Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 43: Bệnh viện Tông thị



“Nguyễn Lân. . .”

Nhìn thấy Hà Nhạc Nhạc vươn tay về phía anh ta , đáy mắt Thân Đồ Mặc hiện lên sương mù, liếc mắt nhìn hai người đang đánh nhau bên cạnh, từ trên mặt đất nhặt quần áo của Hà Nhạc Nhạc lên mặc vào cho cô, rồi mới ôm lấy cô đi vào thang máy, lấy xe chạy đến bệnh viện.

“Nguyễn Lân. . . Tôi thật choáng váng. . . Đợi lát nữa, đợi lát nữa lại nấu cơm cho anh. . .”

“Ừ? Taị sao tôi lại. . . Ở trên xe? Nguyễn Lân. . .”

“Nguyễn Lân. . .”

Két ── tiếng lốp xe ma sát với mặt đường trong đêm đen phát ra tạp âm vang dội , chói tai .

Thân Đồ Mặc thần sắc nặng nề nhìn thẳng phía trước, một lát sau, mới một lần nữa khởi động xe đi tiếp.

Bệnh viện Tông thị ? Phòng bệnh.

Tông kiên định theo y tá đi vào phòng bệnh, ánh mắt mười phần yêu khí nhìn Thân Đồ Mặc đang yên tĩnh ngồi bên cạnh nhìn chăm chú vào người đang nằm trên giuờng, cầm lấy bệnh án bên cạnh xem vài lần, nở nụ cười.

“Anh làm?” Tông kiên định quay đầu cẩn thận đánh giá Hà Nhạc Nhạc trên giường bệnh , “Một người có thể làm ra thành quả giống như cưỡng dâm như thế này , tôi nên khen anh đao thương không ngã anh hùng lẫm lẫm, hay là nên nói anh không biết thương hoa tiếc ngọc ‘mạnh tay bẻ hoa’ đây?”

“. . . Lúc nào cô ấy mới tỉnh lại.” Thân Đồ Mặc nhìn đồng hồ trên tường, hỏi.

“Bình thường mà nói, hết sốt sẽ tỉnh, trừ phi cô ấy không muốn tỉnh.”

“. . . Nói rõ ràng.”

“Trong thời gian hành kinh bị người ta chơi đến không còn sức lực, mất nước, sốt cao, a, vùng kín còn bị rách nhẹ, không muốn tỉnh cũng không có gì kỳ quái đúng không? Tôi nói anh cũng quá ── tỉnh. . .” Tông kiên định ngậm miệng, mỉm cười nhìn vẻ mặt suy yếu của Hà Nhạc Nhạc.

Hà Nhạc Nhạc vừa mở mắt liền thấy một y tá đứng bên cạnh cô đổi bình thuốc. . . cô ở bệnh viện?

“Bác sĩ Tông , bệnh nhân đã tỉnh, tôi đi báo cho chủ nhiệm Lương.” Y tá nhanh chóng nói.

Hà Nhạc Nhạc theo tầm mắt y tá nhìn sang bên cạnh giường  ──. . .  người đàn ông yêu mị ! Một người đàn ông mặc áo bác sĩ màu trắng, thân hình thon dài cao ngất, làn da trắng nõn gần như tinh khiết,mắt phượng hẹp dài khẽ nhếch , còn có tóc quăn. . .

“Sao cô lại nhìn tôi mê luyến như thế, người nào đó đang muốn ghen tị đấy.” bác sĩ xinh đẹp kia cười nói.

Ừ? Hà Nhạc Nhạc khó hiểu nhìn xung quanh ── “Thân Đồ tiên sinh? Sao anh lại ở chỗ này?” Cô cố gắng nâng người ngồi dậy.

“Ha! Thân Đồ, trong mắt người ta căn bản không thấy anh nha!” Tông kiên định trêu chọc nói, nhưng lời vừa ra khỏi miệng liền cảm thấy không đúng, cô gái này gọi Thân Đồ “Tiên sinh”, hơn nữa còn ngạc nhiên khi thấy anh ta ở bệnh viện. . .Vậy người đem cô chơi thành như vậy không phải Thân Đồ? Ách. . . Không phải chứ. . .

Thân Đồ Mặc mặt lạnh lùng trừng mắt nhìn tông kiên định. Còn không đợi anh ta nói thêm cái gì khác, một nữ bác sĩ trung niên đẩy cửa đi vào.

Nữ bác sĩ nhìn tình trạng của Hà Nhạc Nhạc , xác nhận không có gì khác thường liền rời khỏi.

