Người Vợ Thay Thế

Chương 35




Long Ngạo Phỉ trở về.

Đới Tư Dĩnh đứng ở khu vực phòng bệnh của bệnh viện XX.

“Cô hộ lý, xin hỏi văn phòng của bác sĩ Bạch ở đâu?” Cô vừa đưa tay ngăn một cô hộ lý lại vừa hỏi.

“Tư Giai, em đến rồi sao”. Cô hộ lý còn chưa kịp mở miệng trả lời, một người đàn ông rất cao, ánh mắt nhã nhặn, là một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồng phục của bác sĩ, từ trong phòng bệnh đi ra, nhìn thấy Đới Tư Dĩnh kêu lên vui vẻ .

“Xin chào anh, tên tôi là Đới Tư Dĩnh, là em gái sinh đôi của chị Tư Giai”. Đới Tư Dĩnh bươc tới, giơ tay ra tự giới thiệu.

“Thật ngại quá, xin chào cô, Tư Dĩnh, tôi là Bạch Vân Phi, tôi đã nghe Tư Giai nhắc tới cô, đi thôi, đến văn phòng của tôi nói chuyện”. Bạch Vân Phi mỉm cười nói.

“Mời cô ngôi, uống trà đi”. Ở trong văn phòng, Bạch Vân Phi đưa cho Đới Tư Dĩnh chén trà.

“Cảm ơn anh, bác sĩ Bạch, thật ra hôm nay tôi tới đây là muốn hỏi một chút về tình hình của chị tôi”. Đới Tư Dĩnh đi thẳng vào vấn đề nói rõ mục đích của mình.

“Tôi cũng đoán được, có chuyện gì cô cứ hỏi đi, nhất định tôi sẽ nói rõ cho cô biết chi tiết, đúng rồi, Tư Giai có khỏe không?”. Nói đến Tư Giai, trong mắt Bạch Vân Phi toát ra một tia quan tâm.

“Cảm ơn anh, chị ấy vẫn khỏe, tôi chỉ nghĩ không biết thật ra thân thể của chị ấy như thế nào? Chị ấy rất bi quan, đối với cuộc sống không có hy vọng, còn nói sống không được vài năm”. Đới Tư Dĩnh rất lo lắng hỏi, nhớ tới người chị gái xinh đẹp thản nhiên tươi cười, làm cho cô thực đau lòng.

“Tư Giai rất bi quan sao? Ai da, thật ra khi ở Mỹ, thời điểm cô ấy hôn mê, thường kêu tên một người, là Phỉ, tôi biết anh ta là vị hôn phu của Tư Giai, Tư Giai bỏ trốn khỏi hôn lễ của mình, cô ấy rất yêu Ngạo Phỉ”. Bạch Vân Phi bất đắc dĩ thở dài.

Đới Tư Dĩnh không nói gì, cô biết chị mình rất yêu Phỉ.

“Bênh tình của Tư Giai phải nói như thế nào nhỉ? Bây giờ còn có thể tính, nhưng mà tôi chỉ có thể nói cho cô biết, cô ấy có lẽ chỉ có thể sống được từ ba đến năm năm”. Bạch Vân Phi trầm mặc một chút, tâm trạng có chút nặng nề.

“Ba đến năm năm, sao có thể như vậy? Không phải ở Mỹ đã phẩu thuật rất thành công hay sao? Hiện tại không phải chị ấy rất tốt ?”. Đới Tư Dĩnh có chút kích động bắt lấy cánh tay anh, cô không thể tin được chị mình thực sự chỉ có thể sống được thêm vài năm nữa.

“Đới Tư Dĩnh, cô đừng kích động như vậy, phẫu thuật ở Mỹ rất thành công nhưng thời gian Tư Giai đồng ý phẫu thuật đã quá muộn, thầy giáo của tôi mời chuyên gia trị liệu căn bệnh có tiếng trên thế giới nên mới làm cho Tư Giai có thể sống thêm từ ba đến năm năm, đây đã là mong muốn tốt nhất rồi”. Bạch Vân Phi giải thích cho cô.

