Người Yêu Trưởng Quan

Chương 40: Ngắm sông




Chúc Kỳ Trinh kinh ngạc đến miệng mở rộng, "Hắn...Hắn thế nhưng không sao cả?" Tiếp theo lại khó có thể tin quay lại hỏi Đông Phương Càn, "Anh đã sớm biết hắn giả bộ sao?"

"Nói nhảm, kẻ ngu ngốc mới không biết!" Đông Phương Càn liếc cô một cái.

"Vậy sao anh lại trả tiền cho hắn? Rõ ràng là hắn lừa đảo!"

Đông Phương Càn không để ý đến cô, vẫn ngồi vào chỗ cạnh tài xế.

Đột nhiên Chúc Kỳ Trinh giống như hiểu được thứ gì đó, đứng ở nơi đó cuối đầu không nhúc nhích.

Từ Hoan Hoan, lúc nãy là bởi vì Từ Hoan Hoan! Mỗi lần sau khi gặp cô ấy, Đông Phương Càn cũng sẽ cực kì khác thường. Lần trước gặp qua cô ấy, Đông Phương Càn liền khác thường hỏi mình có hận anh hay không, lần này thì càng nghiêm trọng hơn, nói đùa, động tác ôm eo thân mật, bây giờ còn mặc cho người khác lừa gạt?!

Nếu không phải vậy, Đông Phương Càn là loại người dễ gạt hay sao? Hoặc là lòng tốt của anh đại phát tùy tiện cho người xấu mấy ngàn?

Ha ha, nói giỡn! Ở trong lòng Chúc Kỳ Trinh cười lạnh, càng nghĩ càng cảm thấy không thoải mái.

"Còn không lên xe?" Đông Phương Càn nhô đầu ra kêu lên.

Chúc Kỳ Trinh chậm rãi quay đầu, lớn tiếng chất vấn anh: "Đông Phương Càn, anh ngu sao? Tại sao lại dễ dàng để người khác lừa mình như vậy? Tối nay anh rất kỳ quái anh có biết không? Tâm tình của anh không tốt không cao hứng nổi sao? Hay là tâm tình vui sướng quá kích động? Anh rất không được tự nhiên, tôi rất ghét! Rất ghét! Xin anh từ nay về sau trước mặt tình nhân cũ đừng cùng tôi giả vờ làm trò ân ái, chúng ta không có quan hệ gì cả! Không có quan hệ gì cả!"

Đông Phương Càn cau mày, tình nhân cũ? Xem ra cô đã biết, chẳng qua là cô tại sao lại nhìn ra được?

Anh mở cửa bước xuống xe, đi tới trước mặt Chúc Kỳ Trinh, mắt lạnh nhíu mày nhìn cô.

Chúc Kỳ Trinh không sợ trừng mắt nhìn lại, "Nhìn cái gì! Bị tôi nói trúng? Mặt cá ươn, tôi cảnh cáo anh, về sau mặc kệ anh cùng Từ Hoan Hoan xảy ra chuyện gì, xin anh đừng có lôi kéo bản tiểu thư vào! Bà cô đây không rảnh chơi cùng hai người!"

Nói xong rồi vẫn còn tức giận, cô nhấc chân muốn đá, lại bị Đông Phương Càn tránh được.

Cái này nằm trong dự liệu, ngoài dự liệu chính là thân thể chợt nhẹ, cả người cô bị Đông Phương Càn bế ngang.

"A!" Chúc Kỳ Trinh sợ hãi đến mức kêu lên, "Mặt cá ươn anh làm gì vậy?"

Đông Phương Càn không trả lời, ném cô vào ghế lái, đạp lên bàn đạp lại ném cô sát vách chỗ ngồi kế tài xế.

Lúc này trong đầu Chúc Kỳ Trinh toát lên một ý tưởng không đúng: xe lớn quả nhiên tốt, giống như khoan thuyền thương vụ, người bị ném tới ném đi cũng không có việc gì.

Đông Phương Càn đạp mạnh chân ga, xe chạy ra ngoài. Dọc theo đường đi hai người đều im lặng, Đông Phương Càn trầm mặc, Chúc Kỳ Trinh tức giận.

Cô căm tức nghĩ: vừa mới cảm thấy anh giống như thiên sứ? Chuyện cười! Mặt cá ươn đáng chết kia căn bản là ác ma mười phần!

