Nha Đầu Rảnh Rỗi

Chương 6: Kết thúc



Trải qua các nghi thức thành thân phức tạp đó, Cận Nam Thiên cuối cùng đem Phương Linh cưới trở về, hơn nữa ở đêm động phòng đó cho nàngcam kết xin đẹp nhất đời này.

“Đời này ta sẽ đối với ngươi tốt, hơn nữa, chỉ biết đối với ngươi tốt. . . . . .” Cận Nam Thiên lẩm bẩm nói nhỏ.

Từ đó, Cận phủ làm nhiều hơn một việc thiên, không có dáng vẻ Cận phu nhân, cả nhà hoà thuận vui vẻ.

Bao nhiêu năm sau

“Mẹ, mẹ, làm sao ngươi lại đang ngủ a!” Hai cặp tay nhỏ bé đang lay động thiếu phụ nằm ở trên giường

“Hư, mẫu thân các ngươi chăm sóc muội muội quá mệt mỏi, chúng ta không nên quấy rầy nàng!” Cận Nam Thiên nhẹ giọng trấn an một đôi con gái.

“Muội muội ở nơi nào a?” Bọn họ ngây thơ hỏi.

“Ừ, ở trong bụng mẹ !” Cận Nam Thiên nhẹ nhàng vuốt ve bụng nổi lên của. Hắn cho là, có một nhi tử thừa kế gia nghiệp là được, nữ nhi là gả cho một thiếu gia, cho nên hắn kiên trì nhất định thai nhi trong bụng Phương Linh là nữ nhi.

Hắn nói bọn nhỏ chính mình tự đi chơi, sau đó nâng chăn mền đắp lên người Phương Linh. Kể từ khi mang thai tới nay nàng càng thêm trở nên thích ngủ rồi, Phương Linh lại bởi vì động tác quan tâm của hắn tỉnh lại, dịu dàng hỏi: “Ngươi đã trở lại?”

Cận Nam Thiên mỉm cười gật đầu, “Ừ, ngủ tiếp một lát nha, ta giúp ngươi. . . . . .”

“Dạ.” Vừa nói Phương Linh lại nhắm mắt lại, “Ta mới làm cho ngươi một bộ y phục mới, ngươi xem một chút có vừa người không, không thích hợp ta lại sửa đổi một chút.” Sau đó lại đi ngủ.

Thê tử đáng yêu của hắn a, mặc dù mơ hồ, cũng không phải là tuyệt sắc tài nữ, lại có tấm lòng ấm áp, để cho hắn bất cứ lúc nào chỉ cần nghĩ đến nàng sẽ hạnh phúc, vui vẻ. . . . . .

Tác giả có lời muốn nói: hoan hô, kết thúc rồi…!

———-oOo———-

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.