Nha Hoàn Có Điểm!

Chương 29: Phong nguyệt vô biên



Hạ Tiểu Tiểu trốn ở trong phòng không chịu đi ra, Vưu Đức Ân chỉ có thể đi tìm Lam lão gia từ biệt trước. Từ chối Lam lão gia cứ mời ở lại, cũng từ chối đề nghị tổ chức buổi tiệc tiễn hành của Lam lão gia, xác định rõ ràng cự tuyệt chuyện cùng Lam gia kết thân, không để tâm tới Lam lão gia sắc mặt bất mãn, Vưu Đức Ân chắp tay cáo biệt, hận không mọc được đôi cánh, lập tức mang Hạ Tiểu Tiểu về nhà thành thân.

Sau khi an bày hết thảy mọi chuyện, đèn hoa đăng cũng đã được thắp lên (nghĩa là trời tối rùi a), hắn trở lại phòng, định bụng muốn nói cho Hạ Tiểu Tiểu biết tin tốt là ngày mai bọn họ sẽ rời đi, lại kinh ngạc nhìn thấy một đám Lam gia nô tì vội vàng bố trí cái gì đó bên ngoài phòng.

“Này vị tiểu ca, xin đợi một chút, xin hỏi các ngươi đây là?” Hắn gọi một gã sai vặt trẻ tuổi hỏi.

“Vưu thiếu gia, Nhị tiểu thư chúng ta có lệnh, buổi chiều hôm nay ở nơi này của ngài bày một bàn yến tịch, chúng ta chỉ chiếu theo mệnh lệnh mà làm việc.” Gã sai vặt trẻ tuổi cung kính hành lễ, rồi lại vội vàng quay lại công việc của mình.

Lam Tĩnh Di an bài? Chẳng lẽ là nàng nghe nói chuyện hắn phải đi, đặc biệt an bài rượu tiễn biệt? Nữ nhân này, thật quá nhiệt tình. Vưu Đức Ân lắc lắc đầu, đi đến trước cửa phòng Hạ Tiểu Tiểu.

“Tiểu Tiểu? Tiểu Tiểu?” Nha đầu kia, không phải sẽ cả ngày không ra khỏi cửa chứ.

“Tiểu Tiểu không có ở đây!” Bên trong truyền ra thanh âm buồn bã, chắc hẳn là đang che miệng nói.

“Ngươi nha đầu này!” Vưu Đức Ân cười ra tiếng. “Tiểu Tiểu, ngươi đừng có cảm thấy tội lỗi mãi như thế. Ta đã cùng Lam lão gia nói chuyện, ngày mai chúng ta liền quay về Dương Châu. Ngươi cần phải bảo trọng thân thể, ta không muốn cưới một nương tử bệnh nga. Buổi trưa có ăn cơm hay không?”

“n, có ăn……” Nàng giống như là ăn trộm, đi ra ngoài lén lút trộm một ít đồ ăn này nọ đem về phòng.

“Lam tiểu thư thực nhiệt tình chuẩn bị rượu cho chúng ta, ngươi cũng nên đi ra đây cùng nhau ăn đi.”

“Ta không muốn! Ngươi ngàn vạn lần đừng nói ta đang ở đây! Nói ta đã đi ra ngoài!” Hạ Tiểu Tiểu khẩn trương dặn dò, nàng làm gì còn có mặt mũi nhìn Lam tiểu thư nga.

“Buổi tối không ăn gì thì làm sao chịu được?” Biểu hiện của Hạ Tiểu Tiểu làm cho Vưu Đức Ân dở khóc dở cười.

“Ta mặc kệ. Dù thế nào ta cũng không đi ra ngoài! Ngươi nếu nói với Lam tiểu thư ta ở trong này. Ta sẽ không để ý tới ngươi!” Hạ Tiểu Tiểu nằm trên giường, phát ra lời uy hiếp từ sau cánh cửa.

“Ngươi a ngươi! Quên đi! Ngươi không muốn đi ra thì thôi. Ngươi nghỉ ngơi cho khỏe. Ngày mai còn phải sớm khởi hành. Buổi tối ta chừa cho ngươi chút thức ăn. Ngươi đói thì đi ra mà ăn.” Vưu Đức Ân nhắc nhở rồi khẽ cười, không làm khó nàng nữa, cũng hiểu được Hạ Tiểu Tiểu đang xấu hổ.

