Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 128: Thức tỉnh, choáng nha, mất trí nhớ?



Sáng sớm, lười biếng duỗi duỗi cánh tay, mỉm cười bắn ra luồng sáng chói lọi. Ánh sáng vàng rực rỡ kia, ấm áp chiếu vào gian phòng, đem cả căn phòng ánh thành màu vàng kim. Đó là một mảnh màu sắc làm cho hai mắt người ta tỏa sáng, tinh thần phấn chấn cũng theo sáng sớm mà đến. Một luồng ánh mặt trời bắn thẳng vào trong phòng của tôi, giống như một bó Kim Tuyến sáng lấp lánh, không chỉ chiếu sáng gian phòng, cũng chiếu sáng nội tâm mọi người. Ánh mặt trời từ phía đông cửa sổ đi vào, mảnh màn che cửa sổ bằng lụa mỏng mành viền hoa bị chiếu thành sặc sỡ giữa hỗn hợp màu đen và vàng nhạt, rơi vào rừng sương, tựu giống như là chữ viết có chút thần bí.

Phàm Ngự nhấc mí mắt nặng trĩu lên, sau đó tròng mắt nhìn hình người không nhúc nhích trong ngực, Phàm Ngự khẽ nghiêng người, cứ như vậy chuyên chú nhìn cô, sáng nay sắc mặt cô tốt hơn nhiều, trên mặt tái nhợt đã nhiều khí huyết, hồng nhuận rất nhiều. Phàm Ngự ở trên trán cô hôn thật sâu, sau đó đến bờ môi cô, nhẹ nhàng hôn, cuối cùng rút cánh tay của bản thân ra, sau đó đi vào phòng tắm, mỗi lần chỉ cần có cô ở bên người anh cũng sẽ ngủ rất yên ổn.

Khi Phàm Ngự đi ra, Vú Trương cũng tỉnh, Vú Trương nhỏ giọng nói: "Thiếu gia, cậu phải đến công ty sao?"

Phàm Ngự gật đầu một cái, sau đó đi tới bên giường bệnh, nói: "Tuyết Thần, em nhanh tỉnh lại một chút, nếu như em không tỉnh lại, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho bất kỳ người nào có quan hệ đến chuyện của em đâu." Phàm Ngự nói xong, cầm bàn tay nhỏ bé có chút lạnh của cô lên hôn, "Vú Trương, chăm sóc tiểu thiếu gia thật tốt." Phàm Ngự nhìn Tiểu Niệm Ngự đang ngủ nói, sau đó xoay người rời khỏi phòng bệnh, mang theo một mảnh lo lắng, lưu lại một chút tìm tòi nghiên cứu.

Công ty, Phàm Ngự cùng Lạc Trạch, hai người ngồi ở công ty nhìn màn ảnh lớn. Đã nhìn thấy trên màn hình lớn, một chút ký giả vây quanh biệt thự Lâm gia. Hỏi vấn đề gì đều có, quan trọng nhất còn là. Một ký giả trong đó hỏi: "Xin hỏi, đối với Lâm thị gặp phải nguy cơ phá sản, các người nghĩ như thế nào. Tại sao chỉ trong một đêm lại xảy ra nhiều cơ biến như vậy."

Còn có một vài dân chúng tin vào cổ phiếu của Lâm thị, đều ở đây hô to: "Trả tôi tiền mồ hôi nước mắt. Trả tiền lại, trả tiền lại"

Phàm Ngự cùng Lạc Trạch nhìn màn ảnh ti vi, sau đó tắt. Phàm Ngự cúi đầu nhìn qua tài liệu trong tay một cái, lẩm bẩm: "Lâm đổng sự trưởng, cố tình bướng bỉnh so tài à?" Phàm Ngự ý vị sâu xa cười, đường cong khóe miệng giơ lên. Lạc Trạch quay sang phía Phàm Ngự, nhìn chủng loại kia cười: "Ngự, không phải là cậu muốn đuổi cùng giết tận chứ?"

"Đúng, thì thế nào?" Phàm Ngự thả tư liệu trong tay ra. Đôi tay đan vào nhau, đem cằm chính mình đặt tại trên hai tay đan nhau.

Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự cũng không nói, đây quả thật chính là tính tình của anh. Cho nên anh cũng không nói gì. Thật ra thì, người sống bình thường phải hồ đồ hơn, càng đơn giản càng hạnh phúc.

Biệt thự Lâm gia, vợ chồng Lâm thị ngồi ở trên ghế sa lon xem tình huống của nhà mình trên ti vi, Lâm mẹ khóc không còn hình dáng, Lâm cha thay đổi cũng rất chán chường. Không nghĩ tới, động tác của Phàm Ngự lại nhanh như vậy, nhanh đến mình cũng không có cách nào phòng ngự. Lúc này di động của Lâm mẹ vang lên. Là tin nhắn tin tức. Lâm mẹ khóc lấy điện thoại di động ra mở ra, nhìn thấy gì đó, không kém điểm để cho bà một hơi không đi lên.

"Lão già, ông xem một chút, ông xem một chút. Đây là Tuyết Nhi nhà chúng ta sao? A, hu hu" Lâm mẹ đưa điện thoại di động đưa đến trước mặt của Lâm cha.

Lâm cha nhìn điện thoại di động, sắc mặt đương nhiên kịch biến, tay phải che trái tim, sau đó mắt bắt đầu trợn trắng cùng co quắp. Sắc mặt càng ngày càng trắng bạch. Lập tức ngã xuống đất, Lâm mẹ thấy thế, vội vàng ngồi xổm xuống bắt đầu kêu khóc: "Lão già, lão già, ông làm sao vậy, đừng dọa tôi, có ai không, mau tới đây. Huhu huhu"

Ký giả cứ như vậy vây công, Lâm cha bị đưa đến bệnh viện, bởi vì cấp cứu trễ, qua đời. Tin tức này nhất thời nổ tung lên. TV cùng các tờ báo đều phát hình ra. Phàm Ngự liếc mắt một cái, khóe miệng khẽ giơ lên, sau đó cầm điện thoại lên;"Mị Ảnh, chuẩn bị cho cô ta một cái TV" .

"Dạ, Thiếu chủ"

Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự, nói: "Tớ thế nhưng coi như là thấy được, người đàn ông đa tình thật đúng là vô tình nhất, cậu thật đúng là xuống tay được"

Phàm Ngự lạnh lùng liếc anh một cái, nói: "Câm miệng, chạy trở về công ty của cậu đi"

Lạc Trạch nhún vai một cái đứng lên, nói: "Tháo mài liền giết con lừa à? Không sao cả, tớ còn có mỹ nữ chờ tớ"

Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch cuối cùng vẫn mở miệng: "Trạch, cuộc sống, không có bao nhiêu cái năm năm có thể đợi"

Lạc Trạch cười cười không sao cả, sau đó đi ra khỏi phòng làm việc, lúc xoay người, nụ cười biến mất trong nháy mắt. Thay đổi lời nói thấm thía. Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch, sau đó cúi đầu, kéo ngăn kéo ra, một hộp bao nhỏ màu đỏ, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn rất tinh xảo. Phía trên là một bò chui, từng vòng đều là từng viên một hoa tuyết nhỏ, vòng vòng bên trong chiếc nhẫn, có khắc chữ tiếng Anh. Y love C ý chính là Ngự yêu Thần. Phàm Ngự nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn, truyền đến từng trận xúc cảm lạnh lẽo. Vuốt chiếc nhẫn này, giống như đang sờ cô vậy. "Tuyết Thần, anh nhanh tỉnh lại một chút có được hay không. Anh đồng ý sẽ cho một mình em, kiếp này có một hôn lễ khó quên, làm sao em có thể ngủ mất đây? Anh còn đang đợi em!" Vào thời khắc này, một mình anh, nói qua tâm ý chân thật nhất trong nội tâm.

