Hào Môn Tranh Đấu I: Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc

Chương 977: Bởi vì



Editor: Thùy Trang Nguyễn

Hoàng hôn. Bảy giờ.

Mặt trời đang dần xuống núi, lấp ló phía chân trời, chân trời. Tại thành phố phồn hoa này, những ánh đèn neon cùng những ánh đèn laser từ những tòa nhà đồ sộ chợt sáng lên rực rỡ.

Một chiếc xe Rolls-Royce đi trước, hơn mười chiếc xe màu đen đi sau chạy về hướng khách sạn Duy Hi Đinh. Đây là khách sạn năm sao nổi tiếng, được đặt giữa trung tâm khu vực phồn hoa của thành phố này. Đường Chí Long quả nhiên có tầm nhìn xa, hơn mười năm trước ông cũng đã có linh cảm, mảnh đất này sẽ này sẽ như cuồng long ngạo hổ, nhanh chóng phát triển mạnh mẽ cho nên lúc đó tại đây đã thu mua cả khu phố buôn bán, dùng thời gian ba năm ngắn ngủi, xây dựng nên khách sạn lớn này.

Chỉ là bởi vì năm đó trận hỏa hoạn lớn đã làm hơn mười người mất mạng, tòa kiến trúc kiêu ngạo này, âm thầm nhanh chóng bị đổi chủ, rốt cuộc mười hai năm trước đã xảy ra chuyện gì?

Trang Hạo Nhiên ngồi phía sau xe, nhìn từng khu phố sầm uất này, những cửa kính đẹp tinh xảo, lấp lánh lướt qua mắt anh, nhìn thấy vô số người qua lại, tất cả đều là những thành phần tri thức, có lẽ là thiên kim tiểu thư hay du khách trên thế giới, đều đang sôi nổi vui vẻ mua sắm, thỉnh thoảng còn có thể thấy thiếu nữ Nhật Bản mặc những bộ quần áo thời trang đi trên đường, dắt tay nhau vui vẻ đi về phía trước, tại đây giá thuê một mét vuông cửa hàng lên đến mười triệu! Càng không cần phải nói, nhưng văn phòng lộng lẫy kia, nếu như không phải vì trận hỏa hoạn lớn kia, bây giờ Đường Chí Long chính là người điều hành chả khu phố buôn bán này cùng với vị trí chủ tịch khách sạn Duy Hi Đinh này!!

Lãnh Mặc Hàn ngồi bên cạnh anh, nhíu mày nghĩ: “Tôi thực sự không nghĩ ra, trận hỏa hoạn năm đó đã đưa chủ tịch Đường vào nhà giam, thế nhưng tài sản của ông ấy vẫn còn rất nhiều, cho dù đem một phần tiền vốn trả lại cho tập đoàn Hoàn Cầu, thế nhưng sau khi ông ấy gặp chuyện không may, số tiền còn lại sau khi ông ấy trả lại cổ phần cho tập đoàn Hoàn Cầu đã đi đâu? “

Trang Hạo Nhiên im lặng không lên tiếng, khuỷu tay đặt nhẹ trên cửa sổ, sắc mặt nghiêm trọng, hai tròng mắt lóe ra nói; “Tôi không quan tâm đến việc tiền của ông ấy đi đâu, tôi chỉ muốn biết người mà cả đời tôi kính trọng, tôi cảm thấy ông ấy sẽ vĩnh viễn không phạm lỗi như vậy, là người tuyệt đối sẽ không để mình phạm lỗi ngay trong phòng bếp, rốt cuộc vì sao ông ấy lại gây nên tai họa lớn như vậy? Nếu như trong chuyện này ông có nỗi khổ tâm trong lòng, tôi nhất định sẽ cứu ông ấy ra! Mỗi khi nhớ tới ông ấy chịu khổ trong ngục giam, cả đêm tôi đều không thể chợp mắt”

Lãnh Mặc Hàn nghe lời này, không kìm lòng được quay đầu nhìn về phía Trang Hạo Nhiên.

Tiêu Đồng ngồi trên ghế phụ lái, cũng im lặng không lên tiếng.

