Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 51: Như say như không



Hà Nhạc Nhạc bấm nút thang máy xuống lầu, khẽ thở dài.

Khu biệt thự tư nhân cách xa sự ồn ào của thành phố, nên âm thanh phanh lại của ô tô có vẻ phá lệ chói tai, nhưng nếu trước mặt cô là một vị quý công tử nhìn người khác ngạo mạn ương ngạnh không ai sánh bằng kia, thì tiếng phanh lại đó quả thực giống như âm thanh của đấng cứu thế.

Thân Đồ và Nguyễn Lân đều ở nhà trọ, vì thế người lúc này về nhà trọ chỉ có thể là Quý Tiết và Tần Chi Tu. Ban ngày lúc nghe được tin tức kia cô còn có chút lo lắng không biết Tần Chi Tu có phản ứng gì khác thường không, hiện tại tiếng phanh kia đã trực tiếp nói cho cô kết quả. Hơn nữa, Quý Tiết phanh lại mạnh như vậy, rất rõ ràng cũng mang theo cảm xúc.

Khi cửa thang máy mở ra , ngoài cửa, Quý Tiết nhìn thấy cô liền giật mình, dường như bị cô dọa sợ.

Nhìn mỹ nam thanh nhã nằm trên đầu vai của Quý Tiết, Hà Nhạc Nhạc khẽ gật đầu, “Tôi đi nấu ít canh giaỉ rượu.”

Quý Tiết khẽ hừ một tiếng, cũng không thèm nói gì.

“Tần Chỉ Tu! Cậu thanh tỉnh một chút đi! Người phụ nữ kia rõ ràng đang đùa giỡn cậu! Cô ta vốn chưa hề chấm dứt với bạn trai , mỗi khi đổi một người đều hẹn cậu ra ngoài, còn làm như tốt bụng kêu để cho “Đệ đệ” thẩm tra! Gặp quỷ! Có người đàn ông nào mù đến mức không nhìn ra cậu có ý với cô ta, cô ta căn bản chỉ muốn mượn cậu nâng giá trị của mình lên mà thôi! Bây giờ tên phú nhị đại nào cũng ném tiền cho cô ta, không muốn coi tiền như rác dùng để tìm kiếm vai diễn trong giới nghệ sĩ cô ta liền quay sang cậu. Ngay cả quỷ cũng biết đến việc này, chỉ số thông minh của thiên tài nhà cậu ném đi đâu rồi?”

“Anh không cần nhiều lời, tôi muốn một  nhân vật, anh sắp xếp đi.”

“Tôi sắp xếp? Được, bây giờ tôi phải đi tìm Thân Đồ, để cho anh ta đá Đỗ Khinh ra khỏi đoàn làm phim, cậu cũng đừng nghĩ lấy được nhân vật gì.”

“Quý Tiết ── ”

Cốc cốc cốc!

Nghe được hai người khắc khẩu, Hà Nhạc Nhạc bưng canh giải rượu đứng cạnh cửa phòng ngủ , tiến cũng không được, lùi cũng không xong, đành phải gõ gõ cửa ý bảo cô đã đến.

Bên giường ,Quý Tiết trong nháy mắt nhìn thấy Hà Nhạc Nhạc liền nhíu chặt mày, nhưng nhìn thấy canh giải rượu trong tay cô, liền lạnh lẽo, nghiêm mặt, ngậm miệng lại, xoay người ngồi vào sô pha hút thuốc.

“Tần tiên sinh, canh giải rượu, uống vào sẽ thoải mái hơn.” Hà Nhạc Nhạc đem khay đặt lên tủ đầu giường .

Tần Chi Tu nửa nằm trên giường, nhìn Hà Nhạc Nhạc, lại nhìn Quý Tiết, khẽ mở ra hai nút áo trước cổ ra để giảm bớt khó chịu, hơi hơi lộ ra da thịt trước ngực .

“Đắng không?”

“. . . Có chút.”

“Cô uống trước một ngụm đi.”

Hà Nhạc Nhạc không rõ tại sao, nhưng vẫn lấy thìa uống một ngụm ──

“A. . .”

Nước canh vừa mới vào miệng, hương rươụ nồng đậm trong nháy mắt đập vào mặt cô, thắt lưng bị người ta ôm vào lòng, bị thô lỗ xâm nhập, chất lỏng trong miệng bất thình lình bị kẻ xâm lược dã man thổi quét không còn một giọt.

Sau một lúc lâu, Tần Chi Tu mới buông Hà Nhạc Nhạc ra, liếc nhìn thần sắc âm trầm của Quý Tiết, “Như vậy, liền không đắng nữa.”

Anh ta rốt cuộc đang say hay tỉnh vậy? Hà Nhạc Nhạc quệt lau vết nước bên khóe miệng, trong lòng tràn đầy nghi hoặc, “Tôi đi đổi cái thìa khác.”

“Không cần, cô đút cho tôi là được rồi. Hay là cô không muốn?”

