Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 157: Ngoại truyện 25: LẠC ANH TRỞ VỀ



Mười tháng sau, Giang Lệ Lệ thành công sinh ra một đứa trẻ, là một bé gái, gọi Lạc Anh. Người cũng như tên, bé có khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp như hoa anh đào.

Thoáng một cái đã qua hai mươi năm, Tiểu Niệm Ngự đã trưởng thành, cho nên không thể gọi anh là Tiểu Niệm Ngự, nếu ai gọi anh sẽ trở mặt, tất cả mọi người gọi anh là Niệm.

Mà Lạc Anh cũng là một cô gái duyên dáng yêu kiều, một mỹ nữ. a Năm nay cũng 19 rồi. 7 Phàm Niệm Ngự cũng đã chín chắn. Phàm Niệm Ngự đã hai mươi bốn tuổi, làm sao có thể sẽ không có phụ nữ, phụ nữ số lượng tuyệt đối hơn số lượng của cha anh cùng Lạc Trạch năm đó. Hơn nữa tốc độ đổi cũng nhanh hơn rất nhiều so với bọn họ.

"Lạc Anh, chị đã đến rồi." Phàm trạch, một cô gái nhỏ chạy về phía Lạc Anh. Cười ngọt. Phàm Dịch Hân, con gái Phàm Ngự cùng An Tuyết Thần, năm nay cũng tầm 20 tuổi, cũng đã là cô gái lớn. Dáng dấp giống An Tuyết Thần. Di truyền tất cả của cô, nhất là Piano, hiện tại đã có địa vị nhất định trong giới Piano rồi. Nhưng rất ngây thơ, rất không thành thục, thật đáng yêu, cùng Lạc Anh ở chung một chỗ, Lạc Anh luôn là nhân vật diễn vai chị gái.

Lạc Anh kéo tay nhỏ bé của Phàm Dịch Hân, sau đó lấy ra một hộp quà tặng nhỏ. "Dịch Hân, đây là lễ vật chị tặng em. Hi vọng em thích." Thời điểm Lạc Anh mười tuổi cũng đã bị Lạc Trạch đưa ra nước ngoài du học, hôm nay cô mới vừa trở lại.

Phàm Dịch Hân nhìn thấy Lạc Trạch cùng Giang Lệ Lệ sau lưng Lạc Anh. 4 Sau đó rất lễ phép hô: "Chú, thím, hai người nhanh đi vào, con thật lâu không nhìn thấy chị Anh."

Lạc Trạch ôm Giang Lệ Lệ đi vào biệt thự, thời gian không có lưu lại bất kỳ dấu vết gì trên mặt họ, còn xinh đẹp như vậy. Lúc này An Tuyết Thần cùng Phàm Ngự từ trên lầu đi xuống. An Tuyết Thần vẫn cao quý như vậy, Phàm Ngự vẫn lạnh mị như vậy, nhưng lại có phong độ. Không một chút già. Không giống cha một con trai hơn 20 tuổi.

An Tuyết Thần nhìn họ một nhà ba người sau đó cười nói: "Lệ Lệ, Trạch, các người đã tới. Đây là Lạc Anh à, dáng dấp xinh đẹp như vậy. Đến đây, để dì nhìn một chút. e Thật là càng ngày càng đẹp."

Lạc Anh ngượng ngùng cười một tiếng, sau đó đi tới, An Tuyết Thần cầm tay Lạc Anh, ngồi vào ghế sa lon, không khỏi gật đầu.

"Lạc Anh, con và mẹ con vô cùng giống nhau, còn đẹp hơn so với mẹ con lúc còn trẻ đấy?"

Khuôn mặt Lạc Anh đỏ lên, cô vốn rất xấu hổ, điểm này không biết di truyền từ người nào.

"Dì, cám ơn."

"Thật hiểu chuyện, nghe nói lần này Lạc Anh trở về cũng không đi, còn có học vị tiến sỹ, thật là có tiền đồ." An Tuyết Thần nhìn thấy Lạc Anh ưa thích không ngớt.

Giang Lệ Lệ đi tới, nhìn gương mặt ngượng ngùng của con gái, sau đó liếc An Tuyết Thần một cái nói: "Tuyết Thần, Niệm Ngự đâu rồi, thế nào không nhìn thấy cu cậu."

Vừa nghe thấy Niệm Ngự, Lạc Anh khẩn trương, đã mười năm không gặp, không biết anh hiện tại có hình dáng gì. 5 An Tuyết Thần liếc nhìn Lạc Anh lại liếc mắt nhìn Phàm Ngự, chỉ thấy anh lắc đầu một cái.

"Niệm à, gần đây không biết chạy đi đâu, không liên lạc được với nó, xử lý vài vụ lớn xong liền biến mất." An Tuyết Thần nói chi tiết, nhưng mà đối với con trai hoa hoa đây chính là báo cáo không kiêng dè.

Giang Lệ Lệ cũng thở dài một tiếng, Lạc Trạch càng thêm bất đắc dĩ. 4 "Lạc Anh, Niệm Ngự người ta đã có rất nhiều bạn gái, con cũng đừng nghĩ nữa. Khi còn bé nói đùa nào làm thật."

Giang Lệ Lệ chọc chọc chồng mình, sau đó nhìn con gái của mình nói: "Lạc Anh, không quan trọng."

