Nguyệt Hạ Triền Miên

Chương 140



“Các ngươi là người nào? Vì cái gì lại xâm nhập lãnh địa của bọn ta?” Sau một lát trầm mặc, lão nhân ngồi ở giữa sờ sờ chòm râu trắng dài, lạnh lùng nhìn chằm chằm bọn hắn.



Bởi vì cố kỵ Tư Không Viêm Lưu, cho nên thái độ lão cũng khách khí  rất nhiều.

Tư Không Viêm Lưu cười lạnh: “Ta sao biết nơi này là lãnh địa của các ngươi? Chúng ta chỉ là lữ hành đi ngang qua nơi này, bắt vài con thú trong rừng để no bụng thôi, rồi bị các ngươi bắt tới nơi này”.

Mấy trưởng lão hơi hơi sửng sốt, tựa hồ không nghĩ tới nguyên nhân chính là như vậy.

“Cái kia, Tháp Đồ, thật như hắn nói sao?” Lão nhân tầm mắt chuyển hướng về tên thủ lĩnh đã bắt mấy người Tư Không Viêm Lưu, có chút hoài nghi hỏi.

Tháp Đồ thần sắc không thay đổi, hồi đáp: “Đúng vậy, lúc ấy chúng ta trong lúc vô tình ở trong sơn động thấy  bọn họ, sợ bọn họ mưu đồ gây rối, cho nên liền bắt hết bọn họ”.

Mấy vị trưởng lão sắc mặt lập tức trở nên thập phần khó coi: “Tháp Đồ, ngươi cũng quá xằng bậy , như thế nào có thể không minh không bạch lại đi bắt người như vậy? Nếu dây vào phiền toái không nên, thế làm sao bây giờ? Phải biết rằng, nơi này của chúng ta là tuyệt đối không thể để ngoại nhân biết đến”.

Tháp Đồ nhún nhún vai, lơ đểnh nói xạo: “Không có biện pháp, ai bảo bọn họ thoạt nhìn khả nghi như vậy mà? Ta cũng lo lắng làng của chúng ta gặp nguy hiểm a.”

Tư Không Vịnh Dạ nhất thời nổi giận: “Cái gì kêu khả nghi? Chúng ta chỉ là ngủ trong sơn động một chút, các ngươi từ bên trong chui ra, thô lỗ bắt lấy bọn ta, nói bọn ta là do thám Hán nhân phái tới, chúng ta quang minh lỗi lạc, làm sao là do thám?”

Tháp Đồ hơi hơi sửng sốt, sắc mặt lập tức âm trầm xuống dưới, lạnh lùng theo dõi y: “Ngươi dám phản bác ta?”

Tư Không Vịnh Dạ cười lạnh: “Ta vì cái gì không thể phản bác ngươi? Ngươi cho rằng ngươi là ai? Ta có thể sợ hãi  ngươi sao?” Lời nói thập phần trẻ con.

Tháp Đồ bị chọc giận, cánh tay vung lên về phía mặt Tư Không Vịnh Dạ, y khó khăn tránh né được.

Quyền phong sắc bén quất vào hai má, tốc độ Tháp Đồ ra quyền nhanh ngoài mọi người dự đoán, Tư Không Vịnh Dạ nội tâm sau một lúc sợ hãi, vẫn là vẻ mặt hèn mọn theo dõi gã: “Nói chưa xong liền động thủ đánh người, ngươi thật đúng là có bản lĩnh a. Thật sự là không giáo dưỡng.”

Bị y nói như vậy, Tháp Đồ nhất thời vừa thẹn vừa giận, mặt đỏ lên, lần thứ hai vung tay về phía y, lực đạo hung mãnh hơn so với vừa rồi.

Tư Không Viêm Lưu không nói gì bước lên trước Tư Không Vịnh Dạ, lạnh lùng nhìn chằm chằm gã: “Ngươi muốn làm gì con ta?”

Đối mặt ánh mắt Tư Không Viêm Lưu sát khí thập phần, nắm đấm Tháp Đồ ở giữa không trung ngừng lại.

