Nha Đầu Rảnh Rỗi

Chương 3: Ra cửa ngoài ý muốn



Có bài học thất bại, liên tiếp vài ngày, tinh thần của Phương Linh cũng đều tỉnh táo trăm phần trăm, không ngủ gà ngủ gật không để cho thiếu gia nắm tóc! Lương tháng của nàng a, vốn là chi với thiếu gia chính là cửu ngưu nhất mao ( chín trâu mất sợi lông nhỏ), vì sao còn phải trừ nàng? Bất quá ý đồ trong khi làm việc của đại nhân không phải là loại lũ tiểu nhân vật này có thể lĩnh ngộ.

Ngày cũng bình thường trải qua.

Một ngày này, Vương quản gia đột nhiên đi tới trước mặt nàng, đồng hành còn có nha đầu của tiểu thư Hồng Tụ, “Ngươi chính là Phương Linh?” Phương Linh không rõ chân tướng, chỉ có kém thông minh gật đầu.

“Mau, ngươi mau trang điểm cho nàng ta, không cần sợ mất thể diện của Cận phủ!” Sau đó đã nhìn thấy Hồng Tụ ghen tỵ quệt mồm, kéo nàng vào trong phòng bôi bôi trét trét, Phương Linh còn không có phản ứng kịp, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nhưng là mơ hồ nghe Hồng Tụ ở nói thầm: “Cũng không biết nươi tốt ở chỗ nào, thiếu gia lại muốn đẩy ngươi ra cửa!”

Cái gì? Thiếu gia muốn đẩy nàng ra cửa? Đây là trò đùa sao? Còn là trò đùa dai? Phương Linh bất đắc dĩ che đậy mặt của mình, nếu như có thể, nàng nguyện ý đem phần này vinh hạnh đặc biệt tặng cho người khác, bởi vì nàng cảm thấy chỉ cần hơi của thiếu gia dính trên người chắc chắn không phải là chuyện tốt.

Nhìn mình trong gương, đẹp như vậy giống như biến thân, thấy thế nào thế nào không được tự nhiên! Hồng Tụ giúp nàng mặc trang phục hết, về sau lại đẩy nàng ra cửa, Vương quản gia từ trên xuống dưới nhìn một lần, cảm thấy rất hài lòng, sau đó liền phân phó Phương Linh đi theo hắn.

Phương linh tâm thần bất định, bất an, đi theo sau lưng Vương quản gia, vẫn là suy nghĩ muốn không hiểu tại sao thiếu gia muốn đẩy nàng ra cửa. Mặc dù nàng rất tò mò đợi ra cửa không có sai, nhưng mà trong lòng run sợ ra cửa là không được. Vì vậy nàng lấy dũng khí hỏi Vương quản gia: “Xin hỏi, là muốn nô tỳ đây làm cái gì?” Giọng nói rất uyển chuyển.

Tiếc rằng Vương quản gia nói, “Ngươi đi theo đúng ta, chủ tử phân phó, nô tài làm theo là được, nơi nào đến, không được nỏi nhảm nhiều như vậy!” Cho nên Phương Linh thức thời câm miệng, quả nhiên, đi theo bên cạnh người làm của thiếu gia cũng không phải là đèn đã cạn dầu!

Ra khỏi cửa lớn Cận phủ, đã nhìn thấy một chiếc xe ngựa xa hoa đứng ở cổng, Vương quản gia ra hiệu nàng ngồi vào bên trong xe. Phương Linh chần chờ liếc một chút, phát hiện mình không có cách nào phản kháng, không thể làm khác hơn nhắm mắt ngồi lên.

“Là ngươi?!?”

“Thiếu gia!”

Tất cả mọi người rất kinh ngạc. Cận Nam Thiên càng thêm ngạc nhiên, hôm nay cần một số về Giang Nam, bán bức tranh thêu, muốn tìm một hiểu người đến xem hàng, nghe nói trong phủ có một nha hoàn là cao thủ nữ công, sẽ để cho Vương quản gia mang nàng, người của mình so với người bên ngoài thì an toàn hơn, nhưng không có ngờ tới lại là nha đầu này. Hắn không khỏi hoài nghi nhìn qua hai lần, có phải tìm lộn người hay không

Phương Linh bị thiếu gia nhìn thấy phải sợ hãi trong lòng, nghĩ thầm, không phải là mình lại làm cái gì chọc thiếu gia mất hứng, thiếu gia muốn đem nàng bán vào thanh lâu chứ? ! Cho nên mới phí tâm tư giúp nàng ăn mặc. Nhưng là mình gần đây cũng rất ngoan, không có lười biếng a? Huống chi loại vẻ thùy mị này người ta sẽ thu sao? Càng nghĩ càng khổ sở, không có cha mẹ đâu còn chưa tính, bây giờ còn cũng bị người bán đi. . . . . .

