Nguyệt Hạ Triền Miên

Chương 110



Không biết chạy bao lâu, Tư Không Vịnh Dạ chạy tới khối tảng đá thường tới lúc trước.

Hai tay chống trên vách đá, Tư Không Vịnh Dạ từng ngụm từng ngụm thở phì phò.

Thân thể vốn không tốt lắm, đột nhiên phải vận động kịch liệt như thế, Tư Không Vịnh Dạ cảm giác phổi của mình giống như bị đao cắt, hỏa lạt lạt đau.

Chính là, đau đớn trên thân thể đối với y mà nói không tính là gì, tôn nghiêm bị đau từng tấc tấc lăng trì, mới làm cho y cảm giác được từ tâm đau đến xương.



Mồ hôi lạnh lẻo từ hai má chậm rãi chảy xuống, một giọt một giọt rơi xuống trên đám cỏ khô vàng, thấm vào bên trong lớp đất khô nẻ, Tư Không Vịnh Dạ nhìn không chuyển mắt cảnh này, thậm chí có chút hy vọng chính mình cũng có thể giấu nhập vào bên trong khe hở đó.

Mồ hôi chảy vào mắt, kịch liệt đau đớn làm cho Tư Không Vịnh Dạ không thể không nhắm lại tinh nhãn.

Chỉ là, ngay cả chính y cũng không rõ, kia rốt cuộc là nước mắt hay là mồ hôi.

“Vịnh Dạ. . .”

Phía sau, thanh âm quen thuộc của nam nhân truyền đến, ngay sau đó một đôi tay cường kiện mà hữu lực vòng qua dưới nách y, gắt gao ôm lấy y.

Thân thể lại rơi vào cái ôm ấm áp, Tư Không Vịnh Dạ cũng rốt cuộc không có cảm giác tim đập thình thịch như trước đó.

Y lúc này, nội tâm sớm bị một tầng băng sương thật dày bao trùm, đó là áo giáp bảo hộ y tự mình dựng nên.

Tâm của y rất yếu ớt, rất dễ dàng bị thương tổn.

“Vịnh Dạ, vừa rồi là lỗi của phụ hoàng, phụ hoàng không nên để các nàng nói ra loại lời nói ấy.” Cằm để trên vai Tư Không Vịnh Dạ, Tư Không Viêm Lưu nhẹ nhàng mở miệng nói, trong giọng nói tràn ngập áy náy cùng đau lòng đối với y.

Mặt hai người dính sát vào nhau, Tư Không Viêm Lưu hơi hơi nghiêng mặt, nhiệt khí thở ra từng đợt đánh vào mặt Tư Không Vịnh Dạ.

Chính là, nhiệt độ cơ thể nam nhân dù có nóng hơn nữa, cũng không làm ấm áp tâm của y.

Gắt gao cắn môi dưới, Tư Không Vịnh Dạ dùng sức đong đưa  thân thể, muốn từ trong lòng nam nhân giãy đi ra, chính là, lực đạo nam nhân thật sự quá lớn, Tư Không Vịnh Dạ có cố gắng, cũng chỉ là vô ích.

Tư Không Vịnh Dạ nội tâm nhất thời một trận bi ai, giờ phút này y mới chính thức hiểu được bản thân nhỏ yếu cùng nam nhân cường đại.

Chênh lệch quá mức cách xa, giống như một lưỡi dao bén nhọn, lại một lần nữa hung hăng đâm vào lòng tự trọng đã sớm vỡ nát của Tư Không Vịnh Dạ.

“Buông!” Tư Không Vịnh Dạ hướng tới nam nhân phía sau giận dữ hét.

Cảm giác vô lực, làm cho y cũng hết cách ngăn chận phẫn nộ của chính mình, hai mắt y giờ phút này đỏ đậm, từng thớ cơ trong cơ thể kéo căng ra, giống như một con tiểu dã thú phát điên.

“Vịnh Dạ, không cần như vậy, phụ hoàng sẽ đau lòng.” Cảm nhận được xao động của bé con trong lòng, Tư Không Viêm Lưu có chút lo lắng ghé vào lỗ tai y ôn nhu mở miệng nói, ngữ khí bên trong có nồng đậm lo lắng.

Nam nhân ôm ấp càng chặt , Tư Không Vịnh Dạ bị ôm có chút không thở nổi.

Vô lực giãy dụa, Tư Không Vịnh Dạ nhắm chặt hai mắt lại, đầu vô lực gục  đi xuống.

