Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 150: Ngoại truyện 18: Bẫy Lạc Trạch (tiếp)



Giang Lệ Lệ nhìn Tiểu Niệm Ngự, bắt đầu mong đợi con của mình sẽ có hình dáng ra sao. Là con trai hay con gái đây? Cô rất hy vọng là con gái, nếu như là một tiểu Lạc Trạch cô không phải bị anh khi dễ chết ư. d Cho nên vẫn là con gái tương đối khá hơn.

"Tốt lắm, thời gian không còn sớm, ngủ đi, thành bại tại hành động này rồi. Con trai, trở về phòng con đi, mẹ và dì buồn ngủ." An Tuyết Thần vuốt đầu con trai mình, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tình thương vĩ đại của người mẹ.

Tiểu Niệm Ngự vô cùng miễn cưỡng bò ra từ trong ngực Giang Lệ Lệ, trước khi đi vẫn không quên ở trong lòng uy hiếp một phen.

"Mẹ, dì, vậy con đi ngủ, ngủ ngon." Nói qua liền thơm trên mặt hai người mỗi người một cái.

"Ngủ ngon." Giang Lệ Lệ sờ sờ tóc Tiểu Niệm Ngự, nói qua.

Tiểu Niệm Ngự rời khỏi phòng, Giang Lệ Lệ ngáp một cái. Nhìn An Tuyết Thần nói.

"Cậu không ngủ một lát à, mấy giờ rồi." Giang Lệ Lệ nằm ở trên giường cười ha hả nói, phụ nữ mang thai thật mệt rã rời. f Hơn nữa còn rất tham ăn.

An Tuyết Thần tựa vào trên giường, vuốt bụng của mình, sau đó cầm điện thoại lên, gọi đi.

"A lô, viện trưởng Trương sao? Tôi là Tuyết Thần, ừ đúng, tiểu Ngự không phải cũng giao phó xong rồi chứ."

Viện trưởng Trương: ừ, đúng vậy, phu nhân, thời gian vừa đến tôi liền phái người đi đón ngài.

"Ừ, tốt. Phiền toái. Vậy trước tiên như vậy. 4d Hẹn gặp lại." An Tuyết Thần cúp điện thoại nhìn Giang Lệ Lệ, trên mặt mang nụ cười chiến thắng.

"Lệ Lệ, đừng lo lắng, bảo đảm cậu sẽ thấy Lạc Trạch không đồng dạng như trước. Ha ha, tớ có chút hưng phấn, ngủ không được. 3e Tớ vẫn nên xem sách, một hồi thời gian đến, chúng ta phải sớm đi bệnh viện, bọn họ cũng an bài trước rồi."

Giang Lệ Lệ khẽ gật đầu, tâm can còn run rẩy không thôi, ở trong lòng cô tự nói với mình như vậy. 8 Cô có thể, mặc dù biện pháp làm tổn thương người, nhưng vì hạnh phúc của các cô, nếu như có thể nhìn thấy chân tâm của Lạc Trạch, như vậy cô cũng đáng giá, nếu như chứng minh là ngược lại, lần này cô sẽ không do dự, cô sẽ không để trái tim mình tùy ý đập loạn vì anh nữa, cô thật sẽ rời đi, hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ cùng anh. Nghĩ đi nghĩ lại cô từ từ ngủ. Ngủ thiếp đi cũng tốt, tỉnh cũng là lo lắng.

Tuyến phân cách ——

Phàm Ngự cùng Lạc Trạch hai người ở căn cứ trợn mắt nhìn gần một đêm, rốt cuộc tra được hàng là ai cướp, cả nửa ngày, mẹ kiếp là cảnh sát, điều này làm cho Lạc Trạch tức giận không có địa phương xả. b5 Hai người ngồi ở trong xe. 9b Không khí quỷ dị. 3 Giờ phút này toàn thân Lạc Trạch trên dưới đều tản ra phúc hắc, sương mù. Phải nói Phàm Ngự cũng thế. Cảnh sát cướp. 00 Đến bót cảnh sát nói một câu.

"Nha, Phàm thiếu, Lạc thiếu, chúng tôi không biết, đó là đốc tra mới nhậm chức. 54 Không biết, hàng ở nơi này, không thiếu một cái. 6 Thật là xin lỗi." Nói thế đương nhiên là cục trưởng.

Phàm Ngự tựa đầu vào trên ghế ngồi liếc Lạc Trạch một cái, khóe miệng từ từ giơ lên, lúc này không sai biệt lắm điện thoại tới thôi. Quả nhiên nghĩ không tới một phút điện thoại Phàm Ngự liền vang lên. 37 Phàm Ngự vận đo cảm xúc một chút, sau đó không nhanh không chậm tiếp điện thoại.

Phàm Ngự đem điện thoại đặt ở bên tai, làm cho người ta cảm giác, là cực độ mệt mỏi, giống như là báo nhỏ lười biếng. Thanh âm trầm thấp khàn khàn nói.

"A lô, bà xã."

"Cái gì? Lệ Lệ lăn từ trên lầu xuống, ở bệnh viện?" Phàm Ngự cố ý phóng đại âm lượng, gương mặt kinh ngạc.

Lạc Trạch vừa nghe không ngồi yên, vội vàng đoạt lấy điện thoại di động. 3e Thanh âm cực kỳ tức giận hô.

"Cô mới vừa nói cái gì?"

Bên đầu kia điện thoại, tiếng khóc nghẹn ngào của An Tuyết Thần truyền đến.

"Hu hu, Lệ Lệ, chính cậu ấy không có chú ý, từ trên lầu té xuống, hiện tại chúng tôi ở bệnh viện của tiểu Ngự. 80 Nói là xuất huyết lớn, huhu" An Tuyết Thần giả bộ giống như thật.

Lạc Trạch cảm giác có một quả bom hẹn giờ nổ tung ở bên trong lòng của mình. d Nghe cô té xuống từ trên lầu, sắc mặt của Lạc Trạch nhất thời thay đổi trắng bệch, xanh mét. Tay anh nắm điện thoại đều run rẩy, đôi mắt chim ưng trong nháy mắt chuyển đỏ máu. Thanh âm cực độ lạnh lẽo âm chí. Anh trở nên không lý trí, kích động giận hô.

"Mẹ kiếp, đi bệnh viện. f Mau."

Phàm Ngự nhíu mày, sau đó thanh âm âm lãnh nói.

"Đi bệnh viện tớ."

Xe giống như một hạt bụi bặm, bụi bay đi. Giống như tiến về phía bệnh viện.

Đến bệnh viện, Lạc Trạch tựa như điên vọt vào bệnh viện. Lạc Trạch xuống xe, nhìn bóng lưng Lạc Trạch kinh hoảng, khóe miệng khẽ giơ lên. Quả nhiên, Phàm Ngự có thể là Chúa Tể tất cả đàn ông. Anh sửa sang lại cổ áo của mình một chút, sau đó sải bước tiêu sái đi vào bệnh viện, mang trên mặt biểu lộ nặng nề.

Lạc Trạch một hơi chạy đến phòng cấp cứu, đã nhìn thấy An Tuyết Thần đứng ở cửa, mắt đều đỏ, ở chỗ này ấp úng. An Tuyết Thần nhìn thấy mặt Lạc Trạch mất hồn. 50 Đi về phía anh.

Lạc Trạch nhìn đèn đỏ trên cửa sáng lên, tim của anh giờ phút này giống như bị cái gì móc rỗng. ce Ấy chính là vô lực, cảm giác thứ gì từ lồng ngực của mình chạy mất. Không đợi thoảng qua thần, liền bị An Tuyết Thần cho

Khuôn mặt An Tuyết Thần tức giận đi tới, bốp ——

Một âm thanh bạt tai thanh thúy vang dội vang lên trên gương mặt tuấn tú của Lạc Trạch. 10 Lạc Trạch đần độn nhìn An Tuyết Thần, chỉ nghe thấy An Tuyết Thần trách mắng.

"Lạc Trạch, đều là anh, anh biết rõ Lệ Lệ yêu anh, bình thường anh không đối tốt với cậu ấy. Coi cậu ấy như người tình nuôi nhốt, tôi sớm đã nói qua, anh không yêu cậu ấy thì để cậu ấy rời đi. Anh không nghe, hiện tại thì tốt rồi. a Như ý nguyện của anh, hiện tại Lệ Lệ đang nằm ở bên trong. 73 Huhu" An Tuyết Thần nói xong liền khóc. Phàm Ngự chạy tới thấy thế, hơi sững sờ, anh thế nào không biết tình cảm đùa giỡn còn có như vậy. 3c Nhìn bà xã khóc, trong lòng đau lòng. Liền vội vàng tiến lên trấn an nói.

"Bà xã, em chớ khóc, không tốt đối với em bé. a9 Lệ Lệ sẽ không có chuyện gì đâu? Ừ" Phàm Ngự kéo An Tuyết Thần an ủi.

Lạc Trạch từ từ phản ứng kịp, cũng tiêu hóa một phen lời nói mới vừa rồi của An Tuyết Thần, là bởi vì anh?

