Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 28: Nhìn gương



Cô gái này. . .

Mục Duy dùng khóe mắt quét sang Hà Nhạc Nhạc bên cạnh ,biểu tình rất bình thản, qua nửa ngày, mỗi một phút trôi qua, anh ta đều cảm thấy người phụ nữ này có điểm kỳ quái, nhưng lại không thể chỉ rõ cụ thể chỗ nào không đúng . Nhưng, hiện tại anh ta muốn giải quyết không phải vấn đề này.

“Có mang tiền không?”

“Ừh?” Hà Nhạc Nhạc nghĩ nghĩ, lấy ví tiền ra. Không đợi cô hỏi gì, Mục Duy đã đem xe dừng ở ven đường.

“Hà tiểu thư, tôi vừa định nói, tôi còn có chút việc, cô tự bắt xe về được không? Hoặc là tôi giúp cô gọi xe?”

“. . . Không cần, cám ơn Mục tiên sinh.” Hà Nhạc Nhạc tháo dây an toàn ra, hướng Mục Duy cúi đầu, mở cửa xe xuống xe.

Cô không phải người mù, cô nhìn ra được . Từ khi còn ở khách sạn , Mục Duy vốn đã không còn nhìn cô nữa, không hề tươi cười, vẫn lễ tiết như trước không soi mói gì, nhưng dù lễ tiết thì cũng đã sớm không còn hai chữ “Tôn trọng” nữa . Anh ta đại khái thật không ngờ. . . Cô sẽ không biết liêm sỉ như thế đi. Ở trước ánh mắt bàng quan của người khác , bị đàn ông lấy tay ngón tay vô cùng đơn giản làm cho cao trào. Cô cũng không nghĩ ra. . . Cô không thể khống chế được thân thể của chính mình, dù là Nguyễn Lân hay là Thân Đồ Mặc, dù cô có cố gắn kháng cự đi chăng nữa, mỗi lần mỗi lần, đau đớn cùng khuây khoả đan vào nhau, cô cứ như lần lượt bồi hồi ở thiên đường và địa ngục . . .

Như vậy , còn hơn hai tháng nữa, chính xác mà nói, còn có bảy mươi bảy ngày nữa.

Nhìn ví tiền trong tay , còn nửa tháng nưã mới nhận tiền lương, mà cô đã sắp không còn tiền. Ngày thường mua đồ ăn đều dùng thẻ tín dụng của quản lý, trên tay cô căn bản không có tiền mặt. Nhìn thời gian, chưa đến chín giờ , bình thường Thân Đồ Mặc mười giờ mới về nhà trọ. . . Hẳn là về kịp .

“Tinh Tinh Tinh. . .” Số lạ.

“Xin chào, xin hỏi ai vậy ạ?”

“. . . Ở đâu?” Thân Đồ Mặc thanh âm.

Một giờ sau .

Nhà trọ , lầu 5, trong phòng tắm.

Thân Đồ Mặc từ từ nhắm hai mắt nửa nằm trong bồn tắm lớn , trên thân hình tinh tráng không có một vết sẹo lồi, cơ bắp khỏe khoắn, đường cong vừa phải, cảnh đẹp ý vui, nhưng giờ phút này người đang ngồi trên thắt lưng anh , giúp anh ta gội đầu không có nửa điểm tâm tư muốn thưởng thức thân thể hoàn mỹ này .

“Ừh. . .” Thân thể khó nhịn làm cho Hà Nhạc Nhạc khống chế không được sức lực trên tay , nhận thấy được bản thân dùng quá lực, cô chạy nhanh chóng buông tay xin lỗi, “Xin, xin lỗi, tôi. . .”

“Tiếp tục.”

Hà Nhạc Nhạc nuốt nuốt nước miếng, cẩn thận gãi đầu Thân Đồ Mặc , xoa nắn mái tóc tràn đầy bọt xà phòng, “Thân Đồ tiên sinh, không thể . . . Trước, trước. . .”

Thân Đồ Mặc mở nửa mắt, một bàn tay nắm lấy eo nhỏ của Hà Nhạc Nhạc khẽ đem cô nâng lên rồi mới vừa nặng vừa trọng ấn xuống.

“Ừ a ── ”

“Trước cái gì?”

“Không, không có, a. . .” Hà Nhạc Nhạc đả cố gắng đem toàn bộ tinh thần tập trung lên hai tay, tập trung lên mái tóc của người đàn ông trước mắt , nhưng mà, nhưng mà ── thân thể ngâm ở nước ấm phá lệ mẫn cảm, còn có cảm giác tồn tại trong cơ thể kia không thể bỏ qua , vật to lớn kia chậm rãi quét qua tầng tầng huyệt thịt mang đến mãnh liệt xúc cảm, tới tới lui lui cọ rửa thần trí cô, làm cho tầm mắt cô không thể ngắm nhìn, hai tay lại không chịu theo khống chế của bản thân.

Đã muốn, đã muốn gần nửa giờ, anh ta gọi cô lên giúp anh ta gội đầu, anh ta cứ như vậy chậm rãi cắm cô. . . Anh, anh ta hôm nay tâm tình không tốt sao?

Nhìn vẻ nghi hoặc trên mặt cô , Thân Đồ Mặc nhìn chằm chằm ánh mắt cô một hồi lâu, hai tay đột nhiên nắm thắt lưng cô đem cô xoay vòng “Tại chỗ” .