Lạc Anh có một chút thất vọng, nhưng ba nói rất đúng, dù sao cũng là trẻ con? Cô làm sao sẽ không xem tin tức tình cảm của Phàm Niệm Ngự, cơ hồ là mỗi ngày, minh tinh, người mẫu. Đều là mỹ nữ, thậm chí còn mang thai nhảy lầu. Mặc dù cô ở nước Mĩ, nhưng cô luôn theo dõi tin tức Trung quốc, mở cửa sổ tất cả đều hiển thị tin tình cảm của Phàm Niệm Ngự tổng giám đốc đảm nhiệm Phàm thị.

Lạc Anh nhìn mọi người lo lắng, sau đó ngẩng đầu lên thản nhiên cười.

"Sẽ không, nói thế nào, chúng con cũng là thanh mai trúc mã, trẻ con, con biết rõ. Sẽ không làm thật. Lại nói những tin tức của anh ấy, con làm sao có thể không thấy. Ha ha" Lạc Anh là một cô gái rất hiểu chuyện.

Nghe cô nói như vậy, mọi người cũng yên lòng. 4 Nhất là An Tuyết Thần, còn tưởng rằng, ha ha, suy nghĩ một chút cũng thế, vậy cũng có khi là chuyện tình còn bé rồi.

"Ăn cơm." Vú Trương hô một tiếng.

"Đi thôi, mọi người đi ăn cơm trước." An Tuyết Thần lôi kéo Lạc Anh hướng bàn ăn.

"Ừ, đi thôi, ăn cơm." Giang Lệ Lệ cũng ứng tiếng.

Mọi người cùng nhau ăn cơm, thời gian thật dài không có như vậy, cho nên mọi người đều cười cười nói nói, nhất là An Tuyết Thần cùng Giang Lệ Lệ. Luôn nói không hết chuyện lý thú.

"Ha ha" Mọi người cười thành một mảnh, Lạc Anh dù hướng nội thế nào cũng ít nhiều bị lây nhiễm. Cũng cười. Thật lòng cười.

"Con đã trở về." Một thanh âm khêu gợi tràn đầy từ tính truyền đến từ cửa.

"Thiếu gia trở lại, bọn họ đang dùng cơm, cậu cũng đi qua đi." Vú Trương ở một bên đốc thúc, căn bản không có chú ý đến Phàm Niệm Ngự cùng người nào đồng thời trở về.

Phàm Niệm Ngự ôm một phụ nữ trở về, khi Lạc Anh nghe thấy thanh âm cô đã biết, mặc dù cô rất hướng nội, nhưng rất biết tỉnh táo, di truyền chỗ tốt của Giang Lệ Lệ, chính là giả bộ.

Lạc Anh không nhìn về phía cửa, chỉ yên lặng gắp thức ăn.

Phàm Niệm Ngự ôm phụ nữ trong ngực đi về phía bàn ăn, nhìn lướt qua, cuối cùng rơi vào trên người Lạc Anh yên lặng cúi đầu ăn cơm, một đôi mắt lạnh lùng, tuấn mi cau lại, nhưng ngay sau đó buông lỏng.

Người phụ nữ trong ngực Phàm Niệm Ngự lên tiếng: "Chào mọi người, con là bạn gái Niệm. 8Tên Trương Thiến, mọi người có thể gọi con là Thiến Thiến."

An Tuyết Thần nhìn con trai đẹp trai đến không thể sử dụng ngôn ngữ hình dung, thở dài một tiếng, thật không biết đây là cô gái thứ mấy mang về nhà. Nhưng theo lễ phép không thể làm gì khác hơn là cười nói: "A, Niệm, Thiến Thiến, các con đến đây, hôm nay Lạc Anh trở lại. Mọi người cùng nhau ăn nhé."

Lạc Anh bị điểm đến tên, lần này không thể làm bộ như cái gì cũng không biết, cô rất có tu dưỡng, từ từ đặt chén, sau đó đứng lên, tóc dài đơn giản ghim một đuôi ngựa, váy hồng phấn. 4 Vừa nhìn chính là học sinh, hoàn toàn bất đồng so với người phụ nữ xinh đẹp trong ngực Phàm Niệm Ngự.

Lạc Anh đứng dậy, cùng Phàm Niệm Ngự nhìn nhau, sau đó rất lễ phép thản nhiên cười: "Niệm Ngự, đã lâu không gặp, đây là bạn gái anh? Rất đẹp, cô khỏe chứ, tôi là Lạc Anh, À? Đúng rồi, bạn chơi khi còn bé của anh ấy." Trong khoảng thời gian ngắn Lạc Anh không tìm được từ hình dung, chỉ có thể nói như vậy.

Người phụ nữ trong ngực Phàm Niệm Ngự nhìn Lạc Anh, Lạc? Cô vô cùng thông minh biết cô là thiên kim Lạc thị.

"Xin chào, gọi Thiến Thiến là được." Người phụ nữ đưa tay nhỏ bé ra.

Lạc Anh sửng sốt một chút nhưng ngay sau đó vươn tay, cười nói: "Lạc Anh."

An Tuyết Thần nhìn không có cái gì không đúng, sau đó nói: "Ngồi xuống đi các con."

Phàm Niệm Ngự ngồi đối diện Lạc Anh, bạn gái anh đương nhiên ngồi ở bên cạnh anh. Mới vừa rồi Lạc Anh chỉ nhàn nhạt quan sát anh một phen. Thay đổi, trở nên đẹp trai hơn so với trước kia. Cuồng vọng hơn, trên người anh tản mát ra hơi thở cương quyết bướng bỉnh, Lạc Anh dĩ nhiên hiểu được.

