Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 29: Không thích sao?



Trong gương, cô vẻ mặt mê ly, tóc dài rối tung, mái tóc ẩm ướt tuỳ ý xõa lên đầu vai cùng nhũ hoa trước ngực , đen bóng cuộn sóng, một phần tóc còn khéo khéo đặt lên phía trên đầu nhũ yêu kiều, theo động tác cắm rút của người đàn ông phía sau mà khẽ trượt.

Ngay cả tiếng rên rỉ cũng không phát ra nổi nữa, thân thể bị cao trào , khoái cảm tràn ngập như phong bế toàn bộ cơ năng, yết hầu tắc nghẹn, dựa vào một chút khí tức còn sót lại để duy trì hô hấp, tay chân vô lực, sao lại như thế ──

Ánh mắt dừng ở nơi anh ta vô tình xuất nhập , chính là nơi đó. . . Rõ ràng đã muốn vô lực thừa nhận, rõ ràng không ngừng run run, co rút lại, không thể kháng cự lại hung khí làm cho người ta sợ hãi của anh ta , làm sao từ nơi đó còn có thể không ngừng truyền đến lửa nóng khoan khoái , cảm giác vô cùng thỏa mãn cùng. . . cảm giác khuây khoả không thể dùng ngôn ngữ để hình dung, cực lạc, bị anh ta đụng vào, bị anh ta chống đỡ tràn đầy, mỗi một tấc huyệt thịt đều sảng khoái làm cho cô không muốn dừng lại, lại vạn phần sợ hãi dươí khoái cảm cực đoan này cô sẽ chết mất ── mâu thuẫn như thế , khó nhịn như thế , vừa vui mừng, vừa tuyệt vọng, cô. . . cô bị trúng độc sao?

“Thấy rõ không, ” nguời đàn ông vuốt tóc cô , hôn gáy cô, “Có phải bị làm rất thích không?”

“A ừ. . .” Nhắm mắt lắc đầu, cô cái gì cũng không biết.

“Mở to mắt!” người đàn ông to giọng , mở cổ họng khàn khàn ra lệnh, phần eo động một lần so với một lần đều mạnh hơn, một lần so với một lần đều nhanh hơn, “Ừ ── ”

“Ừ a. . . A a. . . Không!” Không được, cô sẽ điên mất!”Thân Đồ, Thân Đồ. . . A a ──” cuộn mình cong ngón chân, co rút từ bắp chân một đường hướng về phía trước, từ u huyệt giữa hai chân thổi quét toàn thân.

Phảng phất bị hung hăng xoắn chặt, người đàn ông nặng nề thở gấp , ở một trận cấp tốc động cuối cùng liền buông xuống dục vọng lên đỉnh .

Để cô gái trong lòng xuống, cánh tay phải ôm thắt lưng cô đặt cô lên bồn rửa tay bên cạnh, tay trái đỡ eo cô, Thân Đồ Mặc cúi người kề sát tấm lưng trơn trượt của Hà Nhạc Nhạc , cúi đầu xuống, nhìn tuyết phong hồng hồng gần trong gang tấc , tay phải mơn trớn vùng bụng bằng phẳng mềm mại của cô dần trượt lên nắm lấy tuyết nhũ.

“Thân thể của cô, rất thoải mái.” Người đàn ông hiếm khi khen ngợi một câu.

Hà Nhạc Nhạc khốn quẫn vạn phần, nghĩ đến anh ta châm chọc cô dâm đãng, liền phản xạ muốn phủ nhận, “Tôi, tôi không có.” Nho nhỏ tiếng.

Thân Đồ Mặc cười nhẹ một tiếng, “Tôi đang nói tôi ── cô vừa mới nói cái gì?” người đàn ông ngẩng đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ánh mắt tinh tường như ác thú.

“Cô đang nói, tôi vẫn chưa làm cho cô thích sao? Hử?” Tay phải buông bầu vú ra, đi thẳng đến hoa huyệt dưới thân sớm đã là một mảnh đống hỗn độn .

“Không!” Hà Nhạc Nhạc bối rối đè lại bàn tay có ý đồ tác loạn của anh ta , cầu xin tha thứ lắc đầu, “Đừng. . .”

“Không cần khách khí, có qua có lại. Cô làm cho tôi được thoải mái như thế, tôi đương nhiên cũng phải làm cho cô được hảo hảo hưởng thụ mới được.”

“Không. . .” Cô thật muốn khóc, “Tôi, tôi có. . .”

“Có? Có cái gì?” ngón tay dài tham nhập khe hở khẽ vuốt hoa hạch.

“A. . .” Hà Nhạc Nhạc rên rỉ một tiếng, giờ phút này mỗi chỗ trong hoa huyệt đều không thể lại thừa nhận nửa điểm kích thích, huống chi lại là âm đế mẫn cảm nhất , thân thể nếu không có anh đỡ lấy sớm đã xụi lơ trên đất, cô bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt kiêu ngạo gợi cảm trong gương kia của anh , khuất phục dưới dâm uy của anh , “Có hưởng thụ . . .”

“À? Cảm giác như thế nào?” ngón tay dài nhẹ nhàng trượt.

