Nguyệt Lại Vân Sơ

Chương 15



Còn tiếp tục nói năng linh tinh, đừng trách ta xuống kiếm vô tình!

Trong khi Lâm Xuyên còn đang nghi hoặc, cả người Phương Thanh đã mềm nhũn, thuận thế gục vào trong lồng ngực hắn. Hắn kinh ngạc, tự nhiên mà đưa tay đỡ lấy nàng, hỏi: “Làm sao vậy?”.

Phương Thanh nhẹ nhàng cười, dùng giọng nói mệt mỏi gần như vô lực đáp lời: “Buồn ngủ quá. . . . . .” Nàng vừa nói xong, đưa tay ra nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo của hắn, đầu gối lên bờ vai của hắn, chậm rãi khép lại hai mắt.

Đó là một loại đáng sợ giống hệt, phảng phất như đem khoảng thời gian của sáu năm trước trở về. Thanh âm giống nhau, giọng điệu cũng giống nhau, mà ngay cả động tác cũng giống hệt. . . . . . Đây quả thực là một âm mưu tinh xảo, hay là, nàng thật sự một lần nữa quay về bên hắn?

Toàn thân Lâm Xuyên cứng đờ, nhưng lại không thể nào khắc chế được ý thức đang hoảng hốt của mình. Nàng đang ngủ trong lòng hắn, ngủ yên ổn đến vậy, nơi khóe môi còn mang theo nụ cười nhàn nhạt. Quần áo đơn bạc, như dung hòa cùng với nhiệt độ cơ thể của nàng. Da thịt của nàng, hơi lạnh, giống như trong trí nhớ vậy. . . . . .

Ngay khi nàng đang ngủ, luồng ma khí vừa mới biến mất kia lại xuất hiện, nhàn nhạt bao phủ toàn thân nàng.

—— Nàng là yêu ma. Chuyện này thật, lại quá rõ ràng.

Hắn nhìn nàng, chần chờ hồi lâu, cuối cùng vẫn đành thỏa hiệp với sự yếu đuối trong mình. Hắn ôm nàng đứng dậy, dựa theo trí nhớ mơ hồ, đi đến phía kia.

. . . . . .

Nàng chưa bao giờ ngủ được sâu mà ngọt ngào như vậy.

Vòng ôm ấm áp bao quanh này mang theo quen thuộc rất lâu trước kia, khiến cho người ta an tâm như vậy. Khi đã thỏa mãn giấc ngủ nàng mới tỉnh lại, chỉ thấy mình đang nằm trên một đám lá thông dày trong sơn động, quần áo trên người cũng đã được hong khô. Chung quanh thực im lặng và hiu quạng, khiến cho nàng có một chút mất mát.

Bỗng nhiên, bên tai truyền đến tiếng nước rất nhỏ. Nàng mừng thầm, vội đứng dậy, đi về phía bên ngoài động.

Quả nhiên, hắn không đi.

Hắn đang ở trong nước tìm thanh kiếm đã rơi mất kia, quần áo được gấp ngay ngắn bên bờ hồ.

Nàng cười thở phào nhẹ nhõm một hơi, đi đến bên bờ hồ ngồi xổm xuống, ôm lấy gối ngồi xuống, chăm chú nhìn hắn tìm kiếm.

Hắn phát hiện, lại không hề nói tiếng nào, hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của nàng.

Nàng cũng không nói gì, chỉ ngồi đó lẳng lặng nhìn.

Đầm nước không lớn cũng không cạn. Hồ nước sâu thẳm, che đi ánh sáng của bảo kiếm. Thi thoảng lại có vài điểm sáng lóe lên, làm một chỉ dẫn mỏng manh. May mà các đệ tử Dịch Thủy Đình đều biết bơi, hắn lặn sâu vài lần, cuối cùng cũng tìm được nó. Hắn trồi người lên khỏi mặt nước, nửa quỳ bên bờ hồ, hít thở thật sâu.

Trong khoảnh khắc này, nàng có thể thấy được trên làn da trắng trần trụi kia, hằn sâu đầy vết thương, nông sâu không giống nhau, cũ có mới có, vô cùng dữ tợn khắc sâu vào thân thể hắn.

Ngực hơi hơi căng thẳng như bị xé ra vô cùng đau đớn. Nàng không nhịn được hỏi hắn: “Vết thương của ngươi, là ai gây ra?”.