Gương mặt anh tuyệt mỹ, áo sơ mi ô mảnh màu lam nhạt, chỗ cổ tay xắn lỏng, đơn giản hơi hoa mỹ, lại có mấy phần hấp dẫn không nói ra được, tựa như hoàng tử tham gia dạ yến hào hoa trời tối lễ phục liền tiện tay vứt bỏ. f Tùy ý như vậy, chỉ một tư thế lười biếng đủ để cho ngàn vạn phụ nữ thần mê điên đảo.

Lạc Anh nhấc con ngươi lên nhìn Phàm Niệm Ngự, phát hiện một đôi mắt câu hồn của anh híp lại đang ngó chừng mình, Lạc Anh nhìn anh tuấn mỹ tuyệt luân, sắc mặt như điêu khắc, ngũ quan rõ ràng, mặt tuấn mỹ có góc cạnh khác thường. 3Bề ngoài xem ra phóng đãng không câu nệ, nhưng trong mắt lơ đãng toát ra tinh quang làm cho người ta không dám xem thường. 49 Một đầu tóc đen nhánh rậm rạp, một đôi mày kiếm dài nhỏ, mắt đào hoa, tràn đầy đa tình, làm cho người ta không cẩn thận sẽ luân hãm vào. ca Lỗ mũi cao thẳng, môi đỏ mọng dày mỏng vừa phải lúc này lại cười khiến người khác đoán không ra, cười như không cười.

Từ khi Phàm Niệm Ngự đi vào đến bây giờ, anh không có nói một câu với Lạc Anh, Lạc Anh cũng không để ở trong lòng, nếu cô biết Phàm Niệm Ngự có đủ bạn nữ rồi. Cô cũng không có ôm hy vọng quá lớn.

"Lạc Anh, chị ở Paris, có trai đẹp theo đuổi chị hay không, dáng dấp của chị xinh đẹp như vậy." Lúc này Phàm Dịch Hân đột nhiên toát ra một câu nói. 1.2

Lúc này An Tuyết Thần mới nhớ hỏi, vội vàng nhìn Lạc Anh hỏi: "Đúng vậy, Lạc Anh, con ưu tú thế có bạn nam hay không, con cũng đã 20 rồi."

Lạc Anh nhìn An Tuyết Thần sau đó rất ngượng ngùng cười một tiếng: "Dạ, bạn trai, không biết có tính hay không, chỉ là người ngoại quốc rất ít thích Hoa kiều Trung Quốc. Dáng dấp không giống nhau." Lạc Anh rất hài hước đáp trả. Thật không biết trả lời thế nào.

"Ha ha, cũng thế, không giống nhau." Phàm Dịch Hân rất phối hợp nói, trên bàn ăn một hồi cười vui.

Phàm Niệm Ngự dùng một đôi mị con mắt tập trung vào khuôn mặt nhỏ mỹ lệ ngượng ngùng của Lạc Anh. Môi mỏng nâng lên cười như không cười.

Lạc Anh cúi đầu cảm thấy đối diện ánh mắt cực nóng, trong lòng cô không ngừng nhảy, anh làm gì vẫn nhìn mình, coi như mười năm không gặp, nhưng cũng không cần nhìn như vậy chứ. Muốn nhìn thủng người sao?

Lúc này Phàm Niệm Ngự vẫn trầm mặc mở miệng nói chuyện, thanh âm lạnh nhạt tràn đầy từ tính mị hoặc. 43 Giọng nói này đủ để đầu độc lòng người.

"Lạc Anh, có bạn trai chưa?"

Lạc Anh cúi đầu, lông mi thật dài run rẩy, sau đó ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ cười giống như rất liều lĩnh nhìn Phàm Niệm Ngự mặt ma quỷ.

"Có." Lạc Anh nhàn nhạt nói một chữ, thanh âm danh sách giống như lông vũ, nói xong cũng tiếp tục cúi đầu ăn cơm trong bát, nhưng cô không có chú ý tới, sau khi Phàm Niệm Ngự nghe nói sắc mặt khẽ biến thành có một chút đen, nhưng vẫn giắt nụ cười tà tứ đùa giỡn bên khóe miệng, dựa vào ghế, duỗi ngón tay ra gõ lên mặt bàn. f Thoạt nhìn là tùy ý, nhưng một động tác đơn giản như vậy có thể mị hoặc tất cả phụ nữ, duy chỉ có cô gái đối diện không coi trọng anh.

Bốn bề trên dĩ nhiên nhìn ra giữa bọn họ có điểm không đúng, cho nên tận lực tìm những đề tài khác, nhưng bữa này, Phàm Niệm Ngự dùng một đôi con ngươi lãnh mị tập trung vào trên mặt lớn lên thành thục mềm mại của Lạc Anh, không có bất kỳ trang sức, tự nhiên mềm mại, rất đơn giản, không có tính khí đại tiểu thư, hơn nữa còn rất xấu hổ, rất hướng nội, tuy nói mấy năm qua ở nước ngoài, nhưng bản tính vẫn ngượng ngùng và rất hay xấu hổ.

Ăn cơm xong, Lạc Anh liền bị Phàm Dịch Hân kéo vào phòng. Dịch Hân nói với Lạc Trạch và Lệ Lệ, tối nay muốn đem Lạc Anh lưu lại ở cùng cô, họ rất sảng khoái đồng ý.

Tối nay Phàm Niệm Ngự cũng không có trở về biệt thự của anh, mà mang theo phụ nữ của anh lưu lại. b Lạc Anh cùng Phàm Dịch Hân nằm ở trên giường công chúa của cô, hai người cứ nhìn trần nhà, đây là chuyện khi còn bé họ thích làm nhất.