“Đừng. . . A. . .”

Ngón tay khẽ ngừng, nhưng vẫn ở khe hở tạo ra áp lực.”Tôi đang nghe.”

“Rất, rất thoải mái. . .”

Nhìn biểu tình né tránh ngượng ngùng của cô, Thân Đồ Mặc tuy rằng rất muốn cứ như vậy chơi tiếp, ở trong này xấu xa chơi cô, nhưng cười khẽ một lát vẫn rất nhân từ thu tay.

“Còn sức không? Tôi đói bụng.”

Cố gắng đứng vững, Hà Nhạc Nhạc gật gật đầu, “Ừ, tôi lập tức đi chuẩn bị đồ ăn cho anh .”

“Ừ.” Mặc vào áo tắm , Thân Đồ Mặc xoa xoa tóc, ra khỏi phòng tắm.

Hà Nhạc Nhạc trong nháy mắt mềm ngã xuống đất, há mồm thở dốc, trong lòng uất ức làm cho cô không khỏi quyệt miệng lộ ra dáng vẻ trẻ con. Thở dài, cô nhận mệnh từ trên đất bò lên, vừa nhấc đầu, lại phát hiện Thân Đồ Mặc vốn đã rời đi không biết từ khi nào lại quay trở về, ôm cánh tay đứng ở cửa, ánh mắt kỳ quái nhìn cô.

“Tôi, tôi lập tức đi!” Ác ma, trứng thối, quỷ đòi mạng ! Ngay cả một chút thời gian nghỉ ngơi cũng không cho cô! chân cô rất mềm, thắt lưng cũng mỏi, phía dưới phỏng chừng đều bị anh ta cắm hỏng rồi, vú cũng bị anh ta nặn đau quá. . . Này quả thật không phải là công việc mà người có thể làm ! Diễn viên AV làm sao có thể để N người làm liên tục hơn mười mấy lần cơ chứ?

Nhìn mặt cô ửng hồng thay đổi biểu tình nho nhỏ , Thân Đồ Mặc đột nhiên có điểm tò mò, trong đầu cô bé này rốt cục đang nghĩ cái gì vậy?

Phòng bếp.

Nhìn thành quả mình đã làm ra, rau dưa canh, Hà Nhạc Nhạc không muốn động. Trên đời cũng như thế này đi, có người mỗi ngày ăn uống điều độ giảm béo vẫn là không ngừng thêm thịt, có người mỗi ngày ăn theo chế độ để có dáng người hoàn mỹ, nhưng mặc kệ như thế nào, cũng không ra được, cho nên cô bình thường cũng chỉ làm chút canh nóng , rau dưa , sữa nóng , cháo nóng hoặc là salad linh tinh, dù sao Thân Đồ Mặc cũng chưa nói cái gì.

Cô có nên làm thêm một chút không? Quên đi, tuy rằng vận động quá độ, bụng đã sớm rỗng, nhưng cô thật sự không có khẩu vị.

Nút áo lại bị mất một viên. . . Lần trước rớt hai cái, sau đó thấy trên tủ đầu giường của Tần Chi Tu liền đem về khâu lại, lần này không biết có tìm được hay không.

Đang nghĩ , ánh sáng liền hiện lên, Hà Nhạc Nhạc ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ. Một lát sau, một người đàn ông cao lớn, chân dài đi vào nhà trọ.

“Mục tiên sinh. . . Chào buổi tối .” Hà Nhạc Nhạc thấp giọng chào hỏi . Tuy rằng biết đối phương có khả năng rất khinh bỉ bản thân, nhưng bị khinh bỉ, bị xa cách so với bị gian dâm tốt hơn gấp trăm lần.

“. . . Hà tiểu thư, ngủ ngon.” Mục Duy dừng lại, thoáng nhìn , rất nhiều chuyện vừa xem hiểu ngay.

Cô gái này. . . Vừa bị Thân Đồ chơi đùa đi.

Hướng Hà Nhạc Nhạc nhẹ gật đầu, Mục Duy xách chân đi hướng thang máy.

Trước khi thang máy đóng lại , anh ta thấy đôi mắt Hà Nhạc Nhạc chớp lên lộ ra một nụ cười dịu dàng, thả lỏng .

Cô ấy cười cái gì?

Mắt hổ híp lại. . . anh rất khó chịu. Lúc trước bị Nguyễn Lân cùng cô gái này vén lên cơn tức, vì thế nửa đường ném cô ta đi tìm chút việc vui, nhưng đêm nay chưa kể đến vài người không vừa mắt, còn có một đám tự tin thái quá có ý đồ dụ hoặc anh . A. . . Những phụ nữ đó, anh chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể đoán được họ sắp sửa nói câu gì, mỗi một động tác, mỗi một cái ý niệm trong đầu, chán nản đến cực điểm, nhiều nhất cũng chỉ có thể dùng làm tiêu khiển. Vòng vo vài quán bar, cũng không tìm được người nào đáng giá , đơn giản trở về muốn đi ngủ sớm một chút, sáng mai đi thăm “cô gái nhà bên” kia .

Nhưng hiện tại. . . Nếu cô gái này được an bài để cho bọn anh dùng thì. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.