Trong nháy mắt, đột nhiên Chúc Kỳ Trinh phát hiện xe chạy không phải phương hướng về nhà, dần dần càng chạy càng xa, gần như là đã đến ngoại thành. Cô âm thầm gấp gáp, anh anh anh... Mặt cá ươn muốn làm gì mình đây? Nguyên bản hôm nay tâm tình của anh không tốt, mới vừa rồi mình lại làm anh phát bực, anh anh anh.... Muốn giết người để xả giận sao? Dù gì cũng là một hài tử trong nhà đứng đắn, chắc sẽ không đến nỗi đó đi?

Vậy anh muốn làm gì?

"Anh muốn đưa tôi đi đâu?"

Đông Phương Càn liếc cô một cái, không trả lời.

Chúc Kỳ Trinh biết nếu anh không muốn nói, hỏi cũng vô ích, vì vậy ngoan ngoãn ngậm miệng.

Xe nhanh chóng chạy hơn một giờ, ở phía dưới bề sông Đại Kiều thì dừng lại Đông Phương Càn xuống xe, đi tới chỗ Chúc Kỳ Trinh mở cửa xe, lạnh lùng nói: "Xuống xe."

Chẳng lẽ anh muốn ném mình xuống sông? Trời lạnh thế này nếu không chết đuối thì cũng chết rét!

"Tôi không xuống!" Chúc Kỳ Trinh kiên định nói.

Đông Phương Càn cau mày, đôi môi mím chặt. Thấy anh có vẻ tức giận, Chúc Kỳ Trinh vội vàng xoay thái độ 180 độ, nhỏ giọng cầu khẩn nói: "Em sai lầm rồi, Đông Phương Càn, về sau sẽ không đối với anh rống lên nữa, anh người đại nhân đại lượng, nếu có chuyện gì thì vào trong xe nói đi!"

Đông Phương Càn khẽ hé miệng cười cười, vươn bàn tay ra, dịu dàng nói: "Xuống đây đi! Chúng ta ngồi phía trên đi." Nói xong anh dắt tay Chúc Kỳ Trinh nhẹ nhàng kéo ra ngoài.

Chúc Kỳ Trinh cảm giác anh không hề tức giận, thoáng buông lỏng cảnh giác, chỉ là không nghĩ ra ngồi phía trên là ngồi chỗ nào?

Theo anh xuống xe, Đông Phương Càn dễ dàng nhảy lên nắp động cơ, lại dắt cô bò lên, sau đó hai người liền ngồi ở mui xe.

Chúc Kỳ Trinh kinh ngạc, Đông Phương Càn còn có nhã hứng này à? Ngồi ở trên mui xe ngắm phong cảnh? Chỉ là xát thực ngồi ở đây tầm nhìn tốt hơn nhiều ngồi ở trong xe.

Sóng trên mặt sông rộng lớn chậm rãi chạy tạo thành từng gợn sóng, phía trên thật cao là cầu Đại Kiều, bắt qua trung gian hai bờ, ánh đèn trên cầu chiếu ngược xuống mặt sông, nổi lơ lửng không có quy tắc, hơn nữa ánh đèn chiếu vào mặt sóng đang gợn từng đợi xoay tròn nâng lên trong làn nước trong veo, đặc biệt mông lung, đặc biệt mĩ lệ.

Đông Phương Càn lấy ra bật lửa ZIP¬PO, nheo mắt châm một điếu thuốc, ánh lửa chiếu vào gò má góc cạnh của anh. Anh hít sâu một hơi, phun ra khói thuốc nháy mắt lại bị gió thổi tán ra trong không trung, bay qua chóp mũi của Chúc Kỳ Trinh. Cô không tự chủ hít một cái, bỗng nhiên phát hiện mùi thuốc là nhàn nhạc có một loại hương vị khác.

"Em biết Từ Hoan Hoan?" Đông Phương Càn thản nhiên mở miệng.

Chúc Kỳ Trinh suy nghĩ một chút, giống như tùy ý trả lời: "Ban đầu là biết, lần trước ăn cơm không phải đã gặp qua sao?"

"Em nếu không biết, vậy anh không cần nói."

Chúc Kỳ Trinh vội vàng gật đầu, "Biết biết, anh nói, anh nói đi!"

Đông Phương Càn lại hít một hơi thuốc, nhìn mặt sông, "Cô ấy không phải người hỗn huyết."

Đây coi như là đang trả lời vấn đề một giờ trước sao? Chúc Kỳ Trinh nghĩ.

"Mẹ của cô ấy là người Tân Cương, ba cô ấy là tài xế của ông nội."