“Tháp Đồ, không được hồ nháo.” Một lão nhân một mực ngồi yên xem cảnh này đột nhiên mở miệng , sau khi tinh tế quan sát Tư Không Viêm Lưu một phen, càng thêm khẳng định lai lịch hắn bất phàm.

Tháp Đồ ngượng ngùng thu tay, rầu rĩ thối lui một bên: “Nga.” Nhưng lại thừa dịp người khác không chú ý, hung hăng trừng mắt nhìn Tư Không Vịnh Dạ một cái.

Tư Không Vịnh Dạ đắc ý cho hắn một cái “mị nhãn” .

Tháp Đồ tức giận giậm chân.

Theo một loạt động tác ngây thơ này có thể thấy được, gã thực còn trẻ, phỏng chừng không lớn hơn Tư Không Vịnh Dạ bao nhiêu.

Bị một tiểu thí hài như vậy bắt được, Tư Không Viêm Lưu đột nhiên cảm giác thực mất mặt.

“Nếu đều là hiểu lầm, vậy các ngươi có thể thả bọn ta đi.” Tư Không Viêm Lưu quay đầu, sắc mặt không tốt đối diện mấy vị trưởng lão.

“Này. . . . . .” Bọn họ nhất thời cũng không có chủ ý này.

“Trưởng lão, không thể thả! Những người này lai lịch không rõ!” Đang lúc bọn họ do dự không chừng, cảm giác đại mất mặt, Tháp Đồ lại đột nhiên chen vào.

Trưởng lão vung tay lên, Tháp Đồ lập tức thức thời im tiếng.

“Bọn ta lo lắng  một chút, muốn bọn ta thả các ngươi cũng có thể, nhưng là các ngươi không thể rời đi, nơi này là bí mật cả chủng tộc bọn ta, không muốn bị người tiết lộ ra ngoài”.

Tư Không Viêm Lưu sắc mặt bình tĩnh: “Chúng ta có thể đảm bảo, tuyệt đối sẽ không tiết lộ bí mật của các ngươi.”

Mấy vị trưởng lão sau khi nghe xong, vẫn có chút nhiễu dự.

“Vậy mời các ngươi ở đây một ít lâu đi, chúng ta tạm thời không có cách nào tin tưởng ngoại nhân các ngươi.” Lại là sau một lát thương nghị, cho ra một kết quả như vậy.

Tư Không Viêm Lưu vừa định phản bác, nhưng tưởng tượng trên người bọn họ hiện tại trừ bỏ một ít bạc vụn thì cái gì cũng không có , chỉ còn có mớ ngân phiếu, cũng bị mưa làm ướt , so với hiện tại cứng đầu đi ra ngoài, không bằng ở trong này hảo hảo ngoạn một trận, huống hồ phong cảnh nơi này không tồi, cũng để Tư Không Vịnh Dạ hảo hảo tĩnh dưỡng thân thể một chút.

Hạ quyết tâm, Tư Không Viêm Lưu chuyển con ngươi, mỉm cười nói: “Ân, vậy vâng theo ý các vị trưởng lão đi, chúng ta liền tạm thời ở nơi này một thời gian.”

Đối với quyết định của hắn, mấy người khác thực giật mình.

Tư Không Vịnh Dạ khó có thể tin nhìn hắn: “Phụ hoàng? Ngươi. . .”

Tư Không Viêm Lưu trừng mắt nhìn y: “Vịnh Dạ, ở trong này cũng có thể du sơn ngoạn thủy không phải sao?”

Tư Không Vịnh Dạ nhất thời vẻ mặt hắc tuyến.

Xử lý tốt xong, mấy người Tư Không Viêm Lưu liền yên tâm thoải mái ở trong này.

Mấy vị trưởng lão tuy rằng không tin bọn họ, nhưng thái độ đối bọn họ vẫn là phi thường khách khí, không chỉ có an bài  cho bọn họ một chỗ khá tốt, cũng cho bọn họ khá nhiều thực vật, hoàn toàn là kiểu  chiêu đãi khách nhân.