“Khó khăn như vậy sao, không có biện pháp khác sao? Anh là bác sĩ, anh nhất định có biện pháp chữa trị đúng không?”. Đới Tư Dĩnh cố sức cầm lấy tay anh, muốn tìm kiếm một tia hy vọng.

“Thực xin lỗi, tôi đã cố hết sức rồi, hiện tại Đới Tư Giai đối với cuộc sống rất bi quan, có lẽ do thời gian sống càng rút ngắn, có điều nếu Tư Giai sống được vui vẻ hạnh phúc, có lẽ sinh mệnh sẽ được kéo dài, tất cả mọi chuyện đều không thể đoán trước được, ba đến năm năm là chúng tôi nói bảo thủ nhất (ý nói bi quan nhất)”. Lời nói cuối cùng của Bạch Vân Phi rốt cuộc làm cho Đới Tư Dĩnh nhìn thấy một tia hy vọng.

“Thật như vậy sao, chỉ cần chị ấy sống vui vẻ, sinh mệnh sẽ kéo dài phải không?”. Ánh mắt của cô biểu lộ một vẻ vui mừng và kinh ngạc.

“Đúng, bình thường sẽ là như vậy”. Bạch Vân Phi gật gật đầu.

“Cảm ơn anh, bác sĩ Bạch, vài hôm nữa tôi sẽ mời anh ăn cơm để cảm ơn anh, bây giờ tôi phải đi về trước để chăm sóc cho chị ấy, hẹn gặp lại”. Đới Tư Dĩnh đứng dậy, tâm tình đã bình tĩnh hơn, lễ phép nói.

“Cô không cần khách sáo, tôi với Tư Giai là bạn bè, đúng rồi, thuốc của cô ấy phải uống đúng giờ, không thể gián đoạn”. Đột nhiên Bạch Vân Phi nhớ đến liền dặn dò Đới Tư Dĩnh.

“Vâng, tôi biết rồi, thật sự cảm ơn anh, bác sĩ Bạch, hẹn gặp lại lần sau”

“Được, gặp lại sau”.

Đi ra khỏi bệnh viện, Đới Tư Dĩnh hít thật sâu, muốn chị ấy được vui vẻ, chỉ có người yêu ở bên cạnh chăm sóc chị ấy mới có thể vui vẻ, hạnh phúc.

Rời xa Phỉ sẽ rất đau khổ, nhưng nếu so sánh với tính mạng của chị mình, nỗi đau kia thật sự quá nhỏ bé, không đáng kể.

Đới Tư Dĩnh đứng chờ ở bên ngoài sân bay, Phỉ lập tức sẽ trở lại, lòng của cô co thắt, anh ấy trở về, cũng giống với việc tình yêu giữa hai người đã kết thúc.

Dáng người đầy thu hút của Long Ngạo Phỉ xuất hiện ở cửa ra vào, nhìn thấy Đới Tư Dĩnh đang đứng ở bên ngoài, khóe miệng nở nụ cười rạng rỡ, anh rất nhớ cô, thật sự rất nhớ cô.

“Phỉ, anh đã về”. Đới Tư Dĩnh nhìn thấy Long Ngạo Phỉ đứng trước mặt mình, cô nhẹ nhàng nói một câu như vậy nhằm che dấu sự kích động trong lòng.

“Tư Dĩnh, anh nhớ em quá”. Long Ngạo Phỉ đột nhiên ôm lấy cô, khẽ nói bên tai cô, nói xong liền ôm chặt lấy cô.

“Mau thả em ra, mọi người đang nhìn kìa”. Đới Tư Dĩnh thẹn thùng nhìn ánh mắt mờ ám của người bên ngoài .

“Không quan tâm, anh chỉ muốn đặt em trên giường, ôm mãi không buông ra., anh rất nhớ em”. Long Ngạo Phỉ không để ý lời cô, vẫn ôm cô đi ra ngoài.

