Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 3: Cơm rang



“…Số tiền phạt lớn như vậy là không hợp pháp”.

“A…Đúng vậy, nhưng là cao hay không cũng không phải do cháu quyết định. Cháu cùng Linh Vũ là bạn tốt, vậy cháu nhất định biết thầy của nó?: Dì Vân lắc lắc bản hợp đồng trong tay.

Hà Nhạc Nhạc sắc mặt trắng bệch. Hợp đồng này do Lê Dĩ Quyền soạn, người đàn ông kia được Linh Vũ sung bái coi là giống như thần.

Cô không có tiền.

“Tiểu Lương, gọi xe đưa Hà tiểu thư trở về đi”.

“Không. Không cần”.

Xem sắc mặt hà Nhạc Nhạc trắng như tờ giấy rời khỏi văn phòng. “Dì Vân” Địch Phi Vân lộ ra một cái tươi cười khó hình dung, nhìn hệ thống theo dõi, xác định tối hôm qua chỉ có một người nào đó trở về nhà trọ, Địch Phi Vân ấn gọi điện thoại.

“Tiểu Cần, gọi Nguyễn Lân”.

“Dì Vân, một cuộc điện thoại của dì khả năng làm cháu muốn vội nha!”

“Tâm tình cháu hôm nay tựa hồ rất tốt nhỉ?”

“Phải không? Kia chỉ sợ phải cảm ơn dì đã an bày “Nha đầu thông phòng”, sự thật chứng minh dì luôn đúng, thật sự “phương tiện” rất tiện lợi”.

“A…” Địch Phi Vân tựa hồ buồn cười nở nụ cười, “Hữu hiệu là tốt rồi, cháu tiếp tục làm việc đi, tình nhân hoàn mỹ Muse”.

“Vâng, tuân lệnh thần hậu Hera tôn kính”.

Để xuống điện thoại, Địch Phi Vân nhìn bản hợp đồng của Hà Nhạc Nhạc trên mặt bàn, trên mặt hiện lên nụ cười rực rỡ.

“Nha đầu thông phòng. Nha đầu thông phòng! Ha ha ha ha!”

Mấy ngày trước bản thân bị Nguyễn Lân cũng mấy đại gia hỏa kia chọc, bất quá nói đùa một câu…

“Mấy đứa có tiếng cũng có miếng quen biết bạn gái dì cũng không có nói cái gì, mấy đứa ở bên ngoài tùy ý đùa dỡn phụ nữ là có ý gì? Dì rõ ràng tìm cho mấy đứa nha đầu thông phòng, không chỉ chiếu cố đến ăn uống vệ sinh của mấy đứa, còn có thể cho mấy đứa lấy đến giải tỏa áp lực, lấy đến để chơi, để giải sầu, lấy đến ứng phó nhu cầu sinh lý, lấy đến tìm đến linh cảm, một lần đếm không hết, nhưng mấy đứa lại ở bên ngoài gây ra một đống rắc rối còn bắt dì giải quyết hậu quả!”

Không nghĩ tới gia hỏa Nguyễn Lân kia thật đúng là đem tiểu cô nương kia làm “Nha đầu thông phòng” lấy đến để tiết hỏa, nhưng lại bày ra bộ dáng hương thụ, mặc dù thấy có lỗi với tiểu cô nương kêu Hà Nhạc Nhạc kia, bất quá, toàn bộ nhân tài đều đã dung hết, đã có người dung nàng đương nhiên muốn thật tốt dung tiếp, cũng không biết “nha đầu thông phòng” này đối với những người khác có hữu dụng hay không?

Thu thập xong mọi việc, Hà Nhạc Nhạc khóc không ra nước mắt.

Cô vốn cho rằng một đại công ty như Muse sẽ không đê ý đến cái hợp đồng của một nhân viêc ở dưới tầng chót, cô vốn cho rằng làm quản lý nhà trọ công việc cũng vất vả bất quá là thân thể mệt nhọc, cô vốn cho rằng…

Xã hội này dạy cho cô một điều…không cần cái gì cũng đều “Tự cho là”.