Bọn họ cảm giác phi thường vừa lòng.

Không cam lòng cũng không muốn mặc vào bộ áo da báo thôn dân cho y, Tư Không Vịnh Dạ nhíu mày nói: “Phụ hoàng, y phục này hảo khó coi.”

Y có chút không rõ, vì cái gì làng này rõ ràng chẳng phải lạc hậu, lại không mặc quần áo vải dệt, không nên mặc loại y phục từ da thú không thể hiểu nỗi này.

Rất là khó coi. . .

Lúc này Tư Không Vịnh Dạ, một thân y phục da báo lộ ra bên ngoài bả vai cùng hai cánh tay trắng nõn, phía dưới còn lộ ra hai bắp chân bạch ngọc thon dài xinh đẹp, bộ dáng có chút hở hang nhưng thập phần mê người.

Tư Không Viêm Lưu trước mắt sáng ngời: “Như thế nào hội? Vịnh Dạ hiện tại giống như một con báo con xinh đẹp.”

Tư Không Viêm Lưu cũng thay  một thân áo da hổ, đồng dạng loại hình, lộ ra bả vai rất tròn cùng cánh tay rắn chắc, khêu gợi làm cho người ta phun máu mũi.

Cố nén tâm thần có chút nhộn nhạo, Tư Không Vịnh Dạ trừng mắt liếc hắn một cái: “Câm miệng! Đáng yêu cái đầu ngươi a!”

Tư Không Viêm Lưu cười vẻ mặt vô lại, đôi mắt cong lên *** tà dừng lại xương quai xanh xinh đẹp của y, liếm liếm môi: “Phụ hoàng nhìn thấy cũng có chút nhịn không được  mà.”

Tư Không Vịnh Dạ bị ánh mắt hắn *** đãng nhìn chăm chú nổi lên một thân da gà, cảnh giác trừng mắt nhìn hắn: “Đừng làm chuyện tóc bay rối a, rõ ràng ban ngày mà.”

Tư Không Viêm Lưu hơi hơi nheo mắt lại  : “Chính là, phụ hoàng đã muốn phát ra rồi. . .” Thân thể chậm rãi tiến qua, hướng về Tư Không Vịnh Dạ.

Tư Không Vịnh Dạ nhất thời cảm giác sởn tóc gáy, bị hắn dần dần dồn đến góc tường: “Phụ. . . Phụ hoàng, ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Tư Không Viêm Lưu vươn tay, áp thân thể y vào vách tường, thanh âm trầm thấp: “Ngươi nói thử? Phụ hoàng. . . rốt cuộc muốn làm gì?”

Nam nhân hô hấp cực nóng phun trên mặt, Tư Không Vịnh Dạ thân thể nóng lên, hai chân có chút như nhũn ra.

Tư Không Viêm Lưu lại lộ ra một cái mỉm cười mê chết người không đền mạng: “Vịnh Dạ, phụ hoàng muốn ngươi. . . Ngươi đáp ứng không?”

Bị nụ cười mỉm của hắn làm mê đắc thất điên bát đảo, Tư Không Vịnh Dạ còn chưa kịp trả lời, liền bị hắn ngồi cúi xuống ôm lấy, đặt ở  trên giường.

Sau đó, tiểu bạch thỏ đáng thương cứ như vậy bị đại hôi lang một lần nữa ăn sạch sẽ .

Mà ở phòng cách vách.

“A? Hoàng Thượng bên kia giống như có động tĩnh gì đó, sẽ không là xảy ra chuyện gì đi.” Nghe từ cách vách truyền tới tiếng vang quái dị, Mã Nhược Phàm cảm giác có chút lo lắng.

Mã Nhược Phàm tuy rằng thực đơn thuần, nhưng tay già đời ở cùng Thượng Quan Lưu Hiên lại tự nhiên rất rõ ràng việc này, lộ ra một cái tươi cười không có hảo ý: “Đừng lo lắng cưng à, chúng ta lập tức cũng sẽ làm ra động tĩnh giống thế thôi.”

