Nguyệt Lại Vân Sơ

Chương 23



” Chính hắn đã giết chết ‘Tuyệt Cảnh’.”

Những lời này như một tiếng sấm khiến Nghi Huyên kinh ngạc vô cùng, cô chỉ có thể nhìn thẳng về phía Thương Hàn, chờ hắn trả lời.

Nhưng Thương Hàn vẫn không nói lời nào, chỉ nhấc tay gọi bảo kính “Tiềm Tịch” lên. Nữ tử kia thấy hắn như thế thì cười nói, “Xem ra Thương Hàn Đàn Chủ thực sự muốn đấu với ta một trận. Tốt thôi!” Và cũng ngay lúc đó bảo kiếm Tang Uyển trong tay cô ta bắt đầu nảy sinh biến hóa, những nụ hoa trên thân kiếm bỗng nở rộ lên vô cùng diễm lệ tươi đẹp. Nhất là lũ yêu vật giống như bị kiếm khí cổ động, hung hăng vùng lên tấn công về phía Thương Hàn, cùng lúc đó nữ tử kia cũng xen lẫn trong đám yêu vật đồng loạt tấn công về hắn.

Nghi Huyên lo lắng nhìn trận hỗn chiến. Tuy cô cùng Thương Hàn không thân thiết, thêm nữa lại nghe được những lời vừa nãy, nhưng khi thấy hắn lâm vào tình thế nguy hiểm thì lòng vẫn lo lắng không thôi. Cho dù thế nào thì cũng là đồng môn, kể cả hắn có làm ra chuyện đại nghịch bất đạo đi nữa, thì cũng phải để Chưởng môn xử trí, chứ tuyệt đối không thể để lũ yêu vật đó giết hắn!

Nghi Huyên vừa rút kiếm định gia nhập cuộc chiến, thì bỗng nhiên có mấy trăm bụi gai đỏ thẫm trườn sàn sạt trên đất tiến về phía cô. Lúc đám bụi gai trườn đến chân thì cô lập tức nhún người nhảy vọt lên tránh thoát, sau đó bắt đầu thi triển pháp thuật, tạm thời ngăn cản bọn chúng.

Người tấn công Nghi Huyên chính là nam tử áo đỏ kia. Hắn đã lột đi lớp da hình người tuấn mỹ, để lộ ra hình dạng yêu ma của mình. Bụi gai quấn trên người của hắn, như những con rắn hung ác, lúc nào cũng có thể cắn thương người.

Nghi Huyên vừa định ra chiêu tấn công lại hắn thì đã thấy đám bụi gai đỏ thẫm kia phóng nhanh về phía Trường Cần. Cô vừa chuyển mình quay sang bảo vệ hắn, thì lại có bụi gai tấn công sau lưng cô. Mặc dù cô đã luyện đến “Gương kiếm song thành”, nhưng kinh nghiệm tác chiến căn bản không thể sánh bằng Thương Hàn và Phương Thanh cùng thế hệ, có lẽ ngay cả so với Lâm Xuyên cô cũng kém hơn. Trải qua mấy trận chiến, cô đã sớm rối loạn tâm trí, làm sao còn có thể phán đoán được lúc nào nên đánh hay nên phòng thủ?

Tình thế càng lúc càng nguy hiểm, mà ánh mặt trời thì bắt đầu lụi dần. Bỗng nhiên một quầng sáng lành lạnh trong trẻo, sáng tỏ như mặt trăng, trong veo như hồ nước, nháy mắt đã bao phủ mọi người. Chỉ một cái chớp mắt, tiếng yêu ma đau đớn gầm lên bốn phía, vầng sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng kia lại giống như ngọn lửa vô hình, khi yêu ma chạm vào thì đều bị bốc cháy.

Nữ tử đang chiến đấu kịch liệt với Thương Hàn cũng bị kinh hãi, vội vàng rời khỏi cuộc chiến. Trực giác của cô ta mách bảo phải tránh khỏi ánh sáng này, nhưng quầng sáng này đã bao phủ khắp nơi, cô ta có muốn tránh cũng không thể tránh. Ngay lúc đang hoảng sợ, cô ta bỗng thấy bảo kiếm Tang Uyển trong tay mình tràn ra làn khói xanh, những nụ hoa trên thân kiếm cũng rũ tàn.

