Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 39: Hai chân…



Khi thấy Tần Chi Tu đã viết xong bản nhạc mới, Quý Tiết ngay lâp tức đứng dậy vứt hết mấy tờ giấy trên mặt đi, bước chân nghiêm túc đi về hướng thang máy, chẳng thèm so đo việc “Rửa nhục” hay không .

Hà Nhạc Nhạc giương mắt nhìn Quý Tiết, đang muốn kéo mấy mảnh giấy trên mặt mình xuống, lại bị Nguyễn Lân từ phía sau dùng cánh tay ôm lấy.

“Nguyễn Lân! Tôi còn phải dọn dẹp nữa. . .”

“Không sao đâu, đợi lát nữa tự tôi dọn cũng được .” Tần Chi Tu mỉm cười nhìn hai người, không hề ngạc nhiên trước cử chỉ thân mật của hai người . Trên thực tế, trừ bỏ âm nhạc cùng Đỗ Nhã ra, nhưng thứ khác anh đều không quan tâm lắm.

Trơ mắt nhìn Nguyễn Lân một đường ôm cô trở lại phòng ngủ, Hà Nhạc Nhạc nhịn không được mở miệng:

“Anh. . . Anh không về phòng của mình ah?”

Nguyễn Lân cắn cắn vành tai cô, “Tôi phát hiện em thoải mái hơn giường của tôi.”

“Kia, vậy phòng này để cho anh, tôi đi phòng khách  ngủ.”

“Em không nghe rõ ah? Tôi là nói. . .’Em’ so với giường ngủ của tôi thoải mái hơn.”

“A ── ”

Phòng tắm, lại là phòng tắm.

“Nguyễn Lân. . .” Anh , anh ta cũng đừng có biến thái như thế chứ!

Dựa lưng vào vách tường, hai tay chống lên vách tường phía sau phòng ngừa bản thân mất cân bằng mà trượt ngã xuống đất, một chân cao cao nâng lên đặt trên khuỷu tay anh, một chân khác bị bắt nhón lên cố hết sức phối hợp với độ cao của anh. Hà Nhạc Nhạc cảm thấy bản thân mình duy trì này tư thế đã rất khó khăn rất khó chịu, thế nhưng Nguyễn Lân còn. . .

“A. . .” Cau mày, tinh tế rên rỉ, cô không hề biết, trong thời gian hành kinh , thân thể so với bình thường còn mẫn cảm hơn.

Nguyễn Lân nhìn biểu tình giống như yêu thích của cô, ngả ngớn cười cười, bàn tay nâng mông cô , để cho thắt lưng cô cong lên. Ngón tay đang ở khe hở giữa hai chân cô trượt qua trượt lại đột nhiên xâm nhập, từng chút một tiến vào ma sát cánh hoa sung huyết .

Một tia hồng hồng ngẫu nhiên theo ngón tay anh trượt ra, nhưng rất nhanh liền bị cột nước từ vòi hoa sen phun xuống hòa tan biến mất, hình ảnh dâm mỹ lại tà ác.

“Hình như. . . Không có bao nhiêu.” Giọng nói của Nguyễn Lân có chút khàn khàn.

“Không. . .” Tuy rằng ngày thứ ba sẽ bắt đầu ít đi thậm chí có khi không có, nhưng quả thật đến ngày thứ năm cũng còn một ít.”Đừng. . .xin anh chờ một chút, làm ơn . . .”

Tiếng cầu xin lẻn vào trong tai, nhưng anh vẫn không nhịn được đưa tay ngón tay tiến vào lỗ nhỏ được bảo vệ dưới cánh hoa , một bên chậm rãi chui vào một bên xoay tròn vuốt ve nếp vân trên vách hang , tầng tầng lớp lớp, một vòng một vòng cắn chặt ngón tay anh  .

Nguyễn Lân nặng nề than nhẹ một tiếng. . . Anh đã nhận nãi đến phát cáu!

“Em. . . Tốt lắm, nóng quá, em cũng muốn, đúng không?”

