Nhà Có “Sói” Đói

Chương 4: Sói xám lớn rất vô lương tâm



★☆※☆★★☆※☆★ Mẫu chuyện xưa nhỏ - Trả thù ★☆※☆★★☆※☆★

Tô Nhiên không để cho Tô Y tìm đối tượng. Tô Y quyết định khởi nghĩa phản kích!

Vì vậy, ngày nào đó. . . . . .

Tô Nhiên kêu lên: Em không phân biệt được đường và muối sao? Em bỏ nhiều muối như vậy vào trong cháo của anh làm gì? Đầu gỗ đơn bào ngu ngốc!

Lại một ngày nào đó. . . . . .

Tô Nhiên rống to: Nói với em bao nhiêu lần rồi, không nên để quần áo màu đỏ ra màu của em giặt cùng áo sơ mi trắng của anh. Như thế này sẽ bị nhiễm màu. Chân tay vụn về, không có đầu óc!

Lại lại một ngày nào đó. . . . . .

Tô Nhiên giận dữ: Tiểu thuyết anh mới đánh đâu? Em cư nhiên xóa hết tất cả của anh rồi? Con nhóc chết tiệt kia, xem anh thu thập em như thế nào!

Vì vậy sáng ngày hôm sau, từ trong phòng Tô Y truyền ra một tiếng tru lên cực kỳ bi thảm: Má ơi!! Tóc của cô đâu? Như thế nào vừa ngủ dậy cô đã biến thành người hói đầu rồi? ~~o(>_

★☆※☆★★☆※☆★★☆※☆★

Tô Y nằm trên gường vò đầu bứt tóc hờn dỗi, lúc này điện thoại trong phòng khách vang lên. Người gọi điện thoại đến giờ này không phải là ai khác, khẳng định chính là mẹ ở quê xa rồi.

Nhân viên tiếp điện thoại Tiểu Tô Y mở cửa phòng đi ra ngoài tự động tự giác bắt điện thoại, đặc biệt già mồm cãi láo ôm ống nghe nói một câu: “Mẹ, con nhớ mẹ muốn chết.”

Làm cho Tô Nhiên nghe thấy mà nổi hết da gà ——

“Tiểu Y, con cùng với anh trai đi ra ngoài sao? Vừa rồi mẹ gọi không có ai bắt máy.” Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói dịu dàng hiền lành của mẹ Tô.

Tô Y trừng mắt nhìn Tô Nhiên. “A, anh trai đi xem mắt rồi. Cô gái kia rất đẹp, mẹ cũng sắp có cháu bồng rồi!”

“Thật?” Mẹ Tô hiển nhiên kích động!

Tô Nhiên đi tới đoạt lấy ống nghe, trừng mắt liếc Tô Y một cái. “Mẹ, mẹ đừng nghe nhóc điên này nói bậy, không thể nào.”

“Tiểu Nhiên, không phải mẹ nói con. Con đã hai mươi sáu tuổi rồi, cũng nên lo lắng chuyện của bản thân một chút, đừng mỗi ngày chỉ biết cắm đầu vào công việc. Dù sao mặc kệ con tìm cô con dâu như thế nào, trước hai mươi tám tuổi phải cho mẹ có cháu bồng.”

“A? Mặc kệ tìm dạng người gì cũng được sao?”

“Đúng! Mẹ tin tưởng ánh mắt nhìn người của Tiểu Nhiên!”

“Vậy, tìm một người giống Y Y cũng được sao?”

“Tiểu Nhiên, con ——” Câu nói tiếp theo mẹ Tô không tiếp tục nói, chỉ là thở dài một tiếng.

Bề ngoài Tô Nhiên bình tĩnh cầm điện thoại, trong lòng lại khẩn trương lo lắng. Vì sao vừa nói đến Y Y mẹ lại trầm mặc thở dài?

“Sao lại không nói chuyện?” Trong lòng Tô Nhiên có chút thấp thỏm hỏi.

“A, trong tiệm đang bận, lần sau nói tiếp,” Tô Tâm Chỉ vội vàng cúp điện thoại. Tô Nhiên đặt ống nghe xuống, quay đầu liếc ánh mắt sắc bén giết về phía Tô Y. Anh còn chưa có tìm cô tính sổ đâu.

