Nguyệt Hạ Triền Miên

Chương 112



Một bóng người bay nhanh  hiện lên bên cửa sổ, nhanh đến cơ hồ làm cho người ta tưởng là ảo giác.

Đang ngủ mơ Tư Không Vịnh Dạ mở mắt bừng tỉnh, vội nhìn phía ngoài cửa sổ.

Cái gì cũng không có.

Lại tới nữa. . . Tư Không Vịnh Dạ vô lực nhu nhu huyệt Thái Dương, có chút bất đắc dĩ nhíu mày.

Tuy rằng không làm ra một chút tiếng vang, nhưng Tư Không Vịnh Dạ lại có thể phi thường mẫn cảm cảm thấy người nọ ngay ngoài cửa sổ, lại thèm thuồng chăm chú nhìn y, hơn nữa mấy ngày nay đều là như vậy, trừ bỏ thời điểm có Tư Không Viêm Lưu.

Tư Không Vịnh Dạ thậm chí có thể cảm giác được ánh mắt giống như độc xà kia, lạnh lùng nghiêm nghị mà tiêu sát, làm cho y thấy lưng phát lạnh.

Phòng to như không có một bóng người, Tư Không Viêm Lưu vẫn còn ở Ngự thư phòng chưa về, biên cương chiến loạn tựa hồ không có thời điểm dừng lại, cho nên, hàng năm vài lần, nam nhân bởi vì chút sự tình vội này sứt đầu mẻ trán, cho nên có chút nhẫn nại bỏ qua Tư Không Vịnh Dạ.

Cũng vì vậy mới có thể khiến những kẻ tâm địa bất chính thừa cơ.

“Hừ.” Tư Không Vịnh Dạ hừ lạnh một tiếng, xốc chăn xuống giường, y thật muốn xem, người này rốt cuộc là thần thánh phương nào, rốt cuộc muốn làm gì.

Nhưng vào lúc này, bóng đen lại một lần nữa rất nhanh hiện lên trước giường, có ngọn đèn ngoài cửa sổ phụ trợ, hình ảnh kia có vẻ dị thường khủng bố.

Nếu là người thường, đối mặt  trường hợp như vậy chỉ sợ đã sớm sợ tới mức hai chân như nhũn ra , thế nhưng, Tư Không Vịnh Dạ không có chút sợ hãi.

Y từ trước đến nay không tin quỷ thần, kiếp trước làm lính đánh thuê giết  không ít người, trên tay dính đầy  máu tươi, cho nên, đối mấy thứ này đã sớm chết lặng.

Từ ngăn ngầm dưới bàn lấy ra một cơ nỗ* nhỏ, Tư Không Vịnh Dạ cẩn thận dùng trừu y che dấu.

Cây nỏ này là y dùng mấy tháng phát minh ra, căn cứ kinh nghiệm bản thân chơi súng lục trước kia mà chế tạo, nguyên lý cùng thiết kế đều phi thường giống nhau , trừ bỏ không thể dùng hỏa dược, công năng trên cơ bản tương đương với một khẩu súng lục mini, chỉ cần nhấn cái nút trên mặt xuống, có thể một lần bắn ra vài cây cương đinh, lực sát thương không thể khinh thường.

“Hừ, ta thật muốn xem, rốt cuộc là ai, mỗi ngày buổi tối chạy đến nơi này giả thần giả quỷ.” Thong dong sửa sang lại hảo y phục trên người, Tư Không Vịnh Dạ cười lạnh nghĩ.

Mặc dù là tính tình y tốt như vậy, nhưng một khi cứ bị quấy rầy thế, cũng khó ức chế nổi giận, không biết rõ ràng sự tình, y thật sự là nhịn không nổi nữa.

Bởi vì Tư Không Viêm Lưu mấy ngày nay quá mức bận rộn, cho nên không muốn quấy rầy hắn, Tư Không Vịnh Dạ cũng không đem chuyện này nói cho hắn, mà là tính toán trước xem tình huống, sau đó chính mình giải quyết chuyện này.

Mặc dù có chút mạo hiểm, nhưng là Tư Không Vịnh Dạ đối năng lực chính mình vẫn là yên tâm.

Nhẹ nhàng phóng lên cửa sổ, Tư Không Vịnh Dạ híp mắt nhìn, bắt đầu cẩn thận nhìn quét hoàn cảnh bốn phía.

Ánh trăng ôn nhu như nước chảy lẳng lặng, cảnh vật chung quanh u ám trong hoàn cảnh như thế, tựa hồ phủ thêm  một tầng lụa mỏng, hơn nữa ngọn đèn cung giắt ở xà ngang truyền ra ánh sáng mờ nhạt, càng làm cho người ta sợ hãi.

