại, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên cả người đều ẩm ướt, anh vì bảo vệ mình, cánh tay chặn tảng đá lớn đập vào cửa sổ xe, cánh tay trái đã bị thương, cô khóc lên nói: “Anh không sao chứ? Xin lỗi, vừa rồi tôi thật vô dụng... Tôi sợ! !”

Cô vừa khóc, vừa run rẩy co người lại.

Tài xế cũng vội vã chui vào, cầm di động, không khỏi sợ hãi đến mức hai mắt đỏ bừng, nhìn về phía hai người bọn họ...

Trang Hạo Nhiên trong lòng nặng trĩu, lại chậm rãi gạt bỏ bộc lộ chút tươi cười, vươn hai tay nhẹ nâng khuôn mặt cô, ngón tay cái lau đi nước mắt cho cô, trấn an cô như đang trấn an một đứa bé, thấp giọng khàn khàn nói: “Không có chuyện gì, Tiêu Đồng, không có chuyện gì! Tôi đoán không lâu nữa, người của Mặc Hàn, còn có tổng giám đốc Tưởng sẽ dẫn người qua đây cứu chúng ta, cho nên chỉ cần cô ngoan ngoãn ở yên tại chỗ này, nhất định sẽ không có việc gì! ! Tôi bảo đảm bọn họ sẽ tìm không ra nơi này! !”

Tiêu Đồng nghe lời này, trong lòng phát lạnh, mạnh tay nắm chặt cổ tay Trang Hạo Nhiên, nước mắt từng giọt lăn dài, khóc nói: “Anh muốn đi đâu? Anh không cùng tôi ở đây sao? Anh không nên ra ngoài! ! Ra sẽ rất nguy hiểm ! !”

Trang Hạo Nhiên lập tức bộc lộ ý cười, hai tay lại nâng khuôn mặt cô lên, dường như có phần thoải mái nói: “Cô còn nhớ không? Ở Anh quốc, cô thường xuyên cùng Lạc Hoành bọn họ chơi trò trốn tìm, cô ai cũng tìm không ra, mỗi lần như thế liền nắm lấy ghế trong thư phòng tôi, nói tôi không chơi trò này, thế nhưng cô chơi xấu lắm, ngay cả tôi cũng tự vạch tội tôi rồi! !”

Tiêu Đồng nước mắt lại lăn dài, bắt đầu nức nở khóc rống lên...

“Đừng khóc! Đừng khóc!” Trang Hạo Nhiên lại đau lòng nâng mặt cô, thật lòng nói: “Cô làm thư ký của tôi, ba năm rồi lại ba năm, tôi vẫn thường suy nghĩ, nếu ngày nào đó cô lấy chồng , tôi vẫn muốn coi cô như em gái mình, thay thế người cha đã chết của cô, dắt tay cô bước trên thảm đỏ! ! Thế nhưng tôi người anh trai này, đúng là không chơi đùa, nhưng nhìn mấy người Lạc Hoành cùng cô chơi đùa, tôi rất vui vẻ! ! Hôm nay tôi liền cùng cô chơi một lần! Cô ở nơi này! ! Nửa giờ sau, ra ngoài tìm tôi! Tìm được, của hồi môn sẽ không giới hạn!”

“Không! !” Tiêu Đồng biết tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì, cô thoáng cái quỳ gối trước mặt Trang Hạo Nhiên, ôm cổ anh, khóc lên nói: “Đừng đi ra ngoài! Anh sẽ gặp nguy hiểm! ! Đừng đi ra ngoài! Muốn ra chúng ta cùng ra! Tôi không sợ! Tôi với anh cùng đi!”

Tài xế nghe lời này, cũng không khỏi xúc động hai mắt đỏ bừng.

“Đồ ngốc!” Trang Hạo Nhiên nhẹ ôm lấy thân thể đang run run kích động của cô, vuốt ve mái tóc ẩm ướt của cô, mỉm cười nói: “Cô cho rằng tôi ra, sẽ gặp nguy hiểm sao? Tôi không có việc gì, cô yên tâm! Tôi đảm bảo với cô!”

