Nguyệt Lại Vân Sơ

Chương 11



Đến giờ phút này, nam tử áo đỏ kia đã không thể khắc chế được sự sợ hãi của mình nữa. Hắn nhìn chằm chằm Phương Thanh, lảo đảo lùi về phía sau, khi xác định đối phương không có ý định truy đuổi, thì hắn mới xoay người, hoảng sợ bỏ chạy.

Phương Thanh nhìn theo phương hướng hắn rời đi, cũng không đuổi theo. Cô thở phào thật nhẹ nhõm, xoay người lại, đưa ánh mắt tràn đầy ý cười dịu dàng nhìn Lâm Xuyên. Cô thu kiếm, cúi người xuống, hỏi hắn: “Không sao chứ?”

Lâm Xuyên thấy cô tới gần, không tự giác mà lui về sau. Sự hoảng sợ trong lòng còn chưa biến mất, hắn ôm lấy cánh tay của chính mình, thân thể hơi hơi run rẩy.

Phương Thanh ngồi xổm xuống, gọi hắn một tiếng: “Lâm Xuyên.”

Lúc này Lâm Xuyên mới nâng mắt nhìn cô, vẻ mặt đầy sự lo sợ cùng nghi hoặc. Hắn ngập ngừng hồi lâu, rồi mới hỏi cô bằng thanh âm khàn khàn: “Ta… Ta có phải là ma vật không?”

Phương Thanh nghe thấy vậy thì cười lắc lắc đầu.

Lâm Xuyên cúi thấp đầu, nhìn cánh tay của mình, “Vừa rồi… Tay của ta…”

Hắn còn chưa nói xong, Phương Thanh liền nắm lấy cổ tay của hắn. Cô cầm hai tay của hắn, bình thản nói: “Ngươi xem, cánh tay của ngươi bị thương, bị ma độc ăn mòn, nên mới xuất hiện dị trạng.”

Đúng như lời Phương Thanh nói, trên cánh tay của Lâm Xuyên có mấy vết thương liền, đó là do lúc trước bị bụi gai màu đỏ kia trói chặt mà gây nên. Lúc này, xung quanh miệng vết thương là những mảng màu xanh đen, mạch máu cũng gần biến thành màu đen. Sau khi tỉnh táo lại đôi chút, Lâm Xuyên mới cảm thấy vết thương nóng rát như bị lửa thiêu, đau âm ỉ.

Hắn thật sự bị trúng độc, vậy thì những biến đổi vừa rồi là do ma độc gây nên?

Lâm Xuyên không biết có nên tin cô không, nhưng khi nhớ lại thời khắc đó, thì đây là lời giải thích an ủi tốt nhất giành cho hắn. Hắn im lặng một lát, rồi mới thấp giọng hỏi một câu: “Thực sự là vậy sao?”

Phương Thanh gật đầu, “Thật sự.” Cô nói xong, kéo hắn đứng lên, nói, “Ma độc đã xâm nhập vào thân thể, đây không phải là chuyện nhỏ, mau theo ta trở về chữa thương đi.”

Lâm Xuyên không muốn tiếp tục suy nghĩ nữa, thậm chí còn sợ phải nghĩ ngợi thêm. Hắn nghe lời của cô, yên lặng để cô đưa đi.

Đúng lúc này, một bóng đen phi nhanh đến, nháy mắt đã chắn trước người Phương Thanh cùng Lâm Xuyên.

Phương Thanh che chắn trước người Lâm Xuyên vội lui ra phía sau vài bước, đến khi thấy rõ người vừa tới, cô nhíu mày kêu: “Sư huynh…”

Người vừa tới đúng là Thương Hàn. Vẻ mặt hắn vô cùng nghiêm khắc, mở miệng nói thẳng: “Sư muội, ngươi quá hồ đồ rồi!”

Phương Thanh hờ hững không đáp, lại nhìn thấy Nghi Huyên theo phía sau hắn, liền hiểu được vài phần. Vẻ mặt Nghi Huyên áy náy, mở miệng nói: “Sư tỷ, muội…”

Thương Hàn không chờ Nghi Huyên nói nốt lời xin lỗi, tuốt trường kiếm ra khỏi vỏ, kiếm phong chĩa thẳng vào Lâm Xuyên, nói: “Nếu ngươi còn có nửa phần lương tâm, thì lập tức tự sát đi.”

Lâm Xuyên ngỡ ngàng, tâm trí mờ mịt không hiểu.

