Nguyệt Hạ Triền Miên

Chương 60



Tật bệnh trên người Tư Không Vịnh Dạ ngay cả thái y cũng không có biện pháp chữa khỏi được dân gian”Thần y” Thượng Quan Lưu Hiên đột nhiên xuất hiện chữa khỏi, chuyện này nhất thời oanh động  cả hoàng cung, trong lúc Thượng Quan Lưu Hiên này diện mạo tuấn dật phiên phiên tuấn công tử vang dội cả hoàng cung, nhân khí tăng lên theo cấp lũy thừa, đe dọa* cả hai phụ tử Tư Không Viêm Lưu cùng Tư Không Vịnh Dạ!

Vô số cung nữ cùng thái giám đều đối gã âm thầm tâm động, chỉ tiếc trong mắt Thượng Quan Lưu Hiên chỉ có Mã Nhược Phàm đầu gỗ cứng nhắc kia, hoàn toàn kinh tởm bọn họ, không biết đánh nát  ít nhiều tâm hồn thiếu nữ.

~~~~~~

“Chữa khỏi” “Quái tật” trên người Tư Không Vịnh Dạ xong, ngày hôm sau khi lâm triều.

“Truyền dân gian thần y Thượng Quan Lưu Hiên yết kiến ~~~!” Thái giám tổng quản Trần Tiến Trung thanh âm ngân nga vang lên, trong trẻo mà âm nhu.

Thượng Quan Lưu Hiên dưới chú mục của chúng đại thần, khí vũ hiên ngang đi vào đại điện, đoan chính quỳ trên mặt đất cấp Tư Không Viêm Lưu hành lễ: “Hoàng Thượng vạn tuế.”

Thượng Quan Lưu Hiên mặc dù bình thường đối Tư Không Viêm Lưu hành động có chút mạo phạm lễ nghi, nhưng là tại loại trường hợp nghiêm túc này, gã vẫn là tương đối biết điều, không làm ra hành động phạm thượng, cấp Tư Không Viêm Lưu bối rối.

Tư Không Viêm Lưu gật gật đầu: “Bình thân!”

“Tạ ơn Hoàng Thượng!” Thượng Quan Lưu Hiên đứng dậy, mặt mang mỉm cười nhìn thẳng  Tư Không Viêm Lưu.

Thần dân là không thể nhìn thẳng đế vương, Thượng Quan Lưu Hiên làm như vậy thực rõ ràng là mạo phạm quân uy, nhất thời đại thần bắt đầu nghị luận, trong đó đủ âm thầm dò xét giang hồ du y không biết trời cao đất rộng này.

Mộc tú thiên lâm, phong tất tồi chi**. Huống chi Thượng Quan Lưu Hiên người này một thân ngông nghênh, chút không biết thu liễm sự sắc sảo của mình một chút, cho nên, rất nhanh có một vài đại thần lớn tuổi bắt đầu chỉ cây dâu mà mắng cây hòe chỉ trích Thượng Quan Lưu Hiên người này rất tự cho là đúng.

Đối mặt chúng đại thần vây công, Thượng Quan Lưu Hiên chính là mặt mang mỉm cười ứng đối, không để ý tới bọn họ.

Tư Không Viêm Lưu vẫn là ngồi trên long ỷ, lạnh lùng nhìn một màn này, qua thật lâu mới mở miệng nói: “Thượng Quan Lưu Hiên, ngươi chữa khỏi cho tứ Hoàng Tử của trẫm, có muốn thù lao gì không?”

Thượng Quan Lưu Hiên đặc biệt thay  y phục màu đen, có vẻ làm mái tóc dài màu bạc mềm mại như bộc càng thêm lấp lánh loá mắt, hơn nữa khuôn mặt tuấn dật cùng với dáng người cao gầy, giữa chúng đại thần cúi đầu lui não có vẻ đặc biệt bắt mắt, rất có kim kê độc lập chi thế.

“Hoàng Thượng, vi thần không muốn vàng bạc châu báo, cũng không muốn quan tước lợi lộc.” Thượng Quan Lưu Hiên tay phải để sau lưng, sống lưng thẳng, có vẻ hết sức hăng hái: “Vi thần thầm muốn một người, một người đối Hoàng Thượng mà nói, thập phần bé nhỏ không đáng kể.”

Trong phút chốc, đứng phía sau gã các đại thần nhất thời nổ tung ồ lên, bọn họ chưa từng thấy qua người như vậy. Rõ ràng có thể dựa vào Hoàng Thượng ban thưởng mà trở nên quyền cao chức trọng, phú giáp một phương, chính là lại cố tình chỉ cầu Hoàng Thượng ban một người cho hắn. Này cũng không khỏi quá thái quá đi.