Hà Nhạc Nhạc không biết nói gì nhìn Tần Chi Tu trước mắt, không biết là cô nhìn nhầm, hay là Tần Chi Tu say rượu sẽ biến thành một con người khác, lúc này Tần Chi Tu, khóe mắt đuôi lông mày mang theo một cổ mị ý hấp dẫn người khác, khuôn mặt nguyên bản trắng nõn, non mềm tràn đầy xuân sắc, cái cổ thon dài lộ ra đường cong tao nhã, quần áo trước ngực nửa lộ ra, nửa dấu đi hấp dẫn người ta muốn nhìn trộm .

“Tần Chi Tu!”

“Ừ? Không phải anh muốn đi tìm Thân Đồ sao? Đi đi, thuận tiện đóng cửa lại giúp tôi.” Tần Chi Tu cúi đầu nhìn Hà Nhạc Nhạc, tiếp tục cởi bỏ nút áo của mình.

“. . . Cậu muốn chọc giận tôi sao? Tôi đã bảo cậu cách xa cô ta ra!” Quý Tiết giận dữ nhấn tàn thuốc xuống, hung tợn trừng mắt với Hà Nhạc Nhạc, “Phụ nữ tôi đã gặp qua rất nhiều, vẫn chưa thấy người tiện như cô! Giường ai cũng muốn leo lên ? Cút!”

“. . .” Đàn ông cô gặp qua không nhiều lắm, nhưng nói chuyện luôn khó nghe như thế, anh ta chính là người thứ hai.

Hà Nhạc Nhạc cầm thìa, vừa muốn xoay người rời đi, Tần Chi Tu lại cầm tay cô kéo cô đặt lên giường.

“Đừng nhúc nhích.” Tần Chi Tu một tay đặt bên tai cô, một tay cởi ra dây lưng, nhưng cô rõ ràng nhìn thấy trong đôi mắt của anh ta ── vô cùng thanh tỉnh.

“Tần Chỉ Tu!”

“Tần Chi Tu tôi, không thích người khác thay đổi.” Tần Chi Tu dừng tay một chút, nghiêng đầu nhìn về phía Quý Tiết, “Chuyện tôi muốn anh làm anh không làm, tôi cũng làm chút chuyện anh không muốn tôi làm. Rất công bằng đúng không.”

“Cậu. . .”

Thấy Quý Tiết vẫn còn do dự, Tần Chi Tu cúi đầu hôn bên tai Hà Nhạc Nhạc , cánh tay thon dài vốn dĩ đang cởi ra dây lưng ngược lại bây giờ lại vói vào trong quần áo của Hà Nhạc Nhạc.

“Thật xin lỗi.” Nghe đượcTần Chi Tu hạ thấp giọng nói bên tai, Hà Nhạc Nhạc chợt sáng tỏ, không khỏi cười khổ trong lòng. Tiểu tử này cư nhiên lợi dụng sự chán ghét cuả Quý Tiết với cô để bức Quý Tiết đi vào khuôn khổ!

“Đủ!” Quý Tiết cuối cùng vẫn tiến lên ngăn Tần Chi Tu, vô cùng căm ghét liếc Hà Nhạc Nhạc trên giường, bất đắc dĩ nói với Tần Chi Tu:

“Tôi biết rồi. Thay vì để cho cậu nhàm chán cùng với người phụ nữ này. . . Tôi sẽ cho cậu một nhân vật mà cậu muốn, thuận tiện để cho cậu thấy rõ ràng người phụ nữ kia đến tột cùng có đáng giá để cho cậu uống rượu nhiều lần như vậy không!” Cuối cùng anh ta hướng Hà Nhạc Nhạc, “Bảo cô cút cô không nghe thấy sao!”

Hà Nhạc Nhạc đứng lên, “Có muốn cái thìa khác không?”

Tần Chi Tu mỉm cười, bưng lên bát ngửa đầu uống cạn.”Cám ơn.” Một câu hai ý nghĩa.

Hà Nhạc Nhạc nhận lại bát, dịu dàng nhìn anh ta mỉm cười, khóe môi cũng cong lên một chút, nhẹ nhàng lắc đầu.

Quý Tiết buồn giận nhìn chằm chằm thân ảnh Hà Nhạc Nhạc, cho đến khi cô hoàn toàn biến mất khỏi phòng, phiền chán trong lòng vẫn không chút nào giảm xuống. Người phụ nữ này càng ngày càng làm cho anh bực mình!

“Cô gái này rất có ý tứ.” Tần Chi Tu ở bên cạnh cởi quần áo , đi vào phòng tắm.

“Có ý tứ?”

“Anh gặp qua cô gái trẻ tuổi nào có tính tình như vậy chưa, từ đầu tới cuối bình lặng như nước, bình thản ung dung, không quan tâm hơn thua?”

Thí! Quý Tiết tức giận trừng mắt nhìn qua. Còn “Như nước” ! Đó là do tiểu tử cậu chưa thấy qua lúc cô ta dâm đãng đấy!

Trong đầu không ngừng thoáng hiện lên hình ảnh lần đó cô cùng với Nguyễn Lân ở trong thang máy kích tình , hô hấp Quý Tiết không khỏi ồ ồ dồn dập. . . Chết tiệt, vì bọn họ! Khiến cho anh bây giờ mỗi lần thấy thang máy liền bốc hỏa!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.