Lúc này, Phương Thanh cũng chĩa kiếm phong về phía Thương Hàn, giọng nói lạnh giá như băng như sương: “Ta kính trọng ngươi là sư huynh, nhưng ngươi đừng được một tấc lại muốn tiến một thước!”

“Ta là sư huynh của ngươi, nên mới không muốn ngươi đi vào đường chết!” Thương Hàn trách mắng. Ánh mắt của hắn khẽ đảo qua Lâm Xuyên, sự căm hận trên khuôn mặt vô cùng rõ ràng, “Ngươi đã lừa gạt toàn bộ môn phái, giấu diếm chưởng môn, dùng toàn bộ công lực của mình kéo dài hai mươi mấy năm tuổi thọ cho hắn, lại còn hết lòng quan tâm giúp đỡ hắn. Phương Thanh, chẳng lẽ ngươi đã quên, thân thể ngươi cũng chỉ là máu thịt, rồi cuối cùng sẽ có một ngày dầu hết đèn tắt!”

Lâm Xuyên nghe đến đây, đã là hoảng hốt vô cùng rồi. Hắn run run, hỏi Phương Thanh: “Hắn đang nói gì vậy? … Vì sao nói người kéo dài mệnh cho ta? Ta có phải là ma vật hay không? …”

“Ngươi không phải là ma vật!” Ngữ khí của Phương Thanh nghiêm nghị, cắt ngang lời nói của Lâm Xuyên. Cô nhìn hắn, với ánh mắt vô cùng kiên quyết. Cô dùng giọng nói bá đạo, lập lại một lần nữa, “Ngươi không phải là ma vật.”

Những lời này, Lâm Xuyên sao có thể tin được nữa. Hắn lắc lắc đầu, đôi mắt tràn đầy đau thương, “Ta là…”

“Không phải!” Đến lượt Nghi Huyên hô lên. Cô chạy vài bước tới bên người Lâm Xuyên, cầm thật chặt cánh tay của hắn, nói, “Con thật sự không phải!”

Lâm Xuyên đã không biết làm như thế nào cho phải, trong lòng hỗn loạn làm cho hắn mất hết bình tĩnh, đã không còn sức mà suy xét nữa.

“Không phải…” Thương Hàn mở miệng, ngữ khí vô cùng lạnh lùng, “Đúng vậy, hắn không phải là ma vật. Không thể nạp hóa được ma chủng trong người, ngay cả tư cách làm ma vật cũng không có.”

“Câm mồm!” Phương Thanh bị chọc giận.

Thương lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Ta nói sai sao! Nếu không nhờ ngươi dùng thuật ‘Kính ánh’ hút đi ma khí trong người hắn, thì hắn đã sớm thành cái xác khô rồi!”

Phương Thanh giận dữ, ngay lúc định hành động thì thân mình đột nhiên mềm nhũn. Cô ngã sụp xuống đất, cố gắng lấy kiếm chống đỡ thân thể, mới không bị ngã xuống. Cô cảm thấy toàn thân mình lạnh lẽo, cái loại cảm giác vô lực này lại quay trở lại, dần dần lan ra khắp cơ thể, cứ từng chút từng chút một nuốt đi sự ấm áp trên cơ thể. Cô hít vào thật sâu, thử cố trì hoãn sự đình trệ đáng sợ kia.

“Đã chịu ma khí phản phệ hộ hắn rồi, mà còn cố động võ…” Thương Hàn thấy nàng như thế, ngữ khí cũng dịu đi đôi chút, trong thanh âm còn mang theo thương xót, “Phương Thanh, vì cứu hắn mà đánh đổi cả mạng sống của mình, đáng giá sao?”

Trong đầu Lâm Xuyên, đột nhiên vang lên một tiếng sấm. Sự hỗn loạn tan đi, suy nghĩ bỗng tỉnh táo rõ ràng. Mặc dù chưa biết hết chân tướng, nhưng cũng đủ để hiểu được.

Hơn hai mươi năm trước, khi hắn còn là trẻ sơ sinh, không biết vì sao bị cấy ma chủng vào người, cơ thể không thể nạp hóa, nên đã bước đến ranh giới sống chết. Là nhờ Phương Thanh cứu hắn, thay hắn chịu mọi sự đau đớn do ma khí gặm nhấm. Hắn thường trách cô lười biếng, chê bai cô lười nhác, thậm chí còn vì cô chưa bao giờ đã dạy hắn một chiêu nửa thức mà canh cánh trong lòng. Lại không hề biết, cô suy nhược mệt mỏi đều là vì hắn… Mà giờ đây, ngay cả tính mạng của cô cũng bị nguy hiểm.