Tuyến phân cách ——

Biệt thự, phòng dưới đất, Lâm Mộng Tuyết nhìn Mị Ảnh, nhìn bọn họ chuyển vào một cái ti vi, cô vẫn tò mò: "Các người làm gì?"

Mị Ảnh nhìn Lâm Mộng Tuyết, thanh âm lạnh lẽo nói: "Cho cô xem"

"Cho tôi xem?" Trong lòng Lâm Mộng Tuyết còn buồn bực, anh làm sao sẽ có lòng tốt như vậy. Trong lòng có dự cảm xấu, càng ngày càng không xong.

Mị Ảnh liếc cô một cái, sau đó cười nhạt, mở ti vi. Thanh âm truyền ra, "Bản tin buổi trưa, Lâm thị, Lâm đổng sự trưởng, bởi vì công ty phá sản, bệnh tim tái phát ở nhà, đưa vào bệnh viện, bởi vì cấp cứu không kịp, tử vong."

Trong nháy mắt đầu Lâm Mộng Tuyết trống rỗng, một mảnh trắng lóa, không có gì cả, nước mắt rớt thẳng xuống. Sau đó nhìn mặt người bị vải trắng che kín, bị đẩy ra từ trong phòng giải phẫu. Còn có thanh âm khổ sở của mẹ mình. Lâm Mộng Tuyết đần độn thâm tình, tiếng nói khàn khàn, thô dọa người, "Cha, cha, cha ơi!" Cuối cùng cô cũng cất lên một tiếng cha thê thảm như thế.

Mị Ảnh tắt TV, sau đó một ra dấu tay, làm cho người ta đem TV mang ra ngoài, sau đó đi ra ngoài, nơi này mùi vị thật sự là bẩn thỉu, đều là tư vị thối nát.

Lâm Mộng Tuyết bắt đầu khổ sở hô lớn: "Cha, thật xin lỗi, thật sự xin lỗi, con thực xin lỗi người. Ba ơi —— Phàm Ngự, anh không phải là người, anh không phải là người, tại sao anh đối xử với họ như vậy. Tại sao? Phàm Ngự, tôi hận anh, kiếp sau tôi cũng sẽ quấn anh. Huhu huhu" Trong phòng dưới đất truyền đến từng tiếng kêu thê thảm của cô, đó là tiếng la vô cùng hối hận. Chính mình đã hủy đi hết thảy, phá hủy hạnh phúc vốn có của cô, phá hủy gia đình mỹ mãn của cô, thậm chí còn phá hủy người ba thương yêu nhất của cô. Lâm cha nhìn thấy chính là Lâm Mộng Tuyết hít thuốc phiện, video thê thảm ở tầng hầm, mới có thể đột ngột phát bệnh tim, tại sao sẽ ở thời gian đó phát đây? Đó là bởi vì cửa nhà bọn họ đã bị vây tới nước chảy không lọt, cho nên nhất định sẽ làm trễ nãi thời gian, không hổ là Phàm Ngự. Đủ âm trầm, ngoan độc. Trái tim đủ độc ác.

Phàm Ngự nhận được điện thoại của Mị Ảnh, sau đó để điện thoại xuống, tại sao không cảm thấy nhẹ nhõm, trong lòng vẫn rất trầm trọng, tựa như một khối đại thạch đầu ngăn chặn ngực của chính mình. Phàm Ngự dựa vào ghế, trong khoảng thời gian này, anh muốn đi bồi An Tuyết Thần, công ty giao cho Lạc Trạch. Để cho cậu ta bận rộn một chút cũng tốt, giảm bớt chuyện sau này hối hận. Phàm Ngự cầm áo khoác sau đó sải bước rời phòng làm việc, anh muốn đi bệnh viện. Anh muốn đi gặp cô.

Bệnh viện ——

Phàm Ngự đi tới phòng bệnh, nhìn Tiểu Niệm Ngự vây ở bên người An Tuyết Thần, bộ dạng tóc ngắn ngủn giống như là mới vừa tắm đi qua. Phàm Ngự đem áo khoác đặt ở bên giường, sau đó tháo cà vạt ra, vỗ vỗ đầu Tiểu Niệm Ngự, Tiểu Niệm Ngự xoay đầu qua nhìn Phàm Ngự, nói: "Mệt chết đi?"

"Ừ, có chút, ba đi tắm" Nói xong vỗ đầu Tiểu Niệm Ngự đi vào phòng tắm. Anh cởi xuống thân y phục công sở. Phàm Ngự đi vào phòng tắm, đơn giản tắm một phen, mặc toàn thân màu đen hưu nhàn trang ra ngoài, tay áo ngắn, cổ áo chữ V, lộ ra thân hình màu lúa mì. Cơ ngực cường tráng, quần thường vàng nhạt. Có vẻ cực kỳ nhẹ nhõm, giống như là khó được ngày nghỉ. Phàm Ngự ngồi vào bên kia, sau đó nhìn An Tuyết Thần, liền thế này cùng với cô. Cô bây giờ đã không cần dùng bình oxy rồi, chính mình có thể hít thở được, bác sỹ nói là tình huống tốt, bình thường đều dựa vào bình oxy mới có thể thở được . Tin tức này, khiến Phàm Ngự vui vẻ, là dấu hiệu chuyển biến tốt.

Buổi tối ——

Linh linh, Tiểu Niệm Ngự liếc mắt nhìn Phàm Ngự, nói: "Lão ba, điện thoại của ba vang lên"

Phàm Ngự không muốn nhận, đã phân phó không cần gọi điện thoại cho anh, gương mặt tuấn tú của Phàm Ngự thay đổi có chút lo lắng. Cầm điện thoại lên, phát hiện là Mị Ảnh gọi tới, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì, Phàm Ngự đi tới, nhận điện thoại: "Mị, thế nào?"

"Thiếu chủ, Lâm Mộng Tuyết, cô ta cắn lưỡi tự sát rồi, nhưng đã cấp cứu, anh xem xử lý như thế nào?" Ở đầu bên kia điện thoại, Mị Ảnh nói.

Phàm Ngự cầm điện thoại, nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ, môi mỏng mím chặt, hồi lâu: "Bây giờ tôi đi qua" Phàm Ngự cúp điện thoại, cầm chìa khóa xe lên đi ra ngoài.

