Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 20: Càng tức



Không được. . . Cô không còn sức nữa. . . Cẳng chân bủn rủn như sắp tan ra, hai đùi vì thời gian dài buộc chặt mà sắp mất đi cảm giác, mông cũng mỏi đến mức muốn cứng lại, hoa huyệt. . . Hoa huyệt dưới sự xâm chiếm của cự vật đáng sợ không ngừng nịnh nọt phun ra mật dịch tung toé , thấm ướt quần tây đen còn chưa kịp cởi của người đàn ông .

Anh ta còn không có thỏa mãn sao?

Hà Nhạc Nhạc theo bản năng hôn lên môi của người đàn ông kia, vừa kính sợ vừa không ngừng hạ xuống những caí hôn khẽ, “Giúp tôi. . .”

Tiếng cầu xin kiều mỵ vừa truyền vào tai,cả người Thân Đồ Mặc giống như khoái cảm điện lưu đánh trúng, anh hung hăng ngậm môi Hà Nhạc Nhạc trong miệng mình phóng túng nhấm nháp, hai tay nắm chạt vòng eo của cô, khống chế thân thể cô mãnh liệt hoạt động côn thịt hung hăng chạy nhanh, bầu ngực cô cũng vị tốc độ kinh người này mà không ngừng lắc lư va đập hồng lên một mảnh──

“A a a. . .” âm thanh kích tình trong văn phòng thái tử gia của Mâu Tư nhiệt liệt trình diễn.

“Ừ ──” cuối cùng, trong tiếng gầm nhẹ của Thân Đồ Mặc , Hà Nhạc Nhạc hét lên một tiếng thật dài , sau đó vô lực yếu đuối ngã trên người anh, thở gấp không ngừng.

“Thân Đồ tiên sinh, anh, vừa lòng chưa?” Hà Nhạc Nhạc vừa thở hổn hển, thấp giọng bên tai Thân Đồ Mặc hỏi.

Tay phải Thân Đồ Mặc nhẹ vỗ về tấm lưng đầy mồ hôi của Hà Nhạc Nhạc , tay trái bấm điều khiển từ xa, dừng lại hình ảnh đang chiếu, tiếp theo bấm điện thoại, “Lâm Kỳ, đem thuốc tránh thai lại đây.”

“Ách. . . Khẩn cấp hay là dài hạn?” Vừa hỏi ra những lời này Lâm Kỳ cũng biết rằng bản thân mình ngu ngốc, đương nhiên là khẩn cấp, Thân Đồ giám chế không có bạn gái cố định .

“. . . cả hai.” Anh không xác định sau này còn có thể không khống chế được như thế hay không, nhưng cảm giác ngẫu nhiên không khống chế được . . . Không tệ.

“A? Ách, vâng!”

“ tự lái xe đến?” tắt điện thoại, Thân Đồ Mặc hỏi Hà Nhạc Nhạc.

Hà Nhạc Nhạc khẽ lắc đầu, “Là Quý tiên sinh mang tôi đến.” Đừng có sờ lưng cô, rất ngứa. . . Còn có, anh ta vì sao còn không rút ra đi!

Tay trái lại như trước quay số điện thoại, “Quý Tiết, có rảnh không? Đưa cô ấy trở về.”

“. . . Không rảnh, Lát nữa Triệu đạo diễn muốn tới đây tuyển người.” Quý Tiết đột nhiên giảm xuống âm lượng, “Anh muốn làm cái gì vậy? Người phụ nữ kia, anh, Nguyễn Lân. . . Các người không phải chứ? Tôi mới đi chơi vài ngày phẩm vị các người đã đi xuống mau như vậy rồi sao?”

Thân Đồ Mặc trực tiếp treo điện thoại. Hà Nhạc Nhạc tự giễu bĩu môi, giãy dụa đứng dậy. hóa ra trong mắt hoa hoa đại thiếu gia kia ngay cả tư cách làm công cụ tiết dục của anh ta cũng không được sao? Thật là. . . quá tốt.

Hai tay Thân Đồ Mặc trượt đến mông cô nhấn một cái, Hà Nhạc Nhạc đang không có khí lực chỉ có thể ưm một tiếng, lại ngã ngồi trên người anh.

Điện thoại vang lên.

“Thân Đồ, tôi vừa mới đụng phải Mục Duy, anh ta cũng phải về nhà, tôi bảo anh ta tìm anh.” Quý Tiết nói.

“Ừ.”