"Cô nói cái gì? Cái gì là bởi vì tôi? Tôi không có làm cái gì?" Lạc Trạch nhìn đôi mắt đỏ của An Tuyết Thần nói. f Giờ phút này anh cỡ nào muốn vọt vào, ở bên người cô, nhưng còn ý chí nói cho anh biết không thể làm như vậy.

An Tuyết Thần từ trong ngực Phàm Ngự ra ngoài, tâm tình hiển nhiên không có kích động vừa rồi. 38 Cô nhìn Lạc Trạch, trên mặt tràn đầy sầu bi.

"Tối hôm qua, tôi cùng cậu ấy nói chuyện phiếm, liền hàn huyên tới anh, cậu ấy nói, trong thời gian năm năm chung sống với anh, cậu ấy từ từ lệ thuộc vào anh, anh đi vào trong lòng của cậu ấy. Cậu ấy chịu đựng anh và cô gái khác làm loạn, bởi vì cậu ấy nói chính cậu ấy cũng là người tình bị giam cầm, cho nên đối mặt với anh cậu ấy đều sẽ nhịn, năm năm, cậu ấy đem mình thành lạnh lùng, bắt đầu học làm bộ như chuyện gì cũng không có, đối mặt một ít chuyện phải nhẫn nại, duy trì tỉnh táo. Nhưng cậu ấy lựa chọn rời đi, anh lại bắt cậu ấy trở lại. Thậm chí phá con của anh, cậu ấy thật không biết đi con đường nào, cậu ấy sợ em bé không có gia đình hoàn chỉnh, sợ không có ba, càng sợ không có mẹ. 8 Huhu"

An Tuyết Thần vẫn chưa nói hết, cũng đã khóc không ra tiếng, nói xong sẽ khóc.

Lạc Trạch đần độn nghe An Tuyết Thần nói, nghe những lời kia đều là lời trong lòng Giang Lệ Lệ. da Anh sững sờ, anh vẫn cho là cô muốn rời khỏi mình, cô ghét mình. 4c Thật không biết mình năm năm đã ở trong lòng cô. 0 Càng không biết cô rời đi là vì trốn tránh tình cảm của mình. Lạc Trạch nhìn An Tuyết Thần, nhưng đôi tay đặt ở hai bên quần đã sớm nắm quyền. Mạch máu trên mu bàn tay có thể thấy rõ, tùy thời tùy khắc cũng sẽ muốn nổ tung lên. Gương mặt tuấn tú phóng đãng không kiềm chế được, tràn đầy hối hận cùng cái loại vẻ mặt khủng hoảng sợ bỏ lỡ.

An Tuyết Thần khụt khịt cái mũi nói tiếp.

"Tối hôm qua không phải anh gọi điện thoại sao? Nửa đêm tôi liền nói cho cậu ấy biết. 4 Cậu ấy chỉ ừ một tiếng. Sau đó tôi ngủ thiếp đi, không biết, không biết, không biết, Lệ Lệ lo lắng cho anh, nhưng sợ đánh thức tôi, cầm điện thoại ra ngoài phòng, cậu ấy chưa quen thuộc kết cấu nhà tôi, tôi đoán chừng nhất thời là dựa theo lộ trình nhà anh, ai biết, cậu ấy, cậu ấy cũng không cẩn thận từ trên lầu té xuống. Huhu tôi nghe thấy động tĩnh vội vàng đi ra ngoài nhìn, đã nhìn thấy Lệ Lệ ôm bụng kêu đau, máu tươi từ giữa hai chân chảy xuống, tôi vội vàng bảo tài xế đưa chúng tôi tới bệnh viện."

Trong lòng Lạc Trạch nhất thời sôi trào lên. 3Anh có chút vui mừng, cô đang lo lắng cho mình, nhưng hiện tại anh càng hận chính mình tại sao gọi điện thoại, để cho cô lo lắng, anh hiện tại sợ sẽ mất đi cô. Cái loại cảm giác chạy mất đó tập kích từng tế bào trong thân thể anh.

An Tuyết Thần nhìn nét mặt Lạc Trạch khổ sở tự thẹn, lại nói tiếp. Cái này gọi là rèn sắt khi còn nóng.

"Anh biết không? Khi được đẩy vào phòng giải phẩu, anh biết cậu ấy còn nói cái gì không?"

Đôi mắt Lạc Trạch trở nên ửng hồng, nước mắt suýt nữa thì rớt xuống, một đôi mắt chim ưng sắc bén tràn đầy sợ hãi cùng sương mù.

"Cậu ấy nói, cậu ấy nói, đừng nói cho anh, sợ sẽ ảnh hưởng đến anh. cb Cậu ấy bắt được tay tôi nói như vậy. a Lệ Lệ, tôi thương Lệ Lệ. A Huhu huhu" An Tuyết Thần nói qua liền nhào vào trong ngực Phàm Ngự.

Phàm Ngự vòng quanh bà xã của mình, nhìn trở về chỗ, ngay cả khóe mắt anh cũng có chút co quắp. Anh bây giờ là thật lòng thua ở dưới quần của cô, cô vợ của anh, anh dám cam đoan, toàn thế giới cũng chỉ có nhà Phàm Ngự mới có.

Lạc Trạch vô lực dựa vào vách tường, từ từ tuột xuống, ngồi xổm xuống mặt đất, một đôi tay vô lực lôi kéo tóc của mình, rốt cuộc khi nghe thấy câu nói sau cùng của An Tuyết Thần, anh hoàn toàn hỏng mất, nước mắt theo khuôn mặt tuyệt mỹ lặng lẽ chảy xuống, rơi trên sàn nhà lạnh buốt, cũng trong nháy mắt này, anh biết rồi, anh yêu Giang Lệ Lệ, hơn nữa còn là yêu. 8 Đã tan ra tiến vào cốt tủy của anh.

An Tuyết Thần nhìn Lạc Trạch khổ sở không chịu nổi, cô có chút áy náy, cô nhìn ông xã của mình, trong mắt tất cả đều là áy náy. Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần cho một yên tâm, vẻ mặt không có chuyện gì.

Lúc này, cửa phòng giải phẩu bị mở ra, đi ra là một gã bác sỹ khoa phụ sản từ nước ngoài trở về, cùng viện trưởng Trương.

An Tuyết Thần nhìn Lạc Trạch ngồi yên một chỗ, vội vàng nói.

"Viện trưởng Trương, ông đi ra, như thế nào?" Giọng nói của An Tuyết Thần cực kỳ nóng nảy.

Lạc Trạch lúc này cũng chán chường ngẩng đầu lên, đứng thẳng lên, liền chạy thẳng tới chỗ viện trưởng Trương. e Viện trưởng Trương thấy trái tim cũng nhảy không ngừng. fc Viện trưởng Trương vội vàng dùng ánh mắt như cầu cứu ông chủ Phàm Ngự của mình. Phàm Ngự đương nhiên nhận được. b Tiến lên một bước kéo Lạc Trạch.

Lạc Trạch đẩy Phàm Ngự ra, chạy thẳng tới chỗ Viện trưởng Trương, kéo cổ áo của ông, một đôi mắt đã trở nên đỏ thẫm, chưa bao giờ từng thấy anh khóc, hôm nay vì cô gái có tình cảm chân thành mà khóc rồi.

"Nói, cô ấy như thế nào? Nói. Nói mau." Lạc Trạch đã không còn lý trí, như là nổi điên lôi kéo viện trưởng Trương.

Phàm Ngự nhíu nhíu mày, tiến lên kéo Lạc Trạch trở lại, thanh âm tràn đầy từ tính nói.

"Trạch, cậu bình tĩnh một chút, cậu như vậy, ông ấy nói thế nào."

Lạc Trạch liếc Phàm Ngự một cái sau đó dùng đôi mắt chim ưng sắc bén nhìn giống như có thể xuyên thấu viện trưởng, thanh âm âm lãnh hung ác lệ nói.

"Nói mau"

Viện trưởng Trương lạnh run một cái, sau đó thở dài một hơi mà nói ra.

"Bệnh nhân xuất huyết lớn, đứa bé chỉ sợ là không giữ được, người mẹ cũng sẽ có nguy hiểm, tình huống rất xấu."

Lạc Trạch vừa nghe, trái tim đau xót, anh cong thân thể, vẫn che trái tim của mình, anh dùng một đôi máu đỏ, gắt gao nhìn chằm chằm Viện trưởng Trương.

"Tôi muốn người mẹ, đứa bé mất thì mất, nếu như cô ấy có chuyện gì, tôi cho nổ cái bệnh viện này, tất cả các người đều biến mất cùng gian phòng bệnh này." Giờ phút này Lạc Trạch tựa như một Satan tới từ địa ngục, tuyên bố mệnh lệnh của mình. Thanh âm âm chí lăng liệt. a6 Người nghe cũng không nhịn được run rẩy.

Phàm Ngự đỡ Lạc Trạch, khóe miệng vô lực co quắp, gian phòng bệnh này hình như là của anh. Vì anh em, nổ gian phòng bệnh này cũng là đáng được.

An Tuyết Thần một bên biết hiệu quả như vậy, nhưng lại có chút để cho cô kinh ngạc, không nghĩ tới Lạc Trạch kích động có thể hoàn toàn mất đi khống chế như vậy, thì ra địa vị của Lệ Lệ ở trong lòng anh đã sớm vượt chỉ tiêu rồi.