Trang Hạo Nhiên trầm mặt không nói lời nào, mỗi lúc như thế này anh đều tự nhắc nhở chính mình tuyệt đối phải giữ bình tĩnh, không được để tình cảm lấn át, ảnh hưởng đến phán đoán của mình.

Phía trước khách sạn Duy Hi Đinh, đó là một tòa kiến trúc màu bạc, sang trọng và khí phách đứng sừng sững giữa trung tâm khu phố, kiến trúc của khách sạn tuy không thể so sánh với khách sạn Á Châu nổi tiếng trên thế giới, thế nhưng địa điểm đặt nó, lại làm cho khách sạn này trở thành khách sạn kinh doanh hàng đầu, cho nên đại sảnh huy hoàng khí phách, có hơn mười cầu thang đi vào bên trong, có thể nhìn thấy rõ ràng sừng sững giữa đại sảnh có ba cột tròn hình trụ như cột chống trời, khí phách tỏa ra những ánh sáng bảy sắc. Đại sảnh rộng gần ba nghìn mét vuông, những chum ánh sáng chiếu xuống rực rỡ, vô số những vị khách quý đang thong thả đi xuống từ bậc thang.

Rolls-Royce thong thả dừng lại trên thảm đỏ trước đại sảnh, hơn mười chiếc xe con màu đen dừng lại phía sau. Từ trên những chiếc xe đó đi ra vô số vệ sĩ, đầu tiên là quan sát kiểm tra xung quanh. Từ chiếc xe màu đen dẫn đầu, một người phụ nữ mặc trang phục màu đen bước ra, tóc buộc cao đuôi ngựa, gương mặt xinh đẹp lạnh lung động long người, gọi là Nhã Mộng, một người phụ nữ khác, mặc váy da ngắn màu đen, gọi là Lý Doanh, hai người rất giống cặp sinh đôi, được điều động làm vệ sĩ đặc biệt, ngoài ra còn có một người đàn ông tên là Thần Phong, khả năng không kém gì Đỗ Uy, Trang Tĩnh Vũ lo lắng cho an toàn của con trai, lúc này Điệp Y đang bị trọng thương, không có cách nào đi theo bảo vệ được, cô ấy cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nên đã điều hai vệ sĩ khác qua đây, họ đều là những vệ sĩ có thân thủ rất tốt, chỉ thấy họ đồng thời đi đến bên cạnh chiếc xe của Trang Hạo Nhiên, hết sức kính trọng đứng nghiêm.

Trang Hạo Nhiên mặc bộ âu phục màu xanh lam, bên trong mặc sơ mi đen, cổ áo hơi mở ra, trên túi áo cài chiếc châm hoa màu bạc hình tam giác có điểm những chấm đen, đón những cơn gió nhẹ của mảnh đất phồn hoa này bước xuống khỏi chiếc xe Rolls-Royce, vẻ mặt nghiêm túc, vừa cài nút áo vét vừa đảo mắt nhìn vào bên trong đại sảnh khách sạn.

Các vị khách xung quanh, nghe thấy những âm thanh xôn xao cùng mùi nước hoa thoang thoảng của người đàn ông theo cơn gió bay tới, không kìm được lòng nhìn ra bên ngoài, nhiều cô gái nhìn thấy Trang Hạo Nhiên, khuôn mặt lập tức ửng hồng, hai tròng mắt lóe lên tia hâm mộ kịch liệt.

Bên trong đại sảnh khách sạn truyền đến hàng loạt bước chân dồn dập.

Tổng giám đốc khách sạn Từ Chí Hào, mặc bộ âu phục màu đen cùng với mấy vị quản lý đi ra, vẻ mặt bộc lộ sự tôn kính, mỉm cười nhìn về phía Trang Hạo Nhiên nói: “Hoan nghênh tổng giám đốc Trang đến khách sạn Duy Hi Đinh, đây là vinh hạnh của khách sạn chúng tôi, chủ tịch Quý Thành Phong của khách sạn chúng tôi hiện đang ở Nhật Bản không thể quay về được, nhưng nghe nói tổng giám đốc Trang ghé thăm khách sạn, liền bảo tôi nhất định phải tiếp đón chu đáo! Khi nào ông về nước nhất định sẽ mở tiệc chiêu đãi tổng giám đốc Trang, thể hiện thành ý vì hôm nay không thể đón tiếp chu đáo.”