Tô Y đứng tại chỗ dũng cảm trừng lại, ăn miếng trả miếng tuyệt đối không thua khí thế. “Nhìn cái gì? Con mắt lộ ra thật lớn, còn nhìn nữa em đánh cho anh thành độc nhãn long. Vừa rồi còn nói cái gì, tìm người giống như em có được không? Em như thế nào? Sau lại dùng giọng điệu hèn mọn như vậy? Không phải bộ dạng của anh đẹp trai một chút thôi sao? Anh đắc ý cái rắm! Bộ dạng có đẹp trai cũng không phải hai mươi sáu tuổi còn chưa tìm được đối tượng hay sao? Lão xử nam biến thái, sinh lý có vấn đề!”

“Em nói cái gì!!” Lão xử nam? Anh không thích nghe nhất cô nói ba chữ kia. Anh lưu lạc thành cái dạng này còn không phải vì cô? Đồ nhóc không có lương tâm!

“Em lặp lại lần nữa!!”

Tô Y ưỡn ngực ngẩng đầu, lớn tiếng đánh trả: “Một lần!!”

= =

Sau đó, không có đơn bào không có khí phách nào đó nói xong liền tung tăng bỏ chạy về phòng. Cô vẫn còn không quên khóa trái cửa. Bởi vì cô sợ anh đột nhiên xông tới trả thù cô.

Tô Nhiên tập võ từ nhỏ, tuy rằng cô cũng có vài chiêu công phu, nhưng một vài động tác khoa chân múa tay kia ngay cả bản thân cô da mặt dày cũng ngượng ngùng lấy ra mất mặt dọa người.

Ban đầu sư phụ của bọn họ cũng chính là mẹ của Lục Hàn Tịch đã nói, Tô Nhiên cùng Lục Hàn Tịch là kỳ tài luyện võ trời sinh, mà cô, ngay cả một góc cũng không bằng.

Cho nên, những năm gần đây cô mới có thể bị Tô Nhiên giẫm dưới chân đến sít sao. Đương nhiên cũng bao gồm việc cô bị anh bắt được bím tóc.

Nói đến cái bím tóc này, liền không thể không nói đến một người.

Đúng là gần mực thì đen gần đèn thì sáng, lời này thật đúng là danh ngôn chí lý! Kể từ ba năm trước đây đến bây giờ, Tiểu Tô Y thật thuần khiết cực kỳ bất hạnh có một hàng xóm cực kỳ không thuần khiết. Nói đến người hàng xóm này, quả thật không phải một từ bưu hãn có thể khái quát.

Cô ấy không chỉ là một hủ nữ cao cấp, còn là một người lưu manh, chuyên môn trốn trong phòng vẽ những bức tranh dâm đãng sắc tình đến độc hại thanh thiếu niên xã hội. Cô ấy gọi là Dung Nhan cặn bã, tay cầm tay kéo Tiểu Tô Y lên con đường không đứng đắn không có lối về kia.

Từ bộ phim GV đầu tiên đến phim A, BL, SM, NP; từ chim nhỏ rồi u cốc nhỏ đến XX rồi OO. Chỉ cần có Dung Nhan liền không hề keo kiệt lấy ra chia sẻ cùng Tô Y. Thế cho nên sau này, có một lần Tiểu Tô Y ban ngày ban mặt nhàm chán liền lên mạng search phim sex.

Trời cao không phụ người có lòng, giữa những con cua đồng tràn ra con nước lớn lại bị cô bắt được một con cá lớn lọt lưới.

Vì vậy Tô Y liền kéo rèm cửa sổ lên, ngồi trước máy tính say mê ăn con cá lớn kia. Nhưng mà ăn quá mức kích thích không ngờ lại bị mắc kẹt trong cổ họng, tại thành đầu óc thiếu dưỡng khí, máu không lưu thông. Trái tim nhỏ của Tiểu Tô Y bỗng chốc không thừa nhận nổi hình ảnh dập dờn “tình cảm mãnh liệt bắn ra bốn phía” như vậy, vì vậy Tiểu Tô Y “rột” một tiếng, máu mũi điên cuồng chảy ra đến ngất đi ——

Lúc Tô Nhiên xông tới liền nhìn thấy em gái hai hàng máu mũi đỏ tươi phun trào đang ở trạng thái hôn mê, cùng trên màn hình là hai thân thể lõa lồ đang điên cuồng quấn lấy nhau. Anh im lặng, không nói, trầm mặc…… Im lặng, không nói, trầm mặc ——

Vì vậy anh liền mang máy ảnh kỹ thuật số anh yêu thích nhất đến, rất nhiệt tình mà chụp một bức ảnh kỷ niệm ý nghĩa quý giá giữa Tô Y cùng màn hình máy tính.