Trên trời bỗng truyền đến giọng nói âm trầm của một nữ tử: “Yêu vật thật ghê gớm, khiến Thiên Vân ta phải đích thân đến!”

“Thiên Vân?!” Nữ tử nhíu mày, cao giọng nói với nam tử áo đỏ kia, “Đi!”

Nói xong cô ta liền hóa thành một luồng sáng màu xanh, chui xuống đất. Nam tử áo đỏ thấy thế cũng không chần chừ thêm nữa, cuống quít che giấu thân mình.

Giờ phút này, Nghi Huyên mừng rỡ vô cùng. Cô thu binh khí, quỳ gối ôm quyền cung kính nói: “Đệ tử Nghi Huyên, cung nghênh Thiên Vân trưởng lão!”

Vầng sáng thanh sạch trên bầu trời dần dần tắt. Cùng với một tiếng kêu thảm thiết cuối cùng của yêu ma, vài nữ tử nhanh nhẹn đáp xuống. Đứng đầu là một nữ tử có mái tóc xám trắng, nhưng dung mạo lại rất trẻ trung giống như một cô gái mười lăm mười sáu tuổi. Nữ tử này mặc một bộ y phục mộc mạc màu xanh, trông vô cùng thanh tú bất phàm. Người này chính là một trong ba vị trưởng lão của Dịch Thuỷ đình, Thiên Vân.

Thiên Vân nhìn Nghi Huyên rồi cười nói: “Đồ nhi ngoan, đứng dậy đi.”

Nghi Huyên nghe vậy, cười đứng lên nói: “Sư phụ đã nhận được thư của đồ nhi ạ?”

“Đương nhiên, thế nên vi sư mới có thể đến kịp thời như vậy.” Thiên Vân nói xong, ánh mắt lại hướng về phía Thương Hàn, “Thương Hàn, nhìn thấy bổn tọa mà không hành lễ sao?”

Thương Hàn cúi đầu, thu kiếm quỳ xuống nói: “Đệ tử Thương Hàn, bái kiến Thiên Vân trưởng lão.”

“Miễn lễ.” Thiên Vân nói xong, lại quay ra hỏi Nghi Huyên, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mau nói cho vi sư nghe.”

Nghi Huyên gật đầu, nhanh chóng sắp xếp lại mạch suy nghĩ rồi kể ngắn gọn chuyện đã xảy ra với Thiên Vân. Xuất phát từ lòng trắc ẩn nên chuyện Thương Hàn cô vẫn giấu diếm, không nhắc tới nửa câu.

Thiên Vân nghe xong, hừ lạnh một tiếng, nói: “Nực cười. Đứa nhỏ Lâm Xuyên kia, ta nhìn nó từ nhỏ đến khi lớn lên, nó có phẩm chất tính nết như thế nào đương nhiên ta biết rất rõ. Cái gì mà sát hại đồng môn, khi sư diệt tổ, quả thực là nực cười.” Khi bà nói những lời này, thì đồng thời ánh mắt chuyển về phía Thương Hàn, “Thương Hàn Đàn Chủ, câu giáo lý đầu tiên của phái ta là gì, ngươi còn nhớ chứ?”

Thương Hàn hờ hững đáp: “Âm dương hóa dịch, thượng thiện nhược thủy. Động minh tự kính, phong mang như kiếm.” (Sơ sơ: Âm dương dung hòa, thiện lương như nước. Sáng tỏ tựa gương, sắc sảo như kiếm.)

“Nói rất đúng, ‘Sáng tỏ tựa gương’ … Gương của ngươi bao lâu rồi chưa lau?” Thiên Vân nói trào phúng một câu, rồi cũng không để ý đến hắn nữa, quay đầu nói với Nghi Huyên, “Truyền mệnh lệnh của ta, triệu tập đệ tử, vào cốc cứu người!”

Tuy mệnh lệnh nghe vừa vô lý lại bá đạo, nhưng chúng đệ tử không ai dám kháng mệnh. Thiên Vân thân là trưởng lão, vai vế thậm chí còn cao hơn Vân Ẩn thượng nhân, lại là một trong các Ngũ Hiền, tu vi danh tiếng không hề tầm thường. Chuyện vào cốc cứ vậy mà được quyết định.