Cáu giận áy náy, trong nháy mắt đã chiếm cứ tâm can của hắn. Bản thân hắn quá vô tâm, đến giây phút này, hắn mới hiểu được vì sao trong lần Đại hội đấu kiếm đó Nghi Huyên lại dặn hắn có thể thua thì hãy thua, vì sao Phương Thanh lại ngăn cản hắn đến núi Mặc Lưu…Khi ấy hắn hồn nhiên không hề nghi ngờ dù chỉ một chút, vậy rốt cuộc hắn đã hại cô đến mức nào?

Ngay sau khi hắn tự trách móc bản thân mình, tâm tình hắn bỗng nhiên lại thấy bình thản.

—— nếu nhất định có người phải chết, người đó phải là hắn.

Cái ý nghĩ này của hắn đã chôn vùi toàn bộ những suy nghĩ khác, ý thức của hắn hoàn toàn bị tê liệt, khiến cho cả năm giác quan đều bị trì độn. Nghi Huyên bên cạnh hình như đang phản bác cái gì đó, nhưng một câu hắn cũng không nghe thấy. Trước mắt hắn là những mảng màu mông lung mờ ảo, cảnh vật hỗn độn không rõ ràng. Thân thể hắn không còn khống chế được nữa mà nghiêng về phía sau, mất thăng bằng rồi ngã xuống…

Nghi Huyên nhìn thấy hắn ngã xuống, không còn tâm tranh cãi với Thương Hàn, vội vươn tay đỡ lấy hắn. Cô dìu hắn nằm xuống, nhanh chóng kiểm tra, vội vàng nói: “Là ma độc! Chỉ sợ là đã xâm nhập vào tâm mạch !”

Ngay lúc cô đang nói chuyện, cơ thể Lâm Xuyên vô ý thức rung mạnh lên, vùng ngực như có vật gì đó muốn phá da mà ra.

Nghi Huyên thấy thế, càng kinh hoàng hơn, “Đấy là ma độc…”

Lúc này, Phương Thanh đã chống kiếm đứng lên, đi tới cạnh Lâm Xuyên. Cô quỳ xuống, đưa tay ấn vào ngực Lâm Xuyên, nói: “Khí độc công tâm, kích động ma chủng mà thôi, không đáng lo…” Cô nói xong, bàn tay hơi dồn lực ấn xuống, gọi, “Uyên Rừng, Kính Ánh!”

Một vài tia sáng đột nhiên lóe lên, nở rộ trên ngực hắn. Ánh sáng chói lọi quy tụ lại, thành hình tròn như gương sáng, rồi tan ra như những cánh hoa rơi.

Thương Hàn thấy thế, tức giận mà trách mắng: “Phương Thanh! Dừng tay!”

Phương Thanh vừa thi triển pháp thuật, vừa xoay tay giương kiếm, mũi kiếm chĩa thẳng vào cổ họng Thương Hàn.

Không cần dùng ngôn ngữ, chỉ cần hành động như vậy đã là câu trả lời tốt nhất. Thương Hàn thất vọng đau lòng mà sinh bi thương, cuối cùng vẫn nắm lấy mũi kiếm sắc bén, “Ta bảo ngươi dừng tay!”

Nghi Huyên nhìn tình cảnh như vậy, trong lòng khổ sở vô cùng, lại không biết làm thế nào cho phải.

Đúng lúc này, một luồng sức mạnh thần bí va chạm nổ ầm ở trong thân núi rồi bật ra ngoài, làm chấn động cả ngọn núi. Chỉ thấy một luồng ánh sáng rực rỡ phóng lên cao, lan tỏa giữa không trung, rõ ràng như ánh nắng mặt trời. Toàn bộ sương mù trên núi Mặc Lưu đều bị ánh hào quang này đánh tan, biến mất không dấu vết.

“Đây là…” Nghi Huyên ngẩng đầu, nhìn hiện tượng bất thường này, nói, “Đây là bảo kính Cửu Hoa ! Pháp trận bị phá ? !”

