Nguyệt Hạ Triền Miên

Chương 33



Tin tức Văn Tụng Đức lúc lâm triều chết bất đắc kỳ tử, nhanh chóng làm chấn động toàn bộ triều đình và dân chúng, trong lúc nhất thời, dân chúng đồn đãi ồn ào, bình thường dân chúng đối với quỷ thần yêu quái là vừa kính vừa sợ, về chuyện ma quái trong hoàng cung đồn đãi lại truyền khắp toàn bộ phố lớn ngõ nhỏ trong kinh thành, lời đồn như mãnh hổ, nhất thời gây nên tối tăm rối loạn, lòng người hoảng sợ.



Tư Không Viêm Lưu nhìn tấu chương do một vài quan viên kinh thành trình lên, nhất thời tức giận đến sắc mặt đều thay đổi, tốc độ lời đồn đãi truyền bá quá nhanh , từ khi Văn Tụng Đức chết bất đắc kỳ tử đến lúc lời đồn đãi truyền khắp toàn bộ kinh thành chỉ có thời gian hai ngày ngắn ngủi, tốc độ như vậy, thực rõ ràng là có người ở sau lưng thao túng.

Hơn nữa thế lực đối phương rất lớn, đáng sợ nhất chính là bọn chúng hoàn toàn ở chỗ tối, làm cho người ta không bắt được một chút dấu vết nào để lại, hơn nữa bọn chúng mục đích là cái gì, nhằm vào ai và có bao nhiêu người. Địch nhân cường đại không đáng sợ, đáng sợ chính là hắn căn bản không biết ai là địch nhân.

Tư Không Viêm Lưu khép tấu chương lại, đè huyệt Thái Dương ẩn ẩn phát đau, một loạt chân tướng sự tình giống như một lũ loạn ma rối rắm cùng lúc, tấn công không ngừng, đã vậy còn loạn, giống như khói và gương, rõ ràng như trước mắt, chính là lại luôn thiếu một chút, chân tướng gần ở trước mắt nhưng không rõ được.

Trong lúc lơ đãng ngẩng đầu, Tư Không Vịnh Dạ thân ảnh nho nhỏ đã đứng ở cửa, lẳng lặng nhìn hắn, chính là hai tròng mắt tối tăm lưu chuyển một loại quang mang ý tứ hàm xúc không rõ, giống như nhìn thấu thanh minh hết thảy mọi việc, trên gương mặt tinh xảo không lộ vẻ gì, lãnh lệ không thể so sánh được, giống như lạc tuyết hàn mai*.

Ánh mắt như thế làm cho hắn có một nháy mắt thất thần, lần thứ hai ngóng nhìn ra khuôn mặt nhỏ nhắn đó, biểu tình trên mặt lại sớm thay bằng một khuôn mặt tươi cười thiên chân vô tà**.

“Ha hả, là Vịnh Dạ a! Nhanh đến đây với phụ hoàng.” Tư Không Viêm Lưu tự giễu cười cười, mình là không phải có điểm thần kinh quá nhạy cảm sao? Vịnh Dạ chỉ là một hài đồng nhỏ tuổi, làm sao có thể có loại biểu tình bí hiểm này?

Tư Không Viêm Lưu ôn nhu ôm y, ôn nhu vuốt ve đầu của y, động tác mềm nhẹ giống như gió nhẹ xẹt qua: “Vịnh Dạ a, trẫm mấy ngày nay bề bộn nhiều việc, không có thời gian cùng ngươi, chờ chuyện này qua đi, trẫm mang ngươi ra cung cải trang tư hành được không? Ngươi đã gần bảy tuổi , còn chưa có kiến thức về thế giới ngoài cung mà.”

“Hảo, phụ hoàng.” Tư Không Vịnh Dạ ở trong lòng của hắn khẽ gật đầu, ngửi  trên người hắn thản nhiên hơi thở thuộc loại nam tính trưởng thành, khóe miệng lộ ra một nụ cười thản nhiên, cũng là mang theo một tia thống khổ, một tia bất đắc dĩ.

“Ta muốn cùng với phụ hoàng vĩnh viễn cùng một chỗ.” Tư Không Vịnh Dạ rầu rĩ mở miệng, ngẩng đầu lên, mang theo hai tròng mắt mở thật to ánh sáng màu ngọc lưu ly, mang theo một tia chờ mong, một tia sợ hãi, cùng với một chút ưu thương. Mấy ngày này, y rốt cục hiểu rõ  một việc: y đã yêu Tư Không Viêm Lưu, nam nhân mà y gọi là phụ hoàng, trên người mình lưu trữ máu của hắn, theo lối suy nghĩ của người bình thường, cái này gọi là loạn luân.

