Nguyên Soái Bất Đắc Dĩ

Chương 1: Chết đi thời hiện đại, sống lại thời loạn thế




Tôi đang mơ màng ngủ, bị đánh thức bởi tiếng nước chảy. Tầng trên lại bị hỏng đường ống nước rồi? Không đúng, tôi đã mua nhà mới, chuyển khỏi cái chung cư cũ nát kia rồi mà? Đoán có lẽ bản thân nghe nhầm, quyết định nhắm mắt ngủ tiếp. Trời sáng còn phải đến công ty, nhất định phải ngủ cho đủ giấc.

Song dù cố gắng thế nào tôi cũng không ngủ lại được. Tôi bật dậy chữi thề:

“Con mẹ nó chứ, sao lại lạnh thế, điều hòa hỏng rồi chắc?”.

Định tìm chăn đắp, mới phát hiện đừng nói là chăn, đến giường cũng… không thấy đâu cả. Tôi không có tiền sử bị mộng du, chắc chắn không có chuyện tự mình bò ra khỏi nhà để ra đường nằm ngủ. Bị bắt cóc? Chắc không đâu, tôi còn chưa có giàu đến mức đấy. Cảm giác trên người có chút kì quái, sờ tay lên ngực liền điếng người. Ai quấn sắt lên người lúc tôi đang ngủ vậy? Sờ loạn một hồi hình như là một bộ áo giáp bằng kim loại, không phải chứ?!

A di đà phật, nhất định là đang nằm mơ. Tôi tự thôi miên chính mình, nhắm mắt lại, đếm đến ba, lại mở mắt ra. Đưa tay sờ lại, áo giáp vẫn còn, tay lại còn dính phải thứ gì ươn ướt, đưa lên mũi ngửi có vị tanh giống như… máu người. Tôi hít thở sâu để ổn định tinh thần. Hít một hơi vào, lồng ngực lại cảm thấy đau nhói. Tiêu rồi, không phải đang mơ. Đau bỏ mẹ thế này, chắc chắn là thật rồi.

Tôi tập trung thử phân tích tình huống một chút. Tối qua lúc đang ngủ cảm thấy xung quanh rung lắc dữ dội, lúc đó cứ cho là bản thân tưởng tượng. Nhớ lại thì hôm qua ở công ty có đồng nghiệp bảo tin tức có nói sắp có động đất. Lúc ấy tôi còn cười ha hả, trêu đồng nghiệp hoa mắt nên đọc nhầm rồi. Sống ba mươi năm trên đời, chưa nghe nói đất nước này có động đất bao giờ.

Nếu đồng nghiệp kia không hoa mắt… vậy tối qua đúng là có động đất thật rồi.

Được rồi, cứ cho là có đi. Sau đó thì sao? Thế quái nào tôi lại mặc cả cân sắt trên người, trên ngực bị thương. Cũng không biết đây là nơi nào. Tôi căng mắt ra nhìn nhưng trời còn chưa sáng, chẳng nhìn thấy gì cả. Lại vểnh tai nghe ngóng, có tiếng nước chảy. Tôi cố gắng đứng dậy dò dẫm đi về hướng có âm thanh róc rách kia. Không nhìn thấy gì nên tôi không dám đi nhanh, phải mất một lúc, ước chừng mười phút đồng hồ, cuối cùng cũng biết được tiếng động mình nghe thấy là gì. Một con suối nhỏ.

Lúc nãy có vẻ tôi ở trong rừng, ánh trăng không chiếu tới được mặt đất nên mọi thứ đều chìm trong bóng tối. Hiện tại ánh sáng phản chiếu từ mặt nước, tôi nhìn xung quanh, hoàn toàn không biết mình ở đâu. Muốn kiểm tra vết thương trên người, tôi tiến đến gần dòng nước một chút. Nhìn thấy trong nước kia là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

WTF? Tôi nhìn lên trời. Lại nhìn xuống mặt nước một lần nữa. Cảm thấy đầu ong ong. Đầu? Trên đầu còn đang đội một cái mũ sắt. Hèn gì cứ thấy nằng nặng. Tôi đưa tay gỡ cái “nón bảo hiểm quê một cục” ở trên xuống, lại soi vào trong nước.