Hắn cũng không trả lời, cúi người nhặt quần áo lên, đưa lưng về phía nàng mặc vào.

Nàng nhíu mày, đứng dậy đi vòng đến trước mặt hắn, hỏi: “Là ai làm ngươi bị thương?”.

Hắn liếc nhìn nàng một cái, hờ hững hỏi lại: “Liên quan gì đến cô?”.

Thấy hắn đang tránh né, nàng vội vàng bắt lấy tay hắn. “Là ai làm ngươi bị thương?” Nàng hỏi lần thứ ba, không trả lời không bỏ qua.

Hắn nhìn nàng, cảm giác bất đắc dĩ nổi lên trong lòng. Thì ra, đã sớm thành thói quen . . . . . . Chỉ cần nàng kiên trì, hắn liền không thể cự tuyệt.

Hắn than nhẹ một tiếng, dùng giọn nói suy sụp mà bình thản mở miệng, trả lời nàng: “Là chính ta. . . . . .”.

Trái tim nàng đập mạnh và loạn nhịp, khó hiểu ý tứ trong lời nói của hắn. Những miệng vết thương nàng nàng thấy thực rõ ràng, không phải chỉ có vết thương của đao kiếm, còn có dấu vết của răng nanh cắn, vết móng vuốt cào, cũng không thể do bản thân hắn gây ra được. Nàng nhớ lại hai lần chiến đấu lúc trước, biết rõ nguy hiểm, hắn lại vẫn là dấn thân vào hoàn cảnh một đường sống chết. . . . . .

Nàng bỗng nhiên hiểu ra, hiểu được vì sao khi vừa mới gặp hắn lại khóc bất lực như vậy, vì sao lại cực kỳ bị ai tuyệt vọng. . . . . . Chẳng qua, hiểu được như vậy, làm cho nàng khổ sở vô cùng. Có thứ gì đó từ đáy lòng dâng lên, va chạm mạnh vào ngực, khiến cho nàng đau đớn vô cùng. Nàng không có nghĩ nhiều, dựa theo chính tâm ý của mình, đưa tay xoa xoa hai má của hắn.

“Đừng như vậy. . . . . . làm cho ta rất đau lòng. . . . . .” Nàng mở miệng, cúi đầu nói.

Hắn run lên một chút, mới nhớ ra phải tránh đi. Hắn cụp mắt, cố ý tránh đi ánh mắt của nàng, hờ hững nói: “Ta phải đi”.

Nghe hắn nói như vậy, nàng càng tiến sát đến cạnh hắn, cười hỏi: “Không báo ân đã đi?”.

Hắn lại lui lại mấy bước, suy nghĩ một lúc, nói: “Cô muốn thế nào?”.

“Ở lại với ta”.

Khi nói ra những lời này, vẻ mặt nàng thản nhiên, ý cười ôn nhu, cũng không hề có vẻ đùa cợt hay trêu tức. Nhưng chính thái độ như vậy, lại làm cho hắn sợ hãi. Hắn nhíu mày, quát nàng một câu: “Vô liêm sỉ!”.

Nàng cũng không sợ, vẫn tươi cười như trước: “Đây có được coi là câu trả lời?”.

“Yêu nghiệt to gan, Còn tiếp tục nói năng linh tinh, đừng trách ta xuống kiếm vô tình!” Hắn giận dữ.

“Ta không nói năng linh tinh á.” Nàng đáp lại còn rất thành thực và nghiêm túc, “Ta thích ngươi. . . . . .” Nàng dừng lại một chút, giống như đang nhớ lại điều gì đó, “Chính là lần đầu tiên thấy ngươi đã thích”.

Khoảnh khắc đó mọi vậy như yên tĩnh lại, tất cả những suy nghĩ hỗn loạn cũng bị chon vùi. Trong sự tĩnh lặng đó, một giọt nước như thấm vào trong tim, ban đầu tỷ là gợn song, sau đó thì như cuồng phong cuộn trào. Nhiều thứ tình cảm vướng mắc, kích thích tim đập điên cuồng trong lồng ngực: phẫn nộ, xấu hổ, lo sợ nghi hoặc, chần chờ, khiếp sợ. . . . . . đều không rõ ràng. Hắn cảm thấy mình như đang bị mạng nhện bao vây, giãy dụa muốn tránh thoát. Cuối cùng, một đáp án đơn giản được mở ra trước mặt hắn –

Yêu nghiệt vô sỉ! Biến hóa ảo giác, mưu toan mê hoặc lòng người. Ngay cả có ân cứu mạng, cũng tuyệt không thể để ả ta làm nhục sư phụ như vậy!

