Nha Đầu Rảnh Rỗi

Chương 1: Việc tốt vô tình gặp được



Nàng chỉ là tiểu nha đầu trong phủ do nhũ mẫu chọn, không biết cha mẹ là ai, bời vì từ khi nàng bắt đầu nhận biết được người thân thì nàng cũng đã sinh sống ở nơi này.

Nàng hiểu rằng mỗi ngày đều có thể ăn no, mặc ấm đã là thật sự hạnh phúc, cuộc đời nàng cũng có chí lớn gì cả, nhũ mẫu nói đến tuổi sẽ giúp nàng gả cho một dân thường, nàng cũng không có ý kiến. Dù sao đừng quá mệt mỏi là được rồi.

Ở qua nhiều năm như vậy, cái khác cũng không có học được, nhìn mặt mà nói chuyện, nịnh nọt thật là hiểu rõ, một mực nói ngọt như mía lùi, không có việc gì không giải quyết được. Cho nên bọn hạ nhân trong phủ cũng thích nàng, thỉnh thoảng nhìn thấy nàng lười biếng, cũng là mở một con mắt nhắm một con mắt, ngày cũng là ung dung tự tại.

Mỗi ngày chẳng qua là làm chút công việc không quan trọng, nàng nhìn lại, chủ nhân ở phủ đệ này có tiền, nuội một người rảnh rỗi như nàng cũng không là gì.

Nhưng là, như vậy hạnh phúc một lần đang “Vô tình gặp được” bị đánh vỡ. Một lần cùng thiếu gia đẹp trai vô tình gặp gỡ!

Nếu như Phương Linh biết sẽ là cái bộ dáng này, như vậy coi như ngày đó nàng mệt mỏi, nàng cũng chắc chắn sẽ không làm động tác chọc cười, lại có thể ở trong khi quét sân ngủ thiếp đi.

Trước kia nghe người nhà nói một lần sảy chân để hận ngàn đời, nàng còn không biết rõ sự việc là như thế nào, đi nhầm liền sửa lại, giống như nàng, có lần mệt mỏi được đi tới nha hoàn thân cận của Đại Tiểu Thư nơi đó, chỉ là một chân giẫm đi vào, cũng đã bị người mắt tinh đánh ra ngoài. Sau đó còn bị chửi mắng một bữa, bất quá không đánh, chửi mắng không nói lại, và ngay cả bây giờ la mắng trong một thời gian, cảm thấy rất nhàm chán, cũng không hiểu rõ. Cho nên Phương Linh ngu xuẩn tự cho là vừa mất chân, là có thể thu lại, cũng không trở thành nỗi hận ngàn năm.

Thật ra thì cái may mắn đó đối với nàng còn nhỏ, chỉ có điều ngày thường, trang điểm chút phấn ở trên mắt, trong thởi điểm tuyển chọn, điểm liền may mắn được chọn đi làm nha hoàn, ao ước được ở cạnh người khác, một buổi sáng đắc chí, liền mắt cao hơn đầu, đối với các nàng nha đầu làm việc nặng rất không khách khí. Dĩ nhiên, đây cũng là gia đình giàu có, người ta không thay đổi định luật rồi.

Mà nha hoàn của thiếu gia, cái “Công việc béo bở” này có bao nhiêu thiếu nữ giành nhau bể đầu mơ ước, bất quá, Phương Linh nghĩ, ở trước mặt của chủ nhân càng khó có thể lười biếng, cái chức quan béo bở này, nàng vô phúc cam chịu. Cho nên, chỉ cần an phận, quét sân, giặt quần áo là được rồi.

Nhưng, chết tử tế cũng không xong, những điều Hồng Tụ mắng, nàng đều không nghe lọt, chỉ có câu “Thứ người như các ngươi không tuân thủ bổn phận, lại không có quy củ, không giống ta, hôm kia tiểu thư còn ăn bánh bao hấm Ngũ Trân ở Phúc Thấm lâu. Các ngươi không có trông mong được đâu!” Bánh bao hấp Ngũ Trân, nàng chỉ nhớ cái tên này. Sau đó cả ngày đều ảo tưởng bộ dạng, mùi vị. . . . Lại còn rất nịnh bợ nghĩ, không biết A Hổ ca ở phòng bếp có thể làm hay không. . . .

Vì vậy làm việc cũng hoảng hoảng hốt hốt, ở thời điểm quét sân còn ngủ thiếp đi, nằm mộng là ăn sạch. Đứng ngủ, trong phủ này sợ cũng chỉ có nàng có tài như vậy thôi.

