Người Yêu Ơi Đi Nào

Chương 39: Chỉ sợ cương thi có văn hóa




Cương thi mắt xanh vẫn chưa quen dùng bút lông. Nó thích dùng đầu ngón tay trực tiếp chấm mực để viết chữ hơn. Xảo Nhi sửa rất nhiều lần nhưng tư thế nó cầm bút vẫn vụng về không thôi.

Xảo Nhi bất đắc dĩ đành phải thường xuyên tập viết. Năng lực bắt chước của nó cực mạnh, chỉ cần nhìn tư thế Xảo Nhi cần bút là sẽ học được nhanh hơn. Nhưng chính bởi vì như thế nên chữ viết của hai người giống hệt như nhau. Chữ viết điễn văn của Xảo Nhi mạnh mẽ có lực, chữ viết nhân loại của Mắt Xanh lại thanh mảnh nắn nót.

Xảo Nhi viết xong lại đọc một lần, nó cũng nghiêm chỉnh đọc theo cô.

"Tôi" Xảo Nhi chỉ vào mình, rồi lại chỉ chữ "tôi" trên chiếc bàn gỗ: "Tôi..."

Mắt Xanh kéo ống tay áo viết một chữ lên tờ giấy, rồi từ từ đọc theo "Tôi..."

Tiếc rằng nó cũng chỉ vào Xảo Nhi, còn làm ra vẻ vô cùng khó hiểu, viết điễn văn trên giấy hỏi cô "Không phải em tên là Xảo Nhi sao? Sao em còn gọi là 'Tôi' nữa?"

Trán của Xảo Nhi có một loạt vạch đen sổ xuống "Đây không phải là em, là 'Tôi'... Cái em đang nói có ý là chỉ mình đấy."

Cương thi mắt xanh suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc chỉ vào mình chậm chạp lên tiếng "Tôi..."

Nó rất chăm chỉ, bình thường không cần Xảo Nhi giám sát đốc thúc. Nhưng lúc đầu viết chữ luôn khiến cho người mình dính đầy mực, chọc cho Xảo Nhi giận nó mãi. Cứ như thế vài lần nó đã chú ý hơn, mỗi khi viết chữ nó đều cẩn thận tỉ mỉ không hề nghịch mực nước nữa.

Cương thi mắt đỏ thì dẫn một đám cương thi đi theo đạo trưởng Hách gia mở lớp học xóa mù chữ. Mặc dù nó không có cố gắng như cương thi mắt xanh. Nhưng nó có được sự thiên vị của đạo trưởng Hách gia nên tiến bộ cũng rất nhanh.

Thế cho nên một số lần từ tường viện của đại điện Quan Thiên Uyển đến từng ngọn cỏ cây cột, phàm là những nơi có thể viết chữ đều có những chữ viết xấu xí của cương thi. Mới đầu Xảo Nhi cũng mắt nhắm mắt mở bắt ba đồ nhi của mình chà tường là được. Nhưng sau đó thì cô không im lặng nổi nữa -- Có một ngày ông chủ tiệm bán giấy bút ở trấn trên nửa đêm nghe thấy tiếng động. Cầm ngọn đèn đứng lên soi xem, lại thấy một con mắt đỏ, nanh dài chừng một tấc đang đứng trước bàn sách làm bộ làm tịch viết chữ đọc sách.

Ông chủ này thường xuyên mua bán tranh cổ nên cũng coi như gặp không ít chuyện kỳ lạ. Ông lập tức la lên lớn tiếng, cái tên kinh dị vừa nhìn thấy có chuyện không ổn liền nhảy phá cửa sổ ra ngoài chạy trốn mất dạng. Ông chủ tiệm run lẩy bẩy đến trước bàn xem xét. Chỉ nhìn thấy trên những bức tranh cổ tiền triều đâu đâu cũng có "nét vẻ đẹp đẽ" của tên kinh dị nhe nanh múa vuốt kia -- Hoa Nở Phú Quý! Mà chữ Quý lại còn viết sai nữa chứ!

Ông chủ tiệm té xuống đất bất tỉnh.

Ngày hôm sau, Xảo Nhi chính thức ra nội quy trong Quan Thiên Uyển. Điều một, không có phép đánh đạo sĩ. Điều hai chính là hhông được vẽ bậy lung tung!

Thế nên sau đó có khách hành hương cũng đọc lẩm nhẩm. Dưới chân tường trắng của Quan Thiên Uyển có có mấy chữ viết màu đỏ rất to: Trọng địa Quan Thiên Uyển, nghiêm cấm vẽ bậy, người nào vi phạm sẽ bị ném trứng gà!

Rất nhiều người khó hiểu về quy định của Quan Thiên Uyển này, thật là vô cùng kỳ lạ nha...

Khi đó thanh danh của Quan Thiên Uyển không cao lắm. Liên tiếp mấy ngày đừng nói là khách hành hương, ngay cả bóng ma cũng khó thấy. May là lúc trước có tiết kiệm được chút ít, lại thêm bọn tôm cua tinh hay thường nhặt ít trân châu nên Quan Thiên Uyển mới không rơi vào cảnh khủng hoảng kinh tế.