Trong nước là gương mặt một người đàn ông trẻ, đẹp trai hơn tôi, tóc trên đỉnh đầu búi thành một cục. Tôi nháy nháy mắt, gương mặt trong nước cũng nháy nháy mắt. Tôi nghiêng đầu, “tên kia” cũng nghiêng đầu.

“Chắc mình bị điên rồi”. Tôi lẩm bẩm.

Tôi ngồi phịch xuống đất, cố gắng bình tĩnh lại. Thử làm phép nhân hai chữ số. Nghe nói người điên thần trí không minh mẫn, hẳn không tính toán đúng được. Tôi nhân đi nhân lại mấy phép toán, hoàn toàn không có vấn đề. Lại vắt óc nhớ lại số điện thoại trong danh bạ. Nhớ được hơn mười dãy số điện thoại. Sau khi tự kiểm tra đầu óc mình một lượt, sau khoảng một giờ đồng hồ, tôi đi đến kết luận: tôi không bị điên!

Lúc này trời đã sáng hơn một chút. Tôi quyết định rời khỏi chỗ này trước rồi tính. Tôi quay lại chỗ lúc nãy “nằm ngủ”, lại mò mẫm đi tìm đường cái. Hình như đây là bìa rừng, vậy cứ đi theo hướng cây mọc thấp dần. Lại đi độ hơn một giờ, cuối cùng cũng nhìn thấy đường mòn. Nhìn trái nhìn phải, đây là nơi quỷ quái gì vậy? Không thấy nhà, không thấy bất kì công trình gì, một bóng người cũng không nốt. Ngực lại đau, hình như do vận động nên máu lại bắt đầu chảy. Lúc nãy quá hoảng hốt nên quên mất kiểm tra kĩ càng xem mình bị trúng đạn hay bị cái gì đâm vào. Cũng tại cái áo giáp trên người quá nặng, cơ thể lại đang mất sức, không thể cởi ra xem rút cục tôi bị cái quỷ gì.

Bỗng từ xa có âm thanh truyền đến. Lộc cộc lộc cộc. Nghe như tiếng vó ngựa chạm đất? Cũng phải thôi, nơi khỉ ho cò gáy này, bốn bánh muốn lết vào cũng không được. Tôi cười mỉa.

Chưa đến một phút, mấy con ngựa đã chạy tới. Đúng hơn là mấy con người cưỡi trên lưng mấy con ngựa. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu… tôi liếc mắt đếm. Nếu bọn họ là người xấu, muốn cướp tiền cướp sắc gì đấy tôi muốn chạy cũng không thoát.

Không phải tôi tự kỷ, mà do gương mặt tôi đang tạm sở hữu hơi bị đẹp trai quá mức cho phép. Nếu cắt phăng mái tóc dài, khoác lên bộ cánh hợp mốt, hẳn là dư sức xuất hiện lên trang bìa tạp chí. Tôi còn chưa kịp tưởng tượng xa hơn, mấy người kia đã đồng loạt xuống ngựa. Chậc chậc, động tác đúng là như “mây bay nước chảy”. Tôi lùi lại, định bụng co giò chạy.

Còn chưa kịp trốn, mấy người đàn ông trước mặt đã đồng loạt… quỳ xuống. Chỉ có hai người dẫn đầu, sau khi xuống ngựa, lập tức chạy đến chỗ tôi.

Mấy người phía sau chắp tay, đồng thanh hô lớn:

“Thuộc hạ đến trễ, xin nguyên soái trách phạt”.

Nguyên soái? Tôi trợn mắt. Còn đang kinh ngạc thì một trong hai người trước mặt đã chộp hai tay lên vai tôi, gương mặt anh ta vừa vui mừng vừa lo lắng hỏi:

“Đại ca, cuối cùng cũng tìm được huynh rồi. Ngựa của huynh đâu, kiếm của huynh đâu?”. Anh ta nhìn xuống ngực tôi rồi thất kinh la lên: “Huynh trúng tên? Đã rút tên ra rồi? Đã băng bó chưa? Huynh không sao chứ? Có bị thương chỗ nào nữa không?”.

