Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 17: Người hoàn hảo nhất



Chẳng lẽ khả năng ngữ văn của mình có giới hạn sao? Cái câu “Tôi muốn dùng” này là có ý gì?

Ánh mắt Quý Tiết như nhìn thấy quái vật nhìn chằm chằm điện thoại trong tay , mà ở phía đối diện Thân Đồ Mặc đã sớm treo.

“Xảy ra chuyện gì sao?” Tần Chi Tu ăn xong bữa sáng chuẩn bị lên lầu, nhìn thấy biểu tình kỳ lạ của Quý Tiết , liền thuận miệng hỏi một câu. Điện thoại trong nhà trọ của bọn họ nhà trọ có mấy người biết đầu, bình thường đều dùng để gọi Service Call trong nhà.

“Thân Đồ nói. . . anh ta muốn dùng. . .”

“Dùng cái gì?”

“Dùng. . . nguời phụ nữ.” vẻ mặt Quý Tiết dại ra, nâng tay chỉ xéo ngoài cửa sổ.

“À.” Đại khái chắc là muốn cô ấy đi mát xa đi.” kỹ thuật của cô ấy rất tốt.”

A?”Cái gì?” Quý Tiết phát hiện ra bộ óc luôn tự xưng là thông minh tuyệt đỉnh của mình bây giờ có chút không đủ dùng.

Hà Nhạc Nhạc vừa vặn vào cửa, cô cảm thấy rất kỳ quái, gara ngay tại tầng trệt, tại sao không trực tiếp dùng thang máy thông nhau, thế nào cũng phải đi qua 1 lầu một mới có thể vào nhà.

“Quý tiên sinh, xe của anh đã rưả sạch để ở gara, đây là chìa khóa.”

Trên đường cao tốc, một chiếc Lamborghini màu trắng đang chạy như bay, bên trong xe là một đôi nam nữ tuổi trẻ một đường không nói gì, không khí rất quỷ dị.

Quý Tiết vặn kính chiếu hậu nhìn xem ── vẫn đẹp trai như cũ! Vẫn đẹp trai nhưng tại sao người phụ nữ này lại bài xích anh ? Chẳng lẽ cô là người phụ nữ đã từng bị anh ta đá qua sao? Anh không ấn tượng chút nào cả! trước kia anh cũng không chạm vào loại phụ nữ mộc mạc vô vị này nha!

Vừa rồi chính mình hảo tâm nói tiện đường chở cô đến công ty, vậy mà cô dám từ chối, nói cô có xe. Gặp quỷ sao! Chẳng lẽ cô nghĩ phụ nữ ngồi lên xe đàn ông đều là do không có xe sao? Mãi cho đến khi Tần tiểu tử lấy xe của nhà trọ dùng, người phụ nữ này mới mặt không chút thay đổi ngồi lên xe anh. Anh có thể đá cô xuống không?

Lúc này Hà Nhạc Nhạc quả thật hy vọng Quý Tiết đem cô đá xuống xe lắm, chỉ cần không chết, coi như tai nạn lao động nằm trong bệnh viên 3 tháng là tốt rồi.

Cô làm thế nào cũng không nghĩ tới. . . cô còn phụ trách cả nhiệm vụ làm “Đồ ăn chuyển phát nhanh” nữa sao? Cô nghĩ đến. . . Hà Nhạc Nhạc lắc lắc đầu, đem hai chữ “Nghĩ đến” ném ra sau đầu, từ nay về sau, cô phải đem cái ý nghĩ “Tự cho là…” này hoàn toàn vứt bỏ.

Nghĩ đến vừa rồi bản thân mình còn từ chối ──

“Thân Đồ tiên sinh bảo tôi đến văn phòng của anh ta? Nhưng mà Nguyễn Lân tiên sinh còn ở nhà trọ, tầng của anh ta cũng cần rửa sạch, tiên sinh ở lầu 6 cũng không biết lúc nào trở về, nếu tôi rời đi . . .”

“Yêu cầu trước,thỏa mãn trước .” hoa hoa công tử kia nói như vậy.

Thân Đồ tiên sinh. . . Vốn trải qua mấy ngày nay, cô đã gần như phai nhạt, cái đêm điên cuồng kia, người kia không phải cô . . .