Chúc Kỳ Trinh cau mày, chuyện tình công tử yêu con gái tài xế? Nhìn khí chất Từ Hoan Hoan còn có lần đầu gặp lúc mặc quân trang có hoa văn Thượng úy trên vai, cô còn tưởng rằng Từ Hoan Hoan cùng Đông Phương Càn là cùng một dạng người, cũng là cái ** ! Xoay nữa ngày, cô ấy không phải là đứa bé trong đại viện sao?

Tinh thần Chúc Kỳ Trinh tăng lên gấp trăm lần chuẩn bị rửa tai lắng nghe. Đối với quá khứ của anh, mặc dù trong lòng cô không thoải mái, nhưng lại rất muốn biết.

Nhưng đợi nửa ngày, Đông Phương Càn hút thuốc cũng xong, nhưng lại không thấy anh nói gì thêm, Chúc Kỳ Trinh không hiểu, "Hết rồi?"

"Em nghĩ muốn biết cái gì?" Anh quay đầu lại hỏi.

Chúc Kỳ Trinh nghĩ thầm, nếu như em hỏi một câu anh trả lời một câu sao? Tại sao không nói sớm! Nhưng lúc này tất cả vấn đề bất chợt xông vào đầu làm cho giao thông trong hộp sọ bế tắc, lập tức trống rỗng không nghĩ ra được cái gì. "Cái đó....Vậy anh nói chuyện lúc bé của mình đi!"

"Khi còn bé có chuyện gì mà nói?” Đối với vấn đề ngu ngốc của cô Đông Phương Càn tỏ ra xem thường, "Cô ấy xinh đẹp thông minh, cho nên những đứa bé trong trạch viện đều thích chơi với cô ấy."

"Vậy anh và cô ấy khi nào thì bắt đầu yêu nhau?"

Anh bị hỏi khó, gật đầu nói: "Cái vấn đề này rất sắc bén."

"Chớ nói sang chuyện khác, trả lời nhanh lên!" Hiện tại Chúc Kỳ Trinh cũng có chút thông minh, không cho anh nói sang chuyện khác.

"Trung học sơ cấp đi!"*

*Giống như Trung học cở sở của VN

"Anh lại có thể yêu sớm?" Cô không nhịn được kêu lên, "Không nhìn ra a không nhìn ra, anh lại yêu sớm như thế.”

Đông Phương Càn hừ lạnh một tiếng: "Em có thể nhìn ra cái gì?"

Giờ phút này Chúc Kỳ Trinh không thèm để ý tới sự chê cười của anh, tiếp tục hỏi: "Sau đó thì sao? Hai người bắt đầu như thế nào?"

"Phải hỏi câu sâu xa vậy sao?" Đông Phương Càn trừng cô.

"Sao không hỏi được, cũng không hỏi là hai người khi nào hôn, đây đâu phạm là xâm phạm gì!"

Hai tay Đông Phương Càn chống ở phía sau, khẽ ngửa đầu, giống như nhớ lại, mặt thoải mái mà nói: "Kết thúc thi tốt nghiệp trung học, thời điểm điền vào bản nguyện vọng, cô ấy chạy tới hỏi anh định thi vào trường nào, sau đó anh và cô ấy học cùng Trường Đại Học."

"Sau đó thì ở cùng nhau?"

"Chậc!" Đông Phương Càn khinh thường liếc nhìn Chúc Kỳ Trinh một cái, "Nói tới như thế mà em vẫn không hiểu?"

"Chúc Kỳ Trinh cười hì hì, "Nếu đã nói đến như thế rồi, cũng không thể nói thêm một chút để hiểu rõ hơn sao!" Suy nghĩ một chút cô lại hỏi: "Vậy tại sao hai người chia tay? Không biết... Không phải là bởi vì em chứ? Không đúng không đúng, hai người bảy năm không gặp, khẳng định không phải."

Nhưng Đông Phương Càn không có trả lời ngay. Anh nghĩ, chuyện cùng Từ Hoan Hoan chia tay, mặc dù nguyên nhân là người nhà ngăn cản, nhưng cuối cùng là Từ Hoan Hoan vì tiền đồ lợi ích của mình mà phản bội tình cảm của bọn họ, anh không muốn nói lí do chia tay như vậy, lại càng không muốn sau lưng đi chỉ trích oán hận cô, mặc dù có lẽ mình không cam lòng, nhưng quả thực hoàn toàn kết thúc rồi.

Đối với Từ Hoan Hoan, anh không còn yêu, có lẽ về sau, ngay cả hận chắc cũng không có.

Lại móc ra đốt một điếu thuốc, hút hồi lâu, cho đến khi bắn ra tàn thuốc, anh mới đột nhiên đứng dậy hỏi: "Em thì sao? Em cùng bạn trai nhỏ của em bắt đầu như thế nào?"