Hắn quyết định, lợi kiếm giương lên. Ánh sáng sắc bén, nàng trốn tránh không kịp, trên mặt lập tức bị vẽ ra một đường máu. Nàng ôm lấy gương mặt của mình, ngạc nhiên thối lui, mang theo hoang mang nhìn hắn.

Hắn vẻ mặt lạnh lùng vô cùng, đè nặng giọng nói: “Ta đã nói rồi, nếu còn dám ăn nói linh tinh, đừng trách ta xuống kiếm vô tình!” Hắn nói xong, vung mạnh kiếm lên, thét to, “Hải nạp!”.

Kiếm quang uy bách bao trùm, nhấn chìm vạn vật. Dưới một kích này, sơn động nhỏ bên hồ nước dễ dàng bị san bằng. Uy lực tan hết, hắn nắm chặt bảo kiếm, cố gắng bình ổn lại hô hấp hỗn độn của mình. Đợi đến khi hắn thoáng bình tĩnh lại, hắn nâng mắt, liền thấy nàng vẫn bình yên đứng cách đó không xa. Vết máu trên má khiến khuôn mặt trắng nõn của nàng càng thêm yêu diễm, mang theo buồn bã. Nhưng nàng vẫn cười, cười đến thản nhiên im lặng, vẻ mặt hoàn toàn không có ác ý. Nàng cười than một tiếng, nói một câu bình thản mà chân thật:

“Làm gì mà hoảng thành như vậy?”

Bàn tay cầm kiếm của hắn hơi run run, đáy lòng chỉ vừa mới bình tĩnh được một chút lại bắt đầu hỗn loạn, loạn khiến cho hắn không biết theo ai.

Đúng lúc này, có người phóng tới đây, vội vàng gọi hắn: “Lâm Xuyên!”.

Nghe thấy giọng nói kia, tinh thần hắn mới phục hồi chút, đáp lại tiếng gọi: “Nghi Huyên sư thúc”.

Người tới, đúng là Nghi Huyên không thể nghi ngờ. Thì ra, nhóm người Trường Cần khi vừa quay về trấn, đem chuyện Lâm Xuyên một mình tiến vào cốc báo cho Thương Hàn. Thương Hàn từ trước đến nay vẫn luôn nghiêm khắc, trước đây đã khiển trách Lâm Xuyên chuyên quyền độc đoán, còn nói tiến vào cốc tìm người là sự việc trọng đại, cần phải bàn bạc kỹ hơn. Các đệ tử đương nhiên không dám nói thêm điều gì, nhưng Nghi Huyên há có thể thỏa hiệp. Nàng không để ý mọi người ngăn trở, xông vào trong cốc, một phen tìm kiếm, hiện giờ thấy Lâm Xuyên, mới thoáng nhẹ nhàng thở phào.

“Ôi, cuối cùng cũng tìm được ngươi. . . . . .” Nghi Huyên cười thở phào một tiếng, đang định tiến lên, lại liếc thấy cạnh đây còn có một người khác. Nàng kinh hãi vô cùng, thanh âm run rẩy nói, “Sư. . . . . . sư tỷ?”.

Không đợi Nghi Huyên xác nhận, Lâm Xuyên mở miệng, nóng nảy mất bình tĩnh nói: “Nàng ta không phải sư phụ ta!”.

Nghi Huyên cả kinh, tinh tế quan sát một lúc, nói: “Ma vật. . . . . . sao lại. . . . . .”.

Từ những lời chứng thực của người bên ngoài, làm cho lòng Lâm Xuyên như chìm xuống đáy. “Cảnh Phương Thanh” trước mắt không nghi ngờ gì nữa chính là ma vật, mà điều hắn nên làm, chính là giết nàng, để an ủi sư phụ hắn trên trời linh thiêng.

Ý đã quyết, hắn giơ tay lên kêu: “Uyên trừng!”.

