Ngụy Kiều Hoàng

Chương 11: End




Bất quá, kế hoạch luôn không cản nổi biến hóa. Ngay khi Thái Hậu mới kêu lan tuyển chọn ra một ngày hoàng đạo, Quân vương được cơ sở ngầm trong cung tiếp ứng, mang binh sát tiến hoàng cung, hơn nữa vào thẳng tẩm cung của nữ hoàng.

Thị vệ trong cung ra sức chiến đấu, mà nguyên bản binh lực Quân Vương dẫn theo khi nhìn thấy Nghiêm Luân dẫn quân cùng nữ hoàng từ trong tẩm cung giết ra thì cảm thấy không đúng.

“Ta chờ ngươi thật lâu.” Nghiêm Luân cười lạnh một tiếng, một đao chém qua, không giết hắn, mà là một đao giết chết Thụy Tân bên người hắn.

“Đây là thay Phúc Khang báo thù. Kẻ kế tiếp,chính là ngươi.”

“Đáng giận! Giết! Giết hết cho ta!” Quân vương đột nhiên hiểu được, đối phương lần này lấy dật đãi lao, mà hắn thế nhưng ngốc nhếch mấy tháng nghĩ đến bọn họ đã mất cảnh giác,đã muốn tổ chức đại hôn nên mới trực tiếp dẫn quân mưu phản.

Tằng Tử Tuyền cũng dẫn binh gia nhập chiến cuộc. Người của hắn đều là giang hồ nhân sĩ, họ đều là công thần khi tìm ra được hành tung của Quân Vương.

Trong khoảng thời gian ngắn, đao quang kiếm ảnh, chiến cuộc kịch liệt, nơi nơi đều là máu tươi, song phương ngươi tới ta đi, chém giết thảm thiết!

Quân Vương đầy tay máu tươi, trên người máu bắn tung tóe, cả người xem ra dữ tợn vô cùng. Bỗng dưng, một đao phen bén nhọn trực tiếp đặt ở sau gáy hắn. Hắn rút khẩu khí lạnh, kinh ngạc trừng mắt nhìn Nghiêm Luân.

Người đi đầu bị bắt, những người khác biết đại thế đã mất, đều vứt bỏ đao kiếm trên tay.

Bọn thị vệ lập tức tiến lên bắt lấy bọn họ.

“Ngươi muốn thế nào?” Quân Vương oán hận trừng Nghiêm Luân.

“Những lời này để nữ hoàng đáp lại ngươi. Bất quá, cư nhiên mang binh phát động chính biến, ta nghĩ chỉ có một đường có thể đi, phải không?” Nghiêm Luân lạnh lùng trừng lại hắn,“Người tới, trói hắn lại.”

Thị vệ lập tức tiến lên, dùng dây thừng buộc chặt hắn.

Nhưng Quân Vương đột nhiên rống to,“Muốn áp ta vào địa lao sao? Ta không phục, không phục, ta muốn gặp nữ hoàng! Ta muốn gặp Thái Hậu, ta có chuyện trọng yếu muốn trần oan. Ta dẫn binh công kích là bị bách biết ta sẽ bị diệt khẩu!”

“Người chết đến nơi còn điên loạn nỗi gì?” Tằng Tử Tuyền thực khó chịu quăng hắn cây cột. Cùng lúc đó, Ngôn Tuyên Nhi đỡ Thái Hậu đi vào điện phủ vô cùng thê thảm. Một vài thị vệ đã bắt đầu xử trí bại quân này.

Ngiêm Luân đến trước mặt Ngôn Tuyên Nhi, lại nhìn Phẩm Hoài phía sau nàng một cái, chỉ thấy nàng gật gật đầu với hắn.

“Quân Vương, ngươi thật sự rất làm ta thất vọng rồi, dám dẫn binh tấn công hoàng cung, muốn phế nữ hoàng,giết nhiếp chính vương. Ngươi cho ngươi là ai? Quyền thế khuynh thiên có thể cường thủ hào đoạt sao?”Thái Hậu đau lòng nhìn hắn.

“Thái Hậu, nàng ta không phải nữ hoàng, mà là yêu tà sở ngụy, ý đồ độc loạn cung đình, cho nên bổn vương mới mạo hiểm dẫn binh tiến vào, muốn tru sát yêu nghiệt này a.Xin người làm rõ!” Quân Vương rống giận.

“Ngươi ở đó nói bậy bạ gì vậy?”

Ngôn Tuyên Nhi cảm thấy bất an. Tuy rằng nàng không phải là yêu tinh, mà là tân nhân loại đến từ thế kỷ hai mốt, nhưng xác thực nàng giả trang nữ hoàng a!