"Chị Lạc Anh, có phải chị còn yêu thích anh em hay không?" Dịch Hân nghiêng đầu nhỏ nhìn Lạc Anh một bên hỏi.

Lạc Anh bị câu hỏi của Dịch Hân làm cho sửng sốt, cô nghiêng đầu nhỏ nhìn Dịch Hân, sau đó thanh âm nhu hòa nói: "Tiểu Hân, có một số việc không thể miễn cưỡng, anh trai em, không thích hợp với chị, không phải em cũng cảm thấy sao? Cho nên không tồn tại có thích hay không, mặc kệ chị có thích hay không đều là cùng nhau lớn lên, đây là sự thật không phải sao?"

Phàm Dịch Hân nghe Lạc Anh nói, nhăn nhăn mày xinh đẹp tuyệt trần, gương mặt không hiểu. "Lạc Anh, chị nói quá thâm ảo rồi, em không hiểu."

Lạc Anh cưng chiều sờ sờ đầu Dịch Hân sau đó phụ họa nói: "Không hiểu thì thôi, chờ em lớn lên liền hiểu." Đối với người chị em này, cô rất ưa thích đấy.

Dịch Hân bịt bịt miệng sau đó nói: "Cái gì? Em lớn hơn chị đấy, có được hay không."

Lạc Anh thản nhiên cười, sau đó nhìn Dịch Hân nói; "Có muốn ăn trái cây không, chị xuống lầu lấy cho em."

"Được." Dịch Hân gật đầu một cái, rất sảng khoái nói. 9 Lạc Anh đi dép vào. ab Mở cửa phòng liền chạy hướng lầu dưới, bởi vì mọi người đều đã ngủ rồi, lầu dưới chỉ còn một chiếc đèn vàng tối mờ.

Lạc Anh đi xuống cầu thang, mới vừa xuống bậc thang cuối cùng, điện thoại di động của cô liền vang lên. Lạc Anh vừa lấy ra nhìn, là Kiệt Thụy. Lạc Anh nhận điện thoại, sau đó đi tới phòng bếp.

"Hi, Hello, Kiệt Thụy, thế nào? Tôi mới trở về, anh liền muốn tôi?" Kiệt Thụy là bạn tốt của cô. Bạn khác phái đầu tiên, giữa bọn họ thân thiết như anh em. Cho nên Lạc Anh rất hợp với Kiệt Thụy.

"Đúng vậy, bảo bối, anh rất nhớ em, ngày mai anh sẽ bay trở về Trung Quốc đi đến nhà em cầu hôn."

Lạc Anh nghe nói cười duyên một tiếng, thanh âm rất ngọt, nghe ra cô rất vui vẻ, cô dùng bả vai kẹp điện thoại di động, sau đó mở tủ lạnh ra cầm giỏ trái cây, cầm mấy loại trái cây Dịch Hân thích ăn.

"Kiệt Thụy, được rồi, ngày mai anh tới nhà tôi cầu hôn đi, tôi nhớ tôi đã nói qua với anh, cha tôi là xã hội đen, anh không sợ sao? Nếu như anh thật muốn tới, đoán chừng lễ hỏi phải tốn một khoản rất lớn đấy" Trong giọng điệu của Lạc Anh tất cả đều là nhạo báng. 5 Giữa bọn họ đều là quan hệ biết mà không nói.

"Nói đi, tất cả cái gì anh đều cho."

"Chậc, đầu tiên anh đem Kim Tự Tháp của Ai Cập mang đến nhà tôi trước đã." Lạc Anh vừa chọn nước trái cây vừa cùng anh vô nghĩa.

"Dựa vào chi, tôm tép? Em trêu chọc anh sao?" Đầu bên kia điện thoại quả thực là kêu lên?

"Ha ha, trêu chọc anh thôi, muốn kết hôn với tôi? Chờ đi, nói không chừng ngày nào đó bản tiểu thư tâm tình tốt liền muốn lập gia đình, như vậy người đầu tiên có thể suy tính chính là anh, như thế nào? Đối tốt với anh thôi." Lạc Anh đóng cửa tủ lạnh, quay người lại, cô giật mình, không đợi đầu bên kia điện thoại nói chuyện, cô kêu ra tiếng.

"A"

Lạc Anh bị sợ đến đem điện thoại rơi trên mặt đất, đụng phải miễn nói, đầu bên kia điện thoại truyền đến thanh âm nóng nảy của Kiệt Thụy.

"Lạc Anh, em làm sao vậy? Kêu cái gì? Nói chuyện."

Gương mặt Lạc Anh thay đổi một hồi trắng một hồi đỏ, bởi vì cô nhìn thấy hai người triền miên trên ghế sa lon, không phải người khác mà là Phàm Niệm Ngự nhiều năm không thấy cùng người phụ nữ của anh, nụ hôn nóng bỏng, y phục phụ nữ cũng phân tán đầy, nhìn ra mới vừa kết thúc một phen hoan ái.

Lạc Anh vỗ nhẹ một chút sau đó nhặt điện thoại lên, nói tiếp: "Kiệt Thụy, tôi không sao, nhìn thấy con chuột, sợ hết hồn. Khuya lắm rồi anh ngủ đi, tôi biết rõ bên kia là ban ngày, nhưng tôi đây đã là trời tối, bay một ngày, tôi muốn ngủ, cứ như vậy, tới Trung Quốc gọi điện thoại cho tôi, tôi đi đón anh, ngủ ngon." Lạc Anh cúp điện thoại, mới vừa rồi bởi vì cô thét chói tai mà khiến cho hai người kia nhìn cô.

