Nhà Trọ Cực Phẩm

Chương 8: Kim bài giám chế



Cô nhất định là hoa mắt! Sao có khả năng như vậy! Cái kẻ tình dục cuồng, biến thái, cầm thú, dâm ma, trứng thối. . . Sao có thể là Nguyễn Lân!

. . . Ở đây là nơi ở của nhân viên cao cấp của Mâu Tư, và qủa thật anh ta cũng nói qua mình là Nguyễn Lân.

Khó trách Linh Vũ nói. . . trong giới nghệ sĩ không có cái gì là thật, tất cả đều là giả dối.

Khó trách lúc trước nhận lời mời làm“Quản lý nhà trọ” có làm nhiều đề bài liên quan đến thần tượng

Nếu để cho fan của Nguyễn Lân biết được bản chất của anh ta, tín ngưỡng của fan sẽ sập đi. . .

Nhưng. . . đối với cô mà nói, anh ta là Nguyễn Lân hoặc là kỳ lân cũng không có ý nghĩa gì, anh ta chính là một người cô không thể không đối mặt. . . Kim chủ? Hay gọi anh ta là khách làng chơi có vẻ hợp lý hơn đi.

“Đừng nói cho tôi, cô là fan của tôi nha.” Nguyễn Lân trêu tức nói, ttiện tay kéo ghế dựa ngồi vào bàn ăn . Anh còn cảm thấy kỳ quái lúc trước giới thiệu tên cô bé này một chút phản ứng cũng không có, hóa ra là căn bản chưa kịp phản ứng, bây giờ mặc dù có phản ứng. . . Nhưng là so với dự liệu của anh có hơi quá mức “Bình tĩnh” .

“Cho dù năm tiểu tử các cậu đều là biến thái, ta cũng không tin không cô gái nào ở trước mặt năm ngươi các cậu hoàn toàn bình thường”, đây nguyên bản là Vân di nói, bởi vì năm người bọn họ ai đến cũng không cự tuyệt, còn có một gần đây tìm phụ nữ, vì thế quản lý nhà trọ đúng là tai hoạ ngầm quá lớn, mà cô bé này conf trực tiếp bị Vân di an bài đến đây làm “nha đầu thông phòng ”, tự nhiên, lại có điểm khác những cô gái nình thường kia.

“Thoạt nhìn cũng không tệ lắm, cũng làm cho tôi đến một phần đi.” Nguyễn Lân đồ ăn trên bàn Thân Đồ Mặc . Anh buổi tối chưa ăn cái gì đã trở lại,sau một phen vận động ,quả thật là có chút đói.

Hà Nhạc Nhạc hôì phục một chút tâm tình, gật gật đầu, nhìn về phía Thân Đồ Mặc, nhẹ giọng nói, “Vị tiên sinh này còn muốn gì khác nữa không?”

Thân Đồ Mặc còn chưa mở miệng, Nguyễn Lân đã nhíu mày nói trước, “Không có ai nói cho cô 5 người chúng tôi là ai cần phải chú ý cái gì sao?”

Hà Nhạc Nhạc nghĩ nghĩ, “Hợp đồng quy định trong lúc làm việc phải bảo vệ quyền riêng tư của 5 vị, sau khi rời khỏi công việc cũng không được tiết lộ bất kì tin tức gì ra bên ngoài. . . trên hợp đồng không có thông tin về 5 vị chủ nhân.”

Lúc trước , sau khi ký hợp đồng , “Vân di” từng để cho một người tên là “Tiểu Cầm” trợ lý c giới thiệu cho cô một ít tình huống, nhưng Tiểu Cầm kia rất không kiên nhẫn vừa mới nhìn cô một cái đã kêu người đưa cô đến nhà trọ, cái gì cũng chưa nói với cô.