Biệt thự, phòng dưới đất, Lâm Mộng Tuyết với bộ dáng mất hồn. Giống như linh hồn đã không còn. Lần này trong ánh mắt của cô không có chán ghét, không có ghen tỵ, không có gì cả, tựa như Lâm Mộng Tuyết đơn thuần trước kia. Phàm Ngự đi tới, nhìn cô co rúc ở trên đất, sau đó hai cánh tay vòng quanh hai chân của mình. Lâm Mộng Tuyết ngẩng đầu nhìn Phàm Ngự. Không nói gì, ánh mắt cực kỳ bình tĩnh. Phàm Ngự nhìn cô, nhớ lại cô trước kia. Loại ánh mắt này, bao nhiêu năm không nhìn thấy rồi. Phàm Ngự nhìn Lâm Mộng Tuyết thản nhiên nói: "Thế nào? Không muốn sống?"

Lâm Mộng Tuyết nhìn Phàm Ngự nhàn nhạt mở miệng: "Tôi, mẹ tôi đâu?"

Phàm Ngự nhíu lông mày, "Rất tốt"

"Thả tôi" Lâm Mộng Tuyết nhàn nhạt mở miệng, không có ngang ngược càn rỡ thường ngày, bây giờ cô giống như một người bị lạc phương hướng, mất đi người thân.

Phàm Ngự chau mày lại nhìn Lâm Mộng Tuyết, Lâm Mộng Tuyết đứng lên, nhìn căn phòng ươn ướt hắc ám. Không có một tia ánh mặt trời khúc xạ vào. Âm lãnh ươn ướt, thích hợp hoàn cảnh của con chuột.

Phàm Ngự nâng lông mày, nhìn cô, thâm tình như vậy, thật giống như Tuyết Thần, lạnh nhạt lạnh lùng. "Đi nơi nào?"

"Nghĩa địa" Lâm Mộng Tuyết nói qua liền hướng bên ngoài đi. Phàm Ngự cũng không ngăn trở, Phàm Ngự mang theo Lâm Mộng Tuyết đi tới nghĩa địa. Lâm Mộng Tuyết quỳ gối trước mộ, nhìn vẻ mặt từ ái của cha mình, ngón tay vuốt ve hình cha mình. "Tôi muốn một mình nán lại với cha tôi."

Mị Ảnh rút điện thoại, sau đó rời đi chỉ còn sót lại một mình Lâm Mộng Tuyết, Phàm Ngự chỉ ngồi ở trong xe. Nhắm chặt hai mắt, anh trút giận, tuy nhiên nó rất không vui vẻ. Cuối cùng mình vẫn xuống tay không được.

"Cha, người có thể oán giận nữ nhi hay không, nếu như có cuộc sống một lần nữa, con sẽ đang hoàng tử tế sống ở bên cạnh cha, cuộc sống giống như ở nông thôn. Bình thường qua cả đời, như vậy cũng sẽ không mệt như vậy rồi." Lâm Mộng Tuyết rớt nước mắt. Nhìn mộ bia, sau đó cắn nts ngón tay của mình, ở trên đá phiến ở nghĩa địa, viết { Phàm Ngự, tôi không nợ anh}

Cuối cùng Lâm Mộng Tuyết sờ sờ tấm hình, sau đó đụng đầu vào trên tấm bia đá của cha mình, máu tươi theo tấm bia đá chảy xuôi xuống. Khóe môi Lâm Mộng Tuyết nhếch lên nụ cười, tê liệt ngã xuống trước tấm bia đá. Mị Ảnh tới đây vừa nhìn, chau mày, sau đó cầm điện thoại lên gọi qua.

"Thiếu chủ, cô ta chết rồi!"

Phàm Ngự treo điện thoại, sau đó quay đầu, xuống xe, nhìn Lâm Mộng Tuyết lưu lại mấy cái chữ kia, nhìn dung nhan của cô ta, sau đó thở dài, nói: "Đem cô ấy chôn cất đi." Sau đó xoay người rời đi. Có lẽ đây chính là kết cục tốt nhất đối với Lâm Mộng Tuyết. Kiếp sau sống thật tốt. { Đúng vậy, không cần yêu anh, vậy thì không giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, tan xương nát thịt }

Tác giả có lời muốn nói: đây là kết cục tôi cho Lâm Mộng Tuyết. Không muốn quá thê thảm, cứ như vậy để cho cô ta ra đi.

Tuyến phân cách ——

Thời gian đã qua hơn một tháng, An Tuyết Thần mặc dù đầy đặn hơn một chút, nhưng không có dấu hiệu tỉnh lại, Phàm Ngự ngồi ở bên giường bệnh, băng gạc trên đầu đã sớm tháo bỏ, Phàm Ngự nhẹ nhàng vì cô chải tóc, vô cùng êm ái, "Có phải em nên tỉnh lại rồi hay không, hay là đang giận anh, cho nên em không muốn tỉnh lại đây? Vậy thì em còn không có tha thứ cho anh, cho nên không muốn tỉnh lại."

An Tuyết Thần cứ ngủ như vậy. An tường ngủ, mặt này giống nhưu ở trong giấc mơ phấn đấu. Tất cả mọi người đang vì cô phấn đấu. Cuộc sống ngày ngày trôi qua, một tháng, lại một tháng đã qua. Gần nửa năm rồi. Ngay tại một ngày nào đó, cô có thể tỉnh lại hay không đây?

Tiểu Niệm Ngự bồi ở cạnh giường bệnh, nắm tay nhỏ bé của An Tuyết Thần, ngón tay An Tuyết Thần đột nhiên giật giật, Tiểu Niệm Ngự chợt ngồi dậy, mở to hai mắt nhìn cử động vừa nãy của mẹ. Quả nhiên giật giật lần nữa. Tiểu Niệm Ngự vội vàng hô to: "Bác sỹ, Vú Trương, ngón tay mẹ cháu động, có ai không" Tiểu Niệm Ngự kích động hô to. Vú Trương vội vàng đi tới, nhìn An Tuyết Thần liên tục động ngón tay, sau đó Vú Trương cũng có chút kích động, vội vàng ra cửa kêu bác sỹ.

"Bác sỹ, bác sỹ, mau tới đây" Vú Trương đứng ở cửa phòng kích động kêu.

An Tuyết Thần đang ngủ mơ: "A, gia gia, con rốt cuộc bày ra rồi, ông xem có phải bày ra rồi hay không." An Tuyết Thần hạnh phúc hô. Lão gia gia nhìn bàn cờ sau đó vuốt chòm râu gật đầu cười nói: "Ha ha, nha đầu tốt, con có thể đi về, chẳng qua lão muốn tạm thời che lại trí nhớ của con. Đi thôi"

Một mảnh hoảng hốt, đã có mấy tên bác sỹ giúp đỡ An Tuyết Thần kiểm tra thân thể, cuối cùng An Tuyết Thần mở ra hai mắt đã ngủ nửa năm, mở mắt đã nhìn thấy trên đỉnh đầu có nhiều người đàn ông mặc áo khoác trắng, nhìn mình có chút là lạ, An Tuyết Thần mở trừng hai mắt, mấy tên bác sỹ đột nhiên cười to nói: "A, tỉnh, tỉnh, thật tỉnh rồi. Ha ha" Lần này bọn họ cũng không cần ngày ngày đem đầu đeo ở trên dây lưng quần rồi. Trong lúc nhất thời kích động muốn khóc.