“Không! !” Tiêu Đồng bỗng nhiên khóc lắc đầu.

“Nghe lời! !” Trang Hạo Nhiên nhẹ buông Tiêu Đồng đang khóc nức nở ra, nhìn cô, hai tròng mắt cuối cùng lóe ra vài tia kịch liệt, nắm chặt bả vai cô, trầm trọng nói: “Tôi hiện tại phải về nhà lấy chai rượu đỏ kia, nếu không, thời gian không còn kịp nữa rồi! Cô ngoan ngoãn ở trong này, nghe lời tôi! ! Nửa giờ sau, ra ngoài tìm tôi! Hả?”

Tiêu Đồng vừa run run khóc, vừa nhìn về phía Trang Hạo Nhiên! !

“Tốt! !” Trang Hạo Nhiên biết cô hiểu lời mình, mỉm cười, nhưng nhìn về phía dáng vẻ khóc sợ hãi, vẫn điềm đạm đáng yêu, trong nhát mắt anh nghiêng người về phía trước, cúi đầu hôn lên trán cô, nói: “Nhớ! ! Hiện tại bắt đầu đếm thời gian! ! Nửa giờ sau, ra ngoài tìm tôi! !”

Tiêu Đồng nhắm mắt lại, nước mắt lại chảy xuống, đau lòng gật gật đầu.

Trang Hạo Nhiên thở mạnh một cái, bỗng nhiên xoay người, hai tròng mắt lóe lên vài tia sắc bén nhìn về phía tài xế, nói: “Cậu cầm súng, thật tốt mà ở đây, bảo vệ Tiêu Đồng! Trong vòng nửa giờ, bất luận kẻ nào tiến vào, cậu đều nổ súng cho tôi! !”

Tài xế nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, vội vàng gật đầu.

Trang Hạo Nhiên nặng nề nhìn anh một cái, cuối cùng vươn tay, nắm chặt bờ vai cậu ta một lát, mới đẩy cành trúc xanh, đi ra ngoài ————

“Tổng giám đốc! !” Tài xế lúc này, nhanh chóng đi ra, đón gió mưa, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên sốt ruột nói: “Tôi cùng đi với anh! ! Tôi sẽ giúp anh, tuyệt đối không làm liên lụy đến anh! !”

Trang Hạo Nhiên trong nháy mắt xoay người, hai tròng mắt như ưng nhìn cậu ta! !

Đôi mắt tài xế vẫn kiên định, tuyệt đối không nuốt lời đứng trong mưa, khẩn trương nhìn anh! !

“Cậu ở lại bảo vệ Tiêu Đồng! ! Không được để cô ấy xảy ra chuyện! !” Trang Hạo Nhiên nói xong, trong nháy mắt lại nhanh chóng đón mưa to gió lớn đi về phía trước ————

Tài xế đứng tại chỗ, nhìn về phía bóng dáng nghiêm nghị màu trắng kia của Trang Hạo Nhiên, hai mắt lại phiếm hồng! !

Mưa to gió lớn, hỗn loạn mà bay tới ! Tòa kiến trúc màu trắng kia, vẫn sừng sững không ngã như vậy, OSCAR như điên, đứng ở cửa ra vào sủa loạn, gâu gâu gâu gâu gâu gâu điên cuồng sủa, Trang Hạo Nhiên dựa vào một cành trúc nào đó, nghiêng mặt, đôi mắt sắc bén chăm chú nhìn về phía OSCAR ở bên đó vẫn kịch liệt sủa, từng đợt tiếng bước chân, từ phía trước truyền đến, quả nhiên cũng không lâu sau, một đoàn người hệt như quân đội, mặc áo ngắn màu đen, quần dài, cổ đeo bảng tên bạc, hướng về phía bên này nhanh chóng chạy tới, người dẫn đầu cầm theo dụng cụ dò xét tầng sâu xuyên tường, nhanh chóng đi về phía bên này! !