Chỉ có điều Xảo Nhi cũng muốn tiếp tục tích trữ hương khói vô chủ, nhưng cứ thế này thì không được. Mặc dù hiện tại Mắt Xanh giúp đỡ Xảo Nhi lọc đi yêu lực đưa vào người cô. Nhưng làm để làm việc thiện tích lũy tiên duyên thì phải nhờ vào những thứ niệm lực thiện nam tín nữ này rồi.

Thứ tiên duyên này đều phải xem vào duyên phận. Có tu sĩ tích lũy cả đời cao lắm cũng chỉ đủ đến khi luân hồi được làm người phú quý, công danh phúc lộc. Có tích đức mấy đời nhưng không đủ tu vi thì cũng khó mà thành tiên.

Còn có vài người xui xẻo hơn, vất vả tích đức mấy đời đến khi tiên duyên đến, tu vi cũng đủ nhưng lúc độ kiếp lại bị sấm sét đánh tan mất...

Dĩ nhiên, việc đó đối với Xảo Nhi chỉ là chuyện rất xa xôi. Nhiệm vụ quan trọng của cô hôm nay chính là trọng chấn Quan Thiên Uyển. Dù lần trước đánh một trận với Thúy Vi Sơn, đối phương cũng không chiếm được lợi lộc gì. Nhưng Quan Thiên Uyển gần như đã đặc tội với cả giới Đạo Môn.

Vì không muốn để Quan Thiên Uyển tiếp tục lớn mạnh. Thúy Vi Sơn đã liên hiệp với mọi người ở Đạo Môn mở ra một đạo quán ở cách đó không xa gọi là chi nhánh Thúy Vi Sơn.

Kể từ đó, đa số khách hành hương đều đến nơi này, cắt đứt đường làm ăn của Quan Thiên Uyển.

Phàn Thiếu Cảnh làm như vậy cũng có nguyên nhân. Bởi vì Quan Thiên Uyển và Thúy Vi Sơn đường xá xa xôi nên hắn không tiện đi lại. Còn công lực hôm nay của Xảo Nhi đã tiến rất nhanh, hắn tự biết mình không phải đối thủ của cô. Đương nhiên cũng không muốn kinh động đến đám quân yêu quái của Quan Thiên Uyển.

Nhưng việc thiết lập chi nhánh ở đây, thứ nhất có thể cắt đứt kế sinh nhai của Quan Thiên Uyển, tránh được việc dân chúng mù quáng đi theo đám quân yêu quái này. Thứ hai có thể cứ cách vài ba ngày lại đến thăm Phàn Thiếu Hoàng.

Đối với việc lần này, Quỷ Xa và Mắt Đỏ đã đưa ra nhiều phương pháp đối phó. Quỷ Xa kiên quyết cho rằng nên ngược đãi Phàn Thiếu Hoàng, ném vỏ hạt dưa, vỏ đậu phộng, vỏ hạt dẻ và bánh bao, bánh màn thầu, bánh mì vào trận.

Mắt đỏ lại cho rằng Quan Thiên Uyển nên cho hai gã tiểu yêu đến chi nhánh Thúy Vi Sơn trà trộn vào khách hành hương. Rồi trước mắt mọi người hóa thành yêu quái ôm bắp đùi Phàn Thiếu Cảnh gào rú. Lúc đó khách hành hương sẽ cho rằng ai là kẻ nuôi yêu vật ngay!

May là Xảo Nhi cũng biết hai kẻ này đều là chuyên gia tào lao không thể tin. Cứ thế trôi qua mấy ngày, ba đồ đệ Xảo Nhi cũng đã bắt đầu hơi mất kiên nhẫn "Sư tôn, ngài xác định lần này Quan Thiên Uyển sẽ có khách hành hương sao?"

Người mở miệng đương nhiên là Thiên Quyền. Khai Dương cũng không nhịn được nữa "Chúng ta đã ở Quan Thiên Uyển ngây ngốc vài ngày rồi. Một người khách hành hương cũng không thấy, chỉ có đám gây rối thì ngày ngày..."

Xảo Nhi cũng nhìn về phía đại đệ tử Diêu Quang của mình. Cô tương đối hài lòng với người đệ tử này, vì hắn rất thông minh. Ban ngày hắn tranh giành canh giữ hậu viện, buổi tối thì canh giữ cửa trước. Đạo lý rất đơn giản. Như có người muốn đến lật quán đập phá, nếu đến ban ngày thì chắc chắn sẽ quanh minh lỗi lạc trực tiếp làm ầm ĩ ở cửa trước nên hậu viện an toàn; Nếu là đêm hôm khuya khoắc đến tất nhiên là kẻ nham hiểm xảo trá, khẳng định sẽ chui vào cửa sau đánh lén nên cửa trước an toàn...

Diêu Quang suy nghĩ nghiêm túc rất lâu về vấn đề của sư tôn đưa ra "Chúng ta cần phải làm một việc lớn long trời lở đất mới có thể trọng chấn lại uy danh khi xưa của Quan Thiên Uyển."