Cận Nam Thiên nhìn sự thay đổi trong ánh mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn, đột nhiên cảm giác được nàng thật đáng yêu, đem tâm sự gì cũng viết ở trên mặt, như hiên tại cảm xúc bất an, mình cứ như vậy làm cho người ta bất an sao? Hắn lặp lại kiểm điểm, cho ra kết luận là nha đầu này suy nghĩ nhiều quá.

“Yên tâm, không phải là muốn bán ngươi đi!” Phương Linh kinh ngạc, giương mắt, cặp mắt thố lộ tin tức là “Làm sao ngươi biết ta đang suy nghĩ gì?” Cận Nam Thiên cười đến rực rỡ, cũng không có giải thích, nói tiếp, “Ngươi nữ công rất tốt?”

Phương Linh nói, “Không biết là tốt hay không, bất quá trong phủ, nhũ mẫu cũng rất ưa thích bức tranh thêu của nô tỳ.” Đây là lời nói thật, nàng không có từng trải việc đời, không biết làm sao mới coi là tốt, bất quá nữ công thật là nàng học được, làm được tốt nhất một môn thủ nghệ rồi. Ngay cả mẹ cũng khen ngợi nàng có tài thiên phú.

“Vậy là được rồi!” Vương quản gia cũng sẽ không tìm lộn người.”Ở lại, ta muốn đi nói chuyện làm ăn, ngươi chỉ để ý đi xem một chút những thứ kia bức tranh thêu thợ làm như thế nào? Chuyện làm xong có phần thưởng, hiểu chưa?”

A, thì ra là như vậy. Phương Linh thở dài như trút bỏ gánh nặng, chỉ cần không phải bán nàng là tốt rồi. Bất quá là xuống xem bức tranh thêu, hẳn không phải là rất khó, cho nên nàng liền khéo léo nhận lời, trước kia hai bên đánh nhau để cho nàng hiểu, theo tính cách của thiếu gia, sẽ sống qua ngày thật tốt.

Đi tới một nhà quán rượu, nàng liền xuống xe ngựa, nàng đi theo thiếu gia vào lầu hai với một cái ghế lô ( ghế ngồi thiết kế đặc biệt trong trường kịch), bởi vì là lần đầu tiên ra cửa, đối với cái gì đều là mới mẻ mà tò mò. Ngay cả bàn ghế bình thường nàng cũng cảm thấy cùng trong phủ là không có một dạng như vậy. Bất quá ở thiếu gia ho nhẹ ý bảo, nàng an phận ngồi ở phía sau bình phong. Đây là Cận Nam Thiên đặc biệt sai thêm người, hắn cảm thấy như vậy rất thỏa đáng.

Bất quá một lúc sao, Phương Linh đã cảm thấy có người vào gian phòng, người tựa hồ rất khí phách, “Cận lão bản, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, thật là nghe danh không bằng gặp mặt a!”

“Đâu có đâu có! Uông lão bản quá khách khí! Mau mời ngồi!” Sau là đoạn đối thoại Phương Linh nghe không hiểu và còn nhàm chán và dài, vốn là nàng liền thích ngủ, kết quả là liên tiếp ngáp, suy nghĩ lúc nào thì bọn họ mới nói xong.

Đúng lúc này, Cận Nam Thiên cầm một bức tranh thêu tơ lụa đi vào trong bình phong, không ngoài ý nhìn thấy khuôn mặt uể oải kia, rồi mặt của chủ nhân như hắn cũng rất nặng nề, lập tức tỉnh táo, ôn nhu kêu một tiếng, “Thiếu gia?” Cận Nam Thiên nghĩ, cái giọng nói mệt mỏi này là hình dáng gì? Bỗng nhiên vừa nghĩ, nghĩ ra một ý tưởng kì lạ.

“Ngươi xem một chút, cảm thấy như thế nào?” Giọng nói trở nên nguội lạnh, cũng không biết thế nào.

Phương Linh thận trọng nhận lấy bức tranh thêu, bắt đầu suy nghĩ, xem xét cẩn thận, vẫn còn rất đang nghiêm túc nghiên cứu, này thêu là một chút tranh sơn thủy, có một chút đặc sắc, chỉ là đường may còn có thể cải thiện, kết hợp với loại tơ lụa này thì liền hoàn mỹ.

“Rất tốt, nhưng có thể tốt hơn.” Phương Linh nói như thế.

Cận Nam Thiên mặc dù đã làm không ít buôn bán, phương diện này cũng không khó giải quyết, nhưng mà bức tranh thêu này rất nổi danh, khó có được đối phương liên lạc nói muốn hợp tác, nha đầu này còn có thể bới móc, đoán chừng người bên ngoài muốn ngồi cũng ngồi không yên.

Thực sư, “Xin cô nương nói rõ, ta Uông gia thêu trang từ trước đến giờ đều đã tốt muốn tốt hơn, hôm nay cô nương đánh giá là còn có thể, hạ không phục, mong cô nương chỉ điểm một hai.”