An Tuyết Thần ngồi dậy, nhìn những người này, thế nào có khổ, có cười đây? Vẫn là dở khóc dở cười. Tiểu Niệm Ngự nhìn mẹ mình, một tiếng khóc lên, An Tuyết Thần sợ hết hồn, nhìn Tiểu Niệm Ngự. Tiểu Niệm Ngự chạy đến bên cửa sổ kêu gào nói: "Mẹ, rốt cuộc mẹ cũng tỉnh, mẹ có thể tỉnh, huhu huhu"

An Tuyết Thần nghiêng đầu sửng sốt? "A, người bạn nhỏ kia, tôi không phải mẹ, tôi mới 18 tuổi, thế nào lại là mẹ của bé chứ? Bé kêu sai rồi?"

Tiểu Niệm Ngự dừng lại khóc thút thít, sau đó kinh ngạc nhìn An Tuyết Thần: "Mẹ. Mẹ đừng nói đùa với con chứ, tuyệt không vui tí nào?"

"Không phải,tôi thật sự không phải là mẹ bé, bé gặp qua người mẹ nào còn trẻ như tôi sao? Tôi mới 18?" An Tuyết Thần nói, cảm thấy Tiểu Niệm Ngự thật đáng yêu. Tiểu Niệm Ngự cùng Vú Trương ngẩn người. Các bác sỹ ca ca giống như khẩn trương. Lúc này Phàm Ngự phá cửa mà vào, tất cả mọi người đem hiện thực chuyển dời đến cửa, Phàm Ngự ở công ty nhận được điện thoại, vội vàng chạy tới, dọc đường đi không biết xông bao nhiêu đèn đỏ.

Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, thâm tình có chút kích động, rõ ràng kích động, anh sải bước đi tới bên giường An Tuyết Thần, một tay lấy cô kéo vào trong ngực, ngửi mùi thơm: "Tuyết Thần, rốt cuộc em cũng tỉnh, rốt cuộc em cũng tỉnh, cũng may, em không cho bọn anh chờ thời gian quá lâu"

An Tuyết Thần cảm giác mình sắp không thở được, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng: "Khụ khụ, anh buông tôi ra, tôi không thể hít thở?"

Lúc này Phàm Ngự mới phát hiện ra mình dùng sức quá lớn rồi. Sau đó khẩn trương nhìn An Tuyết Thần nói: "Thật xin lỗi, anh không làm đau em chứ"

"Ừ" An Tuyết Thần gật đầu một cái, sau đó nhìn Phàm Ngự. "Chú à, chú là ai vậy?" Một câu nói, khiến sắc mặt của Phàm Ngự biến đổi. Sau đó một đôi tròng mắt đen tập trung vào An Tuyết Thần, không xác định hỏi: "Em không phải biết anh?"

"Tôi nên biết chú sao?" An Tuyết Thần tò mò hỏi. Chỉ thấy sắc mặt Phàm Ngự từ kích động hưng phấn, thay đổi lo lắng, Ám Hắc, Phàm Ngự xoay người, một đôi mắt báo nhìn chằm chằm bác sỹ, tất cả các bác sỹ cũng rùng mình một cái, Phàm Ngự nhìn bọn họ, thanh âm lạnh lẽo nói: "Chuyện gì xảy ra?"

Bác sỹ lau chùi mồ hôi trên trán nói: "Cái này không rõ ràng lắm, chúng tôi phải tiến hành một bước kiểm tra đo lường"

"Vậy còn không mau làm" Phàm Ngự gầm nhẹ nói, An Tuyết Thần ở một bên nhìn có chút sợ, loại cảm giác bị áp bức quen thuộc này, hảo cường liệt. An Tuyết Thần cũng không nhịn được lạnh run, khí thế mạnh mẽ quá.

"A, dạ, bây giờ chúng tôi liền kiểm tra đo lường." Mấy tên bác sỹ liền đi ra ngoài, An Tuyết Thần nhìn bác sỹ đi ra, đột nhiên hô lớn: "A, tôi còn muốn đi học đấy?"

Gương mặt Tiểu Niệm Ngự khổ sở nhìn An Tuyết Thần nói: "Mẹ, mẹ đã tốt nghiệp rất nhiều năm?"

An Tuyết Thần nhìn Tiểu Niệm Ngự, gương mặt cũng khổ nói: "Em trai nhỏ, tôi đã nói rồi, tôi không phải mẹ cháu, gọi tỷ tỷ, ngoan"

Tiểu Niệm Ngự cho Phàm Ngự ánh mắt bất đắc dĩ, một đôi ánh mắt sắc bén của Phàm Ngự vẫn nhìn chằm chằm vào An Tuyết Thần, An Tuyết Thần quay đầu nhìn lại, chống lại cặp mắt thâm thúy sắc bén như đầm sâu, khẩn trương nói: "Chú, làm gì mà chú nhìn tôi như thế?"

Phàm Ngự chau chặt lông mày, không phải nói là mất trí nhớ chứ, vật này tồn tại sao? Phàm Ngự thâm tình nhìn cô tìm kiếm đáp án. An Tuyết Thần bị ánh mắt nóng rực của anh nhìn có chút không thoải mái, nói: "Chú à, chú nhin một cô gái như vậy là không đúng"

Sắc mặt của Phàm Ngự, tối đen, khóe miệng cứng ngắc kéo ra, Tiểu Niệm Ngự nhìn nét mặt của Phàm Ngự đột nhiên cười ra tiếng. "Đúng vậy, ba, ba như vậy sẽ dọa đến mẹ"

An Tuyết Thần sửng sốt, nói: "À? Bé là con trai anh à? Tôi nói dáng dấp cũng quá giống rồi. Con trai cũng lớn như vậy rồi, số tuổi của chú cũng không nhỏ đi, còn có, em trai nhỏ, gọi chị là tỷ tỷ" Tiểu Niệm Ngự nhìn An Tuyết Thần, mẹ như vậy có chút đáng yêu. Chỉ là mặt của Phàm Ngự đã đen tối không thể tối hơn nữa, Vú Trương ở một bên nhìn, cười khan mấy tiếng. An Tuyết Thần ngồi ở trên giường bệnh, nhìn nét mặt họ thay đổi thất thường, chỉ có sắc mặt của Phàm Ngự vẫn luôn rất phúc hắc.