Phàm Niệm Ngự đã rời khỏi trên người người phụ nữ, một đôi con ngươi lãnh mị đùa cợt nhìn Lạc Anh kinh hoảng. 4f Khóe miệng chứa đựng ý cười, nhưng bởi vì rất tối, không nhìn ra là cười như thế nào, là cười lạnh. Cô vừa xuống là anh biết rồi, nghe cô ấy sao thân thiết cùng người đầu bên kia điện thoại nói chuyện phiếm, quả nhiên là đàn ông. Bằng không cũng sẽ không nói cưới cô ....

Người phụ nữ trong ngực Phàm Niệm Ngự ngượng ngùng nhặt y phục trên đất lên lung tung mặc vào, gương mặt hồng hào.

Lạc Anh không phải người ngu, ở nước ngoài lâu như vậy, chưa ăn thịt heo cũng đã gặp heo chạy rồi, cho nên bình ổn một chút, làm như chuyện gì cũng không có, đây là điểm mạnh của cô, ngụy trang mình.

Lạc Anh liếc mắt nhìn Phàm Niệm Ngự cuối cùng nhìn vẻ mặt thẹn thùng của người phụ nữ, thanh âm tràn đầy áy náy, dịu dàng nói: "Thật xin lỗi, em không có chú ý, quấy rầy hai người rồi, chỉ là tối lắm, cái gì cũng không nhìn thấy, em cận thị, không có đeo mắt kính, cho nên không nhìn rõ ràng, xin lỗi. Hai người cứ tiếp tục, em đi lên trước, Dịch Hân đang đợi trái cây." Nói xong Lạc Anh xem như chuyện gì cũng không có xảy ra đến gần bọn họ sau đó chạy thẳng tới cầu thang.

đoán đi, 1.4 PNN sẽ có hành động gì, hihi, vừa nãy đăng nhầm mục thảo luận hơ hơ

1.3

Phàm Niệm Ngự đốt một điếu thuốc lá nhìn bóng lưng Lạc Anh biến mất, một đôi mị con mắt nửa hí, sau đó liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh một cái, thanh âm lạnh lẽo không có một chút nhiệt độ, hung ác lệ âm chí nói: "Ngày mai tới chỗ thư ký lấy tiền, hiện tại, cút".

Người phụ nữ vừa nghe, vội vàng quỳ trên mặt đất, thanh âm nức nở nói: "Niệm, em, làm gì sai rồi sao? Hay là mới vừa rồi phục vụ không tốt, em có thể sửa."

Phàm Niệm Ngự nhẹ nâng cằm người phụ nữ, sau đó nửa hí mị con mắt, thanh âm lạnh lùng nói: "Ngoan, phụ nữ nghe lời, tôi sẽ tha thứ cho cô một lần, hiện tại mặc quần áo tử tế, biến, bằng không tiền cũng không có. Sao?"

Người phụ nữ thấy thế còn là muốn tiền, người đàn ông này mình không nắm giữ được, đứng lên liền chạy ra khỏi biệt thự. 89 Khóe miệng Phàm Niệm Ngự chứa đựng nụ cười đùa giỡn, híp một đôi mắt, nhìn cầu thang cua quẹo, khóe miệng cười càn rỡ hơn.

Đúng vậy, Lạc Anh chưa có trở về gian phòng, mà đang ở nơi khúc quanh, cô cắn chặt cánh môi, một đôi tay nhỏ bé nắm quyền, hôm nay vừa thấy, quả nhiên như truyền thuyết, tự mình nghe, tận mắt nhìn thấy, cô hoàn toàn chết tâm rồi, cô - Lạc Anh dầu gì cũng là minh hậu, sẽ không vì người đàn ông chờ đợi như vậy. b Cho nên tất cả đến tối nay thôi, bọn họ chỉ là bạn bè.

Lạc Anh hít sâu một hơi sau đó xoay người rời đi. Phàm Niệm Ngự nghe bước chân nhẹ nhàng linh hoạt của cô, khóe miệng thoáng cười sâu hơn, từ nhỏ anh đã tiếp nhận các loại huấn luyện, làm sao sẽ không biết cô ở đó.

Sau khi trở lại phòng, phát hiện Dịch Hân đã ngủ, nhưng cô lại chưa chợp mắt được. 73 Đúng vậy, dạng đàn ông giống như anh làm sao có thể thuộc về một loại phụ nữ, không thực tế, nhưng từ nhỏ Lạc Anh muốn chính là loại tình yêu một lòng một dạ, nhất là khi nghe chuyện xưa của ba mẹ cùng chú thím, cô tin chắc có tình yêu chân thành hơn.

Lạc Anh, ngày mai trở về là mình, nhìn thấy anh có thể rất hữu nghị rất bình thường chào hỏi, không cần trốn tránh anh, bởi vì bọn họ là bạn tốt thanh mai trúc mã. Cho nên không cần bởi vì tình cảm khác phá hủy phần hữu nghị này. Nghĩ tới đây cô cũng từ từ buồn ngủ.

*

Ngày kế, sau khi cô tỉnh lại cũng không nhìn thấy Phàm Niệm Ngự, đến hiện tại đã là ba ngày rồi, hôm nay là ngày thứ hai cô đến công ty thực tập, chức vị Tổng giám đốc thiết kế. 1Bởi vì cô học chính là thiết kế.