“Cô lỗ lỗ…” Mặc kệ tâm tình của cô uể oải như thế nào, bụng cô thật phi thường trung thành nhắc nhở cô, cô đã một ngày không ăn gì. Hôm nay khi cô tỉnh lại đã là giữa trưa, chịu đựng một thân tê mỏi đau xót đứng dậy rửa mặt, chải đầu sau cũng là thời gian đi làm buổi chiều, sau khi cô cắn răng thu thập hành lý, nghĩ sau khi từ chức sẽ cần trở lại cái nhà trọ “Ăn thịt người” này, ai biết…

Ba tháng, ba tháng! Cô hiện tại thật sự rất bội phục những người kỹ nữ, mỗi ngày năm dưới thân những người đàn ông khác nhau chịu sự chà đạp, các cô ấy cư nhiên có thể sống từ năm này qua năm khác, mà cô chỉ một đêm cũng không dám đối mặt!

Đã có thể nhìn thấy cô không có năng lực như thế nào? Cô không có khả năng đi tìm ba mẹ muốn mười vạn đồng, trừ bỏ đi vay nặng lãi cô cũng không có biện pháp tìm đến mười vạn, trừ bỏ chịu đựng ba tháng cũng không còn cách nào khác?

Chịu đựng. Bất quá la chịu đựng mà thôi, đây không phải là chuyện mà Hà Nhạc Nhạc cô am hiểu nhất hay sao.

Trong tu lạnh không có nguyên liệu nấu ăn tươi mới, Hà Nhạc Nhạc xuất ra hai quả trứng tự chế nhạo mình: “Ít nhất ở trong này không lo đói, không lo không có chỗ ở”.

Đem cơm rang trong nồi để ra đĩa, Hà Nhạc Nhạc vừa mới chuẩn bị ăn đã bị một cái thìa vươn ra từ phía sau dọa tới mức nhảy lên, kém chút nữa cả nồi cũng ném đi.

“Anh…Anh.” Đàn ông! Thật, thật đẹp trai nha!

Thân Đồ Mặc chính là trở về tắm rửa thay đổi một bộ quần áo mà thôi, nhưng thời điểm đi qua phòng khách lại bị mùi thơm của cơm rang trong phòng bếp hấp dẫn. Ăn hai miếng, thấy cũng không sai biệt lắm, trái lại tự bưng đĩa cơm ngồi trên bàn ăn, từ đầu tới cuối không có liếc nhìn Hà Nhạc Nhạc một cái.

Là anh ta sao? Người đàn ông tối hôm qua…Trong lòng vừa dâng lên nghi vấn, Hà Nhạc Nhạc liền theo bản năng phủ định. Người đàn ông trước mắt tuy rằng cũng rát cũng cao lớn, nhìn dáng người qua bộ quần áo màu đen cũng thật tinh tráng…Cảm giác không đúng. Người đàn ông hôm qua giống như một tòa núi lửa không ngừng phun trào nham thạch. Mà người đàn ông trước mắt này…Giống như một rừng rậm yên tĩnh.

Cô hẳn là phải chủ động chào hỏi sao?

Trong hợp đồng không nói rõ người chủ mà cô phải phục vụ là ai, chỉ nói những người tự do ra vào tòa nhà này đều là đối tượng mà cô phải phục vụ, chi có nghĩa vụ, không có quyền lợi.

“Đêm nay 11h, lại làm một phần ăn như vậy mang đến tầng năm.”

“Được”. Nhìn người đàn ông lưu lại đĩa không tên bàn, Hà Nhạc Nhạc thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Không có làm lại cơm rang, Hà Nhạc Nhạc tùy tiện ăn một ít điểm tâm, may mắn cô nấu cơm luôn luôn nấu dư một ít. Cơm rang vẫn là dùng cơm lạnh rang lên ăn càng ngon, cho nên cô nấu một nồi mới, để nguội sau đó bao lại để vào tủ lạnh. Làm xong cô mới trở lại phòng của chính bản thân mình, định tắm qua, rồi mới chuẩn bị đem quần áo trong vali treo vào tủ quần áo.

Tách! Một tiếng cực nhỏ vang lên, ngọn đèn trong phòng vụt tắt.

Trái tim Hà Nhạc Nhạc căng thẳng, khó nén hoảng sợ nhìn về phía cửa phòng. Cửa phòng vang lên tiếng khóa mở cửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.