Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 37: Tư tưởng khác nhau



Bộ phim mới của Nguyễn Lân năm ngày sau chính thức khởi động máy, công tác chuẩn bị giai đoạn đầu cho bộ phim,về cơ bản  Nguyễn Lân đều đã hoàn thành, vì thế mấy ngày nay anh chủ yếu chỉ ở nhà nghỉ ngơi, nghiên cứu nhân vật trong kịch bản《 một đời một kiếp 》 , nghiền ngẫm nhân vật của mình.

Từ lúc say rượu ngủ trên giường Hà Nhạc Nhạc cả đêm về sau, Nguyễn Lân không thèm về phòng mình nữa, phòng khách cũng không bước vào, trừ việc lên lầu 7 tập thể hình ra,  thời gian khác liền nằm lì trên giường Nhạc Nhạc đọc sách, xem kịch bản.

“Anh. . . Anh vẫn chưa xem xong ah? Sách này là đi thuê, còn phải trả lại.” Hà Nhạc Nhạc nhược nhược nói. Cô chỉ tùy tiện xem qua, còn chưa đọc kỹ nó, hơn nữa tiền mượn sách Mục Duy cũng đã  trả lại cho cô, vì thế quyển sách này không biết là Hiểu Trang đưa tiền hay là Mục Duy đưa tiền mượn, chắc là Hiểu Trang đưa . Cô. . . Cô phải mau chóng gặp Hiểu Trang  nói rõ ràng mới được, cô tuyệt đối không thể trở thành đồng lõa với Mục Duy đùa bỡn tình cảm người khác .

Đang nghĩ tới đó, Hà Nhạc Nhạc lại phát hiện trước mắt đột nhiên tối đen , nhìn kĩ lại, chính là vòng ngực trần trụi của đàn ông đang hiển lộ trước mặt mình.

“A ──” trong nháy mắt cô liền bị Nguyễn Lân quăng lên giường.”Nguyễn tiên sinh. . .”

Nguyễn Lân nhướng mi, “Lúc không có người khác ở đây em có thể gọi tên tôi, đương nhiên. . .” Chân sau quỳ sát bên người Hà Nhạc Nhạc , Nguyễn Lân thần sắc khiêu khích, “Ở trên giường, có thể kêu thân mật hơn .”

Hà Nhạc Nhạc nuốt nuốt nước miếng, cười khan hai tiếng.”Cái kia. . . Phòng bếp. . .”

“Tôi rất nhớ em. . .” Nguyễn Lân đột nhiên nhìn  cô nghiêm mặt nói.

“. . .”

“Em có biết mấy ngày nay tôi trải qua như thứ nào không?” trong giọng nói mang theo sầu não, ai oán.

“. . .”

“Tôi không có cách nào đi vào giấc ngủ. . . Chỉ cần vừa nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện lên bóng dáng em! Đôi mi cong cong, đôi mắt trong trẻo , cái mũi đáng yêu , đôi môi hồng nhuận quyến rũ. . . Mỗi một ánh mắt, mỗi một hành động sinh động hoạt bát . . . Em trộm đi trái tim của tôi, xóa đi trí nhớ của tôi, không có em, tôi thậm chí không nhớ rõ hô hấp như thế nào . . .” ánh mắt nhu tình mà kiên nghị , âm sắc mê hoặc linh hồn , trên dung nhan tinh xảo hoàn mỹ của Nguyễn Lân là vẻ thâm tình sâu sắc.

Hà Nhạc Nhạc run rẩy chìa tay sờ lên trán Nguyễn Lân một cái.

Nguyễn Lân cầm lấy tay cô đặt lên lồng ngực rắn chắc cường tráng của anh , “Nơi này, chỉ khi có em, mới có thể nảy lên; chỉ khi có em, mới có độ ấm; chỉ khi có em, mới có ý nghĩa tồn tại.”

Hà Nhạc Nhạc đờ đẫn nhìn Nguyễn Lân, bàn tay không bị Nguyễn Lân cầm lấy ,cứng ngắc sờ vào túi quần lấy điện thoại ra ── sô điện thoại cấp cứu là bao nhiêu? 999? 119? 110? 114?