An Tuyết Thần bị đẩy đi kiểm tra CT não bộ, An Tuyết Thần nằm ở trên giường bệnh, tâm còn đang suy nghĩ, chẳng lẽ mình có tật xấu gì sao? Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần được đẩy vào, mở miệng nói: "Viện trưởng"

Trong lòng Viện trưởng khẽ run rẩy, sau đó quay đầu lại nhìn Phàm Ngự nói: "Phàm thiếu, ngài yên tâm, An tiểu thư đã tỉnh rồi, sẽ không có vấn đề lớn lao gì, chờ tôi kiểm tra đã"

Phàm Ngự gật đầu một cái, bệnh viện cũng đi vào. Ngoài cửa Tiểu Niệm Ngự cùng Phàm Ngự tựa vào trên vách tường, một lớn một nhỏ, mặt đối mặt cứ như vậy dựa vào, Tiểu Niệm Ngự nhìn Phàm Ngự chau mày lại, mở miệng: "Lão cha, cha nói xem nếu mẹ mất trí nhớ thì làm thế nào? Quên cha còn dễ nói, quên con thì làm thế nào?"

Phàm Ngự mắt lạnh nhìn Tiểu Niệm Ngự, cái gì gọi là quên anh cũng may, quên nó lại không được. "Mất trí nhớ, cha cũng sẽ làm cô ấy nhớ tới cha, đời này cô ấy đừng nghĩ thoát khỏi cha"

Tiểu Niệm Ngự bĩu môi, nhưng hiện tại mẹ bảo bé gọi mẹ là tỷ tỷ, bảo cha là chú. Phàm Ngự cho bé ánh mắt lạnh lẽo, anh đang sinh tức giận, chú? Chân khí phẫn, CMN.

Qua nửa giờ, người ở bên trong đi ra. Mặt Viện trưởng dãn ra. Phàm Ngự nhìn vẻ mặt viện trưởng, cũng biết không có sự tình gì lớn, nhưng anh muốn biết, ai cũng không nhớ rõ là xảy ra chuyện gì?

"Các người đem An tiểu thư đẩy vào phòng bệnh nghỉ ngơi. Phàm thiếu, cậu và tôi qua đây một chút." Phàm Ngự liếc mắt nhìn An Tuyết Thần, An Tuyết Thần cũng đang nhìn anh. Phàm Ngự đi theo viện trưởng tới phòng làm việc. Phàm Ngự ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn thấy viện trưởng lấy cuộn phim ra, sau đó mang theo mắt kính nhìn một hồi, Phàm Ngự cũng không quấy rầy. Cuối cùng Viện trưởng ngồi vào ghế, nói: "Phàm thiếu, cậu xem, đây là khối máu trong não bộ của An tiểu thư, còn chưa loại bỏ mà An tiểu thư lại có thể tỉnh lại, thật đúng là ly kỳ, chỉ là, khối máu này vần còn, người đã tỉnh lại, có lợi cho việc loại bỏ khối máu, máu bầm chèn ép thần kinh của cô ấy, cho nên chỉ là tạm thời quên mất một ít chuyện trước kia, nhưng chờ khối máu biến mất, cô ấy sẽ nhớ lại."

"Lúc nào thì khối máu biến mất" Quả nhiên, Phàm Ngự một câu vạch trần. Viện trưởng đẩy đẩy mắt kính, "Muốn để cô ấy khôi phục tình trạng, chỉ có thể quan sát cô ấy, thời gian cũng sẽ không lâu, cuộn phim cho thấy, khối máu đã không lớn như trước, nói rõ nó đang chậm rãi biến mất."

Phàm Ngự đứng dậy: "Tìm cho tôi, tốt nhất là có thể nhanh loại bỏ thứ kia nhất."

"Dạ, nhất định rồi!" Viện trưởng nói. Phàm Ngự đi ra khỏi phòng làm việc, sau đó trở lại phòng bệnh, đã nhìn thấy hai mẹ con này đang cùng nhau chơi đùa cờ năm quân. Chơi không chán. Cùng lúc đó, gương mặt Vú Trương tươi cười gọt trái cây. Phàm Ngự nhìn cảnh tượng này, vẻ mặt cũng buông lỏng rất nhiều, có một chút là tốt, cô đã tỉnh lại, chuyện này so với cái gì cũng quan trọng hơn, so với cái gì đều tốt hơn.

Phàm Ngự đẩy cửa ra, đi vào, sau đó ngồi ở trên ghế sa lon, bắt chéo chân, nhìn vẻ mặt tươi cười của An Tuyết Thần, vui vẻ hơn trước kia.

"Chị thắng" An Tuyết Thần nói, vỗ tay nhỏ bé, miệng nhỏ của Tiểu Niệm Ngự một quyết. "Chơi một ván nữa" Lúc này bụng của An Tuyết Thần kêu ùng ục. Lại nói đã nửa năm chưa ăn cơm rồi.

Ùng ục ùng ục, mặt An Tuyết Thần quẫn bách vuốt bụng của mình, "Tôi đói bụng."

Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần nói: "Vú Trương, bà đặt địa điểm chỗ ăn đồ tây"

"A, được được." Vú Trương cầm điện thoại lên liền đẩy cửa đi ra ngoài. Rất nhanh bữa ăn đã đưa tới rồi. An Tuyết Thần ngồi ở trên ghế, mặt nhìn một bàn đầy món ngon, nước miếng cũng sắp chảy xuống. Phàm Ngự nhìn bộ dạng đó của cô, khóe miệng cong lên. An Tuyết Thần nhìn những món ăn tây, mắt sáng lên. Sau đó nói: "Tôi chạy trước" Nói qua liền bắt đầu ăn, ăn như hổ đói, vừa ăn vừa nói: "Ăn ngon, hình như rất lâu rồi tôi chưa từng ăn ngon như vậy."

Tiểu Niệm Ngự nhìn mẹ nói: "Mẹ, mẹ ăn từ từ, mẹ quả thật rất lâu chưa ăn cơm rồi, nửa năm rồi." Lời Tiểu Niệm Ngự vừa nói ra, An Tuyết Thần trực tiếp phun ra ngoài. Phun thịt lên mặt Tiểu Niệm Ngự.

"Phốc —— khụ khụ, khụ khụ, em nói cái gì? Nửa năm, trò đùa quốc tế à, nửa năm không ăn cơm, mọi người phải chết rồi. Em trêu chọc chị hả?" Miệng An Tuyết Thần đầy mỡ đông nói, gương mặt không tin tưởng.

Mặt Tiểu Niệm Ngự tức giận nhìn An Tuyết Thần, thanh âm non nớt ở phòng bệnh truyền ra: "A, bẩn rồi." Nói xong cũng như một làn khói vọt vào phòng vệ sinh, An Tuyết Thần đỏ mặt lên, sau đó cúi đầu, liền bắt đầu dừng lại ăn như hổ đói. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, cầm khăn ăn lên vì cô lau chùi khóe miệng, An Tuyết Thần cũng mặc cho anh chăm sóc như đứa bé, An Tuyết Thần hướng anh cười một tiếng, sau đó tiếp tục chiến đấu với một bàn đầy món ngon.