Nhân chứng vật chứng đều có. Tô Nhiên làm nhân chứng, vật chứng cũng lấy được, làm Tô Y hết đường chối cãi, từ đây cô bước trên con đường nữ giúp việc khuất nhục một đi không trở lại.

Chuyện Tô Y đâm vào xe BMW của người khác cô không định nói với Tô Nhiên, nếu bị anh biết được chẳng những không cho cô mượn tiền, ngược lại còn trở thành chuyện cười lớn.

Tô Nhiên đời này yêu thích nhất chính là xây dựng vui vẻ của bẩn thân trên đau khổ của Tô Y! Chân chân thật thật! Tô Y đang ở trong phòng rối rắm như thế nào bồi thường tiền sửa cửa xe cho người ta, Tô Nhiên ở bên ngoài liền lên tiếng.

Tô Nhiên: “Hai!* Em lăn ra đây cho anh!”

*Hai chữ Y Y hợp lại chính hai

Tô Y bĩu môi trừng mắt với không khí không thèm trả lời.

Tô Nhiên: “Nghe nói gần đây trên mạng có một nữ sinh đại học rất nổi tiếng, trốn ở trong phòng xem phim sex đến nổi chảy máu mũi ngất xỉu. Ha ha!”

Tô Y nhanh chóng mở cửa, cúi đầu khom lưng, khuôn mặt xán lạn như ánh mặt trời. “Hắc hắc, hoàng thượng, ngài gọi nô tỳ có gì phân phó?” Cô tin tưởng anh cũng không phải đang uy hiếp. Lão xửnam biến thái Tô Nhin này chuyện gì cũng có thể làm.

Tô Nhiên khinh thường liếc cô một cái, sau đó đi vào nhà bếp, mở tủ lạnh kiểm tra. “Chúng ta không còn thịt, không còn nước hoa quả, không còn đồ ăn, trứng gà cũng không còn. Em đi siêu thị mua một ít về đi!”

Tô Y lập tức cung kính cúi đầu. “A, biết rồi.”

Tô Nhiên nhìn thấy bà xã nhỏ ngoan ngoãn phối hợp như vậy, vừa lòng vỗ vỗ đầu cô. “Hai thật nghe lời, đi đi!”

“Đi ngay bây giờ sao?” Hiện tại là 2 giờ, thời điểm nóng nhất giữa trưa. Mặt trời chói chang tháng tám đều có thể phơi người ta đến cảm nắng.

“Vậy em muốn ở nhà xem tin tức nữ sinh đại học kia?” Tô Nhiên khoanh tay bình thản nhìn cô.

Tô Y ủ rũ giống như trái cà bị dính sương, chỉ có thể giả bộ đáng thương đến tranh thủ đồng tình. “Nhưng hiện tại bên ngoài trời rất nóng, không tin anh ra ngoài nhìn thử xem.”

“Anh không ra, anh sợ phơi nắng.” Tô Nhiên nói chuyện đương nhiên.

“A! Vậy em thì không sợ phơi nắng đúng không? Em cũng không phải là cây xương rồng trên sa mạc!” Độc tài chuyên chế! Kháng nghị!

Tô Y giận mà không dám nói gì, hờn dỗi lườm một cái về phía bên cạnh, vừa vặn nhìn thấy trên bàn trong phòng khách có một chậu cá nhỏ. Nhất thời mặt mày hớn hở vui vẻ như điên. “em không đi, cá nhỏ của em sắp sinh, em muốn ở nhà đỡ đẻ.” Sau đó ba chân bốn cẳng bay nhah chạy đến trước mặt chậu cá, đột nhiên phát hiện nhiệt tình yêu thương đối với đám cá ngốc không biết là giống gì bình thường ngay cả cho ăn cũng không cho ăn.

“Anh xem! Tô Nhiên sắp sinh!” Tô Y kích động không thôi chỉ vào cái bụng phình của một con cá nhỏ màu bạc, hưng phấn kêu to.

Tô Nhiên đi tới run rẩy nhìn từ trên đầu cô xuống. “Nói bao nhiêu lần rồi, không cho con cá mẹ nhỏ kia lấy tên anh. Anh nghe xong rất kỳ quái, em mau đổi tên khác cho nó. Hoặc là gọi một hai ba, hoặc là gọi AB, dù sao cũng không cho kêu là Tô Nhiên.”

Tô Y quay đầu không có ý tốt quan sát Tô Nhiên, sau đó lắc lắc đầu, rất đau lòng nói: “anh, AB là tên băng vệ sinh nha ~~, sao anh lại thích dùng tên của băng vệ sinh? Chậc chậc chậc! Quả nhiên thật biến thái! ~~~”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.