“A. . .” Trời ạ! ma sát, vách hang đang bị ép chặt bất thình lình bị lực xoay tròn sinh ra tê dại tận xương, không chờ cô sống quá trận tê dại này, người đàn ông đã muốn nắm eo nhỏ của cô, tận tình dùng thân thể cô tới kiểm tra tính khí của anh ta .

“A. . . Ha a. . .” Bị người đàn ông cầm giữ, cao thấp lắc lư chập chùng, Hà Nhạc Nhạc muốn nắm lấy hai cạnh bồn tắm lớn, nhưng vì bọt xà phòng trên tay trơn trượt mà không thể nắm chặt, chỉ có thể lần lượt hung hăng ngã ngồi trên eo anh, bị anh ta xỏ xuyên qua thật sâu , long đầu cực đại kia khéo leó đưa đẩy, mãnh liệt xuất nhập ở chỗ sâu trong miệng huyệt, làm cho cô không thể nhấc lên dù là nửa điểm khí lực. . .

“Thân, Thân Đồ tiên sinh. . .” Như vậy, quá sâu, cô rất nhanh sẽ không được!

Có lẽ là nghe được tiếng lòng của cô , Thân Đồ rút ra long hành, đứng lên, rửa sạch bọt xà phòng trên đầu cùng thân theẻ. Cúi người từ phía sau ôm cô đem đến mặt gương trước bồn rửa tay .

“Không!” Trong gương phản chiếu ra hình dáng một người phụ nữ đang xấu hổ, thẹn thùng ── hai chân mở lớn , bị đàn ông ôm ngược vào trong ngực, mật viên hồng hồng giữa hai chân không hề bị ngăn cản thản nhiên lộ ra trước mắt anh ta, đóa hoa sung huyết liên tục mấp máy, cúc lôi gần bắp đùi như bị chấn kinh đang co rụt lại ──

“Đừng!” Hà Nhạc Nhạc từ từ nhắm hai mắt lắc đầu, liều mạng giãy dụa, nhưng cô làm sao có thể đẩy ra cánh tay cứng như sắt thép của Thân Đồ Mặc .

“Mới rút ra trong chốc lát, liền lập tức khép lại, không muốn sao?” Thân Đồ Mặc từ phía sau dùng sống mũi cao thẳng vuốt ve kỹ càng da thịt mỏng manh mẫn cảm sau tai cô , giọng điệu lại lạnh như băng đến thần kỳ .

“Tôi. . .” Cô có thể nói đừng khoong? Cô không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác nói cho cô biết, chỉ cần cô có nửa điểm phản ứng nghịch ý anh ta , cô chỉ sợ rất khó có thể hoàn hảo đi ra khỏi tầng của anh ta!

“Tôi, tôi muốn!” Xuất phát từ cảm giác nguy hiểm , cô cuối cùng bỏ qua ngượng ngùng, nói ra lời thỉnh cầu , trước đây cô sẽ không bao giờ nói ra.

“Từ làm.”

Hai tay run run đưa đến dưới thân, do dự mà không dám đụng vào, nhưng cuối cùng, vẫn một mạch, vạch ra hai cánh hoa.

“Nhìn gương.” Thân Đồ Mặc ra lệnh , “Không nghe àh?”

Không dám cãi lời mở mắt ra, kinh hồn táng đảm nhìn trong gương, cự long màu đỏ kia đối diện với u huyệt của cô, đôi môi anh đào khép mở vài lần vẫn là không thể ra tiếng.

Cự long hơi lui về phía sau, để ở cúc lôi khéo léo .”Nơi này, hẳn là còn chưa có đàn ông chạm qua đi.

“Không! Đừng! Xin anh! Không!”

“Vậy xin tôi làm cô! Xin tôi cắm cô, xin tôi cho cô ăn no đi!”

“Không. . . Không! Tôi nói! Tôi nói! Xin, xin anh, xin anh làm tôi ── a!” Người đàn ông đột nhiên đẩy vào, cấp bách thẳng lưng, lửa nóng thô to như muốn đem hoa huyệt chống đỡ đến nứt, mỗi một lần đều là nhợt nhạt rút ra rôì lại hết căn mà vào, va chạm làm cho thân thể cô không ngừng lay động, tiếng rên rỉ tự động thoát phá.

“. . . cô cũng như thế cầu xin Nguyễn Lân?”

“A a a. . . Không, tôi, tôi không có. . .” từ phía sau, góc độ làm cho mỗi một lần đều dễ dàng đụng vào vị trí ngay phía trước khu vực cực lạc của cô, khoái cảm bén nhọn theo u huyệt chạy thẳng vào ngực, chồng chất làm trái tim không thể chịu nổi!

“Không có? Tôi còn chưa chạm vào cô, cô cũng đã ướt đẫm. . . Ở bên kia Nguyễn Lân vẫn chưa cho cô ăn no đúng không? Hửm?”

“Ừ. . .” Rất khổ sở. . . Nhưng là thân thể lại tốt, tốt. . .

“Ừ?” Động tác đột nhiên ngừng.

Cảm giác áp bức tăng lên, “Không, không phải! Tôi không có, không có! A a ──” tiết tấu cuồng loạn , tiếng nước dâm loạn dã man vang lên. . . Hết thảy cũng không cắt đứt được cảm giác của thân thể , từng chút một bức cô đến cự hạn, mang cô đến nơi có tên là địa ngục.

“Tôi là ai.”

“Thân Đồ, Thân Đồ Mặc!”

“Nhìn gương, ai đang làm cô.”

“A. . . là, là anh! Là anh! Thân Đồ Mặc, a a a a. . .”

images

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.