Trang Hạo Nhiên nghe lời này, cười rộ lên, nhìn Từ Chí Hào nói: “Quý chủ tịch quá khách khí rồi, chúng ta đều là những người kinh doanh khách sạn, lẽ ra nên qua lại giúp đỡ lẫn nhau, chỉ là bình tôi có quá nhiều chuyện cần giải quyết, bận không có thời gian ngồi lại trò chuyện, hôm nay còn vì chuyện của tôi mà phải phiền đến tổng giám đốc Từ, thực sự rất xin lỗi”

“Anh đừng nói như vậy, được phục vụ một người như tổng giám đốc Trang là vinh hạnh của tôi. Mời anh vào bên trong!” Từ Chí Hào lập tức lùi lại một bước, đưa tay mời Trang Hạo Nhiên đi vào trong.

Trang Hạo Nhiên cũng không khách khí, một tay bỏ vào trong túi quần, cất bước đi về phía trước, Lãnh Mặc Hàn cùng Tiêu Đồng đi phía sau. Nhã Mộng cùng Thần Phong đi hai bên, Lý Doanh đứng bên ngoài đại sảnh, nhìn về phía vệ sĩ ngâng tay, bắt đầu dò xét, quan sát xung quanh khách sạn, bản than cô nhanh chóng mở máy tính trong tay, khởi động hệ thống vệ tinh, hai tròng mắt nhanh chóng xem lướt qua tình huống xung quanh.

Đại sảnh.

Một người cảnh sát đã ngoài năm mươi tuổi, họ Chu, người đàn ông này có vẻ trung thực, mặc áo sơ mi màu đen, quần thường cùng màu, trên tay cầm một tập văn kiện, từ trên sô pha ở đại sảnh đứng lên, khuôn mặt bộc lộ sự kinh ngạc nhìn về phía Trang Hạo Nhiên...

Bên cạnh ông là một cậu trai trẻ, trên người mặc chiếc áo sơ mi kẻ ca rô màu trắng xanh, quần tây đen, có đôi lông mày rất đẹp, mang theo một chút kinh ngạc đứng lên, cho tới bây giờ anh chưa từng như vậy, đi tới khách sạn xa hoa này đã hết sức kinh ngạc, giờ nhìn thấy nhân vật như Trang Hạo Nhiên xuất hiện, lại càng kinh ngạc hơn.

Trang Hạo Nhiên cũng hơi dừng bước, di chuyển hai tròng mắt, mang theo sự hứng thú nhìn bọn họ.

Từ Chí Hào cũng liếc mắt nhìn hai người bọn họ một cái, lập tức mỉm cười tiến lên, giới thiệu nói: “Tổng giám đốc Trang, vị này là cảnh sát Chu, mọi người luôn luôn gọi ông ấy là chú Chu, ppng ấy chính là cảnh sát phụ trách vụ án phóng hỏa hơn mười hai năm trước! Là một cảnh sát có kinh nghiệm phong phú. Cảnh sát Chu, đây là tổng giám đốc tập đoàn Hoàn Cầu, cục trưởng cục cảnh sát đã nhấn mạnh phải phối hợp điều tra cùng anh ấy”

Cảnh sát Chu nghe xong lập tức gật đầu, có chút kinh ngạc nhìn về phía Trang Hạo Nhiên.

Trang Hạo Nhiên cũng nhìn về phía ông, mỉm cười gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Vất vả cho ông. Hi vọng cảnh sát Chu có thể một lần nữa cùng chúng tôi thảo luận một chút về vụ án.”

“Được!” Cảnh sát Chu đành phải khẽ gật đầu, bởi vì cụ trưởng cục cảnh sát đã phân phó, ông cũng nhẹ nhàng đáp.

