Nhà Giả Kim (Bí Mật Của Nicholas Flamel Bất Tử)

Chương 45



Họ dẫn hai người đến một doanh trại gần đó. Một người lính đẩy cậu và nhà luyện kim đan vào một cái lều trông khác những lều cậu từng biết ở ốc đảo. Trong lều người chỉ huy đang họp bàn với ban tham mưu.

"Bọn này là gián điệp", một người nói

"Chúng tôi chỉ là khách lữ hành thôi", nhà luyện kim đan đáp.

"Ba ngày trước có kẻ trông thấy bọn mi ở khu trại địch, trò chuyện với một tay lính ở đó".

"Tôi chỉ là một người vượt sa mạc và biết xem sao trời tìm phương hướng", ông đáp. "Tôi chẳng biết gì về các đạo quân hay sự chuyển quân của các bộ tộc. Tôi chỉ làm người dẫn đường cho bạn tôi đây thôi".

"Ai là bạn mi?" Viên chỉ huy hỏi

"Một nhà luyện kim đan", ông đáp. "Anh ta hiểu được sức mạnh của thiên nhiên và muốn biểu dương cho mấy người thấy năng lực phi thường của mình".

Cậu im lặng lắng nghe mà lòng đầy sợ hãi.

"Gã ngoại quốc này đến đây với ý đồ gì?" Một người khác hỏi

"Anh ta mang tiền đến tặng bộ tộc của mấy người", nhà luyện kim đan đáp trước khi cậu kịp mở miệng.

Rồi ông ta chụp cái bị của cậu, lấy số tiền vàng đưa cho viên chỉ huy. Viên chỉ huy Arập này cầm lấy tiền song không nói một lời. Đủ để hắn mua nhiều súng ống.

"Nhà luyện kim đan là nhà gì?" Hắn muốn biết

"Là một người hiểu được thiên nhiên và thế giới. Nếu muốn, anh ta có thể chỉ dùng sức gió mà tàn phá được doanh trại này".

Đám người kia phá lên cười. Họ còn lạ gì sự tàn phá của chiến tranh và biết rằng gió không thể nào giết nổi ai. Tuy vậy tim họ vẫn thót lại. Vì là người sa mạc nên họ vẫn sợ các thầy phù thủy.

"Tôi muốn được tận mắt thấy gã làm chuyện đó", viên chỉ huy nói.

"Anh ta cần ba ngày", nhà luyện kim đan đáp. "Anh ta sẽ biến thành gió để chứng tỏ năng lực của mình. Nếu như anh ta không làm được thì chúng tôi xin cúi đầu dâng mạng sống cho bộ tộc các người".

"Bọn mi không thể dâng cái đã nằm sẵn trong tay ta", viên chỉ huy khinh miệt đáp, tuy nhiên hắn vẫn đồng ý cho họ thời hạn ba ngày.

Cậu hoảng vía như bị tê liệt, khiến nhà luyện kim đan phải nắm tay dìu cậu ra khỏi lều.

"Đừng để họ thấy cậu sợ", ông nói. "Bọn họ là những kẻ dũng cảm nên rất khinh những ai hèn nhát".

Nhưng cậu không thốt nên lời. Mãi sau khi đã đi lại một lúc trong khu trại cậu mới mở miệng nổi. Những người Arập thấy không cần giam giữ họ mà chỉ cần tịch thu ngựa là đủ. Thế là một lần nữa thế giới lại cho thấy ngôn ngữ đa dạng của nó: mới đó là sa mạc còn là mênh mông, thoắt giờ đây đã thành một bức tường không vượt qua nổi.

"Ông đã đưa cho họ hết mọi của cải mà cháu đã suốt đời dành dụm", cậu tức giận nói.

"Ừ, nhưng cậu cần chúng làm gì nữa nếu sắp phải chết?" Nhà luyện kim đan đáp. "Tiền của cậu cho chúng ta sống thêm ba ngày nữa. Không phải lúc nào tiền cũng cứu được mạng người đâu".

Nhưng vì cậu quá sợ nên không thể nghe lọt tai những lời sáng suốt kia. Cậu không biết phải biến thành gió như thế nào vì cậu có phải nhà luyện kim đan đâu. Nhà luyện kim đan xin một người lính chút ít trà, rưới lên cổ tay cậu, miệng lẩm bẩm những lời cậu không hiểu, song cậu thấy trong lòng tràn dâng cảm giác yên bình

"Đừng để nỗi sợ áp chế mình", giọng ông dịu dàng khác thường. "Bằng không cậu không thể trò chuyện với tim mình được đâu".

"Nhưng cháu không biết phải biến thành gió như thế nào"

"Người nào sống trọn đường đời của mình, người đó biết tất cả những gì cần biết. Chỉ có một điều khiến không thể nào đạt được ước mơ: đó là sợ rằng sẽ thất bại".

"Cháu không sợ thất bại, mà chỉ không biết phải biến thành gió như thế nào thôi".

"Thế thì cậu phải học. Mạng sống của chúng ta tùy thuộc vào đó"

"Nếu cháu không làm được thì sao?"

"Thì cậu sẽ chết trong lúc cố sống theo vận mệnh mình. Như thế vẫn hay hơn là phải chết như hàng triệu người không hề biết vận mệnh họ là gì. Nhưng đừng lo", nhà luyện kim đan nói tiếp. "Khi đứng ở ngưỡng cửa cõi chết người ta thường cảm nhận sâu sắc hơn về cuộc sống".

Ngày đầu tiên trôi qua. Một trận đánh lớn diễn ra gần đó và nhiều người bị thương được đưa về khu trại. Những người tử trận được thay bằng lính mới và dòng đời vẫn tiếp tục.

"Cái chết chẳng làm thay đổi gì hết", cậu nghĩ

"Làm gì mà chết vội thế", một người lính nói với cái xác của bạn gã. "Đợi thanh bình rồi chết cũng được cơ mà. Nhưng mà trước sau gì thì bạn cũng chết thôi".

Chiều tối cậu đi tìm nhà luyện kim đan. Ông đang định đưa chim ưng đi săn.

"Cháu vẫn chưa biết phải biến thành gió như thế nào" ...

"Hãy nhớ lại những gì ta đã nói: thế giới chỉ là phần thấy được của Thượng Đế. Thuật luyện kim đan có nhiệm vụ chuyển sự toàn mĩ của tâm linh sang thế giới vật chất"

"Ông làm gì bây giờ?"

"Nếu cháu không biến nổi thành gió thì cả ba chúng ta đều sẽ phải chết", cậu nói. "Cho nó ăn làm gì nữa".

"Chỉ có cậu sẽ chết thôi", nhà luyện kim đan đáp. "Còn ta biết phải biến thành gió như thế nào chứ".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.