Viện trưởng Trương nhận được ánh mắt của An Tuyết Thần, vội vàng nói.

"Ặc, dạ dạ, chúng tôi sẽ hết sức. Sẽ hết sức."

"Cái gì hết sức, tôi muốn cô ấy không có chuyện gì, nếu cô ấy có chuyện, ông cũng đừng sống nữa. Ông, CMN có nghe thấy không." Gân xanh trên trán Lạc Trạch hiển nhiên nhảy lên, hướng về phía Viện trưởng Trương hô lớn.

Viện trưởng Trương đẩy mắt kính một cái liền vội vàng xoay người đi vào phòng giải phẩu, ở lại ông sợ mạng già khó giữ được. Nhưng cũng hiếm khi nhìn thấy bộ dáng bức muốn chết của Lạc thiếu.

Giang Lệ Lệ ngồi trong phòng giải phẫu, nghe tiếng la giận bên ngoài phòng giải phẫu, cô kích động khóc, nước mắt không ngừng rơi, anh quan tâm mình. Cô lấy tay che khuôn mặt của mình, khóe mắt mang theo nụ cười. Là vô cùng vui mà khóc sao? Cô thật rất thỏa mãn. Bị một hạnh phúc đột nhiên tới vây quanh.

Giang Lệ Lệ lấy điện thoại ra, gọi cho An Tuyết Thần.

Phòng ngoài, An Tuyết Thần cúi đầu nhìn qua điện thoại một cái, sau đó nhận.

"A lô."

"Này, huhu, Tuyết Thần, khi nào thì tớ có thể đi ra ngoài." Giang Lệ Lệ ở điện thoại đầu kia dùng thanh âm nghẹn ngào khàn khàn nói, vừa nghe liền nghe ra đang khóc.

An Tuyết Thần liếc Lạc Trạch một bên chán chường. ce Sau đó nói.

"Tùy cậu, cúp" Cô cũng không biết hiện tại đi ra ngoài sẽ là hậu quả gì, bởi vì chuyện hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát.

Giang Lệ Lệ nhìn điện thoại ngủm, cô có chút buồn bực, rốt cuộc muốn hay không muốn đi ra, chỉ là bây giờ cô rất muốn đi ra ngoài. Quyết định đi ra ngoài.

"Cái đó, Viện trưởng Trương, tôi muốn đi ra ngoài." Giang Lệ Lệ nhìn mấy tên bác sỹ nói.

"Giang tiểu thư, như vậy, có thể hay không, chờ chúng tôi đều đi ra ngoài, chính ngài xuất hiện đây?" Gương mặt Viện trưởng Trương có vẻ khó xử. Ông nhìn bộ dạng mới vừa rồi của Lạc Trạch, thật sợ tai họa vô tội.

Giang Lệ Lệ biết bọn họ đang lo lắng cái gì, chính cô cũng sợ. Cô gật đầu một cái.

"Có thể"

"Chúng ta đi thôi, thời điểm đi ra chạy nhanh lên một chút, chạy không nhanh, tự động giải quyết." Viện trưởng Trương dặn dò giống như đang qua Quỷ Môn quan.

Phòng ngoài, An Tuyết Thần chọc chọc Phàm Ngự, sau đó cố ý thuận thế nằm ở trong ngực anh, để cho người khác cho là mệt chết đi. eb An Tuyết Thần nằm ở trong ngực Phàm Ngự, hướng về phía lỗ tai của anh nói.

"Em đoán chừng một lát nữa, bọn họ sẽ đi ra khỏi đó, anh nhìn Lạc Trạch có thể nổi giận hay không. Một hồi có người đi ra, anh đi ngăn Lạc Trạch, em sợ anh ta sẽ xốc bệnh viện."

Phàm Ngự vỗ vỗ sau lưng của An Tuyết Thần, ý thức là đồng ý cô, thật ra thì anh thật đúng là không biết Lạc Trạch – người anh em của mình sẽ làm như thế nào, cái này anh không biết.

Lúc này cửa giải phẫu giống như muốn mở ra, Phàm Ngự sải bước giữ chặt bả vai Lạc Trạch. Viện trưởng Trương thấy thế, mở cửa chính ra liền cùng mấy tên bác sĩ nữ chạy ra ngoài.

An Tuyết Thần một bên giật giật khóe miệng, nhìn hai người Phàm Ngự cùng Lạc Trạch.

Trong khoảng thời gian ngắn Lạc Trạch không có kịp phản ứng, nhưng nhìn thấy mấy tên bác sỹ chạy đi anh mới phản ứng kịp, cô sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. 8 Thanh âm của Lạc Trạch âm chí hung ác lệ chí cực.

"Ngự, cậu CMN buông tôi ra." Lạc Trạch dữ tợn, liền tách Phàm Ngự ra. Anh vừa định vọt vào, đã nhìn thấy Giang Lệ Lệ bình thường đi ra. Lạc Trạch nhất thời mắt lạnh, gương mặt kinh ngạc. Lúc này, An Tuyết Thần lôi kéo Phàm Ngự trạm ở một bên, nhìn hai người.

Giang Lệ Lệ ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy khuôn mặt kinh ngạc của Lạc Trạch. Lạc Trạch canh chừng vẻ mặt cô, xông tới, đem cô kéo thật chặt.

"Thật tốt quá, em không có việc gì, em không có việc gì, may mà em không có việc gì, nếu không, anh nhất định sẽ đau lòng đến chết. Lệ Lệ, Lệ Lệ" Lạc Trạch ôm Giang Lệ Lệ một mực gọi tên của cô, chỉ sợ cô sẽ biến mất vậy.

Trong lòng Giang Lệ Lệ một hồi kích động, cô cũng ôm Lạc Trạch, sau đó thanh âm nghẹn ngào.

"Ừ, em không sao, em không có chuyện gì."

An Tuyết Thần cùng Phàm Ngự liếc mắt nhìn đối phương, sau đó lo lắng nhìn hai người này thâm tình ôm nhau.

Quả nhiên, Lạc Trạch ôm Giang Lệ Lệ không tới thời gian hai phút, toàn thân anh cũng tản ra hơi thở lạnh lẽo âm chí. Gương mặt tuấn tú lo âu và vui vẻ trong nháy mắt trở nên vô cùng âm mai.

Giang Lệ Lệ bị ôm vào trong ngực Lạc Trạch, thân thể rõ ràng run lên, cứng đờ. d Cô rõ ràng cảm thấy trên người Lạc Trạch phun ra hơi thở nguy hiểm khát máu lãnh lẽo. Cuồn cuộn mà đến, đâm vào từng cái lỗ chân lông của Giang Lệ Lệ, vốn là ấm áp vô lực ôm bỗng thành âm lãnh chí cực.

An Tuyết Thần cảm thấy hơi thở âm lãnh trên người Lạc Trạch, không khỏi hướng chui mấy phần vào trong ngực Phàm Ngự. Phàm Ngự ôm An Tuyết Thần híp mắt nhìn hai người, anh biết Lạc Trạch thật tức giận. Tức giận trên người cậu ấy đã liên lụy những người khác.

Sau lưng Giang Lệ Lệ cũng toát mồ hôi, mồ hôi hột rõ ràng rất nhiều trên trán cùng trên chóp mũi, cô nuốt nước miếng một cái. Âm thanh run rẩy hô.

"Trạch, anh, anh không sao chớ" Giọng điệu của Giang Lệ Lệ rất cẩn thận, thử hỏi.

Lạc Trạch buông cô ra, gương mặt vốn căng cứng, khóe miệng từ từ nâng lên nụ cười tà tứ làm người ta hãi hùng khiếp vía.

"Không có việc gì, em bé không có sao chứ." Lạc Trạch nói cực kỳ dịu dàng. Căn bản là nghe không ra anh đang tức giận, nhưng khuôn mặt kia cười so với tức giận, còn phải khiếp người, còn phải dọa người.

Buồng tim của Giang Lệ Lệ cũng sắp nhảy đến cổ họng rồi, cô nuốt nước miếng một cái, sau đó âm thanh run rẩy không thôi.

"Không có, không có việc gì."

Lạc Trạch nghe xong, sắc mặt ngay sau đó liền âm mai, anh nhìn cô gái để cho mình vừa yêu vừa hận. 7d CMN, lại dám lừa gạt anh, trình diễn kịch nháo này. Anh rất tức giận.

Buồng tim của Giang Lệ Lệ đã lên cổ họng rồi, cô nhìn hai vợ chồng một bên, Giang Lệ Lệ giống như đang cầu cứu An Tuyết Thần, đều là bọn họ ra chiêu tổn hại, hiệu quả có rồi, cô thế nào khắc phục hậu quả đây.

Khi An Tuyết Thần nhận được tín hiệu cầu cứu của Lệ Lệ, cô lúng túng nói một câu.

"Cái đó, Lạc Trạch à, không có việc gì cũng rất tốt, còn lại liền" An Tuyết Thần vẫn chưa nói hết, thanh âm tràn đầy hung ác lệ tức giận của Lạc Trạch vang lên.

