Nhà Giả Kim (Bí Mật Của Nicholas Flamel Bất Tử)

Chương 39



Khi mặt trời lặn và sao trời vừa ló dạng – không tỏ vì hôm ấy trăng tròn - cậu đi về hướng Nam. Ở đó chỉ một cái lều duy nhất và những người Arập đi ngang đều bảo cậu rằng chỗ này chỉ toàn là Dschinn - quỉ thần – thôi. Những cậy vẫn ngồi đợi trên một tảng đá. Mãi khi mặt trăng đã lên cao nhà luyện kim đan mới xuất hiện. Ông đeo lủng lẳng trên vai hai con chim bồ cắt đã chết.

"Cháu ở đây này", cậu lên tiếng.

"Cậu không nên ở lại ốc đảo này", nhà luyện kim đan nói. "Hay là vận mệnh cậu đã xui khiến cậu tối đây?"

"Vì có đánh nhau giữa các bộ tộc, thành ra cháy không thể đi tiếp qua sa mạc đuợc".

Nhà luyện kim đan xuống ngựa, ra hiệu cho cậu theo ông vào trong lều. Nó giống mọi lều khác ở ốc đảo, không kể lều của các tộc trưởng sang trọng như trong truyền thần thoại. cậu đưa mắt tìm lò luyện, bình và nồi nấu nhưng không thấy gì cả. Chỉ có sách xếp chồng lên nhau, một cái bếp và những tấm thảm đầy hình vẽ kì quái.

"Ngồi đây, ta đi nấu trà", nhà luyện kim đan nói. "Rồi mình thưởng thức thịt chim bồ cắt".

Cậu ngờ ngợ rằng đó là hai con chim mình thấy hôm qua nhưng không nói gì. Nhà luyện kim đan nhóm lửa, rồi chỉ một lúc sau căn lều nức mùi thịt chiên. Dễ chịu hơn mùi thơm của ống điếu nhiều.

"Vì lí do gì ông muốn gặp cháu?" Cậu hỏi

"Vì điềm báo. Gió đã báo cho ta là cậu tới đây, và cậu cần được giúp đỡ".

"Không phải cháu đâu mà là anh chàng người Anh cơ. Anh ta đã tìm ông mãi"

"Hắn còn phải làm cho xong một số điều khác, trước khi gặp được ta. Nhưng hắn đã đi đúng hướng rồi đấy. Hắn đã bắt đầu tìm hiểu sa mạc".

"Thế còn cháu?"

"Khi người nào muốn điều gì thì cả vũ trụ sẽ chung sức lại để người ấy đạt được điều mơ ước", nhà luyện kim đan nói.

Ông lập lại những lời của nhà vua già. Cậu hiểu ngay. Lại thêm một nguời đón gặp và dẫn mình đến gần với vận mệnh của mình.

"Ông sẽ chỉ dạy cháu chứ?"

"Không. Vì cậu đã biết hết những gì cần biết. Ta sẽ chỉ cho cậu phương hướng của kho tàng thôi".

"Nhưng mà đang có đánh nhau", cậu nhắc lại

"Ta biết chuyện gì đang xảy ra trên sa mạc"

"Cháu đã tìm thấy kho báy rồi vì hiện cháu có một con lạc đà, cộng thêm số tiền từ hồi làm ở hiệu pha lê và năm mươi đồng tiền vàng. Cháu sẽ là một người có của ở đất nước mình".

"Nhưng chẳng thứ nào ở Kim Tự Tháp cả"

"Cháu có Fatima. Nàng là kho báu quí nhất của cháu"

"Nhưng cô bé ấy cũng có ở Kim Tự Tháp đâu".

Hai người ăn thịt chim trong lặng lẽ. Nhà luyện kim đan mở một cái chai rồi rót một chất lỏng màu đỏ vào li của cậu. Rượu vang! Và là thứ rượu tuyệt nhất của cậu từng uống.

"Đạo cấm uống rượu mà!"

"Những thứ vào miệng con người không độc hại, xấu xa", nhà luyện kim đan đáp. "Xấu xa độc hại là những gì từ miệng họ tuôn ra. "

Rượu làm cậu hưng phấn nhưng nhà luyện kim đan khiến cậu băn khoăn. Họ ngồi trước lều ngắm trăng. Trăng sáng làm ánh sao nhạt dần

"Uống nữa đi", nhà luyện kim đan nói khi thấy cậu vui vẻ hẳn lên. "Rồi hãy ngủ yên tối nay, như một chiến binh trước ngày ra trận. Đừng quên rằng trái tim cậu ở đâu thì kho báu cũng ở đó; cũng như phải tìm cho ra kho tàng thì những gì cậu học được trên đường mới thật có ý nghĩa. Ngày mai cậu hãy bán lạc đà đi, mua một con ngựa. Lạc đà khó lường lắm: chúng đi cả nghìn bước chẳng có dấu hiệu mệt mỏi nào cả, nhưng thình lình khuỵu xuống rồi chết đứ đừ. Ngựa thì mệt từ từ, thành ra người ta luôn luôn lường trước được có thể thúc ép chúng tới mức nào và chừng nào chúng sẽ chết".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.