Nam nhân quá mức bá đạo, quá mức cường thế, Tư Không Vịnh Dạ nhất thời cảm giác chính mình giãy dụa thật sự là buồn cười đến cực điểm, có lẽ dưới mắt nam nhân, chỉ là một trò chơi nho nhỏ.

Cảm giác được thân thể Tư Không Vịnh Dạ đột nhiên phóng nhuyễn đi xuống, Tư Không Viêm Lưu nhất thời buông lỏng, tiểu tử kia rốt cục bình tĩnh trở lại.

Đang lúc hắn buông ra cánh tay, muốn buông Tư Không Vịnh Dạ trong lòng ra, đối phương đột nhiên bắt lấy cánh tay hắn, cúi đầu, hung hăng cắn lên.

Trên cánh tay truyền đến đau đớn kịch liệt, Tư Không Viêm Lưu một tiếng kêu rên, nhưng không rút cánh tay về, mặc cho Tư Không Vịnh Dạ nổi cơn điên tùy ý cắn trên cánh tay hắn.

Có lẽ là bởi vì quá mức phẫn nộ, Tư Không Vịnh Dạ cắn phi thường dùng sức, hơn nữa không có để ý đến đau đớn của nam nhân phía sau.

Mùi máu tươi bắt đầu tràn ngập ở giữa răng, kích thích thần kinh Tư Không Vịnh Dạ đã bắt đầu lâm vào không khống chế được, đưa y từ trong thế giới tràn ngập màu đỏ dần dần quay về sự thật.

Tư Không Vịnh Dạ buông lỏng miệng, có chút khó có thể tin nhìn cảnh tượng trước mắt.

Cánh tay nam nhân với sự điên cuồng cắn phá của y, đã sớm máu thịt lẫn lộn, hai dấu răng cắm sâu vào thịt nhiễm máu đỏ tươi, thoạt nhìn có chút ghê người.

Miệng đầy vị rỉ sắt tanh nồng, mãnh liệt kích thích vị giác Tư Không Vịnh Dạ, trong dạ dày Tư Không Vịnh Dạ như bị xáo tung lên, một cảm giác mãnh liệt ghê tởm nhất thời nổi lên.

Y không thể tin chính mình vừa rồi lại có thể mở miệng cắn nam nhân, tuy rằng lúc ấy là bởi vì bị phẫn nộ làm mờ lý trí, nhưng là y thật sự không thể tưởng tượng.

Cảm giác được Tư Không Vịnh Dạ dần dần khôi phục bình tĩnh, Tư Không Viêm Lưu rút tay.

“Phụ ~ phụ hoàng, ta ~” Tư Không Vịnh Dạ xoay người, vội vàng mở miệng giải thích, nhưng là lại không biết nên nói cái gì mới tốt, đành phải cắn chặt môi dưới, có chút áy náy cúi đầu.

Đối mặt với Tư Không Vịnh Dạ xấu hổ lo lắng, Tư Không Viêm Lưu vẻ mặt thản nhiên, thậm chí ngay cả miệng vết thương của mình cũng lười nhìn, giống như chuyện vừa rồi xảy ra cùng hắn không quan hệ.

“Vịnh Dạ hiện tại dễ chịu được chút đi.” Nhẹ nhàng đem Tư Không Vịnh Dạ ôm vào trong ngực, Tư Không Viêm Lưu trấn an sờ sờ đầu của y: “Ngươi vừa rồi thật sự là hù chết phụ hoàng, cũng may hiện tại không có việc gì.”

Ngữ khí nam nhân, rất nhẹ, thực nhu, không có nửa điểm sinh khí hoặc ý tứ trách cứ, giống như lông chim ấm áp, nhẹ nhàng lướt qua nội tâm Tư Không Vịnh Dạ, va chạm vào nơi nội tâm tối mềm mại, phiếm ra một tình cảm khác thường.

Cái mũi đau xót, Tư Không Vịnh Dạ vùi đầu thật sâu vào trong bờ ngực dày của nam nhân, rầu rĩ mở miệng nói: “Thực xin lỗi, phụ hoàng.”

Tư Không Viêm Lưu ha hả cười, ôn nhu nói: “Không quan hệ a, ha hả, Vịnh Dạ về sau muốn cắn phụ hoàng như thế nào liền cắn như thế, phụ hoàng tuyệt đối không phản kháng nga.”

Tư Không Vịnh Dạ nhất thời càng thêm buồn bực .