"Câm miệng, các người hợp lại để gạt tôi, thế mà được sao?" Lạc Trạch buông Giang Lệ Lệ ra, xoay thân thể lại nhìn đôi vợ chồng này. Hận đến chết, cắn răng nghiến lợi. 4 Nhìn như vậy, ngay cả chuyện hàng bị cướp tối hôm qua cũng là bọn họ nói trước liền trình diễn, anh em của mình thế nhưng giúp đỡ phụ nữ bẫy mình hai lần. 5Gương mặt Lạc Trạch tức giận nhìn Phàm Ngự.

An Tuyết Thần chỉ cười cười xấu hổ, sau đó lôi kéo Phàm Ngự, Phàm Ngự nhìn gương mặt Lạc Trạch tức giận, anh không sao cả cười một tiếng, thanh âm khuôn mẫu nói.

"Quá tam ba bận, lại nói, vợ tớ cũng chỉ giúp hai người." Phàm Ngự nói, không kém điểm khiến Lạc Trạch tức giận phun huyết mà chết.

An Tuyết Thần phụ họa, liền vội vàng gật đầu. "Cái đó, ông xã, bụng của em đau quá, mau chóng, mau chóng, rời khỏi nơi này."

Phàm Ngự biết vợ mình giả bộ, nhưng là anh cũng phụ họa. Gương mặt nóng nảy.

"Đau bụng, tại sao lại đau bụng, anh ôm em rời đi." Nói đến đây, hai người trình diễn một tiết mục vợ chồng ân ái rời khỏi phòng cấp cứu. e Còn dư lại Lạc Trạch cùng Giang Lệ Lệ.

Giang Lệ Lệ nhìn hai vợ chồng này, khuôn mặt nhỏ tú khí cũng bị sợ đến đỏ bừng. Vài sợi tóc trên trán cũng bị mồ hôi của cô thấm ướt rồi. Giang Lệ Lệ nhìn bóng lưng tức giận của Lạc Trạch, sau đó nhớ tới một chiêu số thứ ba, định bụng không nhìn anh, rời khỏi như trộm.

Suy nghĩ của cô bắt đầu từ từ chuyển bước, chờ đến bên cạnh Lạc Trạch, cô đột nhiên xoay người về phía trước, khi sắp lướt qua Lạc Trạch, cô liền bị một lực lượng lớn mạnh lôi trở lại.

"A Trạch" Giang Lệ Lệ mang theo tiếng khóc nức nở uất ức nói.

Bởi vì cô bị Lạc Trạch dùng một cái tay ôm giống như một con gà, một màn này nói nhiều không phối hợp vậy thì có nhiều không phối hợp.

Lạc Trạch nhìn Giang Lệ Lệ, khuôn mặt còn chút tức giận, anh thật sự đã thu lại rất nhiều, bằng không cô nhất định sẽ chết không có tro cốt.

"Đi đâu? Cứ như vậy muốn chạy? Hử?" Lạc Trạch chất vấn Giang Lệ Lệ, một tiếng ‘Hử’ cuối cùng đề cao gấp mấy lần. Giang Lệ Lệ nguyên bản là bị anh níu lấy thân thể, cổ co rụt lại bên trong. Bị sợ đến.

Giang Lệ Lệ lập tức nhắm hai mắt lại, nguyên bản chính là cô sai, đối mặt với Lạc Trạch tức giận, một chút phấn khích cũng không có. Tuyết Thần ơi, cậu thật đúng là hại tớ rồi. Đột nhiên nhớ đến An Tuyết Thần nói cho cô biết một chuyện quan trọng nhất. Đó chính là em bé, Giang Lệ Lệ cắn răng một cái, cô liều.

"Ừ ai ui, bụng thật là đau." Giang Lệ Lệ nói qua liền nắm bụng của mình.

Quả nhiên Lạc Trạch nghe cô nói đau bụng, lập tức đem cô thả xuống. Lạc Trạch cũng không phải là không có hoài nghi cô giả đau, nhưng vẫn có chút lo lắng. ed Gương mặt tuấn tú lạnh lẽo. 7 Lạc Trạch mím chặt môi mỏng, nhìn Giang Lệ Lệ. Hình như là đang phân biệt thật giả.

Giang Lệ Lệ chột dạ, cũng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén tìm tòi nghiên cứu kia. Nhưngbởi vì chột dạ cùng khủng hoảng, để cho cô nhìn qua có vài phần yếu ớt, sắc mặt có chút trắng, mồ hôi đầm đìa.

Hồi lâu, Lạc Trạch bế ngang cô đi ra bệnh viện, Giang Lệ Lệ vốn muốn vòng trên cổ của Lạc Trạch, nhưng bị một ánh mắt ‘đừng đụng’ của anh làm cho trở về. Giang Lệ Lệ nhấc con ngươi lên nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo và tràn đầy tức giận của Lạc Trạch. Cảm giác rất uất ức, cái miệng nhỏ nhắn cong lên. b Hai cái tay đặt ở trước ngực của mình. 3 Không dám ôm anh.

Khuôn mặt Lạc Trạch căng cứng đặt cô vào trong xe, sau đó mình ngồi lên ghế lái, nổ máy xe nghênh ngang rời đi. Dọc đường đi, Giang Lệ Lệ phát hiện trên người Lạc Trạch tản ra loại xin chớ đến gần, dễ dàng chết rét làm cho nghẹn điên rồi.

Giang Lệ Lệ tựa vào trên ghế ngồi, thỉnh thoảng còn liếc trộm Lạc Trạch, chỉ là một lần đều nhìn thấy khuôn mặt lạnh lẽo không có tinh thần, không lộ vẻ gì. 8 Trong lòng Giang Lệ Lệ buồn phiền. Nhiều lần cũng muốn mở miệng nói chuyện, nhưng vừa nhìn thấy cái bộ dáng kia, liền cứng rắn nuốt trở về.

Thời gian trôi qua rất chậm, không khí trong xe thật rất thấp. Giang Lệ Lệ không nhịn được, thanh âm rất nhỏ nghĩ nhận sai.

"Trạch, em"

"Câm miệng, nói thêm câu nữa, anh ném em xuống." Lạc Trạch dùng đôi mắt sắc bén như chim ưng liếc cô một cái, thanh âm tràn đầy nguy hiểm cảnh cáo.

Giang Lệ Lệ co rụt cái cổ lại, liền vội vàng che miệng của mình. Choáng nha, ai có thể cứu cô không, bạn xấu kia. Làm chuyện không khắc phục hậu quả cho người ta.

Lạc Trạch lạnh lùng nhìn dáng vẻ uất ức của cô, đạp ga đến cao nhất. Anh đang phát tiết. Buồng tim của Giang Lệ Lệ cũng sắp nhảy ra ngoài. 3 Thật là dọa người, cô muốn mở miệng ngăn cản anh, nhưng anh không để cho mình nói chuyện, cô cố gắng. 95 Thời điểm mở mắt xe đã vào biệt thự.

Xe rất ổn, cô liền mở cửa xe ra, cũng không quản có phải giữa đường hay không, liền bắt đầu khạc, nôn khan.

"Nôn nôn" Giang Lệ Lệ vịn cửa xe liền bắt đầu ói, đem gì đó trong dạ dày đều phun ra.

Lạc Trạch nhìn bộ dạng cô nôn mửa, phiền não gãi gãi tóc của mình, đáng chết, làm sao lại quên cô mang thai, không chịu nổi kích thích, nhìn cô khó chịu nôn mửa, tim của anh cũng nhéo chung một chỗ.

Giang Lệ Lệ rốt cuộc đều ói ra, cô chưa kịp nâng người lên, liền bị người bế lên. Giang Lệ Lệ dùng khuôn mặt trắng bệch nhìn gương mặt âm mai của Lạc Trạch, thế nào so với vừa rồi còn âm chí hơn rồi. Giang Lệ Lệ hình như không trêu chọc đến anh, nhưng xét thấy mạng nhỏ còn chưa cần nói chuyện, bây giờ trả lời một câu mà nói. Im lặng là vàng.

Sở dĩ Lạc Trạch tệ hại hơn, là bởi vì anh đang giận chính mình, làm sao lại quên chuyện cô mang thai rồi? Đáng chết. Nhìn cô nôn oẹ lợi hại như vậy, khuôn mặt nhỏ vì ói mà trắng không còn chút máu. e Không đau lòng là giả. Nhưng anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho cô, còn có một đôi vợ chồng son kia nữa, không cần suy nghĩ cũng biết, Giang Lệ Lệ hoàn toàn là bị họ dạy hư.

Giang Lệ Lệ cúi đầu không dám nhìn Lạc Trạch, bởi vì có thể nói là, giờ phút này mặt anh có bao nhiêu thối. Cho đến khi trở về phòng, Giang Lệ Lệ cũng không tỏ thái độ cũng không nói chuyện. f Tựa như một con rối vậy.

Lạc Trạch đặt cô ở trên giường, sau đó không liếc nhìn cô một cái liền xoay người rời đi. 70 Giang Lệ Lệ thấy thế. Vội vàng nói.

"Anh đi đâu?"