Anh ta, đúng hơn là cậu ta, tôi đoán chừng khoảng chưa đến hai mươi tuổi. Tôi nhìn người trước mắt cứ đóng rồi lại mở miệng, hỏi loạn lên, hết đại ca rồi lại gọi huynh, lại còn lắc vai tôi liên hồi. Tôi chóng cả mặt. Được, cậu ta tưởng mình cậu ta biết đặt câu hỏi chắc. Tôi tức giận cũng xổ lại một tràng:

“Mấy người là ai? Diễn viên à? Đang quay phim chắc? Bọn họ quỳ đủ chưa? Không mệt hả? Đây là chỗ chết tiệt nào? Tôi… là ai?”.

Xung quanh yên lặng như tờ. Bọn họ há hốc mồm nhìn tôi, tôi nhướn mày ngó lại bọn họ.

Một trong hai người đàn ông đang đứng, người nãy giờ chưa lên tiếng, mở miệng hỏi:

“Đại ca, huynh… mất trí nhớ?”.

Tôi còn đang phân vân không biết nên gật đầu bừa hay phủ nhận. Đột nhiên bóng người trước mặt chao đảo, sau đó hai mắt tối sầm. Trước khi ngất, tôi còn lẩm bẩm thêm một câu: “Mẹ nó, lo nói chuyện, chảy hết máu rồi”.

Lúc tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trên giường. Nhìn xung quanh, vẫn là một nơi xa lạ chết tiệt. Kéo chăn ra, trước ngực đã được băng bó, áo giáp cũng được cởi bỏ rồi. Tôi còn đang định làm phép nhân thêm lần nữa, chưa kịp nhẩm tính, cửa đã bị mở ra. Hai người đàn ông lúc trước gặp tiến vào.

Người lớn tuổi hơn lên tiếng hỏi:

“Đại ca, huynh tỉnh rồi?”.

Tôi nhăn mặt. Lại gọi đại ca? Mấy người không phải xã hội đen đấy chứ? Thấy tôi chỉ nhăn mặt không đáp, người trẻ tuổi còn lại chảy nước mắt, khóc nói:

“Đại ca, huynh thật sự không nhớ gì ư? Đều trách đệ, nếu đệ kiên quyết đi theo đã không để đại ca bị thương đến mức mất đi trí nhớ”.

Tôi nhìn cậu ta ngẩn người. Rõ ràng là một người đàn ông cao lớn lại còn khóc. Tôi hít sâu một hơi, quyết định giải đáp thắc mắc trong lòng trước rồi phân tích mọi chuyện sau. Tôi hỏi:

“Tôi là ai? Tên gọi là gì? Hai anh là ai? Chúng ta có quan hệ gì? Còn nữa, đây là nơi nào?”.

Anh chàng khoảng hai ba, hai bốn tuổi trả lời:

“Huynh là đại ca của bọn đệ, chúng ta là huynh đệ ruột thịt. Huynh là đại nguyên soái Chu quốc, Trần Ngạn. Đệ là nhị đệ của huynh, Trần Đường. Còn đệ ấy là tam đệ của chúng ta, Trần Ninh. Huynh có nhớ ra gì không?”.

Tôi lắc đầu. Trần Đường thở dài, tiếp tục nói:

“Đây là thành Bắc Bình. Quân ta sau khi thắng trận ở núi Mang Cốc, đại quân đã rút về đại doanh. Nghe tin thành này có biến, nguồn nước trong thành bị gian tế Bắc Tề đầu độc. Toàn bộ dân chúng trong thành đều đã nhiễm độc. Đại ca dẫn theo bọn đệ cùng một vạn binh đến đây. Nhưng đại phu nói độc này là bí truyền, không cách nào giải được. Ngô Phi cho người mang thư đến, nói muốn có được thuốc giải phải giao đại ca cho chúng”.

Tôi còn đang định uống nước, nghe vậy nuốt nước bọt, miệng run rẩy hỏi:

“Ngô Phi là ai?”.