Chính là, cảnh sắc nguyên bản đẹp không sao tả xiết giờ phút này lại ẩn ẩn tản ra một không khí quỷ dị, giống như có gì đó dơ bẩn đang âm thầm hình thành.

Tư Không Vịnh Dạ khẽ nhíu mày, từ cửa sổ nhảy xuống.

Không có thị vệ phát hiện y.

Mấy ngày này trong cung thực bình yên, cho nên thị vệ trong cung có chút lơi lỏng, lực chú ý cũng không tập trung.

Cũng thế, Tư Không Vịnh Dạ vô vị nhún vai, thị vệ trong cung trừ bỏ bộ phận cao thủ, đại bộ phận đều là chút giá áo túi cơm, cơ bản không được tác dụng gì, nếu địch nhân là cao thủ thật, cho dù thị vệ dốc toàn bộ lực lượng chỉ sợ không được gì, đây là bệnh chung của cung đình cổ đại.

Nhắm mắt lại, Tư Không Vịnh Dạ tập trung lực chú ý lẳng lặng lắng nghe động tĩnh chung quanh.

Đối phương nếu không hiện thân, vậy chỉ có dựa vào chính y đi tìm .

Giống như muốn hấp dẫn lực chú ý của Tư Không Vịnh Dạ, Tư Không Vịnh Dạ mới vừa nhắm mắt lại, một bóng đen liền nhanh hiện lên.

Tư Không Vịnh Dạ thân thể chấn động, mở mắt, lại phát hiện người nọ đã biến mất không thấy.

Tư Không Vịnh Dạ không khỏi có chút phiền táo, theo phương hướng người nọ vừa mới chậm rãi bay qua đi tới, trực giác y nói cho y, người nọ tránh ở phương vị kia.

Sau đó, Tư Không Vịnh Dạ liền theo cảm giác chính mình đi tới, dần dần cách tẩm cung càng ngày càng xa.

Trên đường đụng tới không ít thị vệ gác đêm, đều có chút kỳ quái Tư Không Vịnh Dạ nửa đêm chạy ra, nhưng là đối diện  Tư Không Vịnh Dạ sắc mặt âm trầm, cũng không dám tiến lên hỏi gì.

Qua một ngõ rẽ, phía trước là một lối nhỏ bị phong bế, Tư Không Vịnh Dạ dừng cước bộ nhìn về phía địa phương trước mắt.

Đại môn cũ nát, mặt trên vết bẩn loang lổ, chứng tỏ  nơi này đã thời gian dài không ai tới.

Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, một cơn hàn khí đập vào mặt, Tư Không Vịnh Dạ không khỏi rùng mình một cái.

So với đại môn dơ bẩn khác hẳn, trong này phi thường sạch sẽ, tựa hồ trước đó không lâu mới quét dọn qua, mặc dù có chút rách nát, nhưng lại phi thường sạch sẽ.

Tuy rằng nơi này thực rõ ràng đã muốn vứt đi thật lâu, nhưng là lại tựa hồ cũng không tiêu điều như Tư Không Vịnh Dạ tưởng tượng, cảm giác thập phần quái dị.

Một trận gió lạnh thổi qua, đại môn sau lưng Tư Không Vịnh Dạ đột nhiên đóng cửa, phát ra tiếng gỗ chạm vào nhau làm cho người ta sởn gai ốc, quanh quẩn cả khoảng không trong viện.

Tư Không Vịnh Dạ nhất thời bị kinh hãi giật mình, sau lưng lập tức dâng lên một cơn ác hàn.

Cảm giác này hảo quỷ dị. . .

Thật giống như. . . tình tiết trên phim ma trước kia.

Tư Không Vịnh Dạ nhất thời vẻ mặt hắc tuyến, y không tin thứ này nọ ở sau lưng, nhất định là có người đang phá rối.

Tay trái chậm rãi khoát lên cổ tay phải, Tư Không Vịnh Dạ hít thật sâu một hơi, đột nhiên xoay người, nâng tay lên, cầm cơ nỗ trong tay nhắm ngay người phía sau.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Lạnh lùng nhìn chằm chằm người phía sau, Tư Không Vịnh Dạ lớn tiếng quát: “Cứ quấn lấy ta rốt cuộc có mục đích gì?”

Người đứng phía sau y, quần áo màu đen, cách ăn mặc chuẩn đi đêm, nhưng mặt nạ màu bạc trên mặt có vẻ chẳng ra gì cả.