Phương linh nhìn thiếu gia một chút, phát hiện hắn ở phủ vẻ mặt háo hức xem kịch vui, không khỏi thở dài một hơi, ai, mình thật là mệnh khổ, như thế nào lại rơi vào tay chủ như vậy, xem ra muốn mình giải quyết. Nói đến tay nghệ của mình, Phương Linh rất tự nhiên không phải ngượng ngùng, nói đạo lý rõ ràng, những câu có lý, “Bức tranh thêu này tuy là tinh phẩm, cũng là dựa vào loại tơ lụa tốt nhất, nếu là dùng chất vải bình thường, sợ là sẽ không ra màu, quần áo đều là vật phẩm tùy thân của người, không phải nói nhìn đẹp là được, bố cục, đường may cũng rất quan trọng. . . . . . Hơn nữa ta còn cho là nhất định phải có tình cảm. . . . . .”

Phương Linh cảm thấy như vậy vẫn chưa thể nói rõ vấn đề, vì vậy to gan đi ra bình phong, cặp mắt nhìn thẳng như vậy tìm một chủ nhân tiệm thêu, “Có thể hay không xin ngài cho ta một ít tơ lụa?” Uông Tĩnh Tuyên liếc nhìn trước tên nữ tử này, tự nhiên lấy ra một khăn tơ hình vuông. Nhưng thấy Phương Linh lấy ra túi may vá mang theo người, bắt đầu thêu rồng bay phượng múa thuần thục, chỉ chốc lát sau, một con ở đầu cành ca xuống, chim hoàng oanh liền trông rất sống động hiện ra ở trước mặt đại gia. Uông Tĩnh Tuyên cúi đầu nhìn tấm khăn lụa kia, thế nhưng cảm giác bức tranh thêu cũng như bức tranh của nàng không quá xuất sắc, chẳng qua là cảm thấy người trước mắt rất thật, từ bức tranh thêu xác định ra phẩm tính của nàng . . . . .

Cận Nam Thiên nhìn thấy Uông Tĩnh Tuyên nhìn chằm chằm Phương Linh, đột nhiên cảm thấy rất không cao hứng, mặt tối xầm, vì vậy đổi chủ đề đánh vỡ không khí trầm cảm, đồng thời gọi Phương Linh ngồi trở lại trong bình phong.”Chẳng qua ngu kiến của nha đầu, Uông lão bản không nên lấy làm phiền lòng. . . . . . Chúng ta tiếp tục nói. . . . . .”

Dĩ nhiên cuối cùng buôn bán tác thành rồi, dù sao cũng là thương gia nổi danh nhất, tuy nhiên chỉ là giá tiền bức tranh thêu so với lúc trước thấp hơn rất nhiều, xem ra lời nói của Phương Linh đối với Uông Tĩnh Tuyên có ảnh hưởng rất lớn. Hắn tự nhiên cũng sẽ không nói cho Phương Linh, Uông Tĩnh Tuyên còn cùng hắn hỏi thăm chuyện của nàng, Cận Nam Thiên phát hiện mình không thích nam nhân khác nhìn nàng, bởi vì khối ngọc thô chưa mài dũa này là hắn phát hiện.

Về sau từ quán trà ra ngoài, bọn họ cũng không có lập tức trở về phủ, Cận Nam Thiên biết Phương Linh còn không có cẩn thận, thích đi dạo qua phố, thích xôi động muốn mang nàng đi khắp nơi một chút, dĩ nhiên không có quên mang nàng đến Phúc Thấm lâu ăn một bữa.

Phương Linh nhìn tấm lòng của thiếu gia cũng không tệ lắm, trong lòng cũng an tâm không ít, bất quá thấy năm trân bánh bao hấp nàng lại không dám ăn, lương tháng a, trong lòng nàng vĩnh viễn đau!

Cận Nam Thiên nhất thời không biết nên khóc hay cười, không nghĩ tới nàng còn nhớ rõ, “Đây là quà cho biểu hiện tốt của ngươi hôm nay, khen thưởng ngươi, ăn đi!”

Có những lời này, Phương Linh mới không cần hình tượng, ăn, lại làm cho Cận Nam Thiên thấy thật cao hứng, hắn thích điệu bộ không giả tạo. Sau còn đi dạo xuống phố xá sầm uất, bất quá không có mang tiền ra ngoài, Phương Linh chẳng qua là trơ mắt nhìn những thứ đồ ly kỳ kia, sau đó trở về phủ rồi.

Chẳng qua là ngày thứ hai, trên bàn của nàng nhiều hơn một chi trâm gài tóc, một cái kẹp, còn có mấy hộp phấn bột nước. Phương Linh cho đây đơn thuần là phần thưởng của thiếu gia cho nàng, vui vẻ vô cùng.

Hiệp 3, không liên quan thắng bại.

Tác giả có lời muốn nói: nguyện vọng: hi vọng hôm nay có thể viết xong!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.