“Phỉ, buông em xuống, chúng ta tìm một quán cà phê ngồi xuống em có chuyện quan trọng muốn nói với anh”. Giờ phút này, ý tưởng trong đầu Đới Tư Dĩnh đang nghĩ đều là phải nói với anh như thế nào về chuyện của chị.

“Về nhà nói”. Long Ngạo Phỉ cự tuyệt ngay lập tức .

“Phỉ, về nhà không thể nói được, nhất định phải nói ở bên ngoài ”. Đới Tư Dĩnh lo lắng nói.

“Chuyện gì mà không thể về nhà nói, nhất định phải ở bên ngoài mới nói được ?”. Long Ngạo Phỉ nhìn thấy dáng vẻ của cô nghi hoặc hỏi.

“Quan trọng, chuyện này rất quan trọng”. Đới Tư Dĩnh cố ý tăng thêm giọng điệu.

“Được rồi”. Long Ngạo Phỉ vốn định cự tuyệt nhưng nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn giống như thật sự có chuyện gì đó quan trọng muốn nói cho anh biết.

Trong quán cà phê, hai người ngồi đối mặt với nhau.

“Em yêu, có chuyện gì nói mau?”. Mắt Long Ngạo Phỉ nhìn Đới Tư Dĩnh tay vẫn không ngừng khuấy ly cà phê, rốt cuộc không nhịn được hỏi.

“Được, Phỉ, anh hãy nghe cho kỹ”. Cuối cùng Đới Tư Dĩnh ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu nói.

“Anh đã sớm chuẩn bị rồi, chuyện gì mà thần bí như vậy?”. Long Ngạo Phỉ nhìn bộ dạng của cô cười khẽ một chút.

“Chị – Tư – Giai – đã – trở- về”. Đới Tư Dĩnh nói từng chữ từng chữ một, rất rõ ràng nói rõ cho anh biết.

“Choang…”. Long Ngạo Phỉ vừa cầm ly cà phê trong tay, chưa kịp lên tiếng trả lời, ly cà phê đã rớt xuống sàn nhà bể nát.



“Choang…”. Long Ngạo Phỉ vừa cầm ly cà phê trong tay, chưa kịp lên tiếng trả lời, ly cà phê đã rớt xuống sàn nhà bể nát.

“Em nói sao? Cô ấy đã về, cô ấy còn có mặt mũi trở về sao?” Vẻ mặt Long Ngạo Phỉ giận dữ, trong hai tròng mắt đen nhánh đều là ý hận.

“Phỉ, anh bình tĩnh một chút, hãy nghe em nói hết, chị ấy…………….” Đới Tư Dĩnh cầm tay anh, vừa định giải thích, đã bị anh lạnh lùng ngắt lời .

“Không cần nói chuyện của cô ấy với anh, từ nay về sau, anh không muốn nghe đến tên cô ấy nữa, bởi vì em, anh sẽ tình nguyện tha thứ cho cô ấy, nhưng anh cũng sẽ không gặp cô ấy nữa, em theo anh trở về biệt thự ở đi.” Long Ngạo Phỉ kéo tay cô muốn rời đi.

“Phỉ, anh buông tay em ra, anh hãy nghe em nói hết đã.” Cổ tay bị anh kéo rất đau, vẻ mặt Đới Tư Dĩnh đau đớn kêu lên.

“Còn gì để nói nữa chứ? Không được để cô ấy phá hoại tình cảm của chúng ta, anh đã quên cô ấy rồi.” Long Ngạo Phỉ không kiên nhẫn gào lên, giữ chặt tay cô tiếp tục kéo ra ngoài.

“Chị ấy không phải bỏ trốn, chị ấy rời đi gấp gáp là vì có nỗi khổ bất đắc dĩ, chị bị bệnh .” Đới Tư Dĩnh vừa giãy dụa vừa nói.

Bước chân Long Ngạo Phỉ chậm lại rồi chợt dừng hẳn , nhìn Đới Tư Dĩnh chằm chằm “Em nói gì vậy?”