Lạc Trạch căn bản cũng không có để ý tới cô, sập cửa ra. c Lưu lại một mình Giang Lệ Lệ. Giang Lệ Lệ uất ức. Chỉ là biết Lạc Trạch để ý mình. b Cô thật không có biện pháp, đến lúc này vẫn phải nhờ An Tuyết Thần giúp đỡ.

Giang Lệ Lệ lấy điện thoại ra gọi cho An Tuyết Thần. Đối phương truyền tới thanh âm đã tắt máy, lần đầu cô thật hỏng mất, An Tuyết Thần thế nhưng tắt máy với cô.

Đồng thời: Lệ Lệ, xin lỗi, bởi vì tiểu Ngự nhà tớ nói, tình cảm của hai người phải tự mình giải quyết, chúng tớ đến giúp vị là được rồi. Tớ lánh đây.

Dạ dày Giang Lệ Lệ thật khó chịu, cô đi vào phòng vệ sinh, súc súc miệng. Mệt chết đi được. b Cô nằm ở trên giường, nhíu chặt đôi mày thanh tú lại, đang suy tư rốt cuộc dùng biện pháp gì đây? Suy tư mười phút cái kết luận gì cũng không có.

Cửa phòng liền bị gõ, Giang Lệ Lệ đầu tiên là vui mừng. Nhưng vừa nghĩ, phòng của anh anh cũng sẽ không gõ cửa.

"Vào đi" Giọng nói của Giang Lệ Lệ có chút vô lực.

Vú Lưu bưng một chút thức ăn nhẹ đi tới.

"Tiểu thư, ăn chút thôi." Vú Lưu đi tới nhìn thấy Giang Lệ Lệ phờ phạc rũ rượi trên giường, nói.

Giang Lệ Lệ liếc mắt một cái, hoàn toàn không muốn ăn, tâm tình quả nhiên rất không như trước. 2c Cô lắc đầu một cái.

"Tôi ăn không vô. Dạ dày không thoải mái."

Vú Lưu nhìn cô, sau đó suy nghĩ một chút rồi nói ra.

"Tiểu thư, đây là thiếu gia đặc biệt bảo tôi chuẩn bị cho cô. f Nói dạ dày trống rỗng."

Giang Lệ Lệ nghe xong, hai mắt tỏa sáng. f Cô nhìn Vú Lưu, xác nhận: "Thật, Lạc Trạch bảo vú chuẩn bị cho tôi sao?"

Vú Lưu nhàn nhạt cười cười. "Ừ, đúng vậy, thiếu gia nói cô mới vừa nôn ra hết, bảo tôi chuẩn bị một chút thức ăn nhẹ cho cô."

Giang Lệ Lệ vừa nghe, Lạc Trạch vẫn còn lo lắng cho cô, chỉ là tức giận mà thôi. Giang Lệ Lệ nhìn thức ăn bên trong, khẩu vị nhất thời trở lại.

"Vú Lưu, tôi muốn ăn, để đây đi, Lạc Trạch đâu? Anh ấy đi chỗ nào rồi hả?" Giang Lệ Lệ cầm một bát cháo long nhãn lên liền bắt đầu ăn. 8 Ngọt ngào, ăn thật ngon, rất khai vị.

"Thiếu gia, ở thư phòng, nói ai cũng đừng quấy rầy cậu ấy, tôi thấy sắc mặt cậu ấy thật không tốt." Vú Lưu thành thực nói.

Giang Lệ Lệ vừa nghe lúng túng cười một tiếng. "Tâm tình không tốt" nên là cực kỳ không tốt.

"Vậy tôi đi ra ngoài. Tiểu thư từ từ ăn, phòng bếp vẫn còn." Vú Lưu nói qua liền chuẩn bị thối lui khỏi gian phòng.

all: cảnh báo cả nhà chương sau có thịt, bé nào chưa đủ tuổi thì xem xét nhé!!!

Giang Lệ Lệ gật đầu một cái, vừa hưởng thụ thức ăn ngon vừa suy nghĩ xem nên làm như thế nào? Cô dùng tốc độ nhanh nhất tiêu diệt những thực vật kia, sau đó ngồi ở trên giường mở Laptop ra.

Ở trên Baidu tìm tòi một vấn đề. "Con gái phải làm như thế nào để cho người đàn ông hồi tâm chuyển ý"

Kết quả là: muốn cho ông xã của mình hồi tâm chuyển ý sao? Vậy thì mời làm theo phương pháp phía dưới. Phương pháp một, trang điểm cho mình đẹp nhất vào buổi tối ánh trăng, mặc váy ngủ hấp dẫn. Đi trêu đùa đàn ông

(Nơi này lược bỏ 100 chữ )

Giang Lệ Lệ nhìn đáp án trên máy vi tính, còn đang suy nghĩ làm được ư? Lại nói tiếp, mình vẫn còn đang mang thai, đúng rồi, nếu lần trước đều là lấy tay giải quyết, lần này cũng có thể có khả năng, nghĩ tới đây khuôn mặt Giang Lệ Lệ lại càng đỏ ửng xấu hổ. Cô quyết định thử một lần. Cô đi tới trước tủ treo quần áo, mở tủ treo quần áo ra. Chọn một váy ngủ tương đối lớn. Đi vào phòng tắm tắm một cái, để cho mình thơm ngào ngạt. f Cuối cùng cắn răng một cái, đem váy nguyên bản là đến bắp đùi xé bỏ đến chỉ còn có thể che khuất cái mông của cô.

Cổ áo chữ V hiện ra, mặc lên người, rãnh vú sâu hoắm nổi bật ra ngoài, còn có hai nụ hoa thành thục, xuyên thấu qua áo ren màu đen, như ẩn như hiện. Cực kỳ câu người. Giang Lệ Lệ nhìn mình xinh đẹp trong kính, sau đó lại đem mái tóc dài của mình xõa ra, bởi vì mở trói tóc hơi quăn trong nháy mắt nghiêng rơi. ec Rơi xuống phần cổ của cô cho đến tận cánh tay.

Giang Lệ Lệ nhìn khuôn mặt mình, tốn một ít phấn trang điểm, để cho mình xem ra ngon miệng hơn một chút, cuối cùng liếm liếm môi của cô, hít sâu một hơi, hướng về phía mình quyến rũ trong kính nói nói.

"Cố gắng lên. Cố gắng lên, mày làm được, mục đích chính là quyến rũ anh ấy." Cô đứng lên, cuối cùng ra khỏi phòng. Đầu tiên là đi vào phòng bếp pha một ly cà phê, phải mượn cớ chứ.

Đi tới thư phòng, Giang Lệ Lệ bưng cà phê, tay vẫn còn phát run, Giang Lệ Lệ, mày làm được, năm năm trước mày chính là rất quyến rũ. Bây giờ mày nhất định được.

Nghĩ tới đây liền nâng tay nhỏ bé lên gõ cửa. Cô chưa kịp đi vào bên trong liền truyền đến tiếng la tức giận.

"Cút"

Động viên của Giang Lệ Lệ bị sợ đi một nửa, nhưng đã như vậy rồi thì không thể bỏ dở giữa chừng. Cô hít sâu một hơi đem tóc dài của mình đặt ở cổ bên trái, đem xương quai xanh khêu gợi tuyết trắng bên phải lộ ra. Mở tay cầm cửa.

Rắc rắc

Giang Lệ Lệ một tay bưng cà phê một tay vặn tay cầm cửa. Đi tới.

"Không phải bảo cô biến rồi sao, cô" Lạc Trạch nói qua liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy Giang Lệ Lệ, trong nháy mắt, một đôi mắt chim ưng mị chặt. ac Cố định trên bóng dáng diễm lệ của Giang Lệ Lệ.

Giang Lệ Lệ đang sợ, cô thậm chí cũng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, khi nhìn thấy anh nửa hí mắt, đáy lòng phồng đến ước chừng khí trong lúc nhất thời liền rút hết. Cô đứng ở cửa nhẹ nhàng đóng cửa lại sau đó cúi đầu nhìn cà phê trong tay mình, chính cô cảm thấy hai cái tay đang run rẩy.

"Em, em pha một ly cà phê cho anh." Giang Lệ Lệ ấp úng nói qua. Xong rồi cô rút lui. 2f Cô sợ, có thể để cho thời gian quay ngược lại hay không, cô không làm. a8 Hoảng sợ quá.

Lạc Trạch chỉ nửa hí mắt quan sát Giang Lệ Lệ, cô gái này, đáng chết lại mê người. Lại dám ăn mặc như vậy, không biết mình đang mang thai sao?

Giang Lệ Lệ nhận lấy ánh mắt quan sát của Lạc Trạch, cô quyết định lùi bước. 6 Cô nhẹ giọng nói.

"Em đem cà phê để ở đây, em lại cảm thấy buồn ngủ rồi."

Nói qua liền muốn thoát khỏi gian phòng này. 6 Mới vừa xoay người, thanh âm nhạo báng châm chọc của Lạc Trạch vang lên.

"Chạy trối chết sao?"

Tâm Giang Lệ Lệ vốn còn khủng hoảng, bị anh châm chọc như vậy, trong xương liền cổ móc sức lực lên, cô cắn răng.