Tuy ít tuổi, nhưng cô trải qua khảo nghiệm của thành viên ban giám đốc, cô mặc bộ đồ công sở đã xen hai màu đen trắng, áo sơ mi trắng trên người, quần đen bó sát, đem vóc người trổ mã tốt của cô toàn bộ bày ra ngoài. d Đường cong hoàn mỹ, bụng bằng phẳng không có thịt thừa.

Lạc Anh ngồi ở trên ghế, bận rộn chết cô, ngày thứ nhất nhậm chức cũng đã giải quyết không ít chuyện phiền toái, may nhờ cô di truyền tế bào thông minh cùng buôn bán của ba mẹ. Kế tiếp còn có một vị khách hàng, là Trương đổng, cần hạng mục bán hoặc cho thuê nhà.

Lạc Anh đứng lên, soi vào gương nhìn một phen, tóc dài uốn thành mấy cái cuốn, tùy ý xõa ra. Mặc dù có chút quyến rũ, nhưng không có biện pháp, cô ra ngoài chính là phải cần hình dáng thành thục. 10 Sau khi cảm thấy không có gì không ổn mới rời khỏi phòng làm việc, đi đến chỗ phòng ăn bọn họ ước hẹn trước, phòng ăn nhà họ Phàm.

Lạc Anh dừng xe trước một cao ốc đẹp mắt, vài chục năm không tới, biến hóa thật là lớn. Lớn mạnh hơn. Lạc Anh cầm túi xách đi về phía phòng ăn khách sạn. aa Có câu nói tới khéo không bằng đi đúng dịp.

Lạc Anh cầm thẻ khách quý đi về phía thang máy, đúng lúc nghe thanh âm truyền ra cách đó không xa.

"Niệm, sợi dây chuyền này em thật thích, anh đối với em thật tốt." Thanh âm quyến rũ nũng nịu của người phụ nữ truyền vào trong lỗ tai Lạc Anh, biểu hiện nhíu nhíu mày lại làm bộ như không nghe thấy.

"Tốt, tiểu yêu tinh, một hồi ở trên giường biểu hiện tốt một chút." Thanh âm khàn khàn khêu gợi của Phàm Niệm Ngự vang lên, phụ nữ đều dể thu phục.

Hai người cứ đứng như vậy, Phàm Niệm Ngự căn bản là không có nhận ra, đầu Lạc Anh khẽ cúi thấp xuống, tóc dài căn bản che khuất khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Thang máy mở ra, hai người ôm nhau rời đi. Lạc Anh ngẩng đầu lên, nhìn bọn họ từ từ xoay người. e Một tíc tắc.

Phàm Niệm Ngự ôm người phụ nữ trong ngực, xoay thân thể lại, nhấc con ngươi lên nhìn người đối diện cũng chính là cô gái mới vừa rồi đứng bên cạnh thì anh hiển nhiên có một giây sững sờ.

Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự sững sờ một giây sau đó ưu nhã nện bước chân đi vào, nhìn Phàm Niệm Ngự, cười cười. Thanh âm thản nhiên nói: "Niệm Ngự, rất khéo, anh ở đây à."

Phàm Niệm Ngự nhìn cô cười chào hỏi cùng mình, lập tức hồi phục phong lưu phóng đãng, nhìn lên nhìn xuống đánh giá Lạc Anh một chút. Khóe miệng khẽ giơ lên. Thanh âm khàn khàn vang lên ở bên trong thang máy.

"Lạc Anh, trùng hợp như thế? Tới chỗ anh có chuyện gì sao?"

Lạc Anh nhẹ nhàng vén tóc dài ra sau gương mặt, đem lỗ tai khéo léo đẹp đẽ lộ ra, sau đó ấn tầng lầu trong thang máy. Thanh âm nhàn nhạt mở miệng: "Ừ, có chút việc."

Người phụ nữ trong ngực Phàm Niệm Ngự có chút không vui, tay vòng trên cổ của anh. 5 Thanh âm có chút ghen tức nói: "Niệm, cô ấy là ai. Hai người quen nhau."

Phàm Niệm Ngự hung hăng hôn cái miệng nhỏ chua chát của người phụ nữ. Trong giọng nói mang theo mùi vị cưng chiều: "Ừ, em gái cùng nhau lớn lên."

Ánh mắt Lạc Anh chuyển động một phen, anh nói không sai, hiện tại cô rất rộng rãi. Lạc Anh nhìn người phụ nữ vùi ở trong ngực Phàm Niệm Ngự thản nhiên nói: "Xin chào, Lạc Anh. Cô rất đẹp, ánh mắt Niệm Ngự rất cao."

Người phụ nữ nghe xong nâng lên khuôn mặt nhỏ cao ngạo nhìn Lạc Anh, sau đó rất tự tin nói: "Xin chào, tôi là phụ nữ của anh ấy."

Lạc Anh không nhịn được cười co giật khóe miệng, so với trước càng cường hãn, trực tiếp là phụ nữ của anh ấy. Lạc Anh gật đầu cười. f Lúc này điện thoại của cô vang lên. a Lạc Anh lấy điện thoại ra. 7 Thanh âm rất ngọt nói.

"A lô, Trương Đổng, tôi đã đến, ở bên trong thang máy, được, như vậy, một lát gặp, được." Lạc Anh cúp điện thoại bỏ vào trong túi, sau đó liếc mắt nhìn chỉ số tiến trên thang máy. a5 Sau đó xoay người nhìn Phàm Niệm Ngự nói: "Hai người lên tầng mấy?"

"00" Người phụ nữ rất kiêu ngạo nói.