“Phỉ, chúng ta ngồi trở lại đi, từ từ em sẽ kể hết mọi chuyện cho anh .” Nghĩ đến bệnh tình của chị, Đới Tư Dĩnh cảm thấy đau lòng như trước.

“Nói cho anh biết, thật ra đã xảy ra chuyện gì ?” Long Ngạo Phỉ lần nữa ngồi xuống, anh thật sự nhịn không được muốn biết chân tướng mọi việc.

“Chị ấy mắc bệnh rất nặng, bệnh ung thư gan.”Giọng nói của Đới Tư Dĩnh có chút đau khổ bi thương.

Trong nháy mắt khi nghe được ba chữ ung thư gan, Long Ngạo Phỉ cũng ngây ngẩn cả người, tay nắm thật chặt , sự thật chính là như vậy sao?

Thật ra,hai tháng trước khi kết hôn với anh chị đã biết, nhưng chị không chịu nằm bệnh viện trị liệu, chị nói, được cử hành hôn lễ với anh là giấc mộng cả đời của chị, nhưng bệnh tình của chị càng ngày càng nặng, đúng lúc hai người kết hôn, chị bỗng bị lên cơn đau đớn khó nhịn, chị biết mình không cố được nữa, chị sẽ chết, nhưng chị không đành lòng nhìn anh thương tâm khổ sở, bởi vì chị ấy quá yêu anh, chị nói, hận một người so với yêu sẽ khiến người ta kiên cường hơn, cho nên, chị đã để lại lá thư đó………” Nói đến đây, Đới Tư Dĩnh đã khóc không thành tiếng. Chị của cô thật hiền hậu quá.

“Sau đó thì thế nào?” Long Ngạo Phỉ trăm lần, triệu lần không thể ngờ sự tình lại như vậy? Tư Giai rời khỏi anh là vì cô ấy bị bệnh, tuy biết hiện tại cô ấy không sao, nhưng trong lòng vẫn không khỏi khẩn trương hỏi

“Sau đó có một vị bác sỹ tên là Bạch Vân Phi chuyên trị bệnh này đã mang chị sang Mỹ chữa trị. Các chuyên gia ở Mỹ đã phẫu thuật cho chị ấy, cuộc phẫu thuật rất thành công, cho nên, hiện tại chị ấy đã về.” Đới Tư Dĩnh tiếp tục nói .

Long Ngạo Phỉ vẫn ngồi đó, hai tay ôm đầu, không biết nên tiếp nhận sự thật này như thế nào, anh đã nghĩ Tư Giai phản bội anh, nên anh tra tấn Tư Dĩnh, sau đó lại yêu thương cô, nhưng sự thật này quá tàn khốc, hiện tại Tư Giai đã trở lại, anh nên đối mặt với cô như thế nào? Đó là cô gái đã bất chấp tính mạng mình để thương anh.

“Phỉ, anh hãy quay về bên người chị đi, chị ấy cần anh.” Nhìn anh vẫn im lặng, Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng mở miệng , tuy rằng thật đau lòng nhưng những lời của cô đều xuất phát từ trái tim.

“Đới Tư Dĩnh! Đây là quyết định của em, sau khi em khiến anh yêu em , lại đem anh vứt bỏ.” Nghe cô nói như vậy, Long Ngạo Phỉ có chút phẫn nộ ép hỏi cô.

Một giọt nước mắt từ khóe mắt Tư Dĩnh rơi xuống, cô sâu kín nói “Phỉ, anh vẫn còn yêu chị đúng không? Nếu không anh sẽ không hận chị ấy như vậy, em tin rằng anh cũng yêu em, nhưng hiện tại, anh chỉ có thể yêu chị ấy, chúng ta không có lựa chọn nào khác.” .

“Tại sao? Tai sao anh nhất định phải lựa chọn cô ấy? Tại sao anh không thể chọn em?”Đối với thái độ nhường nhịn của cô, Long Ngạo Phỉ càng thêm tức giận.