Lạc Trạch nhìn bóng lưng của Giang Lệ Lệ, nhìn mái tóc cô xõa ra y hệt như hải tảo, cùng vai đẹp, kéo đến tận eo. Cuối cùng dừng lại ở trên kiều đồng bọc cô lại, mãi cho đến đùi đẹp của cô, da ấy sao mà trắng noãn. Con ngươi Lạc Trạch tĩnh mịch, căng thẳng, chỗ cổ họng cổn động một phen.

Giang Lệ Lệ từ từ xoay người, cầm cà phê lên, chầm chậm hướng bàn đọc sách của Lạc Trạch đi tới. Sau đó đem cà phê đặt ở trên bàn. Giang Lệ Lệ mấp máy môi đỏ mọng, sau đó từ từ ngẩng đầu nhìn Lạc Trạch, trong phút chốc kia con ngươi hai người nhìn nhau.

Giang Lệ Lệ không biết mình làm như thế nào, ý nghĩ đầu tiên chính là, nên toàn thân mà lui, nghĩ biện pháp khác. Cô nghĩ vậy liền muốn xoay người rời đi. Nhưng Lạc Trạch có thể để cho cô rời đi dễ dàng à.

"A" Giang Lệ Lệ thét kinh hãi. 4 Thân thể bị người lôi kéo. Lạc Trạch ngăn eo của cô ở trên bàn, anh thế nhưng lại ở trong bàn mặt.

Giang Lệ Lệ nằm lên bàn, chống lại hai mắt đùa giỡn của Lạc Trạch.

"Thế nào? Đi đâu thếì? Ăn mặc như vậy, không phải tới quyến rũ anh sao? Hử?" Nói qua, anh từ từ cúi người xuống lại gần khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn. Hấp thụ lấy hương thơm của cô. Tràn vào giữa hơi thở của anh.

Giang Lệ Lệ nhìn gương mặt tà tứ nhích lại gần mình, trái tim của cô bùm bùm nhảy không ngừng. Một khuôn mặt nhỏ trong nháy mắt đỏ hồng. 8 Khẩn trương nhìn Lạc Trạch.

Lạc Trạch nhìn cô khẩn trương đến muốn chết, gương mặt tuấn tú tà tứ yêu nghiệt, môi mỏng khẽ nâng lên.

"Đây không phải là hiệu quả sao? Sau đó thì sao?"

Giang Lệ Lệ nhìn gương mặt tuấn tú mị hoặc trước mắt, cô nuốt nước miếng một cái, sau đó khẽ khởi động môi đỏ mọng.

"Sau đó? Cái gì, cái... a cái gì?"

Khóe miệng Lạc Trạch câu lên xấu xa, tuấn lông mày tà tà nhảy lên. Cúi đầu đem hai phiến môi khêu gợi ghé ở trên lỗ tai cô liếm láp, cắn cắn. Thanh âm trầm thấp, nhỏ giọng nói.

"Sau đó, em tính toán tắt lửa thế nào?"

Mặt Giang Lệ Lệ đỏ hơn, biến thành đỏ rực, ngay từ cổ trở xuống da thịt cũng từ từ nhiễm đỏ. Thân thể cũng biến thành nóng bỏng. 0 Còn nhìn xuống.

Lạc Trạch nhìn cổ cô đỏ ửng, bụng dưới căng thẳng, một cỗ máu xông thẳng mà lên. Đáy lòng anh đang mắng tiểu yêu tinh câu người trước mắt. c Đáng chết. 5 Nhìn quần lót cô lộ ra, ren màu đen, chỗ tư mật loáng thoáng. fd Khiến cổ họng Lạc Trạch căng thẳng, khẽ nguyền rủa một tiếng.

Anh ôm cô lướt qua bàn đọc sách ôm vào trong ngực của mình. Giang Lệ Lệ vừa sững sờ kinh hãi. Đợi cô phục hồi lại tinh thần, mình nằm ở trong ngực Lạc Trạch. Giang Lệ Lệ từ từ ngẩng đầu liền bỏ cô vào trong con ngươi ** mưa to gió lớn. 4 Thân thể Giang Lệ Lệ rõ ràng cứng đờ.

Lạc Trạch nhìn môi anh đào của cô, cũng khống chế không nổi nữa cúi đầu liền bắt lấy môi cô. Hung hăng dính chuyển môi của cô, hung hăng tàn sát bừa bãi. Cuối cùng cạy hàm răng ra. Tinh xác bắt được cái lưỡi của cô. bd Hai đầu lưỡi quấn quanh một chỗ. Giang Lệ Lệ là bị động.

Cô cảm thấy mình sắp không cách nào hít thở. Miệng của mình đều sắp bị anh ngược đãi chết lặng.

Lạc Trạch nửa hí mắt nhìn cô gái có chút khó thở, từ từ rút lưỡi dài bá đạo của bản thân ra, để cho cô có khe hở hô hấp.

Bàn tay bắt đầu không thành thật ở trên người của cô vuốt ve. Đáng chết, cô gái này, mới vừa tắm rửa qua, da thuận trơn như vậy, vừa đụng sờ máu của mình liền bắt đầu lưu chuyển. 4a Cô gái này tuyệt đối là yêu tinh gieo họa cho đàn ông, anh phải đem cô thu lại.

Bàn tay anh vẫn theo bắp đùi của cô hướng lên. Dọc theo quần lót của cô ma sát. Chọc cho Giang Lệ Lệ nhiều tiếng yêu kiều. Cô né tránh anh hôn, thanh âm dịu dàng nói.

"Trạch, em mang thai đấy?"

Một câu nói khiến Lạc Trạch hận không thể đem cô gái này cắt thành tám khúc ăn vào trong bụng. Lạc Trạch khơi cằm của cô lên, gương mặt tức giận. 0 Thanh âm đã sớm bởi vì ** đầu độc mà khàn khàn tối tăm.

"Đáng chết, em cố ý?"

Giang Lệ Lệ ngước đầu, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng nhìn bộ mặt ẩn nhẫn ** của Lạc Trạch, cắn múi môi, cô rất muốn nói, cô không phải cố ý, căn bản là cố tình.

Lạc Trạch khơi cằm của cô lên theo cổ của cô nhìn lại, cổ dài nhỏ, cái cổ tuyết trắng, còn có một mảnh Hồ Điệp Cốc kia. Quả nhiên xương quai xanh của con gái là nơi tình cảm nhất.

Lạc Trạch gắt gao nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ hồng của cô, giờ phút này anh đã kiếm ở trên cung không phát không được. 7 Cuối cùng nhìn cánh môi cô bị chính mình tàn sát mà có chút sưng đỏ. Khóe miệng tà tứ, anh ôm lấy cô đi về phía ghế sa lon.

"Yêu Tinh, nếu đốt lửa lên, vậy thì em phải diệt. Biết không?" Lạc Trạch nói qua liền ôm cô ngồi ở trên ghế sa lon.

"Nhưng em có em bé, bác sỹ nói không thể làm cái đó." Giang Lệ Lệ nói qua gương mặt đỏ ửng. Nhưng nhìn khóe miệng Lạc Trạch tà mị cười ác, trong lòng cô một hồi linh cảm không tốt cuốn tới.

Lạc Trạch duỗi ngón tay ra vuốt ve phiến môi mỏng của Giang Lệ Lệ, thanh âm trầm thấp mang theo đầu độc.

"Có phải em tới năn nỉ sự tha thứ của anh?"

Giang Lệ Lệ chớp chớp mắt to, sau đó gật đầu một cái: "Đúng"

"Vậy em giúp anh dập lửa, anh liền tha thứ cho em tội lừa gạt." Giọng nói của Lạc Trạch khàn khàn hấp dẫn. Lời nói nhất định đầu độc.

Giang Lệ Lệ nhìn đôi mắt dịu dàng như nước của Lạc Trạch, trong lúc nhất thời bị anh đầu độc. Liền mơ màng gật đầu. 7 Lạc Trạch nhìn cô gật đầu sau đó khóe miệng cười một tiếng.

Lạc Trạch kề sát gương mặt cô, sau đó âm thanh khàn khàn đầu độc : "Dùng cái này của em giúp anh giải quyết." Nói qua dùng ngón tay sờ sờ môi anh đào sưng đỏ của cô.

Giờ Giang Lệ Lệ mới hiểu được, khuôn mặt nhỏ của cô tái đi, không hề nghĩ ngợi liền mở miệng cự tuyệt nói.

"Không được, chớ hòng mơ tưởng."

Lạc Trạch nghe cô cự tuyệt, nhưng của mình đã chờ phân phó rồi, anh không phải đợi cô nói không muốn. Cầm thảm trên ghế sa lon trải lên trên đất, để cho cô ngồi dưới đất, sau đó nhanh chóng móc cự bá của mình ra.

Giang Lệ Lệ thấy thế, đầu tiên là sửng sốt. Nhìn đột phá ra gì đó, cô đứng dậy liền muốn chạy, lại bị Lạc Trạch kéo lại. 7 Sau đó ôm eo của cô, một tay nắm cằm của cô, ép buộc cô há miệng nhỏ, chính xác đem Cự Long của chính mình đưa vào.