Lạc Anh thế nào cảm giác người phụ nữ này có chút hướng về phía mình, dĩ nhiên cô không sao cả, ngón tay tường tận nhấn 00. b Lạc Anh cứ như vậy đứng ở một bên, hai tay nhỏ bé nắm túi của mình. Mặc đồ chuyên nghiệp. bChỉ có ba ngày, biến hóa nhiều như vậy, thiếu một điểm xấu hổ, ngượng ngùng, nhiều một chút tư vị người phụ nữ thành thục vì sự nghiệp. 7 Quần màu đen dán chặt đôi chân dài tu dưỡng vô cùng tốt, cái mông cũng ngạo nghễ ưỡn ra.

Khóe miệng Phàm Niệm Ngự vẫn treo nụ cười tà lười biếng, tầm mắt một mực ở trên người Lạc Anh, cô gái nhỏ này biến hóa rất lớn, chỉ nghe thái độ cô mới vừa rồi nói chuyện tiếp đó là thanh âm, cô đang đi ước hẹn sao? Ăn mặc thành ra như vậy. 1Anh không biết cô bây giờ đã là Tổng giám đốc của Lạc thị rồi. 7 Cho là cô đi gặp đàn ông.

"Bảo bối, có muốn trước đi ăn một chút gì hay không, nếu không, anh lo em không còn hơi sức." Phàm Niệm Ngự nói rất mập mờ.

Khuôn mặt người phụ nữ đỏ lên, sau đó gật đầu nói: "Được, Niệm, chúng ta đi ăn cơm trước. 3 Chờ một chút mới có hơi sức."

Lạc Anh cảm giác rất vô lực, hai người kia xem cô như không khí sao? Thật là cường hãn. Phàm Niệm Ngự còn chưa tính, anh luôn luôn như thế, chỉ là phụ nữ? Trung Quốc không phải rất truyền thống sao? Cô khó tiếp thụ.

"Lạc tiểu thư, năm nay bao nhiêu tuổi, 25 sao?" Người phụ nữ hình như cố ý nói.

Lạc Anh nhìn cô ta cười nhạt một tiếng: "Thấy tôi giống 25 sao? Xem ra tôi rất thành công."

1.4

Mặt người phụ nữ kinh ngạc nhìn Lạc Anh, nói cô lớn tuổi thế nào thành ra như vậy. b8 Thật là không hiểu nổi.

Lạc Anh dĩ nhiên biết cô ta đang suy nghĩ gì, lần nữa mở miệng nói: "Hôm nay tôi khó được ăn mặc thành ra như vậy. de Rất thành thục sao?"

Phụ nữ nghe nói, mắt mở to nhìn Lạc Anh một vòng, không thể không nói da thịt cô thoạt nhìn cũng chỉ là một cô gái nhỏ mềm mại như hoa anh đào. Lại thêm việc cô hóa trang. Nói thật, Lạc Anh ngu nhất chính là hóa trang.

Tóc của cô tản ra tư vị hoa anh đào, như người của cô, nhưng hôm nay xem ra thành thục quyến rũ hơn rất nhiều.

"Niệm, cô ấy nói có thật không?" Người phụ nữ nâng khuôn mặt nhỏ lên dáng vẻ không tin. a Lạc Anh chỉ cảm thấy trên đầu có một con quạ bay qua. Bất đắc dĩ, cực kỳ bất đắc dĩ.

Phàm Niệm Ngự liếc Lạc Anh một cái, dĩ nhiên thấy vẻ mặt bất đắc dĩ trên mặt cô. a Môi mỏng khêu gợi dán chặt ở lỗ tai người phụ nữ, thanh âm đầu độc mập mờ nói: "Cô ấy nhỏ hơn anh năm tuổi."

Lúc này người phụ nữ mới thật sự tin tưởng, nhưng khuôn mặt nhỏ đỏ ửng, thân thể cũng mềm nhũn. Lạc Anh mắt lạnh liếc một cái sau đó nhìn máy theo dõi, người đối diện sẽ phải nhìn thấy tình huống thế nào, cô tự giác dựa vào phía sau, cô cũng không muốn làm cho người ta hiểu lầm. Cũng không muốn gặp phải ngọn sóng gió nào, lần này cô trở về nước là bí mật. 4 Cũng không thể gặp phải sóng to gió lớn gì.

Phàm Niệm Ngự nhìn rõ ràng tâm tư cô, trên trán tản ra khí lạnh. Chỉ là Lạc Anh quá chuyên tâm căn bản không có chú ý tới.

Dinh

Thang máy mở ra. Lạc Anh vội vã liếc mắt nhìn Phàm Niệm Ngự sau đó nói: "Niệm Ngự, nhớ giúp em hỏi thăm Dịch Hân, em có việc, đi trước, liên lạc điện thoại." Nói qua rời khỏi thang máy, hiện tại cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc hợp đồng đi về nghỉ.

Phàm Niệm Ngự nhìn bóng lưng Lạc Anh vội vã rời đi, một đôi con ngươi lãnh mị khóa chặt, môi mỏng mím. 5Không nhìn ra vẻ mặt anh giờ phút này, nhưng anh hiểu rõ, khẳng định biết anh đang tức giận, đang tức giận. 3 Tay ngang hông người phụ nữ càng tăng thêm mấy phần sức lực. Người phụ nữ đau, duyên dáng kêu to ra tiếng.

"A, Niệm, anh làm em đau." Người phụ nữ bất mãn kêu to duyên dáng.