“Bổn vương không nói bậy. Thái Hậu có thể nghiệm chứng, trước đây trên trán nữ hoàng có một miệng vết thương rất sâu. Cho dù sau khi lớn lên, vết sẹo phai nhạt, nhưng vẫn có thể thấy được.” Hắn cười lạnh nhìn sắc mặt nữ hoàng biến đổi. Biết sợ! Hắn còn có vật chứng này, tuyệt đối phải kéo nàng khỏi long ỷ!

Sự kiện đó mỗi khi Thái Hậu nghĩ đến lại đau lòng. Những năm gần đây, nữ nhi cố ý để tóc trên trán, hơn nữa phủ phấn lên, nhìn không ra, nàng cơ hồ đã quên mất.

“Thái Hậu! Đẩy tóc trên trán nàng ra, người sẽ tin tưởng lời nói của ta! Đông Phong hoàng triều chúng ta làm sao có thể để cho một tên yêu ma quỷ quái đến trị quốc được?” Quân vương lại tức giận điên cuồng hét lên.

Hắn nói kiên định như thế, Thái Hậu không khỏi dao động, dù sao mưu phản hành thích vua là tội khi quân, hắn sẽ không ngu xuẩn đến mức đến lấy đầu mình ra mà nói giỡn!

Nàng quay đầu nhìn về phía thiên hạ của nàng,“Ngôn nhi......”

Thảm, giữa trán của nàng nào có sẹo đâu>“Quả thực hồ nháo!” Tằng Tử Tuyền tức giận đá người.

Ngôn Tuyên Nhi nuốt một ngụm nước miếng, trong lòng bồn chồn. Làm sao bây giờ? Một khi Thái Hậu phát hiện trên trán nàng không có sẹo, Quân Vương muốn giết nàng để nổi danh, mà nàng còn có thể bị coi là yêu quái mà hỏa thiêu, làm sao bây giờ?

Nàng kinh cụ nhìn Nghiêm Luân vẫn đứng trước người nàng nhưng không nói chuyện. Hắn biết nàng không phải Kim Ngôn, còn có Tằng Tử Tuyền cũng biết a, sao bọn họ khí định thần nhàn như thế?

“Hảo, để chứng minh nàng thật là nữ hoàng của bản nhân, Thái Hậu, thỉnh cho ta đến đi.” Nghiêm Luân hỏi Thái Hậu trước, sau khi thấy nàng gật đầu, con ngươi đen bình tĩnh vô ba mới dừng lại trên đôi mắt hoang mang của Ngôn Tuyên Nhi .

“Nàng vốn là nữ hoàng thật sự. Nhưng để cho Quân vương ngậm miệng, mong nàng bao dung.”

Nói rồi, hắn đưa tay vén tóc nàng lên, lại liếc nhìn Phẩm Hoài đứng phía sau nàng một cái. Nàng ta lập tức hiểu được tiến lại, lấy khăn lụa,“Mạo phạm, bệ hạ.” Nàng nhẹ nhàng chà lau, sau khi lau sạch phấn, nàng hành lễ, lại từng bước lui ra phía sau.

Quân Vương trừng mắt nhìn trán nữ hoàng, trên đó thật sự có một đạo vết sẹo mơ hồ có thể thấy được!

Sắc mặt hắn biến đổi, vừa vội vừa tức rống giận,“Không có khả năng! Không có khả năng! Ta tự tay giết chết nữ hoàng, nàng không thể nào còn sống được!”

Ngôn Tuyên Nhi hết sức kinh ngạc vì vết sẹo trên trán mình. Không nghĩ tới, Quân Vương lại bật thốt nói ra chuyện mình giết Kim Ngôn!

Sắc mặt Thái Hậu phi biến, những người khác lại kinh ngạc không nói lên lời. Thật sự là đáng thương, vì quyền thế mà biến điên rồi!

Nghiêm Luân cầm tay Ngôn Tuyên Nhi, lắc đầu.

“Đem áp hắn đến địa lao đi!”

Thị vệ lập tức tiến lên, mỗi người một tay kéo Quân Vương còn muốn kháng cự đi.

“Buông! Đáng giận! Nàng là giả! Nàng là giả! Nữ hoàng thật đã bị ta đẩy xuống Khôi Tinh hồ,đã chết ở đáy hồ rồi!” Hắn đem hết khí lực tức giận tê rống

Thái Hậu nhìn hắn, thở dài,“Sa vào quyền thế chính là độc a!”

Tằng Tử Tuyền đã đi tới,“Ta đỡ Thái Hậu hồi cung nghỉ ngơi, hai người cũng trở về đi. Ta coi nữ hoàng cũng đã bị kinh hách.”