Bảo kính nghe lệnh, lập tức xuất hiện trong ánh sáng, hiện lên bàn tay hắn. Hắn giơ kiếm cầm kính, cao giọng: “Kính kiếm song giải! Thần hoang rất hư! Thu!”.

Phương Thanh muốn nói nhưng ánh sáng của bảo kính đã bức tới, như ngàn vạn xích khóa trói chặt nàng, mạnh mẽ kéo nàng vào trong kính. Vật bị bảo kính chiếu sẽ bị hút vào thế giới kì ảo, chiêu này chính là phong ấn, nhốt yêu ma trong kính vĩnh viễn.

Nàng nhướng mày, ổn định thân mình, mở miệng nói: “Cửu Hoa!”.

Tiếng lệnh vừa dứt, một bảo kính thình lình xuất hiện ở trên cao phía sau nàng. Mà bảo kính kia, hoa văn gấp khúc chạm trổ hình thái dương; đinh tán cân đối đẹp tựa sao trên trời. Nó trông thật trong sáng, phản quang chói loà, tựa mặt trời mới mọc, sánh ánh trăng rạng ngời. Đúng là bảo khí của Dịch Thủy Đình đã bị đánh rơi : Cửu Hoa.

“Cửu Hoa bảo kính? Sao có thể ở trên người nàng ta? !” Nghi Huyên kinh hãi.

Không đợi nàng tìm được đáp án, Phương Thanh đã lệnh: “Minh quang động chiếu, kính giới soi rọi!” Cửu Hoa bảo kính nghe lệnh, lóe lên những tia lóng lánh chói mắt tạo thành màng bảo vệ lập tức đánh lui ánh sáng của Uyên trừng.

Sức mạnh bị đẩy lùi, Lâm Xuyên không khỏi lảo đảo lui về sau vài bước, Nghi Huyên thấy thế cũng triệu tập ngưng kính, kêu: “Trạm lộ!” Một tấm bảo kính quấn đầy hoa xuất hiện trong lòng bàn tay nàng, nàng cầm kính, cũng hô lệnh giống Lâm Xuyên vừa rồi: “Kính kiếm song giải! Thần hoang rất hư! Thu!”.

Lúc này đây, pháp thuật chưa kịp phát huy tác dụng thì đã bị Cửu Hoa kính hóa giải.

Phương Thanh dường như có chút không vui, mở miệng nói với Lâm Xuyên và Nghi Huyên: “Ta không muốn đánh nhau”.

“Không phải việc ngươi có thể quyết định!”

Một tiếng quát chói tai trừ trên xuống, Lâm Xuyên cùng Nghi Huyên ngẩng đầu, chỉ thấy Thương Hàn đang phi thân đến. Khuôn mặt lạnh lùng giống như băng tuyết. Khi hắn thấy Phương Thanh, lại không hề kinh ngạc chút nào, lại càng không hề do dự, hô to: “Tiềm tịch!”.

Vừa dứt lời, bảo kính hiện ra. “Tiềm tịch” khác với những bảo kính khác, thân gương tối đen, như ảnh bao trùm. Trong kính không một chút ánh sáng, u ám như màn đêm.

Thương Hàn cầm bảo kính, ngôn từ không hề rườm rà, chỉ nói: “Thu!”

Tức khắc, bóng đen như mực từ trong kính kia trào ra, mãnh liệt đánh về phía Phương Thanh. Phương Thanh lui lại từng bước, thản nhiên ứng phó, nói: “Toại hỏa!”.

Cửu Hoa bảo kính phía sau nàng đột nhiên phát ra một ngọn lửa, hừng hực tỏa từ trong lòng kính ra. Một con kim ô* đỏ rực được bao quanh bởi lửa phá kính giương cánh bay ra. Trong khoảnh khắc đó, ánh lửa văng khắp nơi, ánh sáng bao trùm. Nơi nơi đều có ánh lửa, bong tối yếu thế bị bao trùm, tránh né khắp nơi.

*kim ô: là một con chim lửa đỏ rực, được mệnh danh là thần điểu trong thần thoại Trung Quốc, ai đã từng nghe truyền thuyết Hậu Nghệ bắn rơi kim ô chắc đã biết hình ảnh của nó

Thương Hàn nhíu mày, nhưng không hề có ý dừng lại. Hắn cầm lấy kính, toàn lực chống đỡ.