“Ah?” Nguyễn Lân nhún vai, nghĩ Vân di làm việc tự nhiên có đạo lý của bà, “Vậy giới thiệu cho cô một chút, vị này là Thân Đồ Mặc, Mâu Tư – kim bài giám chế, cô cần phải chú ý, cậu ta cách mỗi 3h sẽ ăn cơm 1 lần, dù ai cũng không thể lấy lý do gì làm chậm trễ cậu ta ăn cơm, mặt khác khi ăn cơm nghiêm cấm quấy rầy.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.” Hà Nhạc Nhạc thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô không biết theo ai, cũng không biết cụ thể nên làm cái gì không nên làm cái gì, đã biết chuyện này, cho dù khó hơn nữa cô cũng không sợ. Kim bài giám chế. . . cô, cũng không có hứng thú.

Hà Nhạc Nhạc vừa mới chuẩn bị xoay người về phòng bếp, ai ngờ hai chân nháy mắt không chịu nổi khống chế mềm nhũn xuống, may mắn cô chống mặt bàn mới không bị ngã ra đất.

Chân. . . Không có khí lực. Bởi vì lúc trước rất căng thẳng, toàn thân cơ bắp đều căng lên cô mới có thể làm xong cơm rang, bây giờ tâm tình buông lỏng, bao nhiêu mệt mỏi liền trút hết lên từng dây thần kinh của cô thần kinh, hai chân cùng thắt lưng giống như máy giặt vòng vo một ngày một đêm mới trở về bình thường.

Nghe được tiếng cười nhẹ của người đàn ông ở phía sau , Hà Nhạc Nhạc có chút tức giận quay đầu trừng mắt nhìn Nguyễn Lân liếc mắt một cái, rồi mới cố sức đứng lên, đi làm cơm rang cho anh ta── anh ta nên cảm tạ cô có đạo đức nghề nghiệp, nếu không cơm rang sẽ không có!

Rạng sáng 5h55.

“Thân Đồ tiên sinh, cơm rang của ngài đã có.” Hà Nhạc Nhạc nhìn vào khe hở thang máy nói khẽ.

Mười giây sau, cửa thang máy mở ra. Hà Nhạc Nhạc hít sâu một hơi, bưng khay chậm rãi đi vào thang máy ── cô không thể không chậm, mỗi khi cô đi một bước, cả người đều đau nhức đến muốn khóc, nhất là. . . Vô số lần bị bắt tạo ra tu thế cực kỳ xấu hổ còn có mỗi bươc đi lại không ngừng ma sát với quần bò thô ráp, mang đến từng trận đau đớn cùng tê dại.

Cái tên cầm thú kia! Anh ta lại còn nói, nếu Thân Đồ Mặc buổi tối ở nhà, cô nhất định không được ngủ yên, Anh ta rất thiện tâm nên có thể giúp cô giết thời gian! Rồi ── không đợi cô rửa xong bát đũa liền tắt đèn nhà bếp, đem cô đặt trên bồn rửa bát, kéo cả quần bò lẫn quần lót của cô xuống, mở rộng mông cánh hoa, từ phía sau tiến quân thần tốc xỏ xuyên qua cô, không thèm để ý xem cô có khả năng tiếp nhân hay không, “Vui vẻ” làm làm đến một giờ. . .

“Đợi lát nữa từ lầu 5 xuống thì trực tiếp đến lầu 3, tôi sẽ trao quyền cho cô. Đừng có để tôi chờ!” Khi cô xụi lơ ngã trên bàn thì cầm thú kia liền nói như thế.

Ngựa đực! Dâm thú! Vô sỉ khốn khiếp!

Khi cửa thang máy ở tới lầu 5 tự động mở ra, đạp vào mắt cô là phòng khách được trang trí tinh xảo tao nhã , mỗi một dụng cụ, trang sức trong phòng dường như đều đã được tính toán rất chi tiết, làm cho cô nhịn không được dâng lên một loại cảm giác ── cô ở trong này, giống như đang phòng giải phẫu , mà Thân Đồ Mặc ── Hà Nhạc Nhạc nhìn về phía nhà ăn , người đàn ông có gương mặt góc cạnh rõ ràng lại mang theo hơi thở lạnh băng, rất rõ ràng, anh ta chính là đao phủ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.