“Ai! Tôi nói, cô gái kia ──” bá! Thân Đồ Mặc treo điện thoại.

“Thân, Thân Đồ tiên sinh!” Hà Nhạc Nhạc đột nhiên khẩn trương cả người co rút nhanh, bởi vì ── thịt cọc trong cơ thể cô đang nhanh chóng lớn lên!

Thân Đồ Mặc từ từ nhắm hai mắt, môi nhẹ nhàng vuốt ve gáy Hà Nhạc Nhạc , “Buổi tối mười một giờ, mang đồ ăn lên.”

“vâng. . . anh muốn, ăn cái gì ── ừ. . .” vật cứng trong cơ thể hơi giật giật.

“Cái gì cũng được.” Nói xong, Thân Đồ Mặc ôm thắt lưng Hà Nhạc Nhạc nhắc tới phía trước một chút──

Hà Nhạc Nhạc tinh tường nghe thấy dưới thân “Ba” một tiếng, giống như cực kỳ không tình nguyện rời đi kia rễ thịt kia! Cô ngượng ngùng xấu hổ vô cùng, lại thấy trong hai tròng mắt của người khởi xướng toát ra mấy điểm trêu đùa, hứng thú. . .

Cố gắng đặt chân chống đỡ thân thể đứng dậy , hai tay Hà Nhạc Nhạc đặt trên bàn tay to cuả Thân Đồ Mặc nhẹ nhàng chống đẩy, ý bảo anh ta buông tay. Thân Đồ Mặc nhìn cô hai máphi hồng , ánh mắt lại ở trên người cô đi dạo một lần mới buông tay ra, nhìn cô lảo đảo đứng dậy.

Trời biếtchân cô có bao nhiêu bủn rủn, nhất là gốc đùi, “A ──” bên trong, bên trong có cái gì chảy ra!

Hà Nhạc Nhạc thất kinh kẹp chặt chân, ánh mắt xin giúp đỡ nhìn về phía Thân Đồ Mặc, Thân Đồ Mặc hiểu rõ, vươn tay lấy khăn tay bên cạnh bàn đưa cho cô.

Hà Nhạc Nhạc tiếp nhận khăn tay, hai chữ cám ơn còn chưa nói ra miệng, ánh mắt nhìn đến côn thịt còn đang dựng thẳng kia của Thân Đồ Mặc liền nghẹn trở về, trốn tránh xoay người lung tung chà lau hạ thân còn lưu lại tinh dịch cùng dâm thủy.

Nhìn đến một loạt động tác cùng biểu tình của Hà Nhạc Nhạc , Thân Đồ Mặc nâng tay vuốt tóc, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm túc hiện lên một tia thích ý tươi cười.

Rõ ràng, cô cũng giống những người khác sợ hãi anh , nhưng vì sao. . . tim anh, lại sung sướng như thế ?

Bởi vì cô không có cố ý lấy lòng? Hay là do cô thuận theo nhưng ngẫu nhiên lộ ra quật cường? . . .

Hầu kết khẽ trượt, máu nóng cả người ẩn ẩn xao động. . . Anh lại muốn ăn cô.

Cảm nhận được tầm mắt mãnh liệt phía sau , Hà Nhạc Nhạc nơm nớp lo sợ quay đầu nhìn thoáng qua ── liếc mắt một cái, liền sợ tới mức trái tim của cô đột nhiên muốn ngừng!

Một đôi mắt !thị huyết, hung ác, tàn bạo. . . ! như vậy, nhưng cố tình vẫn cứ hoa lệ, tuấn mỹ, cao ngạo như vậy!

Hà Nhạc Nhạc đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên khi nhìn thấy anh , ấn tượng của cô ── ác thú nơi rừng rậm, bây giờ cô đã biết loại động vật khác vì sao sẽ chết, bởi vì Thân Đồ Mặc này, chính là một ma thú! Yên tĩnh vì tối tăm, hoạt động vì hứng thú!

Người như thế. . . là người sao? trong ấn tượng của cô“con người” không phải như thế . . .

“Thân Đồ giám chế, thầy Mục đến đây.” Một giọng nữ ôn nhu đột nhiên từ trong điện thoại truyền ra .

“Mời anh ta vào đi.”

Hà Nhạc Nhạc sắc mặt trắng nhợt, thẳng đến lúc này cô mới chú ý tới một vấn đề ── cô vừa mới. . . Bên ngoài. . .

“Cách âm.” Thân Đồ Mặc thắt lại dây lưng, khóe miệng khẽ nâng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.