“Bởi vì chị cần anh, chị ấy cần tình yêu của anh…….” Đới Tư Dĩnh còn chưa nói hết, liền bị anh ngắt lời .

“Vậy còn em, em khồng cần tình yêu của anh à, hay em hoàn toàn không yêu anh.” Long Ngạo Phỉ có chút điên cuồng chất vấn cô, hai tay bắt lấy vai cô, ra sức lay.

“Chị ấy cần tình yêu của anh để duy trì mạng sống, còn em thì không cần, không có anh, em sẽ không chết, nhưng chị ấy không có anh, có lẽ sẽ chết.” Đới Tư Dĩnh kích động lớn tiếng nói khiến mọi người bên ngoài nhìn vọng vào.

Tay của Long Ngạo Phỉ từ trên vai cô buông thỏng xuống, lời của cô là có ý gì?

“Phỉ, chúng ta phải bình tĩnh một chút, cuộc phẫu thuật của chị ấy tuy rằng rất thành công, nhưng bác sỹ nói chị ấy chỉ có thể sống thêm từ ba đến năm năm, nhưng nếu chị sống vui vẻ, hạnh phúc, có lẽ tính mạng sẽ kéo dài thêm một chút, nhưng hiện tại chị ấy không có một tia hy vọng về cuộc sống, em biết chị ấy vẫn còn yêu anh, cho nên, chỉ có anh mới có thể làm cho cuộc sống của chị có thêm mục đích, có tình yêu của anh chị ấy nhất định sống rất hạnh phúc.” Tâm trạng của Đới Tư Dĩnh đã bình tĩnh chút ít, nhìn anh nói.

Nghe xong những lời này, Long Ngạo Phỉ ngồi ngây ngốc ở chổ đó như con gà gỗ, hôm nay nhận hết đả kích này đến đả kích khác, cái sau so với cái trước càng tàn nhẫn hơn, đầu tiên là Tư Giai đã trở lại, vì một lý do không thể không rời đi, hiện tại là một lý do anh không thể không yêu cô ấy.

“Phỉ, em biết, anh vẫn còn yêu chị, dù sao hai người yêu nhau hai năm, tình yêu đã ăn sâu vào lòng hai người, nhìn vợ mình bị như vậy, anh sẽ không đau lòng, sẽ không thương tiếc sao? Cho nên, em van xin anh, hãy yêu chị ấy được không? Cho chị ấy một tia hy vọng sống.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đới Tư Dĩnh đong đầy nước mắt, đầy vẻ khẩn cầu anh, bảo người mình yêu đi yêu người khác , mặc dù đó là người thân của mình, nhưng loại đau khổ thấu tâm can đồng thời cũng là nỗi đau tận xương tủy này, ai có thể hiểu cho cô.

Trong lòng Long Ngạo Phỉ lần nữa phải đau khổ lựa chọn, Tư Giai, làm cho anh thương tiếc, đau lòng, nhưng Tư Dĩnh lại làm cho anh không thể từ bỏ được, hai cô gái giống nhau, lần lượt xuất hiện trong tâm trí anh………………

“Phỉ, nhanh lên, đuổi theo em đi.” Tư Giai vui vẻ chạy ở phía trước ,anh đuổi theo ở phía sau

“Bắt kịp em rồi .” Anh chạy đến ôm lấy cô……..

“Ha ha, ha ha……….” Tư Giai cười hạnh phúc.

Lại một hình ảnh khác.

“Phỉ, anh đi làm đi , tạm biệt, tối nhớ về sớm một chút.” Tư Dĩnh theo anh ra đến cửa, hôn lên mặt anh một cái.

“Buổi tối chờ anh về.” Anh cố ý nói một cách mờ ám.

“Xấu xa, anh đi nhanh đi.” Tư Dĩnh kiều mỵ đẩy anh ra ngoài, cảm thấy hạnh phúc, mặt tươi cười dào dạt.