Mọi người cùng nhau đi về phía thang máy, cảnh sát Chu nhân lúc thời gian rảnh rỗi, giải thích một chút về vụ án năm đó cho Trang Hạo Nhiên: “Mùa hè mười hai năm trước, khách sạn Duy Hi Đinh lúc đó còn mang tên là khách sạn Uy Tư Đinh, hung thủ của vụ án năm đó cũng chính là Đường Chí Long.”

Trang Hạo Nhiên nghe thấy tên hung thủ, trái tim của anh như bị đập một phát, mang theo một sự phẫn nộ nặng nề thở dốc, nhẹ nhắm mắt lại, khuôn mặt lạnh lẽo, có thể cảm giác được anh đang kiềm chế, đến cuối cùng mới lý trí mang tình cảm đè xuống, mở mắt ra, im lặng không lên tiếng.

Cảnh sát Chu liếc mắt nhìn Trang Hạo Nhiên, tiếp tục nói: “Vụ hỏa hoạn kia bắt đầu vào khoảng bốn giờ ba mươi phút chiều, bởi vì là mùa hè nên ba giờ ba mươi phút chiều, đầu bếp đã tập trung lại trong phòng bếp bắt đầu kiểm tra nguyên liệu và chuẩn bị làm việc, mà khi đó Đường Chí Long không biết đã xảy ra tranh chấp cùng ai, lúc trở lại thái độ có vẻ khác thường, dường như rất tức giận, thậm chí còn trách móc hai trợ lý.”

Cửa thang máy trong nháy mắt mở ra!

Trang Hạo Nhiên cũng không nói gì đi ra ngoài, mỉm cười nhìn về phía chú Chu, chậm rãi nói; “Cảnh sát Chu dùng từ thái độ khác thường là như thế nào? Ông đối với Đường Chí Long quen thuộc sao?”

Lãnh Mặc Hàn cũng hơi nâng mí mắt, nhìn về phía cảnh sát Chu

Cảnh sát Chu tính tình tuy hiền lành, nhưng cũng là một người rất cẩn thận, nghe thấy Trang Hạo Nhiên dùng giọng điệu này để nói chuyện, liền cảm thấy anh chất vấn mình, liền trực tiếp cứng rắn nói: “Tôi đương nhiên biết. Chúng tôi làm cảnh sát, mỗi ngày đều tiếp xúc với phạm nhân, bọn họ có tính cách gì, tôi ngửi cũng có thể biết!! Bình thường Đường Chí Long có danh tiếng vô cùng tốt, thậm chí vô cùng khoan dung, kính trọng cấp trên, bảo vệ cấp dưới, không dễ dàng giận dữ, tất cả điều này tôi đều biết!”

“......” Hai tròng mắt Trang Hạo Nhiên như con chim ưng, bình tĩnh nhìn ông, một lúc lâu sau cho đến khi thang máy vang lên âm thanh ting một tiếng, anh mới nhẹ nhàng nhắm mắt lại, miễn cưỡng nở nụ cười, kiềm chế nói: “Những điều ông có thể biết cũng chỉ có vậy.”

Anh nói xong, nhìn vẻ mặt cứng rắn của cảnh sát Chu, hai tròn mắt anh lưu chuyển, khẽ nhếch khóe miệng, vì muốn làm bầu không khí hòa hoãn lại liền nâng tay nói; “Mời!”

Bầu không khí có chút không tốt, người cảnh sát trẻ tuổi kia hơi xúc động, thấy có người không lễ phép với cấp trên của mình như vậy, liền nắm chặt tay tiến lên, nghĩ muốn sử dụng khí thế của mình như một cảnh sát.

Trong nháy mắt Nhã Mộng nâng khẩu súng lục trong tay lên, trong nháy mắt nhắm ngay vào huyệt thái dương vị cảnh sát trẻ kia, hai mắt lợi hại sắc bén như lưỡi dao.

Cảnh sát trẻ kia liền ngẩn ra, trên trán lập tức đổ đầy mồ hôi, hai mắt hắn chớp chớp, thậm chí không hề có cảm giác, cô ấy rút súng từ lúc nào, và súng ở đâu ra.

Cảnh sát Chu trong nháy mắt nắm chặt bàn tay, ánh mắt nóng rực nhìn về phía bọn họ.