“Đúng vậy, bị nói thành yêu quái, mà ai gia lại làm sao vậy? Nhất thời......” Thái Hậu hảo áy náy a.

Ngôn Tuyên Nhi vẫn lắc đầu, mỉm cười nói:“Mẫu hậu, không quan hệ. Vậy ngài trở về phòng nghỉ ngơi thôi. Phẩm Hoài, Nghị Dung, các ngươi đi theo đi hầu hạ Thái Hậu.”

Chờ đám người Thái Hậu ly khai, Nghiêm Luân không ngại lôi kéo nữ hoàng thân ái của hắn đi thẳng đến tẩm cung.

Vừa đến tẩm cung, nàng đã kéo hắn đến bên giường, cẩn thận hạ giọng nói:“Sao lại thế này? Vì sao trên trán của ta...... Chàng cười cái gì? Cười cái gì hả?”

“Nàng chạy gấp như vậy. Ta còn đang nghĩ đến nàng sẽ vội vã cảm tạ ta đã cứu mạng nàng, muốn lấy thân tướng hứa......”

Nàng trừng hắn một cái,“Biết rõ ta tò mò muốn chết, lại không dám hỏi ở nơi khác, vạn nhất tai vách mạch rừng......”

Hắn kéo nàng vào trong lòng, nói nhỏ mấy câu vào tai. Nàng trừng lớn mắt hạnh, lập tức nhảy xuống giường, chạy đến trước gương đồng, nhẹ nhàng chà xát cái trán, thật sự chà ra được một mảnh da nhỏ như cánh ve!

Nghiêm Luân cũng xuống giường, ôm lấy nàng từ phía sau.

“Ta đã nói rồi. Quân Vương càng không có tin tức, chúng ta càng phải cẩn thận. Vết sẹo trên trán nàng là ta muốn Phẩm Hoài vụng trộm thay nàng dán lên. Bởi vì nó rất mỏng, nên nàng cũng sẽ không phát hiện. Bất quá, đây là lo trước khỏi hoạ, ta không xác định Quân vương có nhớ tới chuyện này hay không?”

“Nhưng Phẩm Hoài không cảm thấy kỳ quái sao? Chàng phân phó nàng như vậy, không phải tương đương vạch trần ta không phải Kim Ngôn với nàng sao?” Nàng thật sự có điểm lo lắng nha.

“Nàng chắc hẳn cứ nghĩ rằng hai nha đầu thông minh kia còn chưa phát hiện ra cái gì đi. Ta lại đoán Nghị Dung các nàng đã sớm biết trong lòng rồi, chỉ không nói ra mà thôi. Nếu không ta cũng sẽ không công đạ động tay chân trên trán nàng. Vẻ mặt nàng liền hiểu mà gật gật đầu.”

“Vì sao?” Ngôn Tuyên Nhi thực kinh ngạc.

“Có lẽ là do sự thể trọng đại, các nàng không dám tự chủ trương, cũng có lẽ là do biểu hiện nàng chinh phục tâm các nàng ta, tựa như nàng chinh phục ta vậy. Các nàng ấy thật tình coi nàng là chủ tử, cho dù nàng không phải Kim Ngôn thật cũng không sao cả.”

Nàng cảm động hốc mắt phiếm hồng,“Mặc kệ sự thật là gì. Cám ơn mọi người nguyện ý bao dung ta, nhận ta – một người xa lạ đến từ tương lai...... Thật sự.”

“Đứa ngốc.” Hắn cúi đầu, hôn nàng thật sâu.

Một tháng sau, Quân vương yêu ngôn hoặc chúng, đại nghịch bất đạo bị xử tử hình.

Làm việc tốt thường gian nan, đại hôn của nữ hoàng cùng nhiếp chính vương toàn quyền do tư lễ cung đến làm. Đương nhiên, hết thảy đều chiếu theo quy củ, chọn mộtngày hoàng đạo, chiếu cáo thiên hạ.

Mà hôn nhân của hoàng thất có một đống lớn chuyện cần làm. Ngôn Tuyên Nhi còn tưởng rằng cổ đại kết hôn sẽ không phiền toái như hiện đại, không nghĩ tới còn thê thảm hơn đâu.

Gả y của tân nương, hết mặc thử lại sửa chữa, nhìn là biết không thể đi lại rồi. Lại còn có một đống trang sức khiến nàng đầu váng mắt hoa.

Cho nên, đợi cho được đến ngày thành thân, cả nước có vui mừng hay không, nàng không biết, chỉ khẳng định là, nàng bị ép buộc sắp nổi điên!

