Nguyệt Hạ Triền Miên

Chương 131



Mấy người Tư Không Viêm Lưu hai mặt nhìn nhau, nhưng là đối mặt  đều là ánh mắt kinh ngạc, cũng không có đường lui , đành phải kiên trì dưới ánh mắt nam nhân cực kỳ hâm mộ ghen tị khắp nơi nơi đi vào  thuyền hoa.

Thuyền hoa xa hoa lãng phí đến cực điểm, vô số nữ tử ăn mặc đẹp đẻ  bước đi, oanh thanh yến ngữ không dứt bên tai.

So với những nữ tử tuổi trẻ dung mạo xinh đẹp, nam nhân trong thuyền hoa đại đa số đều lớn tuổi tướng mạo thường thường, phần lớn đều là nhà giàu bụng phệ mới nổi, số rất ít mấy nam tử trẻ tuổi ăn mặc trí thức nhiều lắm chỉ có thể tính là thanh tú.

Cho nên, mấy người Tư Không Viêm Lưu vừa đi vào, liền hấp dẫn ánh mắt mọi người trong thuyền hoa.

Dung mạo tuấn mỹ, thân hình cao lớn, Tư Không Viêm Lưu cùng Thượng Quan Lưu Hiên không cần phải nói rồi, khẳng định là tiêu điểm ở nơi có nữ tử chú ý. Mã Nhược Phàm tuy rằng bộ dạng không đẹp như Tư Không Viêm Lưu cùng Thượng Quan Lưu Hiên, nhưng tướng mạo đoan chính cùng cả người phát ra nồng hậu nam nhân vị cũng đủ để không ít nữ tử lâm vào khuynh đảo.

Diện mạo thập phần xinh đẹp, Tư Không Vịnh Dạ cùng Dạ Minh lại là hấp dẫn ánh mắt nam nhân, ở đây nam phong thịnh hành, bọn họ hai tuyệt thế mĩ thiếu niên tự nhiên là phi thường hấp dẫn nam nhân có loại ham mê đó.

Bị một đám lão nam nhân diện mạo đáng khinh dùng ánh mắt hạ lưu như thế cao thấp đánh giá, Tư Không Vịnh Dạ nhất thời cảm giác cả người không được tự nhiên, vội vàng nép vào bên người Tư Không Viêm Lưu, trốn ở  phía sau hắn.

Cảm giác được y khẩn trương, Tư Không Viêm Lưu mặt nhăn nhíu mày, nhẹ nhàng kéo y vào trong lòng, lạnh lùng hướng bốn phía quét một vòng.

Hành động thực rõ ràng, là tuyên cáo với những người này Tư Không Vịnh Dạ là người của hắn, Tư Không Viêm Lưu trên người có một loại khí chất vương giả bẩm sinh, bị ánh mắt hắn khí thế bức người như vậy đảo qua, tầm mắt nam nhân háo sắc nhất thời thu đi rất nhiều.

Lúc này, một nữ tử trung niên mặc váy dài màu đỏ tươi cách ăn mặc diễm tục từ lầu hai vội vàng chạy xuống, thực rõ ràng là tú bà của thuyền hoa này.

“Yêu, vài vị công tử, thật không hỗ là Hàm Yên nhà của ta nhìn trúng mà, quả thật là tướng mạo đường đường a.” Trung niên nữ tử liền cao thấp đánh giá mấy người Tư Không Vịnh Dạ, càng xem càng vừa lòng, mắt phóng tinh quang.

Tư Không Viêm Lưu liếc bà một cái, thản nhiên nói: ” Nữ tử tên là Hàm Yên kia thỉnh chúng ta đến nơi đây làm chi?”

Trung niên nữ tử cười vẻ mặt nịnh nọt: “Mấy vị công tử hẳn là người bên ngoài đi, cho nên có thể không biết, Hàm Yên nhà của ta là tân hoa khôi được tuyển năm nay, cho nên bình thường không lộ diện, nhưng mà đầu mỗi tháng sẽ tự mình chọn lựa vài vị công tử mắt coi trọng vào thuyền hoa, các vị công tử tuấn mỹ bất phàm như thế, thiên nhân chi tư, cho nên, đúng là người được Hàm Yên chọn lựa trong tháng này.”

Tư Không Viêm Lưu cười lạnh không nói, hắn không tin sự tình đơn giản như vậy.

Với trung niên nữ tử dẫn dắt, mấy người Tư Không Viêm Lưu dưới ánh mắt tất cả nam nhân chung quanh lại vừa ao ước lại đố kỵ lên  lầu hai.

Xem ra Liễu Hàm Yên này thật sự rất ít khi lộ diện. Đối mặt  ánh mắt bọn họ tràn ngập địch ý, mấy người bất động thanh sắc, âm thầm nghĩ.