Y biết, sự cấm kỵ chi luyến khó có thể mở miệng nói lên này của y chắc là không biết có kết quả, chính là y thật sự yêu thương hắn, nam nhân ôn nhu này, đối với y như thế rất tốt, đối với y vô cùng sủng ái, thậm chí là sủng nịch vượt qua phạm vi phụ tử.

Sự ôn nhu của hắn tựa như một chén độc dược xuyên qua lòng y, chậm rãi xâm nhập vào phổi của y, ăn mòn  lý trí của y, làm cho y chậm rãi đắm chìm vào sự ôn nhu của hắn. Sự ôn nhu của hắn hoặc như là đóa hoa anh túc xinh đẹp kia, mang theo một tia hấp dẫn cấm kỵ, y kìm lòng không được bị hắn hấp dẫn, chậm rãi bị hắn hòa tan, bỗng nhiên thanh tỉnh khi, lại phát hiện mình sớm nghiện, rốt cuộc không thể thoát đi, cũng không nguyện ý thoát đi một nam nhân gần như hoàn mỹ như vậy.

Sự ôn nhu giống như mũi đao, Tư Không Vịnh Dạ cảm giác mình vô thì bất khắc đều thấy  thống khổ dày vò, y kiếp trước không từng yêu ai, cũng vẫn không hiểu rõ như thế nào là ái nhân, nhưng là y biết, y đã yêu người nam nhân này đến hết thuốc chữa rồi, sự thật bất đắc dĩ làm cho y không thể đem tình yêu chính mình đối với hắn nói hết ra, chỉ cần có thể vẫn đứng ở bên cạnh hắn, bảo vệ hắn, y liền vạn phần thỏa mãn .

Tư Không Viêm Lưu nhìn ánh mắt y mang theo sự cầu xin, vốn muốn mở miệng nói: ‘ngươi sớm hay muộn đều sẽ thoát ly ta, vỗ cánh bay cao, tìm kiếm một không trung càng ngày càng rộng lớn’ đều bị ngăn  trong cổ họng, không có biện pháp nói ra.

“Tốt, trẫm cũng vĩnh viễn cùng Vịnh Dạ ở một chỗ.” Tư Không Viêm Lưu thản nhiên cười cười, ôn nhu mở miệng.

Tư Không Vịnh Dạ nhìn ra trong ánh mắt hắn miễn cưỡng, một sự chua xót đột nhiên dâng lên trong lòng, kiếp trước y chí thân chết thảm, y thậm chí không hưởng thụ đủ thân tình, đã tiến vào nơi lãnh huyết kia, đi làm một lính đánh thuê đao khẩu thiểm huyết, lúc chết đi chính là khi sinh mệnh tỏa sáng nhất. Kiếp này vừa mới bắt đầu, y lại phát hiện mình cư nhiên đã yêu phụ thân thân sinh, vận mệnh đối với y đùa vui một trận thật lớn, ông trời đứng trên đám mây lạnh lùng nhìn y, cười nhạo  y là trò hề, tình yêu của y còn không chưa nảy sinh đã bị bóp chết trong nôi, trọn đời không thể thay đổi.

Mang theo một tia tuyệt vọng đau thương, Tư Không Vịnh Dạ tiêu cực huyễn hoặc chính mình: hắn hiện tại không phải cùng ta ở một chỗ sao? Lo lắng tương lai thế nào làm gì chứ?

Tư Không Viêm Lưu nhìn đứa bé trong lòng nắm chặt quần áo của mình, giống như sợ hãi mất đi mình, Tư Không Viêm Lưu nội tâm đột nhiên có chút đau lòng: bé con đáng yêu này, tuổi còn nhỏ, lại đã trải qua nhiều việc như vậy, nên hiện tại không có cảm giác an toàn như vậy, thật sự là làm đau lòng người. Đồng thời, hắn cũng thập phần vui vẻ: Vịnh Dạ là cần mình, để ý mình, việc này, làm cho nội tâm của hắn vô cùng vui vẻ. Kỳ thật, thật sự cùng y ở cùng một chỗ cả đời, cũng là một chuyện không tồi chút nào mà.

Chính là, hắn thật không ngờ, ý niệm trong đầu như nói giỡn này của hắn, về sau lại là đường đường chính chính thành hiện thực, hơn nữa quá trình còn làm hắn vô cùng khắc cốt ghi tâm ~~~

Hết chương thứ ba mươi ba

*lạc tuyết hàn mai: [đang tìm nghĩa] nói chung là đẹp tao nhã như hoa mai trong tuyết (chắc thế =.=”, ta ghét cái mớ này).

**thiên chân vô tà: ngây thơ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.