Nghiêng đầu, lỗ tai Tư Không Vịnh Dạ dính sát vào lòng nam nhân, lẳng lặng lắng nghe tiếng tim đập từ trong lòng nam nhân truyền đến.

Mạnh mẽ, hữu lực lại tiết tấu thong thả.

Thanh âm như vậy , làm cho y cảm giác vô cùng an tâm.

Tuy rằng đã gần mười bốn tuổi, nhưng Tư Không Vịnh Dạ chiều cao lại vẫn kém Tư Không Viêm Lưu rất nhiều, hình thể cũng so với hắn nhỏ hơn rất nhiều, bị nam nhân ôm như vậy, có cảm giác như chim nhỏ nép vào người.

Chim nhỏ nép vào người? Trong não đột nhiên hiện ra từ này làm Tư Không Vịnh Dạ nhất thời cảm thấy phía sau lưng một trận ác hàn.

Loại từ ngữ này chỉ có thể dùng với nữ nhân, nhưng khi dùng với bản thân, Tư Không Vịnh Dạ lại  có loại cảm giác thực thích hợp.

Ý thức được điểm này, Tư Không Vịnh Dạ nhất thời chịu đả kích, tâm tình nguyên bản dần dần chuyển biến tốt đẹp tức khắc lại trở nên âm trầm xuống.

“Vịnh Dạ, ngươi làm sao vậy?” Thông minh sắc xảo, Tư Không Viêm Lưu nháy mắt liền cảm giác được Tư Không Vịnh Dạ không ổn, nhất thời có chút lo lắng mở miệng hỏi.

Tư Không Vịnh Dạ không có trả lời, chính là hai tay ôm thắt lưng nam nhân càng chặt .

Tư Không Viêm Lưu biết lúc này tiểu tử kia lại không vui, nhưng là lại không biết là bởi vì nguyên nhân gì, vì thế cũng chỉ hảo duy trì tư thế bất động trước mắt mặc cho y ôm chặt lấy mình.

Không biết qua bao lâu, Tư Không Vịnh Dạ rốt cục buồn thanh mở miệng nói: “Phụ hoàng, ngươi là có phải ~ có phải ~ xem ta ~ coi như ~ giống như nữ nhân không?”

Tư Không Vịnh Dạ chuẩn bị hồi lâu, mới có dũng khí mở miệng hỏi câu hỏi khó có thể mở miệng này, nói xong, nhất thời xấu hổ hận không thể lập tức chết cho rồi.

Thật sự là rất mất mặt.

Tư Không Viêm Lưu thoáng ngẩn ngơ, sau đó có chút khó có thể tin mở miệng nói: “Vịnh Dạ? Ngươi vừa rồi là nói, ta xem ngươi như nữ nhân?”

Không đợi Tư Không Vịnh Dạ mở miệng trả lời, Tư Không Viêm Lưu liền cười thập phần khoa trương: “”Vịnh ~ Vịnh Dạ ~ ha ha ha ~ ngươi thật sự là rất đáng yêu , trẫm ~ ha ha ha!”

Nam nhân thình lình xảy ra cười to, làm cho Tư Không Vịnh Dạ cảm giác không thể hiểu được, chẳng lẽ mình vừa nói đáng cười lắm sao? Chính là bản thân lại tuyệt không cảm thấy được a, Tư Không Vịnh Dạ nhất thời trăm tư không giải được.

Tư Không Viêm Lưu buông Tư Không Vịnh Dạ trong lòng ra, khụy hai chân, để chính mình trở nên cao bằng Tư Không Vịnh Dạ.

Một bàn tay chống trên đầu gối, Tư Không Viêm Lưu tay kia thì nâng cằm Tư Không Vịnh Dạ, bắt buộc y ngẩng đầu lên, nhìn thẳng mình.

Không phải là vô ý, Tư Không Viêm Lưu thấy được trên mặt bé xấu hổ cùng thương tâm.

Tư Không Viêm Lưu khóe miệng nhất thời gợi lên một độ cung xinh đẹp: “Vịnh Dạ, ngươi không phải là vẫn cho rằng phụ hoàng là coi ngươi như nữ nhân đó chứ?”

Tư Không Viêm Lưu ngữ khí thực bình thản, thực ôn nhu, nhưng là lại làm cho Tư Không Vịnh Dạ cảm giác không hiểu khó xử.

