Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 13: Không làm thì cút



Người đàn ông trước mắt có thể nói là anh ta có khuôn mặt rất đẹp trai, khuôn mặt mượt mà cùng thân thể cường tráng, tuy hơi gầy, nhưng rất có khí chất xâm lược, sắc môi tự nhiên , lúc nhếch lên trắng trợn toát ra vẻ bất cần đời.

Thoạt nhìn, chính là một kẻ thiên chi kiêu tử.

Hà Nhạc Nhạc hít sâu một hơi, “Chưa từng, nếu được, mong anh chọn một nơi bình thường hơn đi.”

. . . Loại cảm giác này là sao đây?

Quý Tiết thật sự rất muốn cười, thế là anh khoái trá nở nụ cười, tiếng cười quanh quẩn trong thang máy tóat ra mười phần bỡn cợt, dưới ánh nhìn của anh ta Hà Nhạc Nhạc chậm rãi lạnh mặt.

Mà Quý Tiết lại cảm thấy chuyện này rất thú vị, phản ứng của cô bé này giống như cá nằm trên thớt , khi đối mặt với dao thì vô cùng trấn định nói “Mời nhẹ chút” . Một không từ chối Tần Chi Tu, hai cũng không từ chối anh, dù làm với ai cũng không sao cả ư? Cùng với vẻ thanh thuần bề ngoài quả thật là không giống chút nào, nhưng bề ngoài có thể lừa gạt người, còn ánh mắt và khí chất cũng có thể khác với bản chất như vậy sao?

Không. Anh luôn tin tưởng ánh mắt nhìn ngươì của bản thân , bản chất của cô gái này tuyệt đối là truyền thống, đoan trang ── á, đợi chút. . .

Quý Tiết kinh ngạc nhìn cô gái kia im lặng cởi áo tháo thắt lưng, rất nhanh một thân thể trần trụi liền đứng trước mặt anh.

Quý Tiết nháy mắt mấy cái, cô gái này có dáng người cực kỳ cân xứng, không nghĩ tới cô bé mộc mạc đến mức giống như không tồn tại khi mặc áo trắng cùng quần bò thế nhưng một khi cởi hết. . . Đúng là tú sắc khả cơm ( ý nói sắc đẹp có thể thay cơm), hơn nữa ── rất rõ ràng đã có người ăn qua. Trên thân thể phấn trắng kia bị che kín bởi những vết hôn ngân màu tím nhạt, trên cổ còn có ấn ký màu phấn hồng Tần Chi Tu vừa mới lưu lại , trên bầu ngực đầy dấu răng cũng hơi sưng đỏ, đỉnh nhọn như quả anh đào kiều diễm đứng thẳng, rất dễ gợi lên dục vọng muốn vuốt ve “Nắm giữ” của đàn ông , dưới vòng bụng bằng phẳng là khe hở bí ẩn giấu dưới đám rừng thưa thớt . . .

Một cỗ nhiệt khí nhỏ từ bụng bỗng nhiên vọt lên, Quý Tiết phát hiện, bảo bối của anh ta trước giờ chỉ nổi lên hứng thú với phụ nữ yêu diễm bây giờ đang chậm rãi sung huyết trướng lớn, vận sức chờ phát động.

“. . .” Lấy hết can đảm, Hà Nhạc Nhạc liền cắn răng cúi đầu nhìn xuống mặt đất, cô biết mình hiện tại rất xúc động, hành vi cũng rất thấp kém, nhưng cái gì cô cũng có thể nhẫn nại, chỉ không thể chịu đựng được người khác trêu chọc. cứ coi như cô đang dẫm lên bùn đất đi, không sao cả, từ trước đến giờ cô cũng chưa từng tự coi mình là đám mây; dù cô làm công cụ tiết dục cũng được làm bảo mẫu cũng không sao, cô nhận hết, làm xong hết thảy cô vẫn là cô thôi! Nhưng , cô không phải sủng vật, không muốn bị khiêu khích tán tỉnh dụ hoặc trêu chọc! Nói khó nghe một chút chính là, cô có thể bán mình, nhưng xin lỗi, cô không bán nụ cười.

