Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 33: Xem ai sẽ khóc



Bấm nút thang máy, khuôn mặt Hà Nhạc Nhạc hơi vặn vẹo… Không được, cô rất muốn cười. Rõ ràng chuyện đáng xấu hổ như thế, nhưng… vừa nghĩ đến biểu tình của người đàn ông ác liệt Mục Duy kia cô thật sự thấy rất vui, rất muốn cười! khi Mục Duy nhìn thấy ngón tay cô dính máu lúc đầu là giật mình, lập tức mở to miệng, sau đó anh ta ảo não nghẹn khuất miết thân thể cô, oán hận trừng mắt nhìn cô một cái, cuối cùng cúi đầu xem xét lão Nhị đang bừng bừng khí thế của mình, không thể chạm vào thân thể cô.

Lúc này không chạy thì đợi đến lúc nào nữa? Đây cũng không phải là cô không có đạo đức nghề nghiệp , bạn thân tìm đến , cô cũng không có biện pháp, hơn nữa cô vốn không nghĩ đến sớm như thế, đoán chừng chắc là do lúc trước uống thuốc tránh thai khẩn cấp ở chỗ Thân Đồ dẫn đến rối loạn thời gian hành kinh.

Cửa thang máy mở… nhanh vậy sao? Hà Nhạc Nhạc vừa mới chuẩn bị đi ra ngoài đã thấy Quý Tiết đi đến, ngẩng đầu nhìn xem không phải tầng trệt , hóa ra là đến lầu 4.

Hà Nhạc Nhạc vội vàng thu lại ý cười, “Quý tiên sinh, chào buổi tối , lầu một sao?”

Quý Tiết chìa tay bấm xuống lầu hai, thuận tiện liếc nhìn Hà Nhạc Nhạc,ý cười sung sướng còn lưu lại ở gương mặt cô gái, vẻ thanh xuân ôn nhu càng thêm xinh đẹp … Giờ này từ trên lầu đi xuống, Mục Duy quả thật cũng lên giường với quản lý này rồi sao!

Có cần vui vẻ như thế không? Quý Tiết khẽ cau mày. Lúc bị Tần tiểu tử đè xuống không phải còn không tình nguyện sao, đổi sang Mục Duy liền vui vẻ thành như vậy? hóa ra cô ta vốn là nữ háo sắc luôn giả vờ đần độn! Đến đây hơn nửa tháng liền lên giường ba người , Vân di sao đưa loại phụ nữ này vào nhà trọ? đáng chết hơn nữa là… ngay cả phẩm vị của Mục Duy cũng bị chó ăn rồi sao? Chỉ cần là phụ nữ thì đều làm được sao?

Quý Tiết soi mói nhìn Hà Nhạc Nhạc từ trên xuống dưới, ánh mắt ghét bỏ khinh bỉ rõ ràng.

“Mang hai chén cà phê lại đây.”

“… Vâng.” Hà Nhạc Nhạc cúi đầu đáp. Nhìn thấy ánh mắt vừa rồi của Quý Tiết , ý cười cuối cùng trên mặt cô cũng hoàn toàn bị tiêu diệt.

Trở lại lầu một, Hà Nhạc Nhạc trở về phòng mình sửa sang lại bản thân, rồi mới mang hai chén cà phê lên lầu hai.

Trong phòng khách lầu hai Tần Chi Tu cùng Quý Tiết đang ngồi trên thảm chơi cờ vua, Quý Tiết ách xì 1 cái tiếp nhận cà phê.

“Anh đi ngủ đi, để cho quản lý đến chơi với tôi.” Tần Chi Tu tiếp nhận cà phê, đột nhiên mở miệng.

“Cô ta?” Quý Tiết khinh thường cười nhạo một tiếng.

Cùng anh ấy chơi? Tim Hà Nhạc Nhạc run lên, chơi cái gì?

“Được, đến đây!” Quý Tiết làm bộ đứng dậy, nâng tay ý bảo Hà Nhạc Nhạc ngồi xuống vị trí của anh ta.

Hà Nhạc Nhạc vội vàng lắc đầu, “Tôi? Tôi không muốn.”

Quý Tiết lộ ra biểu tình“Không ngoài dự đoán” , tiếp tục ngồi xuống. Một nữ háo sắc đần độn , thì có thể trông cậy vào cô được cái gì.

“Không sao đâu, cô chơi được cái gì chúng ta chơi cái đó, tôi chỉ cần có người chơi cùng tôi mà thôi.” Tần Chi Tu ngẩng đầu nhìn Hà Nhạc Nhạc, vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu nhẹ nhàng chậm chạp, thanh âm dễ nghe đi thẳng vào lòng người, trái tim khẽ chấn động. giọng nói đẹp như vậy, không làm ca sĩ quả thật rất đáng tiếc.

Hà Nhạc Nhạc nhớ tới Linh Vũ lúc trước có nói qua, chủ nhà bắt quản lý cùng chơi trò chơi, chẳng lẽ là nói Tần Chi Tu? Nếu chỉ là trò chơi thì…

“Có cờ nhảy, phi hành kỳ, cờ năm quân linh tinh không? Hoặc là chơi bài?” Hà Nhạc Nhạc quỳ ngồi xuống.

Quý Tiết không nói gì lắc đầu. Quả nhiên… Đều là trẻ con.