Mấy người đi đến phòng trong cùng của lầu hai thì dừng lại, trung niên nữ tử nhẹ nhàng gõ gõ cửa, thập phần khách khí mở miệng nói: “Hàm Yên, ta đem vài vị công tử kia mời tới.”

“Thỉnh bọn họ tiến vào.” Thanh âm thanh thúy từ trong phòng truyền  ra, ngữ khí thản nhiên, nghe không ra tình tự người nói chuyện lúc này.

Được đáp ứng, trung niên nữ nhân mở cửa phòng ra, đẩy bức rèm che trước cửa, xoay người đối mấy người phía sau mở miệng nói: “Vài vị công tử mời vào đi.”

Mấy người thoáng ngẩn ra, đều đi vào.

Cả phòng bố trí phi thường thanh nhã, cơ hồ chỉ hai màu trắng đen, cảm giác thật là đơn điệu, không có một chút cảm giác nơi phong nguyệt, so với bên ngoài muôn hồng nghìn tía thật sự là kém quá xa.

Mấy người đều là sửng sốt.

Trong phòng, Liễu Hàm Yên đang ngồi trước cầm đài nhắm mắt dưỡng thần, thấy mấy người vào, liền mở mắt ra, nhưng ngay cả bắt chuyện cũng không, ánh mắt nhìn chằm chằm Thượng Quan Lưu Hiên không rời.

Thượng Quan Lưu Hiên nhất thời cười khổ, Tư Không Viêm Lưu cùng Tư Không Vịnh Dạ đăm chiêu nhìn gã, mà một bên Mã Nhược Phàm sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.

Thượng Quan Lưu Hiên nhất thời trở thành tiêu điểm trong phòng.

“Hàm Yên, không, phải nói là Mặc Hàm, đã lâu không gặp .” Thượng Quan Lưu Hiên vẻ mặt đau khổ, đối với Liễu Hàm Yên chào hỏi.

Liễu hàm yên ánh mắt sáng quắc, nửa ngày mới dùng ngữ khí châm chọc mở miệng trả lời: “Thượng Quan Lưu Hiên, đã lâu không gặp, không nghĩ tới ngươi vẫn còn nhớ rõ ta.” Ngữ khí mang theo một tia u oán.

Hai người những lời này nói ra, đầy đủ thuyết minh  hai người trước kia quen biết, hơn nữa tựa hồ quan hệ không đơn giản.

Vì thế, sắc mặt Mã Nhược Phàm biến càng thêm khó coi , chính là trước mặt mọi người không thể phát tác, chỉ có thể nắm chặt nắm tay, cố nén  tức giận.

Liễu Hàm Yên tầm mắt nhất thời quét về phía Mã Nhược Phàm, sắc mặt càng thêm âm hàn, trong ánh mắt lưu chuyển  sát ý lạnh thấu xương.

Mã Nhược Phàm nhất thời ngẩn ra, một nữ tử phong trần lại có ánh mắt sắc bén thế này, thật sự là làm cho hắn thực giật mình, nhưng đối phương là nữ nhân, điều này khiến hắn không biết nên ứng phó như thế nào.

Đối mặt  Liễu Hàm Yên sát khí lạnh thấu xương, Thượng Quan Lưu Hiên sắc mặt lạnh lùng, ngăn trước  Mã Nhược Phàm, lạnh lùng đối diện tầm mắt của nàng.

Hành động này của hắn, quan hệ hai người rất rõ ràng, Liễu Hàm Yên sắc mặt nháy mắt trở nên tái nhợt, tầm mắt oán hận quét về phía Thượng Quan Lưu Hiên.

Trong phòng không khí nhất thời biến như sóng ngầm bắt đầu dậy lên.

Một bên Tư Không Vịnh Dạ thấy tình huống không đúng, vội vàng kéo kéo ống tay áo Thượng Quan Lưu Hiên.

Thượng Quan Lưu Hiên thân thể chấn động, lập tức thu biểu tình trên mặt âm hàn, thay  bằng tươi cười ngày thường lang thang không kềm chế được của gã, đối Liễu Hàm Yên mở miệng nói: “Ngươi gọi bọn ta tới, chỉ là vì trừng mắt với bọn ta sao?”

Liễu Hàm Yên sửng sốt, khóe miệng nhất thời có chút rút gân: “Đương nhiên không phải.”

“Vậy là vì cái gì? Ta nhớ rõ chúng ta hình như không phải rất quen thuộc đi.” Thượng Quan Lưu Hiên cười vẻ mặt hiền lành, chính là ánh mắt cũng rất xa cách.