“Biết rồi.” Nghe thấy Hạ Tiểu Tiểu đáp lại, Vưu Đức Ân yên tâm quay lại bàn tiệc đã được chuẩn bị hoàn tất. Từng đĩa từng đĩa sơn hào mĩ vị đều được đặt trên bàn. Bên cạnh bàn, còn có Lam Tĩnh Di đang một tay cầm bình rượu, nhìn thấy Vưu Đức Ân đến, có vẻ bối rối một chút.

“Đức Ân, ngươi đã trở lại.” Nàng buông bình rượu, đứng dậy nghênh đón.

“n, Lam tiểu thư, ngươi đ

“Như thế nào còn gọi ta là Lam tiểu thư? Gọi ta Tĩnh Di đi. Nghe nói ngươi ngày mai phải đi, cho nên ta liền chuẩn bị một bàn rượu nhẹ, xem như là tiễn ngươi.” Lam Tĩnh Di ngoan ngoãn, vẻ mặt buồn bã, tựa như tiểu nương tử bị người ta bỏ rơi.

“Nga. Phiền ngươi lo lắng.” Vưu Đức Ân gật gật đầu, chọn một chỗ cách xa Lam Tĩnh Di một chút rồi ngồi xuống, nhớ đến chuyện hồi sáng, hắn không muốn bị người khác ăn đậu hủ nữa.

Lẳng lặng ăn đồ ăn được một lúc, Lam Tĩnh Di nhịn không được lại mở miệng hỏi. “Đức Ân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngươi sao lại muốn đi? Cái kẻ hầu hay đi theo ngươi đâu?” Nhìn nhìn chung quanh, thời khắc mấu chốt, nha đầu đáng chết kia, cũng đừng đột nhiên xuất hiện nha.

“Nga, ta bảo hắn đi thu dọn đồ đạc. Còn về chuyện ta rời đi…… Kỳ thật không phải xảy ra chuyện gì. Ta ở trong phủ rất vui vẻ, chỉ là ở lại lâu ngày, sợ là sẽ làm chiêu nhân* hiểu lầm, làm chậm trễ tiền đồ của Lam cô nương. Cho nên ta cảm thấy ta trở về vẫn là tốt hớn.” Khéo léo nói mấy câu, làm cho Lam Tĩnh Di hiểu rõ, Vưu Đức Ân thật sự là không định cưới nàng. Cắn cắn môi, nàng cầm lấy bình rượu trước mặt, nha đầu kia không ở đây, tối nay chính là thời cơ tốt.

(*chiêu nhân: ở đây nghĩa là những người muốn tới hỏi cưới Lam Tĩnh Di)

“Nếu đã như vậy, Tĩnh Di kính ngươi một ly, chúc ngươi đi đường thuận lợi.” Uống đi, uống rồi xem ngươi còn đi được không, Lam Tĩnh Di gắt gao nắm ly rượu trong tay, chặt đến mức tay hơi hơi run rẩy.

“Lam cô nương, cô nam quả nữ ở chung một phòng, vốn đã tổn hại danh dự của cô nương, cùng nhau uống rượu, lại càng không hợp quy củ, hơn nữa Đức Ân thật sự không biết uống rượu, không bằng lấy trà thay rượu, cám ơn ý tốt của Lam cô nương.” Nói xong, Vưu Đức Ân cung kính tự rót cho mình một ly trà.

Nước trà!? Lam Tĩnh Di thiếu chút nữa thét ra tiếng chói tai, tên Vưu Đức Ân này, có phải cố ý hay không, luôn luôn đối ngược nàng! Nàng vì sao lại không nghĩ tới chuyện hạ dược trong nước trà cơ chứ, thật tức chết!

“Lam cô nương?” Vưu Đức Ân cầm ly trà nửa ngày, phát hiện Lam Tĩnh Di hung hăng nhìn chằm chằm ly trà của hắn đến mức thất thần, thấy kỳ lạ hỏi. “Lam cô nương? Chén trà này có cái gì không ổn chăng?”