“Có, tôi đi lấy.” Tần Chi Tu đứng dậy đi vào phòng.

Quý Tiết dựa vào một bên sô pha , “Cô không hỏi taị sao ư?”

“Quy định thứ nhất của quản lý nhà trọ là, không thể dò hỏi chuyện riêng tư của chủ nhà.”

“Nhìn không ra … cô cũng rất chuyên nghiệp.” Quý Tiết nhìn Hà Nhạc Nhạc , “Nói cho cô cũng không sao. Gia hỏa này ──” Quý Tiết hướng Tần Chi Tu dương dương tự đắc , “Đúng là thiên tài hàng thật giá thật .”

Tần Chi Tu cầm mấy bộ đồ chơi một lần nữa ngồi xuống, nghe được Quý Tiết đánh giá cũng không có biểu tình gì đặc biệt , chỉ cầm chén uống thêm vài ngụm cà phê.

“Trời sinh quái tài.” Quý Tiết nói tiếp, “Đại khái trên đời này chuyện gì với cậu ta cũng rất đơn giản, đơn giản đến nhàm chán, vì thế nếu để cậu ta một mình làm việc, cậu ta rất nhanh sẽ ngủ đến chết, ngược lại có người ở cùng hiệu suất lại rất cao.”

Hà Nhạc Nhạc nhìn bản nhạc bên cạnh Tần Chi Tu . Chẳng lẽ Tần Chi Tu vừa chơi trò chơi vừa soạn nhạc? Soạn nhạc không phải ở bên cạnh nhạc cụ, lần lượt thử, lần lượt nghe, lần lượt sửa đi sửa lại sao? Hà Nhạc Nhạc kinh dị nhìn Tần Chi Tu… Quả nhiên hành vi của thiên tài không giống người thường.

“Không giống như chúng ta đi?” Quý Tiết cười nói.

Hà Nhạc Nhạc vừa định gật đầu, lại thấy ánh mắt xinh đẹp của Tần Chi Tu cụp xuống một chút ── “… Kỳ thật mỗi người đều có vài thói quen không giống người thường , có thể lý giải.”

“…” khóe miệng Quý Tiết khẽ run rẩy.

Tần Chi Tu nâng mắt nhìn Hà Nhạc Nhạc, trên khuôn mặt tuấn tú cũng không có biểu tình gì đặc biệt , nhưng Hà Nhạc Nhạc lại nhẹ nhàng thở ra. Xuất phát từ trực giác, cô cảm thấy Tần Chi Tu cũng không thích câu đánh giá kia của Quý Tiết “Không giống như chúng ta” … Nghĩ lại cũng đúng, cho dù là thiên tài, cũng không hy vọng bị người khác cho rằng mình ngoại tộc ? Tuy rằng người khác cũng không có ác ý.

“Chơi thế nào?” Tần Chi Tu hỏi.

“Tôi đề nghị cô chơi vận khí , lấy chỉ số thông minh của cô, tôi sợ cô chống đỡ không đến nửa giờ sẽ khóc chạy xuống lâu.” giọng điệu Quý Tiết mười điểm vui sướng khi người gặp họa.

“… anh không đi nghỉ ngơi sao?”

“A… Tôi sợ tôi mới vừa ngủ lại bị đánh thức.”

“ nếu anh tạm thời không nghỉ ngơi , không bằng cùng nhau chơi?” Hà Nhạc Nhạc nhìn thẳng vào Quý Tiết, trong ánh mắt mang theo sự kiên định làm cho Quý Tiết không khỏi thu hồi dáng vẻ cà lơ phất phơ , thu tay đang chống đầu lại, ngồi thẳng thân thể.

Người phụ nữ này… khí thế như vậy là sao? Quý Tiết đột nhiên cảm thấy có chút không được tự nhiên.

“Như vậy, nghe theo đề nghị của Quý tiên sinh , chúng ta chơi phi hành kỳ?” Hà Nhạc Nhạc không hề nhìn Quý Tiết, mà là quay đầu trưng cầu ý kiến Tần Chi Tu .

“Ừ.”

Nửa giờ sau…

“ vận khí của cô thật đúng là tốt.” Quý Tiết ngượng ngùng nói.

“Đúng vậy, hoặc là chúng ta thử cờ nhảy?”

Lại nửa giờ sau…

“Loại trò chơi của trẻ con này tôi không quen.” sắc mặt Quý Tiết bắt đầu có chút khó coi.

“Chúng ta chơi bài đi, loại đơn giản nhất ‘Chạy trốn mau’ ?”

Lại nửa giờ sau…

“Cô, các người…” Quý Tiết nắm một tay đầy bài không ra đượccon ào, nhìn đôi nam nữ trước mắt hai tay trống trơn nói không nên lời .

“A!” Hà Nhạc Nhạc đột nhiên kêu nhỏ một tiếng, tựa hồ nhớ tới chuyện gì trọng yếu.

Hai người đàn ông thần sắc khác nhau nhìn về phía cô, Tần Chi Tu thản nhiên mang theo ý cười , còn Quý Tiết lại là hận không thể xé nát vẻ mặt của cô.

“Qua nửa giờ rồi sao? Hình như tôi còn chưa khóc nha…”

“Phụt…” Tần Chi Tu phun cười.

“Gì, cười, cười cái gì!” Quý Tiết cắn răng gào thét!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.