Mắt thấy bọn họ giằng co chưa xong, Lâm Xuyên âm thầm cắn răng, vung kiếm trong tay lên, dùng chiêu “Huyền bộc” công kích về phía Phương Thanh.

Phương Thanh giật mình, lại thất thần một chút. Khi Cửu Hoa Liệt Hỏa dao động, bóng tối lại bao trùm, nháy mắt cuốn nàng vào bên trong. Nàng đang đối phó, ngực bỗng nhiên đè nén, một luồng cảm giác vô lực thổi quét qua toàn thân, đoạt đi pháp lực của nàng. Trong đầu nàng chợt trống rỗng, toàn bộ suy nghĩ đều ngừng lại. Tứ chi mềm nhũn, cả người đổ xuống. Ánh lửa đầy trời nháy mắt tắt, Cửu Hoa bảo kính chợt lóe lên, bỗng nhiên tiến nhập vào trong cơ thể của nàng. Mắt thấy bóng đen kia sắp nuốt hết nàng, Thương Hàn thu pháp thuật lại, đem Tiềm Tịch bảo kính thu lại vào tay.

Tất cả đều đã yên lặng trở lại, lòng Lâm Xuyên hơi chấn động. Hắn nhìn Phương Thanh ngã trên mặt đất, nhiều nỗi nghi hoặc xâm chiếm trái tim.

Vì sao Cửu Hoa bảo kính đã mất lại ở trong tay nàng? Vì sao nàng thân là ma vật lại có thể thao túng bảo khí của tiên gia? . . . . . . Hiện giờ nghĩ lại, nàng vừa sử dụng, vì sao đều là pháp thuật của Dịch Thủy Đình?

Hắn vừa lo sợ lại hết sức nghi hoặc, Thương Hàn lạnh lùng lên tiếng: “Nơi đây không nên ở lâu, nhanh chóng xuất cốc”.

Lâm Xuyên hoàn hồn, nhẹ nhàng đáp lại một tiếng.

Nghi Huyên giờ phút này cũng vô cùng loạn, nghe Thương Hàn căn dặn như vậy, nàng mở miệng, hỏi: “Vậy sư tỷ nàng. . . . . . không, ma vật này nên xử trí thế nào đây?”.

“Có được Cửu Hoa bảo kính, lai lịch của nàng không hề đơn giản. Mang về, giao cho chưởng môn xử trí.” Thương Hàn nói xong, đem Phương Thanh ôm lấy, vọt người bay về phía ngoài cốc.

Bọn họ đã đi, nhưng Lâm Xuyên vẫn còn chìm trong suy nghĩ của mình.

Nghi Huyên thấy hắn bất động, quan tâm hỏi: “Tiểu Xuyên Nhi, ngươi không sao chứ?”.

Lâm Xuyên nghe vậy, cười yếu ớt lắc đầu, đáp: “Không có việc gì. Chúng ta trở về đi”.

Hắn thu kiếm, phi thân bay lên không trung. Nhưng, ngay cả cưỡi gió đi nhanh thế nào, trong lòng vẫn luôn hoang mang, không thể chấm dứt. . . . . .

~ Hết~

Lời tác giả: Gào khóc ~ing

Tuy tình huống hiện tại làm cho câu chuyện có chút âm u, nhưng mọi người phải tin tưởng tôi! Bởi vì tôi là người kiên trì theo chủ nghĩ chính nghĩa! ==+

Còn nữa, những độc giả nói Cực Thiên Phủ chúng tôi làm việc không có đầu óc. . . . . . các cô. . . . . . các cô rất quá đáng ~~~

Dạ Điệt đại nhân chúng tôi đã có kế hoạch rất tinh vi nhá! Không phải do người khác chỉ định nhá!. . . . . . Được rồi, tuy rằng làm bà mối thì phải như vậy . . . . . .囧~

Cuối cùng, tôi muốn nói rằng. . . . . .

Bạn nhỏ Tiểu Xuyên, đánh sư phụ đã đành, còn vạch kiếm lên mặt người ta. . . . . . ngươi ngươi ngươi. . . . . . người bất hiếu quá á á á!

[Na Chích: một câu thổ lộ dẫn đến huyết án. . . . . .]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.