Nha Đầu! Đến Đây Với Trẫm

Chương 43




Linh Lung tràn ngập hận ý chế giễu,“Nhưng mà bá bá không có làm như vậy, bởi vì bá bá yếu đuối sợ chết!”.

“Đúng…… con mắng rất đúng…… Ta là người yếu đuối…… Sợ chết…… Nhưng mà ta vẫn còn…… Vẫn làm đúng một chuyện……” Tần Công giơ tay phải suy yếu lên, chỉ hướng vách núi,“Con đi qua…… Sờ sờ xem…… Có khối đồng nhô ra…… đem dịch chuyển khỏi……”.

Cho dù không tình nguyện, Lnh Lung vẫn là cố nén cực đau khổ, làm theo ý của hắn.

Ở trên vách núi đá sờ soạng một hồi, nàng quả nhiên tìm được một khối đặc biệt nhô ra, mất một chút khí lực mới đưa nó dời, thì ra bên trong đã bị đào một hốc tối, nàng lấy ra một hộp sắt.

“Là cái này sao?”.

Tần Công bảo nàng mở ra, bên trong là hé ra giấy dai.“Bức tranh trên đó …… Là địa hình vương phủ…… Là ngươi cha con vẽ ra…… Làm hình tròn ký hiệu nơi đó là…… Khụ khụ…… Là lầu gác của Tam Vương gia…… vẽ hình tam giác còn lại là mật thất…… Bên trong có một ngọc tỷ trấn quốc tự tạo…… Là hắn ngày hắn muốn đăng cơ…… Chỉ cần tìm được nó,thì có thể chứng minh Tam Vương gia có ý đồ tạo phản……”.

Linh Lung căm giận khóc kêu,“Vì sao bá bá không sớm lấy ra nữa?”.

“Nếu đem đồ vật này giao cho con…… con…… Con nhất định khẩn cấp vọt vào vương phủ,bá bá,bá bá không thể cho con mạo hiểm……” Tầm mắt của Tần Công bắt đầu mơ hồ, thấy không rõ gương mặt của nàng lắm.“Cha con trước khi chết vẫn không thể…… hoàn thành sứ mệnh tiên đế giao phó nghĩ đến thấy vô cùng đáng tiếc…… Ta vô dụng…… Không giúp được hắn…… Hiện tại con vào cung…… Hoàng thái hậu lại thích con như vậy…… Con có thể đem chân tướng nói ra…… Khụ khụ khụ…… Oa!” Trong cổ đầy mùi tanh, một dòng máu tươi từ trong miệng trào ra.

“Tần bá bá!” Linh Lung cuống quít đỡ hắn nằm xuống, cho dù hận hắn, nghĩ đến nhiều năm qua ở chung một chỗ, thứ cảm tình kia nhất thời không bỏ xuống được.

Ánh mắt Tần Công hoán tán nhìn phía trên,“Con, con gọi ta một tiếng Tần bá bá, ta…… Đã muốn cảm thấy hài lòng …… Hiện tại ta…… Nên đi gặp cha con …… Tự mình hướng hắn…… Thỉnh tội……”.

Linh Lung khóc ách tiếng nói, liều mình đẩy vai hắn,“Tần bá bá, không được chết! Con không muốn bá bá chết!”.

“Hãy…… Tha thứ ta……” Tần Công khẽ nhếch hai mắt, cố nói một câu cuối cùng.

Linh Lung khóc nức nở thấp kêu,“Tần bá bá!”.

Một đôi giày thêu nữ tử đi đến bên người Tần Công, nước mắt của Khương Thị rơi như mưa nhìn hắn tắt thở.

“Mẹ,mẹ đều nghe thấy được?” Linh Lung ngẩng gương mặt đẫm lệ hỏi.

Khương Thị thong thả ngồi xổm xuống, lấy tay đặt nhẹ lên trán rồi phủ lên hai mắt Tần Công.

“Muội tha thứ cho huynh,Tần đại ca.”.

Trong lòng bàn tay phất quá, Tần Công giống như nghe thấy lời của nàng, không hề có tiếc nuối nhắm mắt lại.

Nạp Lam vừa hạ triều, chợt nghe nói hoàng thái hậu có việc gấp muốn gặp hắn, vì thế kêu kiệu chuyển hướng sang Nam Huân Điện.

“Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.”.

Sắc mặt của hoàng thái hậu ngưng trọng, khẩu khí dồn dập hỏi:“Không cần đa lễ . Hoàng Thượng, con có biết Linh Lung đi đâu không?”.

“Nàng không ở Phượng Minh Điện sao?” Nạp Lam hồ nghi.

Hoàng thái hậu bất an lắc đầu nói:“Không ở đó,nên ai gia mới sốt ruột! Vừa mới phái người đến hỏi, nghe cung nữ, ban đêm ngày hôm qua ước chừng giờ sửu,Linh Lung đột nhiên ra cung, hơn nữa không có khai báo nơi đi.”.

“Vì sao không có ai đến thông tri trẫm?” Nạp Lam hờn giận chất vấn.

Tiểu Thuận Tử rụt cổ lại,“Nô,để nô tài đi hỏi.”.

“Không cần, ai gia đại khái đoán được nàng sẽ đi chỗ nào.” Đáy mắt của hoàng thái hậu lo lắng, ánh mắt hướng cung nữ thái giám trong điện, “Ta có chuyện cần nói, tất cả đều đi xuống!”.

Nạp Lam một cái bước xa tiến lên,“Mẫu hậu, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”.

“Ai gia có chuyện chưa có nói cho hoàng thượng biết, xem ra hôm nay không nói là không được.” Nàng Nạp Lam ngồi xuống bên người, trong lòng cân nhắc nên từ đâu nói.“Kỳ thật,cha Linh Lung không chỉ đã từng cứu tiên đế, cùng tiên đế vừa gặp đã quen,còn kết thành tri kỷ. Công Tôn Uý là người tốt tràn ngập chính nghĩa, lúc ấy tiên đế từng nhận mật báo, mật báo nói Tam Vương giacũng chính là Tam Hoàng Thúc của con, ngầm chiêu binh mãi mã, có ý đồ khởi binh tạo phản, làm cho tiên đế vô cùng phức tạp và khó xử, mà Công Tôn Uý từ miệng tiên đế biết được chuyện này, liền xung phong nhận việc, nguyện ý trà trộn vào vương phủ nằm vùng, thay tiên đế điều tra vật chứng, kết quả…… A!”.

Tim của Nạp Lam trầm xuống,“Kết quả bị Tam Hoàng Thúc giết chết?”.

“Cũng không hiểu được là ai tiết lộ thân phận của Công Tôn Uý, hắn tự dưng hy sinh một cách vô ích. Tiên đế mất đi một vị bằng hữu,vì thế tự trách không thôi, suốt ngày buồn bực không vui, một lòng thầm nghĩ muốn chăm sóc cho hai mẹ con Linh Lung.Hết lần này đến lần khác hai mẹ con nàng rất có khí phách, chính là không muốn nhận giúp đỡ của tiên đế! Từ đó về sau mai danh ẩn tích, không biết tung tích.Cho đến nửa năm trước ai gia mới biết được nơi các nàng sống,mẫu hậu trăm kế lần muốn đưa Linh Lung tiến cung, chẳng qua hy vọng hoàng thượng có thể thay thay tiên đế chăm sóc nàng, nhưng mà ai gia lại bỏ sót một chuyện quan trọng nhất…..”.