Ăn no, An Tuyết Thần đi tới đi lui ở trong phòng bệnh, Tiểu Niệm Ngự nhìn An Tuyết Thần nói: "Mẹ, mẹ đừng vòng vo, xoay mãi làm con choáng váng đầu"

An Tuyết Thần dừng bước lại nhìn Tiểu Niệm Ngự nói: "Nhưng mà, chị ăn rất no căng, không hoạt động cái bụng sẽ nổ tung" An Tuyết Thần nói xong lúc này mới quan sát gian phòng này, sau đó sợ hãi kêu ra tiếng. Phàm Ngự chau mày lại nhìn An Tuyết Thần. Tiểu Niệm Ngự cũng nhíu chặt mày, luôn cả kinh.

"Mẹ, mẹ thế nào?" Giọng điệu của Tiểu Niệm Ngự hình như là rất bất đắc dĩ. Cặp mắt An Tuyết Thần sáng lên nhìn Tiểu Niệm Ngự nói: "Ở nơi này là phòng bệnh, rõ ràng là phòng sao?"

Cũng chỉ có cô. Lúc ấy, Tiểu Niệm Ngự liền liếc mắt, thông minh thế nào cũng giảm xuống. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần trầm giọng nói: "Ngủ, ngày mai xuất viện?"

An Tuyết Thần nhìn gương mặt tuấn tú đầy sương mù của Phàm Ngự sau đó nhìn Phàm Ngự nói: "Hả? Chú, chú còn rất đẹp trai, thật không nhìn ra chú đã bao nhiêu tuổi rồi?"

Phàm Ngự quay mặt, hướng cô đi tới, An Tuyết Thần cảnh giác nhìn Phàm Ngự, Phàm Ngự cũng tung người nằm ở bên cạnh cô. An Tuyết Thần sợ hãi kêu lên tiếng: "A, chú làm cái gì? Như thế nào cùng tôi cùng nhau ngủ, nam nữ là không thể cùng nhau ngủ?"

Phàm Ngự đối với tiếng la của An Tuyết Thần, không cho trả lời, bàn tay vừa xem đem cô ôm vào trong ngực của mình, An Tuyết Thần vừa định kêu thành tiếng thì giọng nói trầm thấp của Phàm Ngự truyền đến: "Câm miệng, kêu nữa anh liền ăn em"

An Tuyết Thần quả nhiên ngậm miệng, cứ có cảm giác loại cảm giác này rất quen thuộc, "Chú đừng ăn tôi, tôi ăn không ngon" An Tuyết Thần nhỏ giọng nói. Phàm Ngự ôm An Tuyết Thần, hạ thân đã sớm to thẳng, đã giới dục nửa năm nên Phàm Ngự đã vô cùng đói khát rồi. Đối mặt với gương mặt An Tuyết Thần hiện tại giống như một tấm giấy trắng, anh giống như hung hăng muốn cô. Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Tuyết Thần hồng hồng sau đó nhỏ giọng nói: "Cứng quá, cái đó, xương của chú chạm vào tôi, rất đau đấy?" Phàm Ngự khẽ nguyền rủa một tiếng tung người lên, đi vào phòng tắm, hiện tại anh cần vọt vào tắm nước lạnh, dập lửa, cô gái này thật là quá quyến rũ người rồi, chỉ đụng chạm cô, anh sẽ có phản ứng máu nóng sục sôi.

An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự biến đổi, trong đầu có dấu chấm hỏi thật to, lúc này Tiểu Niệm Ngự bò lên giường nói: "Mẹ, tối nay con và mẹ ngủ cùng nhau" Nói qua liền chui vào chăn. An Tuyết Thần nhìn Tiểu Niệm Ngự, cũng không nói gì, đứa trẻ sao? Sau đó nằm ngủ. Trong phòng tắm, Phàm Ngự trong không khí kia, nhìn không thể ăn, chờ về nhà, nhất định phải ăn sạch sẽ. Đáng chết, ước chừng vọt vào tắm nước lạnh nửa giờ, chờ lúc đi ra, hai mẹ con đều ngủ rồi. Phàm Ngự đi tới bên giường, nhẹ nhàng hôn cánh môi An Tuyết Thần một cái, mềm mại, sau đó đi tới một cái giường khác nằm xuống, chuẩn bị ngủ.

Sáng sớm hôm sau ——

An Tuyết Thần nặng nề mở cặp mắt ra, trở mình một cái, sau đó tư thế ngủ vô cùng không ưu nhã kẹp chăn lại. Những người khác đều đã tỉnh dậy, chỉ còn sót một mình anh. Tiểu Niệm Ngự ở một bên nhìn An Tuyết Thần, chau mày lại, "Nhanh lên một chút, cũng mấy giờ rồi. Làm sao mẹ ngủ nửa năm còn ngủ không tỉnh đây?"

"Ừ, không cần ầm ĩ, chị lại ngủ một hồi" An Tuyết Thần mơ mơ màng màng nói xong, Phàm Ngự hếch tuấn mày, từng bước một đi lên phía trước sau đó nâng cằm của cô lên, nặng nề hôn lên, quả nhiên An Tuyết Thần không thể hô hấp mở to cặp mắt, nhưng mà lúc nhìn thấy gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt thì mắt lập tức trừng lớn. Trong miệng ấp úng. Phàm Ngự nhướng mày nhìn An Tuyết Thần đỏ mặt, cuối cùng rời múi môi của cô, thanh âm trầm thấp nhỏ giọng nói: "Về nhà"

An Tuyết Thần hồi thần, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng thở hổn hển, lập tức đứng lên, nhìn Phàm Ngự, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Ấp úng nói: "Chú, tại sao chú hôn tôi, đây chính là nụ hôn đầu của tôi"

Tiểu Niệm Ngự nhìn dáng vẻ xấu hổ của An Tuyết Thần, trực tiếp té xỉu: "Mẹ, mẹ lấy nụ hôn đầu ra, đứa bé của mẹ cũng lớn như vậy, con choáng vì chết"

Mặc kệ Tiểu Niệm Ngự nói thế nào, An Tuyết Thần vẫn xoay xoay vặn vặn sau đó mang dép đi vào phòng tắm. Đóng cửa lại, nhìn phòng tắm, Wow thật xa hoa. An Tuyết Thần vọt vào tắm, phát hiện có một đôi giày cao gót cùng một chiếc váy có dãy hoa lan bên viền. Nhìn qua rất đẹp mắt, An Tuyết Thần mặc vào. Sau đó đi ra.

"Như thế nào, nhìn được không?" Nói xong vẫn còn ở tại chỗ quay một vòng. Dương dương hả hê, giống như cô gái 17, 18 tuổi. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, con ngươi sâu sâu, nói gì thì tối nay cũng phải ăn hết cô, vì cô, anh thế nhưng để giới dục nửa năm rồi.

An Tuyết Thần nhìn ánh mắt nóng rực của Phàm Ngự nhìn chằm chằm mình rõ ràng như vậy, sau đó nhớ tới sáng nay mình bị đánh lén, khuôn mặt nhỏ đỏ lên nhỏ giọng nói: "Sắc lang" nhưng là mình cũng không thế nào chán ghét. Mặc dù thanh âm rất nhỏ nhưng Phàm Ngự cũng nghe vô cùng rõ ràng, sau đó nhếch tuấn lông mày nhìn An Tuyết Thần, sắc lang? Buổi tối lại thật sự sắc cho em xem, bò già giả bộ nai tơ.