Tuy rằng bị Tư Không Vịnh Dạ phát hiện, nhưng là người nọ lại tựa hồ cũng không thực để ý, thân hình nhoáng lên một cái, nhất thời lại ẩn vào bóng đêm hôn ám.

Tư Không Vịnh Dạ cái trán gân xanh nhất thời thình thịch nhảy lên.

Người này chắc chắn là cố ý!

Tư Không Vịnh Dạ nhất thời có thể xác định, người này nhất định không có giết ý đồ y, nhưng là cũng không tốt lành gì, theo như nơi hắn đã dẫn y tới, người này tuyệt đối không có hảo ý.

Nhưng hiện tại, y cho dù muốn chạy trốn cũng trốn không thoát , đối phương võ công phi thường cao cường, đối với Tư Không Vịnh Dạ một “bệnh mỹ nhân” ngay cả chạy vài bước cũng sẽ không thở nổi, căn bản là khác như trời và đất, cho dù cơ nỗ trên cổ tay, phần thắng của Tư Không Vịnh Dạ vẫn là cực kỳ bé nhỏ.

Tư Không Vịnh Dạ nhất thời lại thống hận thân thể chính mình hiện tại.

Kiếp trước sức mạnh cùng tốc độ, một đời này cơ hồ không có kế thừa đến nửa điểm, lưu cho y chỉ có sức quan sát mẫn tuệ hơn người, tuy rằng so với kiếp trước, vẫn là là kém quá xa, nhưng là này cũng cho nội tâm chịu đủ đả kích của y một chút an ủi nho nhỏ.

Tư Không Vịnh Dạ bắt đầu đảo quanh tại chỗ, ý đồ muốn ta tìm ra chỗ người nọ, song lại vô ích. . . Người nọ hơi thở thực phân tán, giống như cả căn phòng đều lưu chuyển hơi thở của hắn, Tư Không Vịnh Dạ căn bản không có biện pháp xác định vị trí của hắn.

Thực rõ ràng. Người nọ là cố ý làm xáo trộn hơi thở của chính hắn, không cho Tư Không Vịnh Dạ tìm ra vị trí của hắn.

Tư Không Vịnh Dạ không bối rối, vẫn hư cũ thập phần bình tĩnh quan sát bốn phía.

Cho dù là cao thủ cực hạng, khi che dấu hơi thở chính mình vẫn sẽ nhiều hoặc ít xuất hiện một sơ hở, đây là Tư Không Viêm Lưu phía trước dạy y nội công tâm pháp nói, mà giờ phút này, Tư Không Vịnh Dạ đúng là đang tìm sơ hở này.

Dao động tầm mắt cuối cùng dừng ở giếng cổ ở góc kia, Tư Không Vịnh Dạ khóe miệng cong lên một tia cười lạnh, ngữ khí châm chọc nói: “Muốn ta sợ hãi sao? Khiến ngươi thất vọng rồi.”

Dứt lời, Tư Không Vịnh Dạ đột nhiên nâng tay phải lên, tay trái nhanh chóng ấn lên vẫn chốt mở của cơ nỗ khoát phía trên.

Mấy cương đinh lóe hàn quang từ bên trong ống tay áo bay ra, phóng thẳng về phía đám lá cây dày đặc trên đại thụ kế bên.

Trực giác nói cho Tư Không Vịnh Dạ, người nọ chắc chắn tránh ở bên trong cây này, nơi đó tập trung sát khí nhất, tuy rằng người nọ thu lại tốt lắm, nhưng hàn ý lơ đãng toát ra, vẫn là làm cho Tư Không Vịnh Dạ cảm giác mẫn tuệ bắt được

Cương đinh nháy mắt bay vào tán cây dày đặc, Tư Không Vịnh Dạ tươi cười trên mặt càng lạnh như băng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, mấy cương đinh tẩm  kịch độc bắn xuyên qua, người nọ hẳn là rất khó có cơ hội giữ mạng sống.

“Bảo bối nhi, ngươi đang cười cái gì?” Thanh âm như độc xà nhẹ nhàng  vang lên bên tai, nháy mắt nhốt Tư Không Vịnh Dạ vào hầm băng, thế nhưng, không đợi y quay đầu, người ở phía sau đã đánh mạnh vào gáy y một cái.

Tư Không Vịnh Dạ trước mắt tối sầm, thân thể nhất thời nhuyễn  xuống.

Cùng lúc đó, ngoài cửa cũng vang lên  tiếng đánh nhau kịch liệt. . .

Hết chương thứ một trăm mười hai.

Cơ nỗ: cơ [máy móc], nỗ [nỏ], cái máy bé Dạ phát minh ra ý, bé ấy đúng là chỉ thích hợp với súng thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.