“Bang bang bang bang bang bang! !” Một trận tiếng súng liên thanh, quét về phía đám người kia! !

Lãnh Mặc Hàn lúc đó vì bảo vệ an toàn cho Trang Hạo Nhiên, ở bên trong đã sắp xếp vô số cơ quan, cũng sắp xếp nhân viên dài hạn đóng tại biệt thự! !

Vô số sát thủ, nhao nhao lủi tránh, một sát thủ da đen trong đó bỗng nhấc súng, chuẩn xác hướng về phía phát ra tiếng súng bắn ra một đòn mạnh, phịch một tiếng, căn cứ phía sau rừng trúc, bỗng nhiên nổi lửa, Truy Phong kêu lên một tiếng, đột nhiên từ chuồng ngựa xông thẳng ra, giẫm chân cỏ xanh, hướng về phía rừng trúc hí vang một tiếng, chạy như bay đến ————

Trang Hạo Nhiên hai tròng mắt nóng lên, tức khắc như nhìn thấy hi vọng, ngón tay đặt ngoài miệng, huýt lên một tiếng! !

Nữ sát thủ, nóng mắt nhìn thấy Truy Phong chạy không bình thường, cô ta nhấc súng lục, hướng về phía Truy Phong, bắn đi, dồn dập bay ra! ! !

Bang bang bang bang bang bang! ! Vô số đạn đuổi theo bóng dáng Truy Phong, dồn dập tập kích đến, bọt nước bắn tung tóe trên bãi cỏ! !

Truy Phong thét to một tiếng, tốc độ như gió né đạn, trong nháy mắt vọt vào rừng trúc ————

Trang Hạo Nhiên trong khoảnh khắc nhảy dựng lên, tay lại nắm chặt dây cương trên người Truy Phong, để cho thân thể như gió lủi thẳng lên, né qua cửa trước, mà điều khiển Truy Phong tung mình nhảy dựng lên, trong nháy mắt thoáng qua hồ sen, cơ tể anh bay vọt lên, nhảy vào cửa sổ bên trái phòng mình, thân thể nện mạnh vào tường, hai tay nắm chặt cửa sổ, hai mắt nóng lên, cảm giác cánh tay bị thương của mình, không đủ để chống đỡ cả cơ thể! !

“Mau! !” Người đàn ông dẫn đầu, đứng bên ngoài cửa sắt, nhìn về phía rào chắn màu đen bất cứ lúc nào cũng có thể kích hoạt bọt nước, tức khắc nói: “Điện của song sắt đã mở! ! Không nên đụng vào nó! ! Lập tức giải mã, một bộ phận! Nhảy qua đi! !”

Ba nữ sát thủ, trong nháy mắt lui về phía sau, nhìn song sắt kia, hai mắt nóng lên, lập tức xông về phía trước, một chân đạp mạnh trên lưng người nào đó, thân thể hệt như chim én, nhẹ nhàng linh hoạt làm động tác xoay tròn ba trăm sáu mươi độ, vừa mới nhảy xuống, vù một tiếng, trên mặt đất đâm lên vô số tên độc, giống như con nhím, ba nữ sát thủ tức khắc giật mình, một người tung mình muốn nhảy ra khỏi tên độc, nhưng hai nữ sát thủ kia lại trúng tên độc! !

“A! !” Hai nữ sát thủ nằm trên mặt đất thở dốc! !

“Lên! !” Hai người đàn ông lại trong nháy mắt đạp chân lên lưng đồng bọn, xoay tròn ba trăm sáu mươi độ, bay vọt vào cửa sắt, hệt như dã thú, chạy như bay về phía trước, theo bước chân Truy Phong, dự đoán Trang Hạo Nhiên đang ở hướng kia! ! !

Ba người đàn ông khiêng súng trường lên, nhắm ngay cửa lớn biệt thự, chỉ cần ai từ đó bước ra, giết không cần hỏi! !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.