Liễu Hàm Yên tâm nhất thời tỏa ra một sự chua xót nồng đậm, hàm răng trắng noãn nhẹ nhàng cắn môi dưới: “Chúng ta rõ ràng. . .” Nửa câu sau như thế nào cũng không mở miệng được.

Không khí nhất thời có chút xấu hổ, trong phòng nhất thời lâm vào im lặng quỷ dị.

Sau một lát, cảm giác thập phần không kiên nhẫn, Tư Không Viêm Lưu đột nhiên mở miệng, đối mấy người chung quanh nói: “Chúng ta đi thôi.”

Mấy người đều là vẻ mặt đồng ý vẻ: “Hảo.”

Dứt lời, mấy người xoay người hướng về phía cửa.

Mắt thấy  Thượng Quan Lưu Hiên muốn đi, Liễu Hàm Yên mày liễu nhíu lại, trong mắt hiện lên một tia lo lắng: “Từ từ!”

Mấy người quay đầu, vẻ mặt nghi hoặc nhìn nàng.

Liễu Hàm Yên trên mặt đỏ ửng, nhưng chỉ là lướt qua, giận trừng mắt với bọn họ, cắn răng nói: “ Những người khác đi, Thượng Quan Lưu Hiên ở lại!”

Mấy người nhất thời sửng sốt, ánh mắt đều hướng về Thượng Quan Lưu Hiên.

Nhíu mi nhìn về phía Liễu Hàm Yên, sắc mặt Thượng Quan Lưu Hiên trở nên phi thường không kiên nhẫn: “Ta vì cái gì phải ở lại?”

Liễu Hàm Yên lộ chân tướng, ngón tay nhỏ và dài chỉ hướng Mã Nhược Phàm, trợn mắt nói: “Ngươi nếu dám đi, ta sẽ giết hắn.”

Thượng Quan Lưu Hiên nhất thời có chút dở khóc dở cười, nữ nhân này càn quấy như thế, cho dù hắn luôn luôn xử sự láu cá, hắn cũng không chịu nổi .

“Ta nghĩ, ngươi là giết không được hắn, hơn nữa ta khuyên ngươi cũng đừng để ý đến hắn ý, nếu không ta sẽ cho ngươi phi thường không ổn.” Thượng Quan Lưu Hiên mặt lãnh nghiêm nói, ngữ khí sắc bén, đúng là không cho nàng một lối thoát.

Liễu Hàm Yên nhất thời mặt đỏ lên, khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng cao ngạo kia không còn sót lại chút gì, gương mặt xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành của nàng cũng trở nên bình thường.

Thượng Quan Lưu Hiên càng thấy nàng càng phiền, vì thế giữ chặt tay Mã Nhược Phàm, xoay người bước đi.

Liễu Hàm Yên nội tâm quýnh lên, bàn tay hợp lại hé ra, từ cổ tay áo rút ra mấy cây ngân châm, phóng thẳng về phía Mã Nhược Phàm.

Cảm giác được phía sau truyền đến sát ý lạnh thấu xương, Mã Nhược Phàm nháy mắt phản ứng vội vàng nhảy sang bên cạnh né tránh, mấy cây ngân châm khó khăn lắm cũng chỉ sát bên người hắn, cắm vào ván cửa.

Một mùi hương quái dị hương vị, ván cửa bị ngân châm cắm vào cháy đen một mảnh, tản ra từng trận khói trắng.

Mấy người nội tâm cả kinh, trên ngân châm cư nhiên tẩm kịch độc!

“Ngươi đã cố ý cùng ta đối nghịch, vậy đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt, hôm nay các ngươi đừng mơ tưởng đi ra khỏi phòng này!” Thấy ngân châm bắn khoảng không, Liễu Hàm Yên sắc mặt lạnh lùng, thẹn quá thành giận gầm nhẹ nói.

“Nga? Ta thật muốn xem, ngươi tiểu nha đầu này rốt cuộc có năng lực gì có thể giết bọn ta.” Thượng Quan Lưu Hiên buông tay Mã Nhược Phàm ra, cười lạnh nói.

Tư Không Viêm Lưu vẻ mặt nghiền ngẫm nhìn chằm chằm hai người bọn hắn, mỉm cười với Thượng Quan Lưu Hiên  mở miệng nói: “Tốc chiến tốc thắng.”

Thượng Quan Lưu Hiên liếc hắn một cái: “Còn phải để ngươi nói sao?”

Từ ngữ của hai người không chút nào che dấu khinh thị với Liễu Hàm Yên, Liễu Hàm Yên biểu tình nhất thời vặn vẹo đi, cánh tay ngà ngọc vung lên, mấy cây ngân châm lại bay ra, bắn về phía Thượng Quan Lưu Hiên: “Thượng Quan Lưu Hiên, chịu chết đi!”

Hết chương một trăm ba mươi mốt

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.