“không, không sao?” Lam tĩnh di phục hồi lại tinh thần “Chén trà này có thể có cái gì không ổn chứ…a! đúng, đúng, ly trà không có gì không ổn, không ổn là nước trà này. Nước trà này đã lạnh, lạnh! uống vào không tốt cho thân thể, ta đi lấy thêm nước ấm, thêm nước ấm, đức ân, huynh đừng uống trước, huynh chờ ta một chút, chờ một chút!”

“Không sao….” Vưu đức ân nâng ly trà lên uống.

“Không được” Lam tĩnh di một phen khẩn trương giành lấy ly trà, sau đó ôm bình trà hướng ra ngoài bước đi “Đức ân, huynh chờ một chút, ta sẽ quay lại ngay”

“Không….”Vưu đức ân nghĩ căn bản vốn không cần thiết, chính là lam tĩnh di vội vàng bước đi làm hắn không kịp nói gì, lam tĩnh di này, thật hài hước quá, vưu đức ân bất giác lắc lắc đầu.

Một lát sau, lam tĩnh di bưng trà đi vào, cái trán đã ướt cả mồ hôi.

“Đức ân, bình trà này là trà mới, huynh uống thử xem” Không đợi vưu đức ân nói điều gì, nàng tự động rót ra hai ly trà, một ly đưa cho vưu đức ân, vừa đinh bưng ly trà của mình lên, bên ngoài truyền đến âm thanh quát to: “Nhị tiểu thư, nhị tiểu thư?”

“Chuyện gì?” Bị người khác phá vỡ chuyện tốt, lam tĩnh di tức giận buông ly trà.

“Lão gia cho gọi người lập tức đến thư phòng” Người vừa đến đứng ở cửa nói.

“Bây giờ?”

“Đúng vậy, mời nhị tiểu thư đi ngay” Nói là mời, không bằng nói là mệnh lệnh, khẩu khí cường ngạnh.

“…” Sự việc như vậy thất bại trong gang tấc, lam tĩnh di không thể nề hà đứng lên “Đức ân, ngại quá, ta…”

“Không sao. Lam lão gia tìm ngươi gấp như vậy, chắc là có chuyện gì quan trọng, lam tiểu thư mau đi đi. Đức ân không sao” Đức ân đứng dậy chắp tay, trong lòng hiểu được, lam lão gia chắc chắn thấy rằng không được lợi gì.

“Nhưng…” Nhìn bình rượu với bình trà trên bàn, lam tĩnh di có điểm do dự không quyết, cái đó chính là chỗ nàng bỏ thúc tình dược a. Làm sao có thể mang đi? Ngoài cửa tên gia nhân thấy nàng chần chừ chưa đi, không kiên nhẫn lên tiếng thúc dục: “Nhị tiểu thư, lão gia đang đợi ở thư phòng”

“Ai…chúng ta đi thôi” Bất đắc dĩ, lam tĩnh di phải theo người đó bước đi.

Lam tĩnh di vừa rời bước, vưu đức ân đi ra đóng cửa, lại quay vào phòng ngủ.

“Tiểu tiểu, hạ tiểu tiểu! lam tiểu thư đi rồi, mau ra ngoài ăn cơm đi.”

“Ai nói dối là con chó nhỏ, ra đi nào” lời lẽ dụ dỗ, như là gọi cún con.

Tất tất tác tác âm thanh truyền đến, từ trong phòng, hạ tiểu tiểu với khuôn mặt nhỏ nhắn đầu tóc rối bay “lam tiểu thư đi thật rồi à?”

“Thật mà! Đói bụng chưa? Mau ra ăn điểm tâm, một bàn lớn toàn món ngon đấy.” Nàng vuốt vuốt tóc, nàng tiến đến gần bàn ăn, như hắn dự đoán nàng rất đói.

“Ngô, ngon thật, ăn rất ngon” hạ tiểu tiểu miệng tắc tắc khen ngon, vừa lòng thở dài. Lúc trưa nàng ăn có cái bánh mì, đến giờ bụng rất đói.