Ngủ được, giữa lúc mơ mơ màng màng, chợt đứng không vững, cả người sẽ phải ngã xuống, lại bụp lên một lồng ngực ấm áp. Chính là Lưu quản sự keo kiệt cùng phòng đi ngang qua và Cận Nam Thiên- Đại thiếu gia. Khi hắn bên cạnh lão quản sự đã sớm sợ tới mức tè ra quần, cái Phương nha đầu này thế nào cố tình ở dưới mắt thiếu gia lười biếng, không phải là ở trên con cọp rút râu sao? Nhìn lại một chút thiếu gia, sắc mặt như thường, không có ai biết hắn đang nghĩ cái gì.

Lại nói về Cận Nam Thiên, mới vừa bước vào đã nhìn thấy một cô bé nắm cây chổi đang quét mà ngủ gật, vừa định khiển trách một trận, dù sao hắn không cho phép thuộc hạ là người lười biếng, nhưng là nàng đứng không vững, Lão quản sự tuổi tác đã cao tự nhiên hành động không còn kịp nữa, hắn không có suy nghĩ nhiều liền xông lên đón được thân thể của nàng, nếu không khẳng định ngã đau. Nữ nhi trong ngực dường như có dấu hiệu tỉnh lại, hắn đột nhiên muốn xem xem nàng phản ứng thế nào.

Phương Linh cảm thấy rất nóng, giống như bị cái lò bếp bao vây, nếu ở thời điểm mùa đông thì nàng sẽ rất mừng, nhưng bây giờ là nóng đến khó chịu. Chẵng lẽ là năm lồng hấp bánh bao đến, nàng mới vừa vẫn còn thấy rất nhiều điểm tâm ngon, nàng nháy mắt, liều mạng mở to mắt, câu nói đầu tiên là ”Năm lồng hấp bánh bao!”

Cận Nam Thiên cả đời này đã từng được người khác ca ngợi vô số lần, nhưng không có nghĩ đến lại có thể bị một nha đầy gọi là bánh bao! Nét mặt đã có vẻ giận, nhìn hắn làm sao trừng trị nàng!

Ai ngờ Phương Linh vừa tỉnh lại nhìn thấy, mới phát hiện nguồn nhiệt không phải là bánh bao, nhất thời văng ra ba thước, đề phòng nhìn người trước mặt, nàng cẩn thận quan sát, người này là ai vậy? Dáng dấp nhìn rất tốt, Phương Linh cũng tìm không ra từ ngữ để diễn đạt, thật ra trong lòng nàng đang suy nghĩ, là nên có bao nhiêu cái lồng hấp bánh bao thì tốt!

Lão quản gia bên cạnh thiếu gia vì để mạng nhỏ của Phương Linh nhớ đến, quyết định nhắc nhở nàng không nên to gan như vậy, vội vàng nhận lỗi, bị đuổi ra ngoài cũng không thể nói là chuyện giỡn a. Chỉ có điều dường như Phương nha đầu cũng không có gặp qua thiếu gia sao? Khó làm! Ai, việc gì mà phải hành hạ xương cốt của ta ta đây!

” Phương Linh, còn không mau cùng thiếu gia nhận lỗi? Ngẩn người ra đó làm gì?”

Thiếu gia? Não lớn của Phương Linh xoay chuyển mấy ngàn vòng mới tiêu hóa được cái tin tức này, hắn là thiếu gia? Trời ạ, ta lại có thể gọi hắn là bánh bao! Giết ta đi! Phương Linh len lén liếc hắn một cái, phát hiện xiêm y của hắn màu xanh ngọc tơ lụa, trên có vài vật thể không rõ, nàng sờ sờ khóe miệng của mình, đó là lúc chảy nước miếng do mơ thấy bánh bao hấp, thật là mất mặt a! Ở trong lòng của nàng kêu rên!

Cận Nam Thiên muốn nhìn phản ứng của Phương Linh, lại có hứng thú, phát hiện, nàng là nha đầu nhưng không biết thân phận của mình. Coi như không phải là nha đầu hầu hạ của hắn, trong ngày thường cũng sẽ len lén ở hành lang bên cạnh nhìn hắn. Thế nhưng người nha đầu này, trong mắt cũng không có sự ngưỡng một của nha hoàn bình thường, có chẳng qua là nghi ngờ, còn có phiền muộn hắn đọc không hiểu? Chuyện lạ, hắn thậm chí một nha đầu cũng nhìn không thấu?