"Ưmh" Giang Lệ Lệ mở to hai mắt, trời ạ, bọn họ đang làm gì?

"A" Lạc Trạch vô cùng thoải mái kêu ra tiếng. b Tiến vào một khắc kia, máu của anh cũng sôi trào lên, từng cái lỗ chân lông đều đang kêu gào. Cái miệng của cô thật nhỏ, rất chặt, có trơn mềm.

Lạc Trạch đè đầu nhỏ của cô lại rồi kéo ra đưa vào, Giang Lệ Lệ ấp úng, nhưng bị Lạc Trạch khống chế Giang Lệ Lệ căn bản không phản kháng được. 45 Rốt cuộc cô có nhận thức. Cái biện pháp này là ngu xuẩn nhất, nhưng quả thật hữu hiệu nhất. 0 Đáng thương cho cái miệng nhỏ của cô.

Không biết thời gian bao lâu đã trôi qua, miệng Giang Lệ Lệ đã không có cảm giác rồi, chết lặng, nhưng Lạc Trạch vẫn không có ý bỏ qua cho cô, hơn nữa gương mặt còn hưởng thụ, Giang Lệ Lệ thật là khóc không ra nước mắt.

Qua thời gian thật dài, rốt cuộc Lạc Trạch ấn đầu Giang Lệ Lệ nhanh chóng co rúm mấy lần qua lại, rốt cuộc ở mấy cái cuối cùng phóng thích ra ngoài. c Lạc Trạch gầm nhẹ một tiếng.

Giang Lệ Lệ chỉ cảm thấy tận cùng bên trong giống như có đồ vật gì đó bắn vào rồi, một cỗ dòng nước ấm. Cô cảm giác buồn nôn, trong nháy mắt xông tới. Cô chợt đẩy Lạc Trạch ra chạy vào phòng vệ sinh, nằm ở bên bồn cầu nôn mửa. Thật ghê tởm.

"Nôn" Giang Lệ Lệ đem tất cả tinh dịch của Lạc Trạch phun ra ngoài. 3e Cô mở vòi hoa sen liền đưa hướng trong miệng của mình, cái loại hương vị nghiêm trọng đó, để cho cô rất không thoải mái.

Lạc Trạch sửa sang xong sau đó nhìn thấy bộ dáng của cô, trong lòng co quắp xuống. Nhưng anh thật sự là không nhịn được, hơn nữa là cô chủ động quyến rũ.

"Không có sao chứ" Lạc Trạch quan tâm hỏi, vỗ phía sau lưng của cô.

Giang Lệ Lệ chỉ lắc đầu một cái, trong lòng đang suy nghĩ, cuối cùng kết thúc, miệng nhổ một ngụm. 3 Không có tri giác, cô len lén liếc mắt nhìn miệng của mình, sưng đỏ.

Giang Lệ Lệ cảm giác thoải mái hơn, sau đó đứng lên, len lén liếc Lạc Trạch một cái, khuôn mặt nhỏ phấn hồng hỏi.

"Này, vậy anh, có phải đã tha thứ cho em rồi." Thanh âm của Giang Lệ Lệ rất nhỏ, không sai biệt lắm so với tiếng con muỗi kêu.

Lạc Trạch gạt gạt tuấn lông mày, nhìn Giang Lệ Lệ một bộ dáng cô gái nhỏ, không nói gì, ôm lấy cô, rời khỏi thư phòng, hướng gian phòng của bọn họ đi tới.

Giang Lệ Lệ bị anh ôm lấy, một đôi tay thế nhưng không dám ôm lấy cổ của anh, sợ anh đem mình ném xuống. ca Hai bàn tay nhỏ bé cũng không biết để ở chỗ nào?

Lạc Trạch nhìn bàn tay cô, lông mày không vui gạt gạt. Sau đó cố ý buông lỏng cánh tay một chút, Giang Lệ Lệ bị sợ đến vội vàng vòng chắc cổ Lạc Trạch.

"A" Giang Lệ Lệ bị sợ đến, hai tay vội vàng vòng thật chặt cổ Lạc Trạch.

Lạc Trạch hài lòng ngoắc ngoắc môi mỏng. Sải bước tiếp tục hướng phía trước đi tới. Giang Lệ Lệ nhìn anh không có phản đối vẫn để mình vòng quanh như vậy. 0 Cho đến khi vào phòng.

Lạc Trạch nhẹ nhàng đặt cô ở giường lớn, sau đó liền chuẩn bị xoay người rời đi. Giang Lệ Lệ thấy thế vội vàng hô.

"Lạc Trạch, anh nói không tính toán gì hết, anh nói em giúp anh, anh liền tha thứ cho em." Thanh âm uất ức của Giang Lệ Lệ truyền đến.

Lạc Trạch giựt giựt khóe miệng, anh muốn đi tắm rửa. ac Anh lười biếng xoay người, sau đó nhìn gương mặt uất ức của cô, cuối cùng khóe mắt kéo ra, chỉ chỉ người anh em của chính mình.

Giang Lệ Lệ nhìn chỗ anh chỉ, có chút không hiểu. Mắt Lạc Trạch trợn trắng, sau đó nói.

"Anh đi dọn dẹp chỗ vừa bị em làm thành kẹo que để ăn." Nói qua cũng không quản vẻ mặt Giang Lệ Lệ giờ phút này là cái gì liền xoay người đi tới phòng tắm.

Mặt Giang Lệ Lệ nhất thời đỏ bừng, cô thật muốn độn thổ, xem ra ngày nào đó cô thật cần chui một cái lỗ bên trong biệt thự rồi.

Lạc Trạch đi vào phòng tắm, khóe miệng khẽ giơ lên, không cần nhìn cũng biết vẻ mặt của cô gái nhỏ kia là gì, hận không thể mắc cỡ chết thôi. Chỉ là mới vừa rồi thật là làm cho anh thoải mái.

Cho đến khi cửa phòng tắm bị đóng lại, Giang Lệ Lệ mới ngẩng đầu lên, cô giống như nổi điên bứt tóc của mình, thật là mất thể diện, đời này cũng không làm chuyện như vậy, hôm nay xưa nay chưa từng thấy rồi.

Giang Lệ Lệ nằm ở trên giường, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm truyền tới, bất tri bất giác ngủ. 59 Gần đây cô rất thích ngủ. e Chờ Lạc Trạch đi ra thì Giang Lệ Lệ đã ngủ rồi.

Lạc Trạch nhìn Giang Lệ Lệ, khóe miệng hiện lên một tia cười hạnh phúc. 0 Bây giờ nghĩ lại anh còn phải cám ơn vị anh em kia. d Nhấc chăn lên, chui vào, kéo cô vào trong ngực mình, sau đó ôm cô ngủ.

Lạc Trạch nhìn cô ngủ, thật không nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy, chỉ là nhìn khuôn mặt cô ngủ say đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc, rốt cuộc mình cũng biết thì ra là cô gái này thật rất quan trọng ở trong lòng của mình. Anh yêu cô. 9 Bởi vì yêu cô, mới có thể nhốt cô. Bây giờ mặc dù mới hiểu được cũng không coi là quá muộn, việc tốt thường hay gặp trắc trở.

Lạc Trạch đưa ngón tay dài ra, nhẹ nhàng vạch lên cọng lông mày thanh tú. 4f Nhẹ nhàng vạch lên cái mũi của cô. b Sau đó dừng ở đôi môi đỏ mọng sưng vù. Nhớ tới mới vừa thực **. Xem ra cô đang cố gắng chịu đựng. f Mặc dù mình đã kiệt lực khống chế không làm thương hại đến cô, nhưng thời điểm động tình, khó tránh khỏi sẽ không khống chế được.

Lạc Trạch ôm sát cô, ở bên tai của cô nhẹ giọng hà hơi nói: "Cám ơn em yêu anh."

Người trong ngực, cho là trong mộng nghe được Lạc Trạch nói cảm ơn cô, khóe miệng bất giác nhếch lên. Cười ngọt ngào hạnh phúc, đầy yêu thương. Hai người ôm nhau ngủ.

Cũng trong lúc đó, An Tuyết Thần nằm ở trong ngực Phàm Ngự, nhìn trần nhà, cô đang lo lắng cho bạn tốt Giang Lệ Lệ của cô, không biết cô rốt cuộc ra sao, không có bắt lại Lạc Trạch.

"Tiểu Ngự, anh nói đi, hai người bọn họ hòa hảo rồi sao?" An Tuyết Thần ngẩng đầu nhìn Phàm Ngự hỏi.

Phàm Ngự cúi đầu nhẹ hôn trên trán của cô. Trong thanh âm tràn đầy từ tính cưng chiều.

"Sẽ như vậy, chỉ cần bạn của em dùng đúng phương pháp. f Ngày mai chúng ta sẽ biết đáp án, bây giờ em nằm ngủ thôi. Ngoan" Phàm Ngự an ủi An Tuyết Thần, để cho tam cô đừng loạn.

