Nguyệt Lượng Đích Thủ Hộ

Chương 2: Lại mở to mắt, ta là Yue, người thẩm lí và phán quyết



Nhưng mà, thời gian khoái hoạt luôn luôn ngắn ngủi!

Bởi vì Clow · Reed tuy rằng là ma pháp sư vĩ đại nhất trong lịch sử , nhưng vẫn là một nhân loại , vẫn không thể chạy thoát sinh lão bệnh tử…

Cuối cùng, trước khi chết, hắn làm cho Yue cùng Kerberos lâm vào ngủ say, chờ đợi tân chủ nhân xuất hiện.

Tuy rằng Yue không muốn, nhưng mà Yue không thể phản kháng lại ý chí của hắn.

Cứ như vậy, Yue lâm vào ngủ say, làm thẩm phán giả, cùng đợi một ngày nào đó thức tỉnh !

Làm thẩm phán giả ,Yue thoát ly bộ dạng của mình , ngụy trang thành Yukito, khi lấy tướng mạo sẵn có xuất hiện, tân chủ nhân Sakura lại không hạ thủ được !

Dưới khí thế công kích bức nhân của Yue, lần đầu tiên thẩm phán, lấy sự thất bại của sakura mà chấm dứt!

Bởi vì sự thất bại của nàng, mọi người sẽ quên người mình thích nhất , lúc này sự giúp đỡ của Clow cấp cho Sakura nổi lên tác dụng , Yue lại cho nàng một cơ hội nữa!

Sakura lại khôi phục tin tưởng vào bản thân !

Đột nhiên ma trượng của Sakura biến thành thủ tinh trượng, Sakura lại dùng “ Phong” ( the windy) đả bại Yue , khiến cho Yue thừa nhận nàng là chủ nhân .

Nhưng mà, Sakura cũng không có bắt buộc Yue, mà là thỉnh Yue lấy thân phận bằng hữu mà đứng bên cạnh nàng !

Sau……

Sau khi đã trải qua rất nhiều sự tình, cuộc sống của Sakura cuối cùng cũng quay về bĩnh tĩnh , các lá bài Clow toàn bộ đều biến thành bài Sakura.

Hết thảy bụi bậm lạc định.

Nhưng mà , trong nháy mắt Yue nhìn thấy Sakura cùng Syaoran đi vào lễ đường kết hôn, hắn tổng cảm thấy trong lòng bản thân khuyết thiếu chút gì đó….

Đúng !

Là thiếu cái gì , hơn nữa đó là thứ chính mình cho tới bây giờ cũng không  có !

Thứ đó tên là…

Yêu.

Tuy rằng, Yue bình thường có hình thái ngụy trang – Yue thành Yukito , nhưng nói trắng ra là, Yue thành Yukito cùng Yue cũng không phải cùng một ngươi.

Tuy rằng, Yue có trí nhớ của Yukito , biết tình cảm của Yukito , biết tình yêu của hắn dành cho Touya, nhưng mà phân tình cảm kia cũng không phải thuộc về bản thân hắn !

Tương phản , bởi vì có trí nhớ của Yukito, Yue càng cảm thấy trái tim mình như khuyết thiếu cái gì…

Mà tại một khắc này , Yue lần đầu tiên thầm oán Clow . Reed —

Vì cái gì cấp cho hắn sinh mệnh vĩnh hằng đâu?

Này sẽ chỉ làm hắn lần lượt đối mặt với sinh ly tử biệt , lần lượt nhấm nháp tịch mịch đau xót— nhẹ nhàng đau xót lại vĩnh viễn lái đi không được như đau xót dòi gặm nhấm vào xương!

Nhìn vầng trăng sáng trên trời cao, Yue lâm vào trầm tư….

“Sakura, ngươi bảo ta đến có chuyện gì.”

Yue không mang theo một tia tình cảm nói xong.

“Yue tiên sinh, có lẽ ta đối với tình trạng chung quanh thật trì độn , nhưng mà chúng ta sống chung đã nhiều năm , ta còn biết là trong lòng ngươi có việc , có thể nói cho ta biết sao? Có thể ta hiện tại có thể giúp ngươi .” Sakura thành khẩn nhìn Yue.

Giờ phút này Sakura đã không còn là tiểu ma pháp sư năm nào , mà là một nữ ma pháp sư trưởng thành có được ma lực cường đại !