“Muốn tôi mang cô lên không?” Ngừng xe xong, Quý Tiết hỏi Hà Nhạc Nhạc.

“Không, không cần.” Hà Nhạc Nhạc vội vàng lắc đầu xua tay. Ở bên ngoài cùng với tình nhân đại chúng – soái ca này đi cùng nhau, với cô chính là muốn chết.

“. . .” bị từ chối! đi cùng anh mất mặt như vậy sao? Lòng tự trọng bị tổn thương – quý đại thiếu khó nén được buồn bực, xoay người đi về hướng thang máy , lấy ra thẻ công tác quẹt xuống, liền đi vào thang máy chuyên biệt lên tầng cao nhất.

Hà Nhạc Nhạc xoay người đi vào thang máy bình thường , thông qua quầy tiếp tân đến văn phòng của Thân Đồ Mặc .

Văn phòng này cũng bố trí tinh giản thanh lịch như phòng ở nhà trọ của Thân Đồ Mặc , trang trí không nhiều lắm, nhưng từng chi tiết lại hiện rõ phẩm vị.

“Thân Đồ tiên sinh.” Hà Nhạc Nhạc thấp giọng gọi.

Ánh mắt Thân Đồ Mặc từ văn kiện dời lên, ánh mắt thâm thúy cách thấu kính trong suốt khúc xạ ra tia tìm tòi nghiên cứu khác thường .

Thật lâu sau, “Cô ngồi trước đi, lát nữa tôi sẽ quay lại.”

Hà Nhạc Nhạc chỉ có thể đứng ngồi không yên ngồi vào một bên sô pha, mà lần ngồi xuống này, chính là gần một giờ.

thời điểmThân Đồ Mặc trở về , thư ký của anh ta lập tức đưa tới cơm hộp. Thân Đồ Mặc vừa ăn, vừa nhìn văn kiện, Hà Nhạc Nhạc lấy điện thoại di động ra nhìn thời gian, không dám nói gì. giáo huấn lần trước đã đủ rồi, bây giờ dù cho cô mười mấy lá gan nữa cô cũng không dám chậm trễ hoặc quấy rầy lúc anh ta đang ăn cơm!

“Tiểu lâm, đem cơm hộp đi ra ngoài.”

“. . .” tim Hà Nhạc Nhạc run lên, hai tay đang đặt trên đầu gối không khỏi nắm chặt.

Thân Đồ Mặc để xuống văn kiện, lấy xuống kính mắt, tựa vào ghế phía sau, thản nhiên nhìn về phía Hà Nhạc Nhạc. sao thun chữ T bình thường, quần bò màu lam nhạt, không cũ nhưng tuyệt đối cũng không mới, đem ném trên đường chắc chắn sẽ bị vạn người che lấp.

Thẩm mỹ cao tới đâu mới có thể đem bản thân mình biến thành như vậy?

Tốt nghiệp ngành kế toán , lại chạy tới làm quản lý nhà trọ ?

Văn kiện trên bàn chính là tư liệu cùng với kết quả làm bài trắc nghiệm khi thi tuyển của cô gái này , theo như văn kiện ,trên người cô gái này có rất nhiều chỗ mâu thuẫn , nhưng chỉ cần dựa vào kết quả trắc nghiệm cũng thấy cô vượt trên những người khác một cách xuất xắc.

Trách nhiệm đạt điểm tôí đa.

Biểu hiện không điểm.

Lòng hiếu kỳ một điểm.

Không ai có lòng hiếu kỳ ở mức 0 điểm được, vì thế điểm số của cô gái này có thể nói hoàn mỹ. một người thích hợp đến mức hoàn mỹ. . .một cô gái làm- ”Thông phòng nha đầu” hoàn hảo nhất.

“Lại đây, ” Thân Đồ Mặc kéo caravat xuống tiện tay quăng lên bàn làm việc.

Cả người Hà Nhạc Nhạc cứng ngắc đứng lên, đi tới hướng Thân Đồ Mặc đang dựa vào cửa sổ .

“Lấy lòng tôi.”

“Tôi. . .” Cô có chuẩn bị tâm lý, nhưng mà, “Anh vừa ăn cơm xong, không nên lập tức ── vận động. . .”

“. . . Tôi không định động.”

images

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.