“Phụt. . . Ha ha ha ha. . .” Nhìn phản ứng của Hà Nhạc Nhạc , Nguyễn Lân cuối cùng nhịn không được, ngã trên người cô điên cuồng cười rộ lên. Thân hình tráng kiện, mãnh liệt chấn động làm cho ngực Hà Nhạc Nhạc đau đớn 1 trận, chỉ có thể cau mày đẩy đẩy anh ra khỏi người mình.

Nguyễn Lân nhìn đến bộ dáng cô cau mày khó chịu , hôn lên môi cô, xoay người một vòng để cô nằm trên người mình.

“Đây là biểu tình gì?” Nguyễn Lân ý cười không giảm, “Phụ nữ không phải đều  thích nghe loại  lời kịch này sao?”

Thắt lưng bị anh ta ôm chặt không đứng dậy được, Hà Nhạc Nhạc chỉ có thể chống lên nửa người trên bất đắc dĩ nhìn anh ta. Hóa ra đây là lời kịch. . . Người khác có thích nghe hay không cô không biết, cô chỉ biết là, sau khi hiểu rõ bản tính của anh ta rồi lại nghe anh nói những lời này ── Hà Nhạc Nhạc rùng mình một cái, quả thật, rất khủng khiếp. . .

“Này ──” cô ấy cư nhiên rùng mình! Nhưng nghĩ lại, Nguyễn Lân thoải mái cười cười, “Loại  lời kịch này dù sao cũng là phụ nữ viết, muốn lấy lòng phụ nữ mà viết ra. Đàn ông lúc nhớ đến phụ nữ, có điên mới có thể nghĩ đến cái gì tóc, mày, biểu tình. . .”

Nguyễn Lân ôm hông cô, tay chậm rãi vói vào lưng quần, tay còn lại  tiến vào áo trong, đẩy ra áo ngực bắt lấy bầu nhũ trắng mịn ấm mềm hưởng thụ chơi đùa, trên nét mặt không chút nào che giấu dục vọng bá đạo, giống như giây tiếp theo anh ta sẵn sàng đên co gái trước mắt nuốt vào bụng .

“Đàn ông chỉ biết nghĩ làm cách nào đem phụ nữ, đặt ở dưới thân, mở hai chân ra, hung hăng  đi vào!”

Oanh ── lời ngon tiếng ngọt lúc nãy không làm cho Hà Nhạc Nhạc  đỏ mặt , hiện tại, một câu thô tục trắng trợn tuôn ra lại làm cho mặt cô hoàn toàn hồng thấu lan đến bên tai, nhịn không được kháng cự, lại chọc cho anh tăng thêm sức lực trên tay .

“Ừ. . .”

Nguyễn Lân mang theo vẻ đắc ý, hứng thú chăm chú nhìn trên người cô, trên tay còn không quên xoay tròn vuốt ve.

“tại sao cô lại dùng thứ này?” Nguyễn Lân chọc chọc giữa mông Hà Nhạc Nhạc .

“. . . Tôi, tôi đến kỳ a. . .” ngày hôm qua không phải đã nói rồi sao?

“Không phải có loại thả bên trong sao?”

Anh ta nói loại băng vệ sinh kia sao?”Tôi, tôi chưa từng dùng.”

“Dùng loại này!” Gây trở ngại tay anh ta. Hơi hơi hạ xuống thân thể, cởi bỏ quần áo trong, mê muội nhìn hai vú yêu kiều của cô.

“Nguyễn tiên sinh. . .”

“Ừ?” Nguyễn Lân liếc mắt nhìn cô, mở răng cắn một bên chu quả non mềm ngon miệng .

“Ừ a. . . Nguyễn Lân. . .”

“Ngoan. . .” Nhả ra một câu khen ngợi , liếm liếm dấu răng lưu lại trên đầu vú , lại há mồm cắn ,liếm láp .

“Tôi, tôi biết theo các anh. . . Nếu tôi làm công việc này vốn không có tư cách yêu cầu gì. . .”

Nguyễn Lân dục niệm khẽ lui, động tác cũng thoáng chậm lại.

“Trên hợp đồng quy định, tôi phải vô điều kiện thỏa mãn mọi nhu cầu trong cuộc sống của các anh. . . Nhưng mà . . Tôi không phải  nô lệ tình dục.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.