Trần Ninh ngực phập phồng, trợn mắt nói:

“Chính là tên khốn muốn hại đại ca. Hắn là phó tướng quân Bắc Tề, kẻ tiểu nhân bỉ ổi. Trên chiến trường đánh không lại chúng ta, mới dùng quỷ kế hạ độc. Hắn nói trong vòng ba ngày, nếu bên ta không đồng ý trao đổi, toàn bộ dân chúng trong thành này sẽ phát độc mà chết. Đại ca đồng ý giao dịch, rồi một mình một ngựa theo bọn chúng. Sau khi cho những người trúng độc dùng thuốc giải, bọn đệ liền dẫn binh đi cứu đại ca. Bọn đệ đột kích doanh trại địch, đánh nhau với quân Bắc Tề mấy canh giờ, lại cho người tìm nơi chúng giam giữ đại ca nhưng không thấy. Sau mới biết đại ca đã đột phá vòng vây mà rời đi trước đó. Bọn đệ lui binh tìm kiếm đại ca một ngày một đêm, đến rạng sáng hôm nay mới tìm được đại ca”.

Tôi nghe hiểu được một chút, lại giống như chẳng hiểu gì cả. Những chuyện xảy ra với Trần Ngạn, tôi đại khái nắm được sơ sơ. Nhưng tôi khi không đang yên đang lành tại sao lại biến thành Trần Ngạn? Mà theo lời bọn họ nói, cái gì mà Chu quốc với Bắc Tề, đại nguyên soái với tướng quân, lại còn trang phục trên người đều giống như đây là thời cổ đại? Quá nhiều điều không thể lý giải, quá nhiều thông tin cần phân tích, nên cơ thể tôi sinh ra phản ứng rất bình thường… đói bụng! Tôi gãi gãi lông mày, mở miệng hỏi:

“Những chuyện khác chúng ta từ từ thương lượng, trước tiên có thể dọn cơm cho tôi được không?”.

Trần Đường giật giật lông mày. Trần Ninh há hốc mồm nhìn tôi. Cuối cùng vẫn là Trần Đường hiểu đạo đãi khách, gọi người mang cơm cho tôi.

Có thực mới vực được đạo, có no bụng mới nghĩ được thấu đáo. Tôi vui vẻ ăn hết bốn chén cơm, quét sạch sẽ một bàn thức ăn, lại uống hết một bình rượu nhỏ.

Đợi tôi hoàn tất việc ăn uống xong, Trần Đường mới ngập ngừng hỏi:

“Đại ca vẫn chưa nhớ ra gì à?”.

Tôi suy nghĩ một chút, nếu tôi nói tôi thật ra không phải đại ca, huynh đệ gì của bọn họ, chỉ là người qua đường thôi; chắc chẳng ai tin. Tạm thời tìm hiểu tình hình ở đây một chút, sau đó tìm cách trốn đi mới được. Tôi không có hứng thú với “công việc” mới này tẹo nào. Đại nguyên soái, nghe thì oai phong đấy, nhưng ra trận lúc nào cũng phải dẫn đầu cả đoàn người lượn qua lượn lại trước quỷ môn quan. Tôi chỉ là một người bình thường, không biết cầm quân đánh giặc, vẫn là “ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách” là tốt nhất!

Tôi nhìn Trần Đường, lắc lắc đầu, tỏ ý mình chẳng nhớ ra gì cả.

Hai người đối diện nhìn tôi rồi lại nhìn nhau thở dài. Đúng lúc này thì bên ngoài có tiếng người, có vẻ là binh lính. Người ngoài cửa nói:

“Bẩm nguyên soái, một trăm dặm về phía đông có khoảng hai vạn nạn dân đang chạy về hướng này”.

Tôi trợn mắt. Đang yên đang lành nạn dân ở đâu ra? Tôi ngửi thấy mùi nguy hiểm. Còn ở lại đây làm nguyên soái, thể nào cũng lại bị thằng cha Ngô Phi kia đòi tôi hiến thân đổi lấy mạng sống cho người khác. Hết dân chúng trong cái thành này, giờ đến lượt hai vạn dân đang “chạy bộ” ngoài kia?

Từ hướng đông tới? Vậy tốt nhất ông đây theo mông lão thiên* để cầu yên ổn.