Chúc Kỳ Trinh âm thầm khó chịu, chỉ nói một nửa liền không nói nữa? Còn hỏi ngược lại mình? Anh đứng như vậy chấn vấn em, em nào dám nói?

Cô buột miệng nói ra, "Em ngu ngốc sao? Nói chuyện trước kia của mình để anh bắt được nhược điểm sao? Em mới không nói!" Nói xong lại cảm giác không đúng, ý của mình, không phải là ám chỉ Đông Phương Càn ngu sao? Chỉ là nhớ tới bộ dạng mình hỏi anh liền đáp, xác thực rất khôi hài, vì vậy không tự chủ che miệng cười vui vẻ.

Đông Phương Càn nghe được trong lời nói của cô có ý châm chọc, cũng hơi bị sửng sốt. Chính mình thế nào? Tại sao vừa thấy cô vì Từ Hoan Hoan tức giận liền vội vã giải thích? Tại sao khi thấy bộ dạng cô ghen, thì âm thầm cao hứng?

Bây giờ còn bị cô gái này châm chọc mình ngu ngốc? Cô thật muốn làm phản!

Vì vậy anh lập tức không vui cúi người xuống, uy hiếp trừng mắt nhìn cô, đột nhiên vươn tay ra bế ngang cô ra ngoài mép xe, tay anh và cả người cô đều ở ngoài xe.

Chúc Kỳ Trinh kinh hãi, sợ tới mức thét chói tai: "A —! Mặt cá ươn, mặt cá ươn, anh anh anh...Anh đang làm gì đấy? Đừng đừng đừng ném em xuống? Em sai lầm rồi em sai lầm rồi, không bao giờ cười anh nữa!"

Đông Phương Càn chau mày, khóe miệng treo lên nụ cười nhàn nhạt, giống như rất hài lòng với hiệu quả này. Lúc này, anh chợt quay đầu, nhìn mặt sông, dịu dàng cảm thán: "Nơi này rất đẹp."

Hiện tại Chúc Kỳ Trinh đâu còn tâm tư nào để thưởng thức phong cảnh? Thanh âm của cô run rẩy, cẩn thận từng li từng tí nói: "Rất đẹp rất đẹp! Cái đó... Trước hết anh có thể thả em xuống được không? Em biết anh hơi sức lớn, chỉ là ngộ nhỡ như lỡ tay, sẽ thành một xác hai mạng đấy!"

Đông Phương Càn chợt xoay đầu lại, kinh ngạc nhìn chằm chằm Chúc Kỳ Trinh, trong mắt mơ hồ hàm chứa lửa giận, anh đã ba bốn tháng không có về nhà, cũng chỉ cùng Chúc Kỳ Trinh phát sinh quan hệ một lần duy nhất, cộng lại đã gần nữa năm, cô nói một xác hai mạng, cái mạng còn lại là tới chỗ nào?

Chúc Kỳ Trinh nhìn ra trong mắt anh có lửa giận, lập tức vội vàng giải thích: "Không không không, em là nói... Anh ném em thì phải đền mạng cho em!"

Lúc này tức giận của Đông Phương Càn mới dần dần nguôi lại, lui về phía sau một bước để Chúc Kỳ Trinh xuống.

Mà Chúc Kỳ Trinh bị kinh sợ, sau lưng sớm đã một mảnh mồ hôi lạnh, vừa thả xuống liền có một chút đứng không vững giống như sắp ngã, lập tức Đông Phương Càn ôm lấy hông cô, đỡ chặt cô.

"Chúc Kỳ Trinh, em không có gì nói với anh sao?" Lần này trở về, anh đã không còn cảm thấy địch ý của cô đối với anh nữa, mà hôm nay cùng Từ Hoan Hoan chạm mặt lại làm cho cơn ghen của cô bốc ra, đối với cảm xúc vô ý thích mình của cô, anh nghĩ, Chúc Kỳ Trinh nên hướng mình thẳng thắn.

Thanh âm anh trầm thấp nhu hòa, ghé vào bên tai Chúc Kỳ Trinh giống như đầu đọc, lần đầu Chúc Kỳ Trinh phát hiện thì ra thanh âm của anh lại dễ nghe như vậy, hay là vì giây phút này tâm và cảnh khác nhau? Sững sờ trong chốc lát, mới từ thanh âm mị hoặc kia tỉnh táo lại, cô thầm mắng mình thật vô dụng, luôn bị sắc đẹp dụ dỗ.

Ổn định tâm tình, cô cắn răng nghiến lợi hỏi: "Muốn em nói thật sao?"