Thương Hàn cũng không hề phản bác, chỉ yên lặng quay đầu, nhìn thoáng qua cốc Hủ Tức đầy khói mù. Ma chướng âm khí trong cốc mang màu sắc u ám, chậm rãi nhuộm lên đôi đồng tử của hắn…



Khi Phương Thanh mở mắt ra chỉ thấy một mảng màu u ám, cô phát hiện mình đang đứng dưới trời mưa tầm tã, và đứng đối diện với cô chính là một Phương Thanh khác. Người đó mặc bộ váy màu ráng mây, màu sắc diễm lệ đó ánh lên làm hai má cô ửng hồng. Trên mái tóc cài vài bông đan quế tỏa ra hương thơm dìu dịu, càng làm tăng thêm vẻ tươi đẹp yêu kiều.

Thế nhưng, vẻ mặt của cô ấy lại hoàn toàn tương phản với trang phục, không hề có nửa phần kiều thái nữ nhi, mà lại hiên ngang lạnh lẽo đến thấu xương. Cô cầm bảo kiếm trong tay, dáng người thanh tú, giẫm lên xác yêu ma chậm rãi bước về phía trước, uy nghi trác tuyệt.

Phương Thanh kia nhìn vừa xa lạ lại vừa thân quen, cô vừa định bước đến nói chuyện, thì thấy một bóng người di chuyển đến phía sau lưng cô ấy. Gương lóe sáng lấp lánh, khiến cô ấy đứng nguyên tại chỗ không thể cử động được.

“Sư huynh?” Cô ấy quay đầu, vẻ mặt khó hiểu hỏi, “Huynh làm gì vậy?”

Ngữ khí nghe rất hờ hững, nhưng lại ẩn chứa sự thâm trầm quyết tuyệt, “Ta là sư huynh của muội, nên không thể để muội tự đi vào đường chết…”

Lời nói vừa dứt, không đợi cho cô kịp suy nghĩ hàm nghĩa trong câu nói mà lập tức tung ra một chưởng sắc bén, đánh trúng vào ngực cô. Một đòn tấn công vừa nhanh vừa mạnh, khiến cô ngay cả thời gian để ngạc nhiên cũng không có, thậm chí ngay cả tiếng rên rỉ cũng chẳng thể bật ra. Người cô cứng đờ, ngã thẳng xuống đất.

Hắn đỡ lấy cô ôm vào lòng, mày nhăn chặt lại, không nói một lời.

Cảnh tượng vừa chân thật lại vừa mờ ảo khiến ngực Phương Thanh bỗng thấy đau nhức. Cô bị cơn đau bất ngờ ập đến đó làm cho tỉnh giấc, không nhịn được mà rên rỉ một tiếng.

Lúc này, thanh âm thân thiết của Lâm Xuyên vang lên bên tai cô, hỏi: “Sao vậy?”

Khi nghe thấy giọng hắn, lòng cô bỗng thấy bình yên hơn. Sự cô đơn trống rỗng nháy mắt đã tan biến, chỉ còn lại cảm giác dịu dàng ấm áp. Cô không kiềm được lòng mà mỉm cười, vươn tay vòng lên thắt lưng của hắn, thuận thế tiến sát vào lòng hắn.

Lâm Xuyên vỗ nhẹ lên lưng cô, giọng càng dịu dàng hơn hỏi cô: “Thấy khó chịu ở đâu à?”

Cô không nói lời nào, chỉ mỉm cười lắc đầu.

Cô làm vậy hắn càng không yên tâm. Từ khi nghĩ cô có thể là sư phụ, hắn không thể kiềm chế mà liên tưởng tới đoạn thời gian trước kia, nhớ đến những lúc cô giả vờ bình tĩnh mà chịu đựng. Hắn cau mày, không vui mà nói với cô: “Không được nói có lệ với ta. Rốt cuộc là khó chịu chỗ nào, nói cho ta biết.”

Cô thấy hắn lo lắng nên đành thành thật trả lời: “Đau ở ngực.”

“Sao lại thế? Là do ma chủng sao? Hay là bị thương?” Hắn vội vàng hỏi.

Cô nở nụ cười, nói: “Bây giờ không đau nữa rồi.”

“Đã nói là không đươc có lệ với ta mà!” Hắn càng sốt ruột hơn, ngữ khí cũng nôn nóng, “Nếu thật sự không sao, thì sao Kính Giới lại bị vỡ? Rốt cuộc cô bị sao vậy? Phủ Cức Thiên đã làm gì cô?”