Ngay từ đầu, nàng cho rằng bị giả trang thành khổng tước. Toàn thân quần áo cùng trang sức không biết nặng bao nhiêu. Sau đó khăn hồng bị đổi tới đổi lui, một cái khẩu lệnh một động tác. Lỗ tai tràn ngập hỉ nhạc đinh tai nhức óc, còn có tiếng vỗ tay như sấm dậy, tiếng hoan hô, tiếng chúc mừng......

Mãi cho đến khi bái thiên địa, đi vào động phòng, hai chân đáng thương của nàng rốt cục mới có thể nghỉ tạm.

“Ta sắp mệt chết rồi!”

Dưới khăn hồng, Ngôn Tuyên Nhi cúi đầu nói một câu, cũng ói ra khẩu dài khí.

Tân lang đứng ở bên người nàng,“Còn chưa chấm dứt đâu.”

Nghiêm Luân nhìn người săn sóc dâu cùng các cung nữ nhất nhất lui ra ngoài, đến tận khi tân phòng chỉ còn lại có hai người bọn họ. Hắn mới cầm lấy hỉ xứng vén khăn hỉ, nhìn dung nhan tuyệt lệ của nàng. Trong mắt hắn xuất hiện ánh sáng kinh diễm.

Nàng mắc cỡ đỏ mặt, nhìn hắn săn sóc hạ chiếc mũ nặng siêu cấp vô địch xuống, nắm tay nàng, thật sâu nhìn nàng.

Nàng bị nhìn xem rất tự tại, nhưng luyến tiếc dời mắt. Một thân hồng bào hỉ phục mặc trên người hắn,khiến hắn tuấn tú cao ngất hơn. Mà này nam nhân, chính là trượng phu cùng nàng nắm tay đến bạc đầu.

Nghiêm Luân cầm một ly rượu hợp cẩn đưa cho nàng, dưới ánh nến long phượng, hai người thâm tình uống cạn.

Chờ đến khi sa trướng buông suống, đêm động phòng hoa chúc, lại mây mưa thất thường, xuân ý hoà thuận vui vẻ.

Hôm sau.

Hỉ trướng bị người thô lỗ kéo ra, Ngôn Tuyên Nhi vừa ngước đầu thấy ánh mặt trời màu vàng chiếu vào khắp phòng, liền oa oa kêu to lên,“Xong rồi! Xong rồi! Giờ là lúc nào rồi? Mặt trời phơi mông a!”

Trên giường một bàn tay cường tráng hữu lực vươn ra lại kéo nàng vào trong sa trướng.

“Đường đường là nữ hoàng mà nói lời thô tục như thế sao?”

“Đừng hôn! Đừng hôn! Còn có mỗi người đều có mông có được không? Mau! Mau – Thời gian này ta quyết chí tu sửa, cũng lập lời thề muốn tiếp tục làm một nữ hoàng vào triều đúng giờ a!”

Ngôn Tuyên Nhi thật vất vả giãy khỏi vòng ôm của Nghiêm Luân, mới nhảy xuống giường, lại bị hắn bắt về luôn.

“Tân hôn. Nữ hoàng không cần lo nghĩ, lý do chính đáng mà!”

Nghiêm Luân xoay người một cái, thân hình cường tráng trần trụi liền ngăn chặn thân thể mềm mại mê người của nàng.

“Không được! Không được! Đừng dụ dỗ ta.” Nàng đem hết khí lực bú sữa muốn ra khỏi giường

Hắn mỉm cười, lại xoay người một cái, môi nóng rực che lại môi đỏ mọng đang líu ríu của nàng. Thân hình cực nóng áp lên, nàng lập tức cảm giác được lửa nóng dục vọng của hắn, mặt đỏ lên, nha nha nói:“Không được...... Quốc sự, thiên hạ sự...... Ân......”

“Tề gia trị quốc mới có thể bình thiên hạ. Nữ hoàng thân ái, nàng vẫn nên quản lý chuyện nhà cho tốt trước rồi mới lại bàn đến quốc sự đi!”

Nghiêm Luân dục hỏa dâng trào, thâm tình hôn nàng, âu yếm đường cong động lòng người, nghe tiếng thở dốc rên rỉ tuyệt vời của nàng, lại cuồng dã luật động, triển khai một hồi kích cuồng triền miên......

Nơi này, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, giao chiến kịch liệt, thế còn trên Kim Loan điện thì sao?

Chúng thần rảnh rỗi uống trà, tán gẫu thị phi. Nguyên nhân hôm nay nữ hoàng không lâm triều có thể miễn qua, nhân sinh mừng rỡ thôi. Huống chi, nàng trị quốc không người có thể địch, Đông Phong hoàng triều trở thành cường quốc kinh tế, dân sinh yên ổn, thật đáng mừng a.