Yue nhìn Sakura trước mắt, cuối cùng thở dài một hơi:

“Ta chỉ là cảm thấy bất tử thật sự là dự đau đớn nhất nhân sinh, phải một lần lại một lần đối mặt với ly biệt. Một lần trước, ta cùng Clow . Reed chia lìa đã làm cho ta thống khổ rất lâu, có lẽ qua vài thập niên tiếp theo , ta cũng sẽ phải chia lìa ngươi!”

Sakura trầm mặc , nàng không biết nên làm thế nào cho phải.

Ba ngày sau, Sakura kêu những người có liên quan tới Yue đến nhà của nàng cùng Syaoran.

“Yue, xuất hiện đi.”

Theo lời nói của Sakura , sau lưng Yukito xuất hiện một đôi cánh trắng noãn màu bạc , khi cánh mở ra, thân ảnh cao ngạo của Yue xuất hiện ở trước mặt mọi người.

“Sakura, ngươi bảo ta đi ra làm cái gì?” Yue khó hiểu nhìn mọi người.

Sakura hít sâu một hơi, hạ quyết định quyết tâm nói với Yue:

“Yue, sau lần trước nói chuyện với ngươi, ta quyết định đem linh hồn của ngươi cùng anh Yukito  tách ra, cho ngươi chuyển thế, chẳng qua ma pháp này ta mới sáng tạo , cũng không biết ngươi chuyển thế ra sao , cho nên ta muốn trưng cầu ý kiến của ngươi . Ngươi nguyện ý sao?”

Yue ngây ngẩn cả người , thật lâu sau sau mở miệng hỏi:

“Ma pháp này ngươi chịu được sao?”

“Yên tâm đi, ta nhất định có thể thành công .” Sakura mỉm cười nói.

“Tốt, ta hy vọng có thể làm người một lần , thỉ thi pháp đi, ta nguyện ý thử một lần !”

Yue cuối cùng hạ quyết tâm, đáp ứng .

“Yue, đây là lá bài Sakura đầu tiên ta sáng tạo , “Hy vọng” ( the hope ) , hiện tại ta trao nó làm bùa hộ mệnh tặng cho ngươi !”

Nói xong, lá bài trên tay Sakura biến thành một vòng cổ kim loại trên cổ Yue.

“ Yue, tuy rằng bình thường quan hệ của ta và ngươi cũng không quá thân cận , nhưng mà ngươi nếu phải rời khỏi , ta liền đem này tặng cho ngươi đi.”

Kerberos phun ra một ngọn hỏa diễm, biết thành một cái cô phát , triền ở trên mái tóc dài xinh đẹp của Yue. ( Nhật Tâm : cô phát : đồ cài, giữ tóc)

Syaoran cũng mở miệng nói :

“Yue, đây là la bàn chúng ta đặc chế, cũng tặng cho ngươi, hy vọng có thể giúp ngươi một chút gì đó !”

……

“Cám ơn các ngươi, các bằng hữu của ta.”

Yue từ khi ra đời tới nay, lần đầu tiên rơi nước mắt vì cảm động.

“Tốt lắm, Yue, hy vọng trong cuộc sống mới của ngươi , ngươi có thể sống đúng ý muốn của mình !”

Sakura nhìn khuôn mặt kiên nghị kia của Yue, bắt dầu thi pháp :

“ Hy vọng che dấu trong những ngôi sao , xin lắng nghe thỉnh cầu của ta , làm cho linh hồn đang mê mang của Yue rời đi khỏi thân thể này, bắt đầu một sinh mệnh mới.”

Theo lời nói buông xuống, linh hồn Yue hóa thành ánh trăng nhằm phía thiên không . Thiên không xuất hiện một cái lốc xoáy, sau khi linh hồn vọt đi vào , lốc xoáy cũng lập tức biến mất !

Yukito sớm biến thành nguyên dạng nằm trong lòng Touya tỉnh lại , nhìn tình trạng chung quanh, khó hiểu hỏi:

“Ta sao lại ngất ở đây? Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Còn có Sakura gọi chúng ta đến nơi này làm gì?”

“Không có gì, chính là đưa một vị bằng hữu đi xa mà thôi.”

Sakura thản nhiên nói, trong lòng yên lặng chúc phúc: Yue tiên sinh, hy vọng ngươi có thể đạt được vui vẻ !

Quyển thứ nhất : Mới vào Ma Pháp giới !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.