Tuyến phân cách ——

An Tuyết Thần xuống xe, khoang xe hào hoa như vậy còn chưa tính, tòa thành như vậy, đây cũng quá cái kia, ánh mắt của An Tuyết Thần nhìn chằm chằm thật to, thế nào có loại cảm giác rất quen thuộc đây? Tiểu Niệm Ngự nhìn vẻ mặt An Tuyết Thần ngu ngốc, chọc chọc cô.

An Tuyết Thần ngậm miệng sau đó lắc lắc đầu nhìn Phàm Ngự: "Chú nói? Đây là nhà tôi?"

Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, gật đầu một cái, An Tuyết Thần cũng rất bình tĩnh nhìn Phàm Ngự, hồi lâu: "Bà mụ cười giỡn, ngu sao mà không ở." Nói qua liền vọt vào. Tiểu Niệm Ngự ở một bên lúng túng kéo miệng. Phàm Ngự ngược lại, khóe miệng phác hoạ nhìn bóng lưng cô vui sướng. Như vậy cũng rất tốt.

Dọc theo đường đi An Tuyết Thần đều thưởng thức, hoa hoa thảo thảo, thế nào lại giống ngục giam thế. Vách tường cao như vậy, còn có súng máy, chẳng lẽ? Một ý nghĩ ở trong đầu của An Tuyết Thần vang lên. Không phải NH là sĩ quan cao cấp đấy chứ.

An Tuyết Thần dừng bước lại, chờ bọn họ theo kịp, An Tuyết Thần vây ở bên cạnh Phàm Ngự, nhìn từ trên xuống dưới. Phàm Ngự khẽ cau mày."Thế nào?"

An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự nuốt nước miếng một cái, nói: "Cái đó, có phải chú là quan quân bí mật của chính phủ hay không?" Phàm Ngự mắt lạnh nhìn An Tuyết Thần, nhìn gương mặt cô hưng phấn, sau đó nói: "Đúng vậy, anh là một thủ trưởng"

"Wow, thủ trưởng đại nhân khỏe." Nói xong kính lễ. Khuôn mặt Tiểu Niệm Ngự vẫn luôn khổ sở bỗng tươi cười, nếu cô là lòng mẹ thương con? Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, đột nhiên phát lên một ý nghĩ, hình như không tồi.

Mấy người vừa đi vào biệt thự, trận thế này liền đem An Tuyết Thần giật mình. Vừa tiến đến, chân còn chưa bước vào đi? Chỉ nghe thấy một đám thanh âm vang dội: "Hoan nghênh thiếu phu nhân về nhà"

Gương mặt An Tuyết Thần kinh ngạc, quay đầu lại nhìn trái phải, nhìn lại nhìn một chút, cũng không nhìn thấy thiếu phu nhân nào? Tiểu Niệm Ngự giật giật khóe miệng sau đó nhắc nhở: "Bọn họ gọi mẹ đấy?"

An Tuyết Thần mở to hai mắt dùng ngón tay trỏ chỉ lỗ mũi mình, hình dáng của miệng phát âm một chữ “tôi”, nhưng không nói ra. Sửng sốt hồi lâu mới nói: "Tôi? Thiếu phu nhân"

"Thiếu phu nhân khỏe" Hai hàng nữ người làm hô, An Tuyết Thần cũng cảm giác thần kinh của mình muốn nổi điên, tình huống thế nào, cuối cùng ho khan một cái sau đó nói: "Khụ khụ, như vậy thiếu gia của các người là ai hả?"

Tiểu Niệm Ngự chỉ chỉ Phàm Ngự bên cạnh: "Ông ấy"

An Tuyết Thần chỉ vào Phàm Ngự, cũng khó trách, đây là nhà anh sao? Vậy anh là thiếu gia, mình là thiếu phu nhân? Lúc này mới phản ứng được, vừa chỉ chỉ Phàm Ngự vừa chỉ chỉ mình, gương mặt không tin. Mình lúc nào thì gả cho anh? An Tuyết Thần lại gần Phàm Ngự sau đó rất nhỏ giọng nói: "Lúc nào thì tôi gả cho anh hả?"

"Còn chưa, nhưng lập tức gả cho anh" Phàm Ngự nói xong cũng sải bước đi vào biệt thự, lưu lại An Tuyết Thần một mặt kinh ngạc, còn chưa kết hôn sao? Kỳ quái, sau đó liền theo lên lầu, dọc theo đường đi An Tuyết Thần tựa như đứa bé vậy. Ngạc nhiên với mọi thứ.

Đi vào gian phòng: "Wow, phòng thật là xinh đẹ, đây là gian phòng của tôi sao?" An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự hỏi.

"Ừ, gian phòng của chúng ta"

"Chúng ta? Chú nói là chúng ta ở cùng nhau?" An Tuyết Thần có chút kinh ngạc, không phải nói còn chưa kết hôn sao? Thế nào ngủ chung? Phàm Ngự liếc mắt một cái liền thấy ngay ý định của An Tuyết Thần, sau đó lạnh lùng mở miệng: "Quan lớn ra lệnh, em phải phục tùng"

"A, dạ, thủ trưởng" Choáng nha, quan lớn hơn một cấp đè chết người. An Tuyết Thần bĩu môi, sau đó lập tức nằm ở trên giường lớn, Phàm Ngự đi vào phòng tắm, sau đó đổi một thân đồ mặc ở nhà, An Tuyết Thần liền bắt đầu quan sát gian phòng, ngồi ở trươc bàn trang điểm, nhìn thấy một khung hình, bên trong là tấm hình của mình, rất đẹp, rất tao nhã, như thế nào không quá giống mình đây? Hơn nữa tự mình nghĩ không ra là lúc nào?

Phàm Ngự đi ra khỏi phòng tắm đã nhìn thấy An Tuyết Thần đang ngẩn người nhìn tấm hình của mình. Sau đó đi tới, vòng chắc cô, thân thể An Tuyết Thần cứng ngắc, sau đó nhìn Phàm Ngự trong kính, tóc còn ướt, rơi vào trên cổ của mình, lành lạnh. Khuôn mặt nhỏ của An Tuyết Thần đỏ lên, Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, âm thanh khàn khàn nói: "Đó là em, rất đẹp"

An Tuyết Thần gật đầu một cái, đúng là rất đẹp, nhưng thấy thế nào cũng không giống phong cách của mình, phụ nữ thành thục, còn có chút phong cách người mẹ, không thể nào, mình sẽ không sinh đứa bé đi, không đúng, không có kết hôn thì sinh con thế nào. An Tuyết Thần đang suy nghĩ? Cảm giác cổ đột nhiên tê tê dại dại. Nâng con mắt vừa nhìn liền phát hiện Phàm Ngự đang hôn cổ của mình, trong nháy mắt, mặt An Tuyết Thần đỏ tới tận cổ. "Chú, chú làm cái gì?"