Thật ra thì Phương Linh không có phiền muộn, chỉ là biết lần bị nắm túi này, không có dễ dàng lẫn vào quá khứ như vậy, nàng đang suy nghĩ có phải muốn quỳ xuống nhận lỗi hay không, thỉnh cầu xử lý khoan hồng. Suy nghĩ liền làm, nàng “ùm” một cái quỳ xuống, đáng thương mà nói: “Thiếu gia, thật xin lỗi, ta không nên trong thời gian đang làm việc màngủ gà ngủ gật, không nên. . . . . .”

“Không nên cái gì?” Cận Nam Thiên cân nhắc nhìn nàng.

“Không nên đem, đem, nước miếng, ách, dính ở trên y phục của thiếu gia . . . . . .” Phương Linh càng nói đầu càng cúi thấp xuống, cũng không phải là xấu hổ nữ nhi, nàng chỉ là rất buồn bực cho là, làm sao lại ngẫu nhiên gặp phải thiếu gia đây? Nghĩ đến vận khí mười mấy năm qua nàng đem vận dụng hết rồi, hiện tại rốt cuộc đụng phải thiết bản.

Nghe nàng giải thích, Cận Nam Thiên mới nhìn nhìn y phục của mình, phía trên quả thật có chút nước miếng, khó trách nàng mới vừa rồi chằm chằm nhìn mình, ban đầu là đang nhìn cái này.

Thiếu gia không nói một lời, Lưu quản gia lớn tuổi lo lắng, sự lớn lên của Phương nha đầu nàng cũng là tại hắn xem thường, mặc dù không có cái gì tiến bộ, người cũng là đàng hoàng, ách, là biết lười biếng á…, nhưng là so với những người luôn muốn dựa dẫm vào người có quyền thế đơn thuần hơn nhiều, miệng cũng ngọt, huống chi vừa la cô nhi, hắn không hy vọng nàng cứ như vậy bị đuổi đi.

” Ngươi thật sự biết sai rồi?” Trên mặt Cận Nam Thiên thể hiện rõ 3 chữ: “Ta không tin”

Phương Linh gật đầu nhanh chóng, gấp đến độ làm cho người ta nghi ngờ, đoán rằng cái cổ mảnh khảnh kia của nàng vì vậy mà bị bẻ gãy. Nhưng mà gấp gáp như vậy càng giấu đầu hở đuôi. Cận Nam Thiên dĩ nhiên cũng không có ý niệm sử phạt trong đầu, chẳng qua là, cái con bé nha hoàn này rất dễ thương, không để ở bên cạnh thật đáng tiếc. Vì vậy, một ý tưởng ” nham hiểm” hình thành, Cận Nam Thiên ngạc nhiên phát hiện, hắn đã lâu rồi không có người để trêu cợt như vậy, không tệ, không tệ.

” Đã như vậy….” Âm thanh của Cận Nam Thiên cố gắng kéo dài, để cho tâm của Lưu quản gia và Phương Linh treo ngược thật cao. “Niệm tình ngươi chỉ là vô tâm, liền phạt ngươi đến Cận vườn quét sân một tháng đi!”

Lưu quản sự cùng Phương Linh miệng há thật lớn, trời ạ, muốn phái nàng đi Cận vườn? Không phải là gọi nàng đi tìm chết sao? Đã sớm nghe nói Cận thiếu gia tác phong nghiêm, người làm việc phía dưới càng không dám chậm trễ chút nào, hiện nay, nhất định là thiếu gia nhìn thấu bản chất lười biếng của nàng, cho nên muốn nghiêm gia quản giáo rồi.

Việc này, ở bên cạnh thiếu gia người hầu “chuyện tốt” thế nhưng rơi vào trên đầu của nàng, nàng cũng không phải là người có tri thức, không có năng lực gì, chẳng lẽ đầu óc thiếu gia không dùng được? Cũng không a, người không thông minh tại sao có thể kiếm nhiều tiền như vậy đây?

Nàng không nhìn thấy trong ánh mắt của Cận Nam Thiên chợt lóe lên ánh sáng, đó là ánh mắt của thợ săn khi bắt được con mồi.

Vì vậy Phương Linh đang hâm mộ người khác cùng buồn khổ của mình bắt đầu cuộc sống ở Cận vườn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.