Người đàn ông này , ánh mắt, giọng điệu, tiếng cười. . . chạm vào điểm mấu chốt của cô.

Nửa ngày không thấy anh ta có động tác gì, Hà Nhạc Nhạc ngẩng đầu nhìn thẳng vaò hai mắt Quý Tiết , “Anh không làm , vậy tôi xin phép đi nghỉ ngơi trước.”

Kinh ngạc làm cho Quý Tiết nhất thời không nói ra lời, bên ngoài thang máy lại vang lên một câu một câu ──

“Anh không làm, thì làm ơn lăn ra đây cho tôi”

Không đợi Quý Tiết phản ứng lại , anh đã bị người ta cầm lấy bả vai đẩy ra khỏi thang máy, một bóng dáng lướt qua anh, rồi cửa thang máy “kịch” một tiếng ở anh ta trước mắt anh đóng lại.

Mới vừa rôì là ai? Quý Tiết nhíu mày.

Nhìn vẻ mặt lạnh lẽo cứng rắn của Nguyễn Lân đột nhiên đi vào thang máy, Hà Nhạc Nhạc theo phản xạ lùi về sau từng bước một, lại chỉ có thể dán lưng lên vách tường thang máy lạnh băng, bị độ lạnh của kim loại kích thích run lên, cô vội vàng ngồi xuống nhặt quần áo lên che trước người.

“Nguyễn, Nguyễn tiên sinh.”

Nguyễn Lân không hề lên tiếng trả lời, trên khuôn mặt tràn đầy mỏi mệt kia ẩn nhẫn dục vọng nặng nề. Nhìn người phụ nữ trần trụi “Giấu đầu hở đuôi” kia, bàn tay to của anh vung lên gạt quần áo che trước người cô ra, rồi mới nắm lấy bàn tay nhỏ bé nhu nhược như không xương của cô bao trùm nơi yếu hại của anh dùng sức cao thấp vuốt ve.

Anh không muốn nói chuyện.

Anh mệt chết đi, nhưng càng khó chịu hơn! Tên Thân Đồ Mặc kia – khốn khiếp biết rõ anh không thể tự tiện ra bên ngoài tìm phụ nữ, lại để cho anh uống thuốc kích dục! anh anh muốn “làm” toỏ tông 18 đời nhà Thân Đồ Mặc ! Dược tính tra tấn anh cả một đêm, kết quả ngày hôm sau dược tính vừa lui, người đại diện cùng tổ kịch lại báo cho anh thêm lịch diễn!

Bốn ngày. . .

Thân Đồ Mặc! anh đã lâu lắm rồi không tìm tên khốn khiếp kia đánh nhau, trứng thối kia đúng là ngứa xương ngứa cốt đi!

Bảo bối dưới bàn tay cô chậm rãi thức tỉnh, cả người khô nóng làm cho anh giống như trở về buổi tối 4 ngày trước── bất chấp ngọn đèn trong thang máy sáng ngời , Nguyễn Lân cởi bỏ dây lưng, kéo quần lót ra, giữ chặt tay cô chà xát toàn bộ côn thịt của mình.

“Nguyễn tiên sinh. . .” Tuy rằng cô đã bị Nguyễn Lân làm qua rất nhiều lần, nhưng trước kia đều làm trong bóng tối, bây giờ hình ảnh dâm uế này xuất hiện rõ ràng trước mắt không thể không làm cho cô cảm thấy xấu hổ.

Lúccô bị động bộ làm , Nguyễn Lân sảng khoái nâng cằm, lỗ nhỏ trên quy đầu bắt đầu chảy ra chất lỏng trong suốt nam căn nổi lên gân xanh tím, nhìn thấy Hà Nhạc Nhạc mặt đỏ tai hồng, ánh mắt xấu hổ không biết nhìn đi đâu, hai chân bất an nhẹ nhàng vặn vẹo, giữa hai chân hình như cũng bắt đầu nổi lên ẩm ướt. . .

“Ôm tôi.”

“Ừ? A ── ”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.