Thái độ của hắn khiến cô vừa lo sợ vừa nghi hoặc, cô buông tay ra, lùi người ra sau một chút rồi nâng mắt nhìn hắn.

Nỗi nhớ nhung hóa thành đau đớn, phủ lên lông mày lông mi của hắn. Hốc mắt của hắn ửng đỏ, ánh mắt ẩn chứa bi thương. Hắn ngập ngừng nâng bàn tay lên, run run vuốt hai má của cô, gọi cô: “Sư phụ…”

Chỉ một tiếng gọi, trước mắt cô lại hiện lên những ảo ảnh trong mộng. Sắc ráng mây diêm lệ, hương hoa quế dịu mát, khẽ khàng chạm vào đáy lòng khiến con tim rung động. Cô bỗng thấy hoảng hốt, người nhoáng một cái ngã xuống.

Hắn vội vàng đỡ lấy cô, gọi bảo kính Uyên Rừng lên, thi triển thuật Kính Ánh để chuyển dời cơn đau của cô đi. Cô thấy hắn bắt đầu thi triển pháp thuật thì vội cầm lấy cổ tay hắn nói: “Không cần đâu…” Cô ngước mắt nhìn hắn cười, “Chỉ hơi mệt thôi.” Cô nói xong không muốn để hắn hỏi thêm nên lập tức trên gối đầu lên bờ vai của hắn, rồi nhẹ nhàng cọ cọ, nhắm mắt lại, làm bộ muốn ngủ.

Nhìn hành động của cô, rõ ràng là đang làm nũng, khiến hắn bật cười. Nhưng bây giờ là bọn họ vẫn đang trong tình thế nguy hiểm. Hắn vỗ vỗ lưng cô, nói: “Bây giờ chưa thể ngủ được. Chúng ta cần ra khỏi cốc trước.”

“Ra khỏi cốc?” Cô hơi hơi hé mắt, có chút nghi hoặc.

“Ừ. Lúc nãy chúng ta bị kéo vào cốc Hủ Tức, không biết hiện tại chúng ta đang ở nơi nào…” Lâm Xuyên nói xong, bế ngang cô lên, “Phải đi ra ngoài mới được.”

Hắn nói xong, vừa bước được nửa bước đã thấy đám dây leo lúc nãy kéo họ vào trong cốc lại bắt đầu chuyển động, ngăn trở đường đi. Hắn nhíu mày, vừa định đặt Phương Thanh xuống để rút kiếm ra thì lại thấy luồng khí màu đen lượn lờ đến trước mắt, rồi chậm rãi ngưng tụ hóa thành hình người. Nếu nói là hình người cũng có phần không đúng lắm. Nhìn trái phải cũng chỉ thấy một chiếc áo khoác màu đen phủ thành hình người. Và một cái mặt quỷ, xương gò má gồ lên khiến ngũ quan trở nên đáng sợ.

Lâm Xuyên chưa kịp mở miệng hỏi thì tên mặt quỷ kia cười u ám nói: “Ta vất vả mãi mới cứu được các ngươi vào cốc, bây giờ lại muốn đi đâu?”

Lâm Xuyên đề phòng, hỏi hắn: “Ngươi là ai?”

Mặt quỷ cười đáp: “Tại hạ là Dạ Điệt, là môn nhân của phủ Cức Thiên. Về phần là địch hay là bạn…” Hắn hơi ngừng lại, rồi nhìn phía Phương Thanh trong lòng Lâm Xuyên nói, “Tiểu Cảnh, ngươi nói xem?”

Phương Thanh nghe vậy, đáp: “Theo lệnh chủ nhân đến tìm ta ư?”

Dạ Điệt mỉm cười gật đầu, “Tiểu Cảnh à, chúng ta là bạn bè mà, ngay cả không có lệnh của chủ nhân, ta cũng không để cho Dịch Thuỷ đình bắt nạt ngươi.”

“Giết người giá họa, chẳng phải chính là các ngươi khiến Dịch Thuỷ đình hiểu lầm ta sao.” Phương Thanh nói.

Lâm Xuyên nghe cô nói vậy thì nhất thời kinh ngạc, hắn định quay ra hỏi, nhưng Dạ Điệt đã tự đáp: “Thực ra làm thế cũng chỉ vì muốn tốt cho ngươi thôi, giờ ngươi đã biết người danh môn chính phái là những kẻ ngu ngốc như thế nào rồi còn gì.”

