Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 7: Tôi cho cô thích



Nguyễn Lân nằm nghiêng bên cạnh Hà Nhạc Nhạc , tay phải rất tự nhiên đặt trên ngực cô, tiện tay thưởng thức.

“Không được từ chức. Nếu ngại tiền không đủ, tôi có thể bảo Vân di tăng thêm, hoặc là tôi đưa thêm cho cô.” Tối hôm qua lúc nghe cô nói từ chức anh đang cao hứng phát tiết, không để ý lắm . Đêm nay sau khi mời tổ kịch ăn cơm, anh tuy là chủ chi nhưng lại muốn ra về trước, chính là nghĩ muốn tiếp tục giống như tối hôm qua vui vẻ chơi đùa một phen, kết quả liền thấy cô bé này cư nhiên dám thu thập hành lý!

cô nghĩ ai cũng có thể tự do ra vào nhà trọ này hay sao? Muốn tới thì tới muốn đi thì đi?

Cô còn dám bảo anh đi tìm cô gái khác! Anh nếu có thể tùy tiện leo lên cô gái khác thì còn muốn cô làm gì nữa!

“Không, không cần. ừ ──” tuyết nhũ bị anh dùng sức nắm chặt, Hà Nhạc Nhạc nhịn không được kêu rên.

“Cô quyết tâm không làm?” Được rồi! Anh quả thật hai ngày này có hơi quá một chút, nhưng anh đã nghẹn bảy năm, mỗi lần ra ngoài đều có chó săn đi theo, lúc về nhà thăm mẹ lại bị lão già kia nhìn chăm chú, ngày hôm qua trở về lại mang theo một bụng lửa, vì thế. . . có hơi ép buộc cô một chút.

“Tôi, tôi không từ chức được, tôi không thêr bồi thường tiền vi phạm hơpj đồng.” , Nhạc Nhạc giải thích nói ra tâm tình uất ức.

Vân di, làm tốt lắm! Nguyễn Lân trong lòng khen ngợi, trong tay cũng buông lỏng sức lực, lại tiếp tục nhẹ một chút nặng một chút chòng ghẹo.

Từ khi năm người bọn họ chuyển vào đây sống, quản lý cứ một người rồi lại một người đổi liên tục, hơn nữa càng ngày càng khó tìm người, nghĩ cũng biết Vân di tốn bao nhiêu công phu mới tìm được cái “nha đầu thông phòng ” như thế, để cho cô chạy mất, không biết đến bao giờ mới tìm được người thay thế, hơn nữa có trời mới biết người kế tiếp có thể hợp khẩu vị với anh hay không, dù sao cũng phải để cho anh phát tiết một khoảng thời gian đã.

Đứng dậy rèm ra cửa sổ, làm cho bên trong hoàn toàn tối đi, Nguyễn Lân lại nằm trên thân mình kiều mềm của Nhạc Nhạc . Ngày mai không có quay phim cũng không có hoạt động gì, anh có thể tận tình phóng thích một chút, cũng không thể để cho ánh mặt trời phá hủy đêm vui của anh được.

“A. . .” ý thưc được số mệnh của bản thân Hà Nhạc Nhạc buông tha cho việc chống cự cùng cầu xin tha thứ, nhưng thời điểm bị đôi môi kia hôn đến choáng váng, cô đột nhiên cảm thấy bản thân hình như đã quên mất cái gì đó── a! Cơm rang trứng! Lầu 5!

“Nguyễn tiên sinh! Mời, mời chờ một chút, tiên sinhlầu 5 muốn ta ── a. . .” Lời còn chưa dứt, người đàn ông trên người đã đem lửa hung khí nóng to cứng rắn đâm vào thân thể của cô, ở chỗ sâu trong cơ thể cô xoay tròn nghiền nát, “A a. . .”

“Còn không có thỏa mãn tôi, cô liền tính đi hầu hạ những người khác? ừ?” Lầu 5, Thân Đồ Mặc?

“Không phải. . . ừ, a. . .”