Phàm Ngự ôm lấy An Tuyết Thần, An Tuyết Thần lên tiếng kinh hô: "A, chú làm gì thế" Phàm Ngự đem An Tuyết Thần đặt ở giường lớn, cúi người nhìn dáng vẻ hoang mang sợ hãi của cô, thật sâu đâm vào trái tim anh. Anh không khống chế được rồi, không kiên trì nổi, hiện tại liền muốn cô, hung hăng muốn cô.

Đôi tròng mắt đen của Phàm Ngự trở nên thâm thúy trầm tĩnh, một đôi mắt thâm tình bị nhiễm **. An Tuyết Thần nhìn anh, cô thừa nhận anh thật sự rất tuấn tú. Phàm Ngự khàn khàn giọng nói nói: "Bảo bối, anh đói bụng"

Khuôn mặt An Tuyết Thần đỏ bừng nhìn Phàm Ngự, khoảng cách tiếp xúc gần như vậy, để cho cô rất không tự nhiên: "Này, này, vậy thì đi ăn cơm, ăn cơm nhé?"

"Nhưng anh không muốn ăn cơm?" Phàm Ngự nói.

"Vậy anh muốn ăn cái gì, phải đi ăn xong, nhanh từ trên thân tôi đứng lên" Khuôn mặt An Tuyết Thần đỏ bừng, nói. Hô hấp có chút gấp gáp.

"Thật, muốn ăn cái gì đều được?" Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, đường cong khóe miệng giơ lên, tà mị cười. Kích thích cặp mắt An Tuyết Thần, thật sự là đẹp trai! Không có thiên lý. An Tuyết Thần có chút hôn mê, liền ý vị gật đầu. "Ừ"

"Tốt, vậy anh muốn ăn em"

Không đợi An Tuyết Thần phản ứng kịp, đôi môi của mình liền bị anh tập kích, An Tuyết Thần trợn to cặp mắt, đến tai ong. Nổ lên. Hoàn toàn mất đi năng lực suy tính rồi. Phàm Ngự hôn múi môi của cô, An Tuyết Thần cảm giác mình sắp không thể hô hấp, khẽ mở miệng nhỏ, Phàm Ngự lại nhân cơ hội này, nhân lúc yếu đuối mà vào, lưỡi dài bắt đầu câu cái lưỡi thơm tho của cô. Lưỡi dài chiếm đoạt từng địa phương trong miệng cô.

Cuối cùng động thân mà vào, bao quanh cô khít khao. Trán của anh nhỏ vài giọt mồ hôi hột, đó là bởi vì cô cắn quá chặt. Để cho anh không cách nào khống chế, không dám co rúm, để cho bọn họ đều không nhịn được mà rên rỉ ra tiếng.

"Ừ"

"A"

Hai người trải qua dừng lại phiên vân phục cơ thể đã sớm đổ mồ hôi. Khuôn mặt nhỏ của An Tuyết Thần đỏ hồng dính đầy mồ hôi, Phàm Ngự dũng mãnh đụng mấy cái ngước khuôn mặt nhỏ để cho mình hô hấp không khí.

Phàm Ngự sợ rằng đã sớm đem lý trí mai táng ở bên trong cô khít khao. Để cho anh ** thực cốt thoải mái ngất trời. Hai người vừa một phen vân phục, rốt cuộc ở bên trong mấy trận co rúm nhanh chóng sau cùng, kết thúc trận chiến đầu tiên.

An Tuyết Thần thở mạnh nói: "Đi xuống"

Phàm Ngự mị hoặc cười một tiếng, cự long chông sâu trong thân thể cô sau lần nữa thức tỉnh: "Bảo bối, đêm vừa mới bắt đầu, mới vừa rồi anh chỉ vận động nóng người mà thôi, kịch hay mới bắt đầu trình diễn"

{Xét duyệt, sửa đổi rồi, lúc này không cần che giấu}

Cuối cùng trời đã tối rồi, trong căn phòng tối mờ thân thể liều chết giao thoa, khi người đàn ông gia tăng tốc độ cùng tiếng gầm nhẹ thì kết thúc chiến đấu.

"A nha" Phàm Ngự hung hăng đem lấy mầm mống của chính mình bắn vào thân thể của cô, để thân thể An Tuyết Thần đã gần bất tỉnh xuống. Sau đó nằm ở trên giường lớn. Mặc sức thở mạnh, hai người đã sớm mồ hôi đầm đìa, mặt An Tuyết Thần đỏ bừng. Thở mạnh. Phàm Ngự vạch tóc rơi ẩm ướt trên trán An Tuyết Thần, dán chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. An Tuyết Thần nhắm chặt hai mắt trong miệng nhỏ giọng nói: "Choáng nha, anh là Ngựa đực à?"

Phàm Ngự nâng khóe miệng cười xấu xa, sau đó tung người lên, lần nữa áp đảo An Tuyết Thần, An Tuyết Thần cả kinh: "Anh còn phải làm cái gì?"

Phàm Ngự mị hoặc cười một tiếng, thanh âm cực kỳ hấp dẫn, khàn khàn nói: "Một lần nữa, bảo bối." Không đợi An Tuyết Thần mở miệng cự tuyệt, anh lần nữa nhanh chóng ngậm lấy môi. An Tuyết Thần vô lực đánh Phàm Ngự, giống như gãi ngứa. Sau đó nâng cái mông của cô lên, lần nữa tiến vào cô. Lại bắt đầu một cuộc chiến đấu, bây giờ An Tuyết Thần muốn khóc, đây là người đàn ông gì. Thật là muốn chết mà.

Tiểu Niệm Ngự đi tới gian phòng của bọn họ, chỉ nghe thấy thanh âm bên trong, khẽ mỉm cười: "Lão cha, thật đúng là ăn tuyệt không còn dư lại, a, trước buổi trưa con tới, buổi tối còn như vậy. Con không thể không bội phục cha" Tiểu Niệm Ngự cười đi vào gian phòng của mình. Mau sinh em gái cho con đi.

Phàm Ngự rốt cuộc ở lúc An Tuyết Thần kêu gào cầu xin tha thứ hạ phóng cô, ôm lấy An Tuyết Thần đi vào phòng tắm, đặt cô vào trong bồn tắm. Bắt đầu thay cô lau chùi thân thể. An Tuyết Thần thoải mái, mơ màng ngủ, gương mặt Phàm Ngự dịu dàng nhìn An Tuyết Thần, hôn gương mặt cô, hạ thân từ từ lần nữa lớn lối, nhưng nhìn An Tuyết Thần mệt mỏi như vậy, trong lòng có chút không nhịn, sau đó cưỡng chế nhịn xuống. Cô gái này đã sinh đứa bé, sau càng thêm đầy đặn rồi. Để cho anh thật là muốn ngừng mà không được, nếu như có thể thật muốn cho chọn kiểu chết này, như vậy anh nhất định sẽ lựa chọn chết ở trong cơ thể của cô, Mẫu Đan Hoa Hạ Tử, Thành Quỷ cũng Phong Lưu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.