Các đại thần đã bị công danh lợi lộc hoàn toàn tẩy não nhất thời cảm thấy người này không phải đầu bị lừa đá, mà là làm bộ thanh cao, nhất thời đối gã cười nhạt.

“Như vậy, ngươi muốn trẫm đem ai ban cho ngươi?” Tư Không Viêm Lưu cũng có chút không hiểu tại sao, hắn nguyên bản nghĩ người này sẽ mượn cơ hội này dồn sức bắt chẹt mình, không nghĩ tới gã cuối cùng tính toán như vậy.

Vì thế, Tư Không Viêm Lưu có chút hoài nghi, gã là không phải muốn mình đem Vịnh Dạ giao cho gã, dù sao, gã trong hoàng cung này hình như cũng chỉ có quen biết với Vịnh Dạ.

Bất quá nếu gã thật sự dám nói ra lời nói như vậy, Tư Không Viêm Lưu tuyệt đối sẽ trực tiếp phái Ngự lâm quân bắn gã thành con nhím.

Mọi người yên lặng tập trung chú ý, cùng đợi Thượng Quan Lưu Hiên mở miệng.

Thượng Quan Lưu Hiên vẻ mặt mỉm cười, đôi môi mỏng duyên dáng hơi hơi mở ra, chậm rãi phun ra ba chữ: “Mã ~ Nhược ~ Phàm.”

Thượng Quan Lưu Hiên thanh âm cũng không lớn, nhưng là lại âm vang hữu lực, nói năng có khí phách.

Nghe ba chữ đó, tất cả mọi người ở đây không có phản ứng tức thì, phần lớn đều là vẻ mặt dại ra, ngay cả Tư Không Viêm Lưu cũng có chút ngẩn người.

Giống như là sợ tình huống còn chưa đủ chấn động, Thượng Quan Lưu Hiên nói tiếp: “Thảo dân hy vọng, Hoàng Thượng có thể đem Mã Nhược Phàm ban cho ta, làm thê tử cả đời này của ta.”

Ầm ầm ầm ~~~!

Giống như một quả cự thạch từ trên cao rớt vào bên trong hồ sâu, nguyên bản một triều đường tĩnh mịch nhất thời nổ tung  lên, cơ hồ tất cả mọi người là vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm nhìn Thượng Quan Lưu Hiên, hoài nghi mình vừa rồi có phải nghe lầm hay không.

Tư Không Viêm Lưu khoát tay, nguyên bản đại điện huyên náo nhất thời an tĩnh lại.

“Ngươi nói, hy vọng trẫm tứ hôn cho ngươi cùng Mã Nhược Phàm?” Tư Không Viêm Lưu vẻ mặt hắc tuyến, biểu tình trên mặt dị thường quái dị: “Chẳng lẽ ngươi không biết hắn là nam sao?”

Thượng Quan Lưu Hiên vẻ mặt bất cần cười cười: “Này có cái gì ghê gớm lắm đâu. Từ xưa đến nay, tình yêu nam tử cùng nam tử không thiếu. Thử hỏi Hàn Tử Cao, Chu Tiểu Sử, Long Dương Quân, bọn họ người nào không phải thân nam nhi? Chính là lại vẫn cùng nam nhân yêu oanh oanh liệt liệt. Huống hồ, Mã Nhược Phàm nam tử vĩ đại như vậy, trời sinh là muốn cùng nam nhân ở bên nhau, nếu cho nữ nhân, kia mới gọi là đáng tiếc.”

Tư Không Viêm Lưu nghe xong lời gã nói, khóe mắt có điểm run rẩy, nhất là câu cuối cùng của gã, tuy rằng nghe thập phần vớ vẩn, chính là lại làm cho Tư Không Viêm Lưu cảm thấy được vô cùng rung động, cảm thấy mình tuy rằng ở mặt ngoài phản đối lời nói này, nhưng là trong tiềm thức lại thập phần đồng ý, điều này làm cho hắn cảm thấy có chút bất ngờ không rõ tại sao.

Một phen lo lắng, Tư Không Viêm Lưu gật gật đầu, có chút đăm chiêu nhìn gã: “Được rồi, trẫm liền đem Mã Nhược Phàm gả cho cho ngươi, tùy ý lập gia đình.”

Hết chương thứ sáu mươi

đe dọa*: ở đây là nói danh tiếng của anh Hiên xém áp đảo cả danh tiếng [về đẹp trai] của A Viêm và Tiểu Dạ =))

Mộc tú thiên lâm, phong tất tồi chi**: đại thụ cao hơn rừng rậm luôn cũng bị gió to thổi trước. Tức là nói người có phẩm hạnh xuất chúng, dễ dàng bị ghen tị, chỉ trích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.