Vưu đức ân chậm rãi uống trà, nhìn thấy hạ tiểu tiểu ăn ngấu nghiến đến phát nghẹn, liền giơ ly trà lên đến gần miệng nàng “Ăn chậm thôi, rồi, uống chút trà đi, sẽ hết nghẹn”

“Vâng” hạ tiểu tiểu cầm ly trà uống một hơi hết sạch, còn uống thêm một chén nữa, hạ tiểu tiểu ngồi phịch xuống ghế, xoa xoa bụng: “Thoải mái quá….”

“Vừa nhìn đã biết em lúc trưa không ăn cơm, về sau không đuợc như vậy nữa” Không biết cái gì, rõ ràng uống hết hai ly trà, vẫn là cảm thấy miệng khô khốc, vưu đức ân rót thêm một chén, muốn làm cho đỡ khát.

“ôi khát quá, còn nước không?” mới vừa thư thả ngồi một lúc, hạ tiểu tiểu cũng thấy khát nước, tùy ý tay cầm cái ly trên bàn, uống một ngụm, sau đó kêu la thảm thiết “A, cay quá, cay quá, đây là cái gì vậy?”

“Trời ơi, đó là rượu!” Vưu đức ân hi hi cười nói, cảm thấy như chính mình uống rượu, kì quái uống trà cũng có thể say như rượu sao? Hắn dùng đầu suy nghĩ.

“Nóng quá….” Hạ tiểu tiểu choáng váng đầu óc gục trên bàn, cả người vô lực, cảm giác cổ họng như có lửa đốt, mặt cũng như có lửa đốt, cả người đều giống như có lửa đốt.

“Nóng quá! Nóng quá!” Nàng lấy tay phẩy phẩy quạt, lại không hề có tác dụng, một trận nóng bức toàn thân nhiệt, nàng không chịu được cởi áo ra.

“Nóng, nóng quá!” Vưu đức ân cũng kêu lên, đứng lên lại gần tiểu tiểu, nhìn thấy một phần da thịt lộ ra trước mắt, hắn giống như mất hồn đưa tay ra: “Tiểu tiểu…”

“Vâng?” Vô ý thức đáp lại một tiếng, nàng nghĩ muốn phản đối hắn đem tay đặt trên người nàng, bàn tay nóng bỏng vuốt ve cơ thể nàng, tất cả kháng nghị của nàng hóa thành những tiếng rên rỉ, nàng trừng mắt nhìn hắn tỏ vẻ bất mãn, cũng là như không.

“Tiểu tiểu” Giống như có điểm không đúng, tận đáy lòng hắn có một tia thanh minh, thân thể cho đến tế bào lại kêu lên: Ta muốn, ta muốn. Thanh âm rên rỉ của hạ tiểu tiểu truyền đến, hắn rốt cục không nhịn được gầm nhẹ một tiếng, một tay ôm lấy tiểu tiểu, tiến vào phòng ngủ.

“Ưm…đức ân…” hạ tiểu tiểu bất giác vặn vẹo thân hình, cọ xát với vưu đức ân, nàng không chịu đươc, nàng không chịu được, chỉ có cọ xát như vậy, giống như mới có thể giảm đi một chút khó chịu.

“Tiểu tiêu, ta muốn em” Đem nàng đặt trên giường, hắn cũng nằm đè lên trên người nàng, hôn môi nàng, lưỡi hắn cuốn lấy lưỡi nàng, không gian mơ hồ hắn biết hắn cần phải làm gì.

“Đức ân…đức ân…” Không biết hắn muốn hạ tiểu tiểu chỉ biết vô thức rên rỉ, ngồi dậy cùng hắn cởi bỏ đi quần áo của chính mình.

Hai người cuối cùng không còn gì trên người, hắn kích động khó có thể kiềm giữ “Tiểu tiểu…” một cái động thân, hắn đưa hắn thâm nhập vào bên trong nàng…

Bóng đêm bao trùm, phong nguyệt khôn cùng, hạ tiểu tiểu sau một tiếng khóc thét rốt cục cùng hắn ôm nhau trìm vào giấc ngủ say.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.