Tông kiên định đem bệnh án thả lại bên cạnh giường , nhìn Hà Nhạc Nhạc ôn hòa nói, “Yên tâm, hết sốt, lại nằm viện quan sát thêm hai ngày, không có việc gì thì có thể xuất viện. Bình thường chú ý tẩm bổ thêm một chút, tẩm bổ cho thân thể. Mặt khác, bảo người đàn ông của cô dịu dàng một chút.”

Hà Nhạc Nhạc túng quẫn, vụng trộm nhìn Thân Đồ Mặc, không ngờ chạm phải ánh mắt lạnh như băng của anh ta. Cảm giác chột dạ làm cô cuống quít tránh mắt đi, trong đầu lại phản xạ có điều kiện nhớ tới gì đó, sờ túi quần ── di động đâu? Gì? Quần áo bệnh viện?

“Trên bàn.” Tông kiên định thú vị nhìn phản ứng của Hà Nhạc Nhạc , tốt bụng nhắc nhở .

“À! Cám ơn!” Nhìn điện thoại, mười giờ bốn mươi bảy? Buổi tối? Nguy rồi! Hà Nhạc Nhạc rút kim tiêm, xốc chăn lên muốn xuống giường.

“Ai ai ai!  bây giờ còn không thể xuống giường! cô muốn đi đâu?”

Chịu đựng toàn thân mệt mỏi, nhất là dưới thân không khoẻ, Hà Nhạc Nhạc nhíu nhíu đầu mày , đứng lên, “Tôi không sao, quần áo của tôi đâu? Sắp mười một giờ rồi, bây giờ trở về làm chắc là không kịp, hay là tôi đến gần đây mua đồ ăn cho anh được không?” Ngẩng đầu nhìn Thân Đồ Mặc, Hà Nhạc Nhạc khàn khàn cổ họng hỏi. Để cho Thân Đồ Mặc ăn trong bệnh viện có chút không tốt?

“. . .” Cái gì thế này? cô gái này tỉnh lại chuyện đầu tiên quan tâm lại là muời một giờ Thân Đồ Mặc muốn ăn cái gì? Đầu óc Tông kiên định có chút mê hoặc.

“. . .” Thân Đồ Mặc cúi đầu nhìn chăm chú người phụ nữ nhu nhược trước mắt gần nửa ngày, trong ánh mắt sự lạnh lẽo dần dần tan đi, “Cô nghỉ ngơi đi.”

“Tôi. . .”

Tông kiên định nhìn vẻ mặt Hà Nhạc Nhạc khó xử , khẽ nhíu mày, theo Thân Đồ Mặc ra khỏi phòng bệnh, thuận tiện kêu y tá găm kim lại cho Hà Nhạc Nhạc .

“Như thế nào? đồ ăn của tôi cũng thể vào miệng đi!” Tông kiên định ngồi ở bàn mình, giọng nói mang theo chút tự hào. Bệnh biện nhà anh lấy tiêu chuẩn năm sao để phục vụ, thức ăn vừa ngon vừa bổ dưỡng.”Ai! Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ? Cô gái kia là ai? Xem bộ dáng anh để ý như thế. . . Không phải cuối cùng anh cũng đã động phàm tâm rồi chứ?”

Thân Đồ Mặc để dao nĩa xuống, tao nhã lau miệng, không thèm nhìn tông kiên định đang huyên náo , đứng dậy đi ra cửa phòng.

“Này! Tốt xấu gì cũng là bạn bè cùng nhau lớn lên! Ăn xong của nguời ta liền chùi miệng bỏ đi! Tôi đi tìm Quý Tiết hỏi !”

Thân Đồ Mặc vừa tới cửa phòng liền dừng laị, quay đầu nhìn về phía tông kiên định, “Cậu có biết vì sao tôi luôn không có nhiều hứng thú với phụ nữ không?”

“Ừ?” Tông kiên định kích động lắc đầu, muốn công bố bí mật trăm năm sao!

“. . . Chỉ vừa nghĩ phụ nữ so với cậu còn ầm ĩ hơn, dù có cứng rắn đến đâu cũng phải mềm.” Nói xong, Thân Đồ Mặc mở cửa chạy lấy người.

“. . . Mẹ kiếp!” Tông kiên định hướng về phía Thân Đồ Mặc giơ lên ngón tay giữa, giây tiếp theo , cầm lấy điện thoại quay số , “Này! Quý đại thiếu! Làm gì!  ầm ỹ như vậy! Đêm nào cũng ở bên ngoài , cậu cẩn thận hư thận nha. . . Cảm ơn, tôi cũng không muốn kiếm tiền này của cậu. Ai! Hỏi cậu chút! Cậu có biết Hà Nhạc Nhạc không?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.