Mã Nhược Phàm có chút khó hiểu: “Làm sao làm?”

“Làm vậy nè.” Thượng Quan Lưu Hiên bị bộ dáng mơ hồ của hắn làm dục hỏa đốt người, lập tức chụp cái gáy hắn.

Mã Nhược Phàm: “. . . . . .”

Phòng thứ ba.

Dịch Thanh Phong: “Ngươi dám lại đây thử xem!” Gắt gao trừng mắt nhìn Dạ Minh ngồi đối diện, hung tợn uy hiếp nói.

Dạ Minh: “. . . . . . T^T. . . . . .” Bị ánh mắt hắn hung ác làm sợ tới mức lui ở vách tường lạnh run. (-_-|||,tiểu tử đáng thương. . . )

Cuộc sống trong làng thực nhàn nhã, mấy người ở nơi này, cũng dần dần dung nhập vào một nơi dân phong thuần phác như vậy.

Nơi này rất ít khi có ngoại nhân tiến vào, cho nên từ lúc mấy người Tư Không Viêm Lưu ở đây, liền trở thành  người có tiếng trong làng, mỗi ngày có rất nhiều người lại tìm kiếm cái lạ, bọn họ ai đến cũng đều không cự tuyệt, đối với cư dân chất phác thiện lương, bọn họ đúng là có hảo cảm.

Nghe cư dân khác giới thiệu, nơi này vốn tên là Hổ trại, là dị tộc mấy trăm năm trước bị ngay lúc đó người thống trị đuổi giết còn sống sót, khi vô tình phát hiện nơi này, liền ở nơi này sinh sống, lớn mạnh đến quy mô bây giờ.

Lúc ấy nghe được bọn họ nói như vậy, Tư Không Vịnh Dạ còn tấm tắc lấy làm kỳ lạ, đồng dạng là vì trốn tránh chiến loạn sau đó chạy trốn tới một nơi tách biệt, đây không phải là tìm thấy chốn đào nguyên sao?

Tư Không Vịnh Dạ nhất thời có chút ước được như bọn họ .

Nếu, có thể cùng người mình thương yêu sống chung một chỗ như vậy, rời xa trần thế ồn ào náo động, rời xa hoàng cung ùn ùn âm mưu quỷ kế, thật là tốt biết bao a. . .

Kia, đại khái chính là thứ gọi là thần tiên quyến lữ* đi.

Tư Không Vịnh Dạ nội tâm phi thường khát khao cuộc sống như vậy.

Chính là, y biết như vậy cơ hồ là không có khả năng, Tư Không Viêm Lưu cũng không thể buông tha ngôi vị hoàng đế vì y, trách nhiệm của hắn quá nặng .

Không biết là lần thứ mấy nghĩ như vậy , Tư Không Vịnh Dạ thật dài thở dài, ánh mắt nhìn về phía Tư Không Viêm Lưu có chút ai oán.

Tư Không Viêm Lưu bị ánh mắt y quái dị nhìn có chút rợn tóc gáy: “Vịnh Dạ, ngươi làm sao vậy? Như thế nào mấy ngày nay vẫn đều ai thanh thở dài?”

Tư Không Vịnh Dạ thu hồi tầm mắt, nhìn chằm chằm cần câu trong tay: “Không có gì, chính là đột nhiên có chút cảm khái.”

Hai người lúc này chính là ngồi yên ở một con sông câu cá, bất quá bọn họ hoàn toàn không hiểu kỹ xảo câu cá, cho nên câu nửa ngày, cũng không câu được gì, thật ra chỉ là thưởng thức cảnh đẹp chung quanh thì đúng hơn.

Hết chương thứ một trăm bốn mươi

quyến lữ*: quyến trong “gia quyến”, lữ trong “bằng hữu”, có thể hiểu là người thân yêu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.