Thật ra việc long trời lở đất có rất nhiều việc có thể làm, nhưng Xảo Nhi suy nghĩ rất lâu... Cô cũng không thể dẫn một đám quân kinh dị đi tấn công Thúy Vi Sơn.

Đối với việc lần này Mắt Xanh vô cùng thẳng thắn, nó viết chữ trong của Xảo Nhi: Lật quán, anh giúp em áp trận!

Thế là Xảo Nhi không còn lo lắng gì nữa -- Dù mình thiếu kinh nghiệm nhưng ai có thể là đối thủ của Mắt Xanh?

Cho nên bọn họ vô cùng tràn ngập tự tin với trận chiến này.

Thậm chí lực lượng của họ cũng rất ít. Xảo Nhi chỉ dẫn ba người đệ tử đi xuống Quan Thiên Uyển.

Thiên Quyền và Khai Dương cùng đi theo cô, còn Diêu Quang thì ở yên tại đại điện. Thiên Quyền và Khai Dương đều khó hiểu "Đại sư huynh, huynh không đi chung với sư phụ sao?"

Diêu Quang lắc lắc ống xăm "Sư huynh ở đây chờ các đệ."

Kết quả, Xảo Nhi dẫn theo Thiên Quyền và Khai Dương vừa đi không lâu đã quay về -- Quần áo của Thiên Quyền và Khai dương đều làm từ linh khí của Quan Thiên Uyển. Mặc dù dẫn theo hai tên đệ tử xinh đẹp xuất sắc trần truồng đến chi nhánh Thúy Vi Sơn cũng khiến cho thanh danh Quan Thiên Uyển vang xa. Nhưng cuối cùng... thể diện thì sao?

Xảo Nhi tìm quần áo cho ba đồ nhi thay một lần nữa. Diêu Quang cũng đi theo đội. Nhóm bốn thầy trò lại đi trở ra Quan Thiên Uyển.

Trong làng chài cũng không có thay đổi nhiều. Hiện tại đang giữa tháng mười, chính là mùa cá hố và cá hường. Thuyền bè của ngư dân cũng đều bận rộn không ngớt. Nhắc đến cũng đúng lúc, tuy làng chài này bé nhỏ, nhưng mùi vị cá hường sinh sống tại biển này rất ngon. Nên mỗi khi đến mùa lại cung cấp cá biển cho cả khu vực Hoàng Thành.

Rất nhiều món ăn tại các tửu điếm trong vùng đều dùng không ít lượng cá ở đây làm món chính. Cho nên từ tháng mười đến tháng mười hai hằng năm, ở đây luôn luôn náo nhiệt ngày đêm.

Xảo Nhi dẫn ba đồ đệ đi một vòng thôn Đại Quyển cách Quan Thiên Uyển không xa. Đương nhiên ở đây cũng có người nhận ra cô. Mọi người bắt đầu bàn luận xôn xao "Là Cống Hề chân nhân của Quan Thiên Uyển..."

"Hứ." Có người vây xem khẽ tiếp lời "Nghe đạo trưởng Thúy Vi Sơn nói Quan Thiên Uyển nuôi yêu quái cũng chẳng phải nơi chính phái gì."

Nói là nói như thế nhưng Cống Hề chân nhân luôn ru rú trong nhà bỗng nhiên dẫn ba thiếu niên như thần tiên đi thẳng về chi nhánh Thúy Vi Sơn đều khiến mọi người biết nhất định là có náo nhiệt để xem.

Đối diện với náo nhiệt thường người ta sẽ tạm thời có thể quên đi hiểm nguy. Cho nên khi Xảo Nhi lên đến chi nhánh Thúy Vi Sơn, phía sau liền có một đám nhiều chuyện đi theo tọc mạch.

Người vừa đến Phàn Thiếu Cảnh đã có cảm giác không ổn. Đầu tiên là việc Xảo Nhi xưa đâu bằng nay, nếu thật động thủ hắn cũng không chắc sẽ đánh thắng. Tiếp theo là việc ban ngày đánh nhau, ban đêm đến lượt đám yêu quái kia lại đến. Xem ra Thúy Vi Sơn không thể đấu nổi, chỉ sợ là phải thua thiệt rồi.

Phàn Thiếu Cảnh cũng là nhân tài. Mặc dù chưởng môn trên danh nghĩa của Thúy Vi Sơn là Phàn Phục Thanh. Nhưng việc từ trên xuống dưới của Thúy Vi Sơn đều do Phàn Thiếu Cảnh làm chủ, Phàn Phục Thanh chỉ để làm cảnh thôi. Lại thêm phần từ nhỏ đến lớn Phàn Thiếu Hoàng cũng thường hay rèn luyện hắn không ít. Cho nên hắn cũng biết uyển chuyển tình thế. Lúc này vừa nhìn thấy Xảo Nhi hùng hổ xông đến đã biết chuyện không ổn. Sau khi cân nhắc trong phút chốc, hắn đã định ra được sách lược.