“A. . .”

Anh ta đưa ngón tay khảm nhập toàn bộ vào bên trong,chậm rãi ép sát vách tường huyệt đạo , nặng nề ma sát, mỗi một lần ấn xuống đều làm cho cô vui thích không chịu nổi . Thân thể của cô rất thẳng thắn nói rằng, nơi đó không thuộc về cô, mà là thuộc về đàn ông, có đàn ông mới có thể khiến nó được thỏa mãn, khiến nó sung sướng, khiến cô lên tới thiên đường.

Giờ khắc này, cô nghĩ muốn có đàn ông tiến vào nó, xỏ xuyên qua nó, hung hăng khi dễ nó, nhưng lý trí lại bảo cô không thể. . . Dục vọng cùng lý trí mâu thuẫn ép buộc cô không chịu nổi, khoái cảm dưới thân vẫn như nước lũ cuốn tới không ngừng bức bách cô khuất phục trước dục vọng .

“Nguyễn Lân. . . Tôi. . .” tiếng khóc bất lực vang lên làm cho cả thể xác lẫn tinh thần của anh đều bức rức khó chịu.

Đáng chết! Anh ta rút ngón tay ra, ôm lấy cô gái trước người , tiện tay lấy một hộp dầu ở bồn rửa tay, bước ra khỏi phòng tắm.

Tại sao anh lại phải nhẫn nại? Tại sao anh lại sợ thân thể cô không tốt ? Tại sao phải để ý thỉnh cầu của cô? Anh sao phải lo lắng cô oán hận!

Bị Nguyễn Lân thả ngã trên giường, Hà Nhạc Nhạc hoang mang nhìn anh bôi dịch bôi trơn lên đùi mình, rồi mới ── đem nơi ngẩng cao kia cắm vào giữa hai chân cô.

“Kẹp chặt.”

Anh ta! hai má Hà Nhạc Nhạc hồng thấu, nhưng nhìn trên trán anh nổi đầy gân xanh , vẻ mặt cực lực nhẫn nại , cơ bắp cả người căng thẳng ── nơi kia của anh cứng rắn như sắt nóng , cô liền ngoan ngoãn nâng lên thắt lưng, kẹp chặt hai chân, co rút đùi cuốn lấy thịt trụ tráng kiện kia.

Điên thật! Cô ấy muốn bấm gãy của anh sao? Nhưng bây giờ anh rất muốn được thoải mái như vậy! Cắn răng, Nguyễn Lân thử co rúm một chút, rút ra không dễ dàng, cắm vào càng không dễ dàng. . . cô gái này cố ý không muốn cho anh làm đi?

Nghẹn khuất trừng mắt nhìn cô gái dưới thân mình, nhìn bộ dáng khó hiểu uất ức của cô, cúi người cắn nhũ nhọn của cô kéo lên, trong lúc cô kêu đau, dùng hai chân non mịn cùng cửa huyệt mềm mại thỏa mãn anh, để anh phát tiết thú tính!

“Ừ, Nguyễn Lân. . . A a. . .” Tuy rằng không có sáp nhập, nhưng vật nóng rực của anh ta mỗi một lần di chuyển đều đè nặng thịt đế yếu ớt của cô kịch liệt ma sát, khoái ý không ngừng bắn về phía cô , làm cho cả người đều không thể nào hiểu nổi rốt cục là đang thống khổ hay là sung sướng. Dưới kích thích mãnh liệt của anh ,cô không tìm được thứ gì để bám víu, chỉ có thể gần như co rút kẹp chặt hai chân, để cho cả cô lẫn anh ta đều không thể thoát khỏi khoái cảm tra tấn này.

Đêm đen dày đặc, kích tình vẫn tiếp tục…

“Tiểu thư, đã đến đại học X, ba trăm đồng.” Lái xe nhìn vào khinh chiếu hậu thấy mặt Hà Nhạc Nhạc đang đỏ bừng, tốt bụng hỏi, “Tiểu thư, tiểu thư? Cô có khỏe không?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.