Cắn chặt môi dưới, Tư Không Vịnh Dạ khẽ gật đầu, hạ mi mắt, không dám đối diện tầm mắt nam nhân.

Tựa hồ là dự đoán được Tư Không Vịnh Dạ sẽ trả lời như vậy, Tư Không Viêm Lưu không đợi y phản ứng, liền mạnh mẽ ôm y, ra sức hôn một cái trên mặt y.

“Ba!” Tiếng hôn môi vang dội, giữa Ngự hoa viên im lặng có vẻ dị thường đột ngột.

Tư Không Vịnh Dạ bị hắn bất thình lình hôn, choáng váng, kinh ngạc đứng ở nơi đó mặc cho nam nhân hết hôn lại cắn trên mặt y, làm mặt y đầy nước miếng.

Không biết cắn bao lâu, Tư Không Viêm Lưu rốt cục cảm thấy mỹ mãn buông ra Tư Không Vịnh Dạ bị chà đạp đã đến độ si ngốc.

Nhìn thấy nam nhân giống như một con đại hôi lang vừa ăn uống no đủ xong, Tư Không Vịnh Dạ lau lau miệng, bưng kín mặt đang tràn đầy nước miếng, yên lặng thối lui đến tảng đá bên cạnh, vẻ mặt tối tăm nhìn hắn.

Tư Không Viêm Lưu liếm liếm môi, giống như một con ác lang sâu xa suy nghĩ nhìn vẻ mặt không nói gì của Tư Không Vịnh Dạ, cười xấu xa nói: “Vịnh Dạ, vừa rồi chính là ‘trừng phạt’ ngươi vì tội không tin phụ hoàng, nếu ngươi vẫn không tin phụ hoàng, phụ hoàng vẫn còn muốn trừng phạt Vịnh Dạ nga.”

Tư Không Vịnh Dạ nhất thời có loại dục vọng muốn khóc, mình như thế nào trêu chọc đến một tên đại lưu manh như vậy?

“Còn chưa tin sao?” Nhìn thấy vẻ mặt chực khóc của Tư Không Vịnh Dạ, Tư Không Viêm Lưu nguy hiểm nheo mắt lại, chậm rãi hướng Tư Không Vịnh Dạ đi đến.

Nam nhân từng bước tới gần, một áp lực không hiểu nhất thời như thủy triều quét lại, Tư Không Vịnh Dạ có chút hoảng sợ nuốt nuốt nước miếng, chậm rãi thối lui về phía sau.

Phía sau lưng chạm đến vách đá cứng rắn, cảm giác lạnh lẻo làm cho Tư Không Vịnh Dạ không tự giác rùng mình một cái.

Thân thể nam nhân dần dần đè ép đi lên, che tầm mắt Tư Không Vịnh Dạ, nhìn thấy nam nhân kia cười tà mị, mặt dần dần hướng chính mình đè xuống, Tư Không Vịnh Dạ nội tâm nhất thời cả kinh.

Hắn muốn làm gì? Sẽ không phải muốn ở trong này đánh ‘dã chiến’ đi?

Tuy rằng biết Tư Không Viêm Lưu luôn luôn lưu manh, nhưng là Tư Không Vịnh Dạ thật sự không nghĩ tới hắn lại đến nỗi có thể tùy chỗ động dục, vì thế, không tin hắn sẽ thật sự làm như vậy, Tư Không Vịnh Dạ bán tín bán nghi mở miệng nói: “Phụ ~ phụ hoàng, người muốn làm gì?”

Tư Không Viêm Lưu khóe miệng gợi lên một độ cung xinh đẹp, vươn hai tay chống tại hai bên sườn của Tư Không Vịnh Dạ, chậm rãi cúi đầu: “Phụ hoàng muốn. . Trừng phạt ngươi.”

“Trừng ~ trừng phạt?” Tư Không Vịnh Dạ mắt mở thật to, thanh âm có chút phát run.

“Đúng vậy, trừng phạt.” Tư Không Viêm Lưu thanh âm trầm thấp, từ tính làm người khác giận sôi: “Vịnh Dạ, nghe lời, hé miệng. . . .”

Nam nhân hai mắt như hồ sâu ngàn thước thâm thúy lóe ánh sáng ngọc quang mang khác thường, giống như muốn hút Tư Không Vịnh Dạ vào, mang theo lực mê hoặc, làm cho Tư Không Vịnh Dạ không tự giác làm theo hắn.