Thì ra, ngày xưa khi Dịch Thuỷ đình đưa quân tiêu diệt núi Mặc Lưu, tuy là chiến thắng, nhưng ma khí trên núi quá nặng, lại kết hợp với ý chí chiến đấu sát phạt, ngưng tụ ra một loại lệ khí khác. Môn nhân trong Dịch Thuỷ sợ lệ khí khuếch tán, gây họa đến dân chúng, nên đã giăng pháp trận trên núi, thậm chí còn lấy thánh vật bảo kính “Cửu Hoa” của phái để trấn áp. Để một ngày kia, có thể tinh lọc toàn bộ luồng lệ khí tà ma này.

Nếu vậy thì, môn nhân Cức Thiên trở về núi Mặc Lưu, là vì muốn phá bỏ pháp trận, phóng thích ma khí?

Không chờ mọi người kịp tìm hiểu tình huống, luồng khí ô uế đã bao phủ xung quanh, ập về phía bảo kính. Chỉ trong nháy mắt, ánh sáng của bảo kính dần tắt, sự tối tăm âm u lại quay trở về. Lệ khí tà ma, tràn ngập khắp núi. Lúc này, gió cuồn cuồn nổi lên rung lắc cây cối, rít lên từng tiếng thảm thiết; ánh sáng hoàn toàn bị che lấp, hóa thành bóng đêm mịt mù. Mà ma vật xương khô lúc nãy bị chém chết hình như cũng sinh ra khí đen, vậy là biểu thị rõ ràng có điểm chẳng lành.

Trước tình huống như thế này, không ngờ Phương Thanh lại mở miệng, cúi đầu nói một câu: “Tốt lắm.”

Nghe cô nói lời này, Nghi Huyên hoàn hồn, cúi đầu nhìn nhìn Lâm Xuyên. Sự dị thường trên người Lâm Xuyên toàn bộ đều biến mất, hắn ngủ thật bình yên. Phương Thanh nhẹ nhàng nhấc bàn tay đang ấn trên ngực Lâm Xuyên ra, mỉm cười sờ trán của hắn, rồi nói với Nghi Huyên: “Độc trên người hắn còn chưa giải được hoàn toàn, muội mau đưa hắn xuống núi. Nơi này cứ giao cho ta.”

“Sư tỷ!” Nghi Huyên vội cầm tay cô, lắc đầu.

Phương Thanh cười nói: “Không sao đâu. Ta rất lợi hại mà.” Cô dứt lời, quay đầu nhìn Thương Hàn, “Sư huynh còn chưa buông tay sao? Xương cốt sẽ đứt đó.”

Thương Hàn nhíu chặt mày, chậm rãi buông lỏng bàn tay đang nắm chặt kiếm ra.

Phương Thanh nhẹ nhàng vung bảo kiếm lên, nhìn sương mù vây chặt trên núi, lại nhớ đến cảnh tượng hơn hai mươi năm về trước.

Cô ngưng mắt mà cười, trong lòng thoải mái vô cùng. Nhưng, cô bây giờ không còn là cô khi đó…

Cô thở dài một hơi, nhìn Thương Hàn, nói: “Sư huynh, huynh và ta còn một trận đấu nhỉ, không bằng chúng ta so cái khác đi.” Cô giương kiếm cười nói, “So xem ai giết được nhiều yêu ma hơn, thế nào?”

Thương Hàn nhìn cô, muốn nói lại thôi, cuối cùng, đành gật gật đầu…



Sau khi mặt trời lặn, thì mưa lại tí tách rơi.

Lúc Lâm Xuyên tỉnh lại, thì cảm thấy trên người lạnh run từng đợt. Hắn từ từ ngồi dậy, nhìn nhìn xung quanh, chỉ thấy mình đang ở một gian phòng nhỏ, còn Trường Cần thì canh giữ ở bên cạnh hắn.

Thấy hắn tỉnh lại, Trường Cần vui vẻ nói, “Lâm Xuyên sư huynh, cuối cùng huynh cũng tỉnh, bây giờ cảm thấy trong người thế nào?”

Suy nghĩ của Lâm Xuyên vẫn còn hơi trì trệ, nên không biết phải đáp cái gì, nên chỉ yên lặng lắc lắc đầu.

Trường Cần cười đến vui mừng, nhưng trong thần sắc lại mang theo vẻ áy náy, “Sư huynh, thật xin lỗi… Đệ không nên bỏ huynh mà đào tẩu một mình … Đệ không ngờ ma vật lại lợi hại như thế, cũng không ngờ rằng huynh sẽ bị thương thành như vậy. Nếu huynh mà có chuyện gì, đệ…” Hắn nói xong, hấp háy cái mũi, “May mắn là các sư bá đã cứu được huynh… Sư huynh, huynh có yêu cầu gì thì cứ nói! Dù có lên núi đao xuống biển lửa, đệ chết cũng không từ!”