Trang Hạo Nhiên liếc mắt nhìn ông một cái, có lẽ cảm giác được vừa rồi giọng điệu của mình quả thật không đúng, liền đưa mắt ra hiệu cho Nhã Mộng rút súng lại, vẻ mặt vẫn vô cùng bình tĩnh lặng lẽ đi ra ngoài, tổng giám đốc Từ lập tức đi bên cạnh theo ra ngoài, vừa đi vừa nói; “Sau trận hỏa hoạn kia, chủ tịch cảm thấy chỗ này có chút không may mắn, liền niêm phong lại. Đây đúng là một khách sạn kiểu mẫu, mỗi một vị trí đều được nghiên cứu kĩ để xây dựng, giống như phòng bếp ba tầng được bố trí phía sau sảnh tổ chức yến hội, bất kể là mang đồ ăn ra hay thu dọn vào, đều vô cùng thuận lợi. Sau khi suy nghĩ kĩ càng chúng tôi liền giữ lại phòng bếp này muốn sửa chữa lại, tất cả đều không hiểu rõ thiết kế mà xây dựng, nhìn thiết kế phòng bếp của Đường tiên sinh, thực sự là một nhân tài ưu tú.”

“Một tội phạm giết người!” Cảnh sát Chu thẳng thắn nói.

Trang Hạo Nhiên trong nháy mắt toát ra khí thế như cơn đại hồng thủy, hai tròng mắt lóe ra tia lợi hại, vô cùng phẫn nộ nhìn về phía cảnh sát Chu!

Cảnh sát Chu cũng không hề sợ hãi đứng tại chỗ, quay đầu nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, hai tròng mắt lóe lên tia mạnh mẽ nói; “Lời tôi nói đều là thật!! Trong thế giới của cảnh sát, chỉ có phạm nhân!”

Trang Hạo Nhiên cắn chặt răng, gương mặt căng thẳng, trừng mắt nhìn ông!

Mọi người xung quanh ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn về phía bọn họ, có chút khẩn trương.

Tiêu Đồng đứng một bên, có chút khẩn trương nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, tính tình anh trước nay luôn luôn ôn hòa, chỉ khi đối mặt với chuyên của Đường Chí Long mới như vậy. Từ lúc bắt đầu anh vẫn luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc và trầm mặc, hiếm khi anh tỏ ra thái độ cứng rắn và tức giận như vậy, dường như có thể cảm giác được sát khí toát ra từ người anh, bất cứ lúc nào cũng có thể điên cuồng mà bất chấp tất cả.

Thời gian từng chút một trôi qua.

“.........” Trang Hạo Nhiên lạnh lùng nhìn chằm chằm ông một lúc, hiểu rõ chính mình vẫn còn chuyện muốn tìm hiểu, liền đè nén tâm trạng, không hề tính toán xoay người đi về phía trước. Cảnh sát Chu không khách khí liếc anh một cái, cũng xoay người đi về phía trước, mọi người cũng lặng lẽ bước theo đến bên ngoài phòng bếp. Bởi vì Trang Hạo Nhiên muốn lật lại vụ án này, cho nên phòng bếp tạm thời mở ra, chỉ là phòng bếp rộng lớn gần một trăm mét vuông này, khắp nơi đều có những dụng cụ tinh xảo, những giá bát đều bày rất gọn gàng.

Cảnh sát Chu trực tiếp đi tới, chỉ về một hướng có một công tắc mở ga, nói: “Thời gian xảy xa hỏa hoạn, công tắc lò ga chỗ đó không hề mở...”

“Tôi biết!” Trang Hạo Nhiên trực tiếp đứng bên cạnh một chiếc bếp khác, dùng ánh mắt chuyên nghiệp nhìn một lượt, vươn tay chỉ vào mặt inox, sâu xa nói; “Không phải bên trái, mà là bên phải.”

Lãnh Mặc Hàn kỳ quái xoay người, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên, bộc lộ một chút kinh ngạc hỏi: “Làm sao cậu biết?”

Trang Hạo Nhiên chậm rãi xoay người, nhìn về phía Lãnh Mặc Hàn, nhàn nhạt nói; “Bởi vì tôi đã từng tới đây!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.