“Vịnh Dạ, như vậy mới ngoan. . .” Tư Không Viêm Lưu mỉm cười, cúi đầu, hôn lên môi Tư Không Vịnh Dạ, đầu lưỡi tiến quân thần tốc, gắt gao cuốn lấy y mang nhập trong miệng mình, dùng sức mút vào.

Tư Không Vịnh Dạ luôn luôn không thích nam nhân hôn quá mức bá đạo, chính là lúc này đây không chút phản cảm, ngược lại còn có loại hưng phấn không hiểu, giống như áp lực trong nội tâm mình được thư giải, có một loại khoái cảm nhẹ nhàng vui vẻ tràn trề.

Giống như tự ngược, Tư Không Vịnh Dạ đưa tay nắm ở cổ nam nhân, bắt đầu chủ động đáp lại nam nhân hôn nồng nhiệt, thậm chí còn có cảm giác đảo khách thành chủ.

Y không cần làm một bên bị động, bởi vì, y cũng là cái nam nhân.

Cảm giác được tiểu tử kia chủ động, Tư Không Viêm Lưu dương dương tự đắc, bắt đầu càng thêm hung mãnh công thành lược trì, đem Tư Không Vịnh Dạ hôn đến nhất phật xuất thế, nhị phật thăng thiên, tứ chi vô lực, choáng váng.

Vô lực tê liệt ngã xuống ngực nam nhân, Tư Không Vịnh Dạ bị nam nhân bá đạo hôn đến cơ hồ không thể hô hấp, hoàn toàn mất đi sức ‘phản kích’, còn có phần bị đoạt lấy.

Không biết hôn bao lâu, Tư Không Viêm Lưu cuối cùng buông Tư Không Vịnh Dạ đang hít thở không thông ra, nụ hôn sâu này tựa hồ dài đến một thế kỷ.

“Vịnh Dạ, hiện tại tin không? Ân” nhìn tiểu tử trong lòng ‘hấp hối’, Tư Không Viêm Lưu cười vẻ mặt tà ác.

Tư Không Vịnh Dạ hô hấp có chút dồn dập, trong mắt phiếm  một tầng mê mông hơi nước, môi bị thời gian dài chà đạp quá hơi hơi có chút sưng đỏ, mặt ngoài lóe một tầng lóe sáng thủy màng, phi thường mê người, hạ phúc Tư Không Viêm Lưu nhất thời nóng lên.

“Phụ hoàng muốn Vịnh Dạ tin tưởng cái gì?”

Tư Không Vịnh Dạ thình lình nói kéo Tư Không Viêm Lưu về sự thật, nhịn xuống dục vọng muốn trực tiếp đánh gục Tư Không Vịnh Dạ, Tư Không Viêm Lưu có chút gian nan mở miệng nói: “Tin tưởng phụ hoàng yêu Vịnh Dạ, không phải bởi vì xem Vịnh Dạ như nữ nhân a.”

“Thật sự?” Tư Không Vịnh Dạ bán tín bán nghi nhìn hắn.

“Đúng vậy, đồ ngốc à.” Tư Không Viêm Lưu sủng nịch nhéo nhéo hai má y, mỉm cười nói: “Trẫm yêu ngươi, chính là bởi vì ngươi là Vịnh Dạ, cũng không phải bởi vì xem ngươi như một nữ nhân để yêu, phụ hoàng không có ham mê biến thái như vậy.”

“Hơn nữa a ~” Tư Không Viêm Lưu quay đầu đi, môi dán tại cái lỗ tai Tư Không Vịnh Dạ, nhẹ nhàng hướng bên trong thổi khí: “Phụ hoàng hình như là trời sinh long dương phích* nga, đối nam nhân tựa hồ cũng có cảm giác mà.”

Tư Không Vịnh Dạ nhất thời cả người hóa đá, lời nói của nam nhân với y mà nói, không thể nghi ngờ là một trận bom thả xuống đầu.

Tuy rằng nam nhân yêu thương y, nhưng Tư Không Vịnh Dạ như thế nào cũng không dám tin tưởng, nam nhân lại là một tên đồng tính luyến ái.

Này thật sự là rất không thể tưởng tượng nổi .

Y không có cách nào tưởng tượng một đế vương hậu cung thành đàn, đứa con thành đôi lại có thể là một cái đồng tính luyến ái!

Hết chương thứ một trăm mười

Long dương phích*: hô hô, cái này á, tức là “[nam nhân] bẩm sinh đối nam nhân cũng có cảm giác” =)).

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.