Trường Cần nói vừa nhanh vừa vội, giờ phút này nghe tiếng cậu ta hết sức huyên náo. Nhưng những tiếng huyên náo này, lại đánh tỉnh tâm trí của hắn. Lâm Xuyên lúc này mới ý thức được đã phát sinh chuyện gì, và nhớ ra lúc trước đã nghe được những chuyện gì…

Hắn lại nhìn xung quanh, vội nắm lấy bả vai Trường Cần, hỏi: “Sư phụ ta đâu?”

“Phương Thanh sư bá?” Trường Cần không biết vì sao hắn lại khẩn trương như thế, “Sư bá cùng với Thương Hàn sư bá ở lại trên núi, Nghi Huyên sư thúc sau khi chữa thương cho huynh cũng đi đến đấy. Huynh biết không, pháp trận trên núi Mặc Lưu đã bị phá, ngay cả Cửu hoa bảo kính cũng không rõ tung tích. Huynh nói xem, lũ yêu ma kia muốn dùng bảo khí thanh tịnh đó vào việc gì? …”

Câu nói kế tiếp, Lâm Xuyên lại không hề nghe. Hắn đẩy Trường Cần ra, đứng dậy đi ra bên ngoài.

Trường Cần kinh hãi, hô lên: “Sư huynh, huynh muốn đi đâu? !”

Lâm Xuyên đi ra ngoài cửa, chỉ nhìn thấy màn mưa mênh mang trong đêm. Nhưng vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy phía trên ngọn núi cách đó không xa kia, lóe ra nhiều điểm ánh sáng lấp lánh, sáng tỏa như sao.

Tinh Lưu…

Lâm Xuyên nhận ra những tia sáng kia, không nói hai lời, phi thân hướng lên trên núi.

“Sư huynh! Huynh không thể lên núi!” Trường Cần đuổi sát phía sau, khẩn trương vô cùng.

Lâm Xuyên hoàn toàn không để ý, trong lòng hắn trong mắt hắn, chỉ có những tia sáng lấp lánh bất diệt kia.

Mưa thu vi vu, dần dần nặng hạt. Con đường phía trước mênh mang mịt mù, không nhìn rõ cảnh vật. Nhưng cảm giác của hắn lại vô cùng mạnh mẽ, như có cái gì đó dẫn dắt hắn, chỉ đường cho hắn.

Không biết vì sao trong một giây kia, hắn lại nhớ tới căn nhà nhỏ phía sau núi Dịch Thủy đình, nhớ đến lúc hắn đẩy cửa tro bụi bay mịt mù, nhớ tới một chú nhện con kéo tơ chậm rãi rơi xuống vai nàng, nhớ tới những lúc nàng cười quay đầu lại nói với hắn: không động đậy được…

Không cử động được.

Cô đã nói từ rất lâu rồi, vì sao bản thân mình lại không để ý, vì sao còn cố tình đến núi Mặc Lưu, vì sao… Vì sao hắn còn sống? !

Ý nghĩ đó nảy lên trong đầu, khiến hắn gần như cuồng loạn, ngay tại khi hắn cận kề bên bờ sụp đổ. Thì sự dẫn dắt cũng đến điểm cuối, hắn chậm rãi đứng lại, nhìn cảnh vật trước mắt…

Tinh Lưu vẫn sáng lấp lánh, vẫn tràn ra ánh sáng tinh thuần, thấm nhuộm màu mưa. Cô nằm trong lòng Thương Hàn, không hề nhúc nhích. Nghi Huyên quỳ bên cạnh, cứ vậy mà im lặng rơi nước mắt.

Lâm Xuyên giật mình, kéo lê bước chân nặng trĩu, chậm chạp đi tới bên người cô.

Cô vẫn mặc bộ váy màu ráng mây, nhưng đã bị nhuộm máu đen, không còn tươi đẹp nữa. Khuôn mặt tái nhợt, khiến cho vài lọn tóc ẩm ướt vương trên trán càng đen nhánh. Thần sắc của cô sao thật bình yên, giống như đang ngủ.

Hắn quỳ xuống, run rẩy vươn tay ra. Còn chưa chạm đến, búi tóc của cô đã buông lỏng, đóa hoa đan quế trượt trên tóc cô rơi xuống, vẫn còn tỏa ra mùi hương thơm mát…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.