Lâm Xuyên phẫn nộ nói: “Láo xược! Yêu vật vô sỉ, dám sỉ nhục phái Dịch Thuỷ của ta!”

“Thật là một đệ tử trung thành.” Dạ Điệt cười nói, “Nhưng mà, ngươi có trung thành đến đâu thì cũng chẳng thể trở về đó được.”

Lâm Xuyên không hiểu ý hắn nói nên đành trầm mặc.

“Thật ra ta đã nhận ra ngươi từ lâu…” Dạ Điệt nói, “Trong phủ Cức Thiên, tất cả ma chủng đều nằm trong tay ta. Năm đó, cũng là ta đem ma chủng cấy vào cơ thể ngươi…”

Lâm Xuyên lập tức bị chọc giận, “Thì ra là ngươi!”

“Đừng vội nổi giận.” Dạ Điệt cười, “Ban đầu, ngươi không thể hấp thụ được ma chúng, đáng lẽ phải chết từ lâu. Nhưng cơ duyên xảo hợp, trong họa có phúc, ngươi được Dịch Thuỷ đình thu làm môn hạ, thì mới có thành tựu như hôm nay…”

“Bớt nói những lời hoa ngôn xảo ngữ* đi.” Lâm Xuyên cả giận nói. (* nói ngon nói ngọt)

“Không chỉ như vậy ——” Dạ Điệt hoàn toàn phớt lờ sự phẫn nộ của hắn, vẫn tiếp tục nói, “Ngươi vẫn chưa phát hiện ra sao? … Ngươi đã có thể sử dụng thành thạo viên ma chủng mà ta ban cho người rồi đó.”

Trống ngực Lâm Xuyên đập thình thịch. Nói đến mới nhận ra, lúc trước không biết vì sao ma chủng trong người hắn lại bị kích động, lúc ấy hắn chỉ một lòng muốn cứu ra Phương Thanh, nên không suy nghĩ nhiều. Nhưng bây giờ nghĩ lại, lần bị kích động này, có vẻ khác những lần trước. Không chỉ có đau đớn giảm đi nhiều, mà còn có một luồng sức mạnh tiềm ẩn đang dần sản sinh ra

Chẳng lẽ hắn thực sự hấp thụ được ma chủng? Tại sao?

Tựa hồ như phát hiện được thắc mắc của hắn, Dạ Điệt cười nói: “Lấy sức mạnh của ma chủng để điều khiển bảo kính Cửu Hoa, thi triển ‘Thiên Nhất Huyền Thủy trận’ … Sau đó trộn lẫn ma pháp để điều hòa chân khí trong cơ thể ngươi, giúp ngươi có thể biến hóa từng bước một. Tiểu huynh đệ à, ta không thể không chúc mừng ngươi .” Dạ Điệt nói tới đây, rồi lại chuyển đề tài, “Nhưng mà, có thể hấp thụ được ma chủng đồng nghĩa là đã nhập ma đạo! Cho dù ngươi là môn nhân của Dịch Thuỷ, thì cũng không thể thay đổi được sự thật rằng ngươi là yêu vật! Trong thiên hạ, ngoài phủ Cức Thiên ra, ngươi không còn chỗ nào để dung thân đâu!”

Lâm Xuyên nghe thế thì trong lòng chấn động, nhất thời không biết phải phản bác lại như thế nào.

Dạ Điệt thấy hắn bắt đầu dao động, ngữ khí cũng dịu đi, nói: “Ngươi là yêu vật. Tiểu Cảnh cũng vậy. Chúng ta mới là đồng bạn phải không.”

Theo Dạ Điệt vừa dứt lời thì xung quanh bỗng xuất hiện một đám người, vây kín Lâm Xuyên cùng Phương Thanh.

Ma khí hung ác bao trùm dày đặc. Lâm Xuyên biết những kẻ xung quanh đây đều không phải là người, chỉ là những yêu ma bọc lớp da người. Hoặc phải nói là những người đã hấp thu được ma chủng. Một mình hắn còn có thể phá vỡ vòng vây, nhưng nay còn mang theo Phương Thanh, phải làm sao đây?

Dạ Điệt âm hiểm cười vang vài tiếng, chìa tay đến cười nói:

“Lại đây, mau theo ta về phủ Cức Thiên nào.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.