Ánh sáng chói mắt đột nhiên từ cửa phòng tràn vào trong phòng, Nguyễn Lân hai mắt híp lại, động tác tạm dừng, nhưng không quay đầu lại xem kẻ đang quấy rầy anh là ai.

“Mười một giờ” Từ cửa phòng truyền đến tiếng nói trầm thấp của một người đàn ông.

“Chết tiệt! Thân Đồ Mặc, cậu không thể để cho lão tử thích xong được sao?” Nguyễn Lân rít gào nói.

“Có thể. Mười một giờ, mười một giờ tôi muốn đồ ăn, không có xuất hiện ở trước mắt tôi, tôi đến cho cậu thích.” giọng nói Thân Đồ Mặc không có chút chập chùng.

“Cậu con mẹ nó! Đóng cửa!”

Ánh sáng biến mất.

“Thân Đồ Mặc muốn ăn?”

trái tim Hà Nhạc Nhạc mê muội, thời điểm bị một người đàn ông xa lạ đặt dưới thân lại xuất hiện thêm một người đàn ông khác. . .

Không cần Hà Nhạc Nhạc trả lời, Nguyễn Lân cũng biết không thoát khỏi, vừa rồi chuông báo hẳn là cô bé này cài đặt báo thời gian nấu nướng. Chết tiệt.

Mọi người trong Mâu Tư đều biết kim bài giám chế Thân Đồ Mặc bình thường chính là ma quỷ chuyên ăn tươi nuốt sống , thời điểm anh ta đã đói bụng chính là ma vương ngay cả ma quỷ cũng sẽ ăn vào bngj được! Dám can đảm làm chậm trễ thời gian ăn cơm của anh ta. . .

Nguyễn Lân thấp giọng mắng một câu, anh tuy rằng có thể không quan tâm Thân Đồ Mặc, nhưng năm người trong nhà trọ luôn luôn nước giếng không phạm nước sông, anh ta không đáng để cho bản thân mình tìm lấy không thoải mái.

“Bé con, thả lỏng!” nói với người bên cạnh xong, Nguyễn Lân liền nâng hai chân Hà Nhạc Nhạc lên áp lên trước ngực cô, làm cho mật viên của cô nâng cao lên, nghênh hướng thắt lưng anh.

Nguyễn Lân hít sâu một hơi, cúi xuống hôn lên môi đỏ mọng của Hà Nhạc Nhạc , phần eo bắt đầu điên cuồng luật động.

“A. . . ừ. . . A a ── ”

Mười giờ năm mươi tám , Hà Nhạc Nhạc cuối cùng cũng đem cơm rang đưa đến trước mặt Thân Đồ Mặc , nhưng Thân Đồ Mặc không phải ở lầu 5 mà là tầng trệt, trên ghế ngồi phòng ăn.

Nhìn đến “Lầu 5 tiên sinh” im lặng không hé răng ăn cơm rang, tim Hà Nhạc Nhạc vẫn như cũ đập bang bang, không biết vì sao, cô có loại cảm giác, nếu trước 11 giờ cô không thể đem cơm rang đặt đến trước mặt anh ta, hậu quả nhất định rất kinh khủng.

Nhưng, kinh khủng? Ở đã trải qua hai ngày, cô hẳn là phải miễn dịch mới đúng. Ánh mắt vô tình nhìn thấy bóng người vừa mới từ phòng ngủ của cô đi ra, chân trầntrắng nõn , tây trang màu xám, gợi cảm mê người, cơ bụng rõ ràng rắn chắc, lồng ngực rộng lớn , khuôn cằm với độ cong hoàn mỹ, khuôn mặt tuấn lãng mê người hơi giận──

“Nguyễn Lân?”

Nam nữ già trẻ không tha đầy khí chất ảnh đế Nguyễn Lân? Diễn viên thần tượng phái thực lưc Nguyễn Lân? Nghệ sĩ hình tượng thân sĩ quý tộc Nguyễn Lân?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.