{Đúng vậy, người ta - vợ chồng son đã sớm ngủ rất say sưa rồi.}

Tuyến phân cách ——

Ngày kế, sáng sớm, từng tia sáng mặt trời từ trong khe hở rèm cửa sổ chạy ra, tất cả tỉnh lại từ trong ánh trăng mờ. Ánh mặt trời ấm áp như hơi thở con thoi. 4 Mặt trời càng lên càng cao, bắn ra vạn ánh sáng vàng kim, ánh mặt trời biến đổi góc độ chiếu ở trên cửa sổ thủy tinh đem màu vàng nhạt in lên hai người ôm nhau ngủ trên giường lớn.

Chọc người say cảm giác ấm áp, giữa nồng đậm ấm áp xen lẫn trong sáng cùng nhu tình, để cho bọn họ sau khi trải qua mưa sa ngày hôm qua, ánh mặt trời tâm linh lần nữa được làm dịu!

"Ừ ưmh" Giang Lệ Lệ tỉnh lại từ trong ngực Lạc Trạch, cô mông lung mở mắt ra nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt gấp mấy lần, trong lòng một hồi rung động.

Giang Lệ Lệ nằm ở trong ngực anh nhìn gương mặt tuấn tú của anh, đột nhiên cảm thấy thật hạnh phúc, mặc dù cuộc sống như thế đã qua năm năm rồi, nhưng mà ở dưới tình huống này, cô vẫn rất hưng phấn.

Giang Lệ Lệ có loại cảm giác trộm được đồ tốt, cô duỗi ngón tay ra phác họa theo hình dáng thâm thúy của anh. Cuối cùng dừng ở nơi tình cảm nhất, đó chính môi anh. Thỉnh thoảng xấu xa nâng lên, cô gái này không biết một nhếch môi tà tứ, rốt cuộc mị hoặc bao nhiêu. Giang Lệ Lệ nghĩ sẽ dùng móng tay hung hăng khắc một chút. Phát tiết tức trong lòng mình.

Năm năm anh có nhiều cô gái khác nhau, nhưng cô từ đầu tới cuối đều chỉ có một mình anh, không công bằng như vậy, về sau muốn bóp hoa chọc thảo, phế người anh em nhỏ phía dưới của anh.

"Bảo đảm không tới nơi quyến rũ phụ nữ." Thanh âm khàn khàn của Lạc Trạch đột nhiên truyền đến. Giang Lệ Lệ bị giật mình, vội vàng rút tay về, nhưng động tác của người đàn ông nhanh hơn một bước, đem tay nhỏ bé của cô đặt trong bàn tay của anh.

Giang Lệ Lệ có tật giật mình, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ. 55 Cô làm bộ nhắm mắt lại, phương pháp xử lí ngu xuẩn nhất là vờ ngủ. 2f Nhưng tay nhỏ bé lại bị anh bắt rồi.

Lạc Trạch nhìn gương mặt cô, anh liền không nhịn được nghĩ trêu chọc cô. Lạc Trạch dùng giọng khàn khàn trầm thấp nói.

"Thì ra là em nằm mơ, thế nhưng trong mộng đều sợ anh ra bên ngoài….? Xem ra em rất thích anh nhá." Quả nhiên, lời vừa nói ra. Giang Lệ Lệ lập tức mở mắt. e Mặt tức giận.

"Người nào mơ thấy anh, anh đừng tự đa tình nữa." Giang Lệ Lệ sưng mặt lên nói qua. c Nói xong cô liền hối hận. Rất muốn cắn rơi đầu lưỡi của mình. f Một khuôn mặt nhỏ càng phát đỏ.

Lạc Trạch nhìn cô ngược đãi môi đỏ mọng của mình, không điểm hồng, khẽ mở khẽ đóng, rõ ràng là đang quyến rũ anh. Không cần suy nghĩ liền hôn lên môi đỏ của cô.

"Ưmh" Giang Lệ Lệ vốn còn khẽ phản kháng, Lạc Trạch ** hôn, cuối cùng chỉ đành phải thần tiên trong đó. Bắt đầu thay đổi đến vô lực, bắt đầu đáp lại Lạc Trạch. c Hai người triền miên, dừng nụ hôn nóng bỏng lại. 9 Cho đến khi Giang Lệ Lệ không thể hít thở, Lạc Trạch mới thả cô ra, nhìn vẻ mặt đỏ bừng của cô, nhất là hai phiến môi bị chính mình ngược đãi thành đỏ thắm.

{Đặc sắc không ngừng, tiếp tục chú ý}

Giang Lệ Lệ nhìn Lạc Trạch, khuôn mặt nhỏ càng phát đỏ, thật muốn tìm một cái lỗ chui vào. {Đúng vậy, động đất so kẽ đất còn chui tốt hơn nhiều}.

Không đợi cô che giấu khuôn mặt đi. Lạc Trạch liền khơi cằm của cô lên. Mặt nghiêm túc thâm tình nói.

"Lệ Lệ, gả cho anh."

Oanh ——

Mấy chữ này của Lạc Trạch, giống như sét đánh ngang tai đánh trúng trái tim Giang Lệ Lệ, cô chờ những lời này đã rất lâu rồi. Giang Lệ Lệ mím môi của mình, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt. Rốt cuộc rơi xuống. Rơi vào cánh tay Lạc Trạch. Đả thương da thịt của anh.

Lạc Trạch nhìn Giang Lệ Lệ không nói nhưng lại không ngừng nước mắt, trong lòng kéo thật chặt. a Anh vội vã lau nước mắt cho Giang Lệ Lệ. Gương mặt đau lòng.

"Thế nào? Tại sao khóc? Đừng khóc." Lạc Trạch vẫn còn suy nghĩ tại sao cô khóc, mình cũng không nói lời gì quá đáng. Chẳng lẽ là trêu chọc cô, cô tức giận? Anh bắt đầu ảo não.

"Em đừng khóc, anh không phải cố ý trêu chọc em. Em xem một chút, làm sao lại khóc?" Lạc Trạch rất ít thấy Giang Lệ Lệ khóc, trừ một đêm năm năm trước. 3 Năm năm này cũng không trông thấy cô khóc, vừa khóc khiến anh chết lặng, ngây ngô, không biết làm như thế nào cho phải.

Giang Lệ Lệ cũng không quản Lạc Trạch nói thế nào, nước mắt ào ào rơi xuống. Nhìn Lạc Trạch đau lòng. Lúc này, Giang Lệ Lệ cũng không biết là khóc hay là cười.

"Ha ha, huhu huhu. Ha ha"

Lạc Trạch nhìn Giang Lệ Lệ vừa cười vừa khóc khóe miệng không nhịn được co giật. d Có thể nhìn ra được, thì ra là cực vui mà khóc.

Giang Lệ Lệ nhìn Lạc Trạch sau đó nghẹn ngào nức nở nói: "Ừ, ông trời, cuối cùng cũng chờ được, đã bao nhiêu năm rồi." Giang Lệ Lệ nói xong dùng quả đấm nhỏ hung hăng hướng lồng ngực Lạc Trạch, mang theo làm nũng cùng bày tỏ.

Khóe miệng Lạc Trạch nhàn nhạt mà cười cười, không có tà tứ, không có mị hoặc, chỉ là loại nhàn nhạt cười thuộc về hạnh phúc sắp tới. 60 Anh ôm chặt cô trong ngực. Ngửi tóc của cô. Giống như cam kết.

"Lệ Lệ, tình yêu của chúng ta tới quá muộn, anh bảo đảm về sau sẽ chuyên tâm yêu em, không làm loạn với phụ nữ. Cố gắng cho em một hôn lễ hoàn mỹ." Lạc Trạch thâm tình khẩn thiết bảo đảm. a {Thật ra thì, có lúc cam kết chính là một tên lường gạt nói cho một kẻ ngu nghe, nhưng lần này là thật, Lạc Trạch không đến mức không thực hiện cam kết đối với cô gái mình thích nhất}

Giang Lệ Lệ đột nhiên gật đầu, giọng buồn buồn từ trong miệng cô truyền truyền tới.

"Không muộn, tuyệt đối không muộn, năm năm trước là được. 4b Chỉ là không phát hiện mà thôi."

Giang Lệ Lệ nói khiến Lạc Trạch cảm động một phen, ôm cô chặt hơn. Giờ phút này bọn họ là hạnh phúc nhất.

"Tốt lắm, mặc quần áo, chúng ta chuẩn bị ăn cơm." Giờ phút này Lạc Trạch đối đãi với Giang Lệ Lệ tựa như bảo bối. Cũng không muốn lấy lạnh lùng lúc trước, ngay cả nói chuyện cũng là vắng lạnh.

"Ừ, em cũng đói bụng." Giang Lệ Lệ từ trong ngực anh chui ra, tóc rối bù, môi sưng đỏ, ánh mắt sưng đỏ. e Xem ra giống như là bị người đàn ông này giày xéo qua, đáng thương đẹp đẽ động lòng người. 9 Nhìn Lạc Trạch thương hại.

Lạc Trạch ôm lấy cô đi về phía phòng tắm, giúp cô chải đầu rửa mặt, giống như từng bước từng bước toàn chức ông xã cùng ba. Giang Lệ Lệ nhắm mắt lại hưởng thụ anh phục vụ, hạnh phúc tới quá đột ngột.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.