Con ngươi lãnh mị có tính cảnh cáo của Phàm Niệm Ngự nhìn lướt qua người phụ nữ, người phụ nữ an tĩnh lại. Phàm Niệm Ngự ôm cô ta sải bước đi ra thang máy, đi về phía phòng ăn, đúng lúc nhìn thấy Lạc Anh ngồi ở một vị trí, gương mặt mỉm cười, hình như nói chuyện gì, dáng vẻ tự tin. Thỉnh thoảng còn len lén lấy tay nắm khuôn mặt, ngượng ngùng cười. Phàm Niệm Ngự nhìn, đáy mắt một mảnh sương mù, xem ra cô gái kia quên trước kia mình bảo, cô là Lạc Anh, chỉ là phụ nữ của Phàm Niệm Ngự. Nhanh như vậy liền quên, làm sao có thể bỏ qua cho em. c Em, phải tiếp nhận trừng phạt vì quên anh.

Lạc Anh nhìn người trước mắt mình phải gọi một tiếng chú, nhưng tính tình còn rất trẻ, nói chuyện rất hài hước, mấy lần Lạc Anh cũng không nhịn được cười ra tiếng.

"Chú Trương, tính tình chú thật trẻ tuổi." Lạc Anh uống một hớp cà phê cười nói. Nụ cười của Lạc Anh có sức cuốn hút, làm cho người ta nhìn cũng rất quen thuộc và thoải mái, sẽ quên một chút chuyện tình không vui.

"Ha, lớn tuổi, muốn sống vui vẻ, Lạc Anh, tuổi còn trẻ bản lãnh cũng không nhỏ, cố gắng lên. Chúng ta ký hợp đồng đi" Trương Đổng nói qua sau đó lấy bút ra liền viết tên lên. Trên mẩu giấy có tên của mình.

Lạc Anh đứng lên sau đó cùng chú bắt tay một cái, hướng Phàm Niệm Ngự rõ ràng nhìn ra là một người đàn ông mặc âu phục. Chỉ nhìn thấy tay áo.

"Như vậy, chú, cháu đi về trước ạ." Lạc Anh đứng lên cười nói.

"Trở về đi thôi, chú cũng phải về chơi với cháu gái."

Lạc Anh hướng chú cười một tiếng, sau đó khẽ gật đầu liền cầm hợp đồng lên rồi rời khỏi chỗ ngồi, hiện tại cô muốn về công ty nằm trong phòng nghỉ của mình ngủ một giấc.

Lạc Anh đem tập văn kiện đặt trước ngực, sau đó cầm hợp đồng nhấn thang máy. Lạc Anh mới vừa bước vào một bước, mắt thấy cửa sắp đóng lại, một bàn tay cứng rắn chặn lại.

Gương mặt Lạc Anh kinh ngạc nhìn vẻ mặt tức giận của Phàm Niệm Ngự, anh thế nào? Người nào lại chọc anh, không đúng, cho dù có người chọc anh, anh dễ dàng bỏ qua cho người ta ư. Thế nào tức giận như vậy. Lạc Anh nhìn Phàm Niệm Ngự sải bước tiến vào từ từ đi về phía mình, cô khẩn trương lui về phía sau, cho đến khi không đường có thể lui, sau lưng dán vào thang máy cứng. Mình dường như không trêu chọc anh, cô nuốt nước miếng một cái sau đó thử hỏi: "Niệm Ngự, anh, anh, anh thế nào? Không có sao chứ." Lạc Anh nhìn thấy bộ dáng này của anh thật đáng sợ, khi còn bé nhớ có một bé trai khi dễ cô, anh giẫm chân xuống ngón tay bé trai đó, đối với Phàm Niệm Ngự phúc hắc, Lạc Anh đã gặp một lần.

Phàm Niệm Ngự thẳng hướng Lạc Anh, khi thân thể của hai người không có khe hở. 4 Anh khơi cằm Lạc Anh lên, một đôi mắt chim ưng lãnh mị nửa hí, tản ra ánh mắt nguy hiểm. Tập trung vào khuôn mặt nhỏ mới vừa rồi cười rất vui mừng của Lạc Anh.

"Em đi gặp ai." Phàm Niệm Ngự khởi động môi mỏng khêu gợi, thanh âm có trầm thấp tức giận. Biết anh giảm thấp giọng nói của mình, mới có tiếng động như vậy, nghe vào cực kỳ mị hoặc.

Lạc Anh bị anh chất vấn, cô giống như hiểu được cái gì? Khuôn mặt nhỏ càng đỏ, tư thế mập mờ như vậy khiến cô rất không tự nhiên, lại càng không thích ứng, nhất là mới vừa ôm qua người phụ nữ khác, trên người còn mang theo mùi thơm gay mũi, khiến Lạc Anh không nhịn được chau chặt đôi mày thanh tú.

"Niệm Ngự, anh buông em ra trước." Mặc dù cô rất tức giận, nhưng vẫn cảm thấy nói ra thì tốt hơn, quan hệ của bọn họ cũng không bình thường.

"Nói, tìm ai." Phàm Niệm Ngự bị vẻ mặt chán ghét của cô kích thích. Thanh âm lạnh lẽo mấy phần so với vừa rồi.

Lạc Anh chỉ đành chịu, nói qua. c "Trương Đổng."

Nghe vậy, lông mày Phàm Niệm Ngự gạt gạt, tròng mắt lúc này mới nhìn thấy gì đó trên tay cô, đoạt lấy. Lạc Anh vội vàng nói: "Anh không thể nhìn."

Phàm Niệm Ngự nắm cả thân thể Lạc Anh một lần đảo hợp đồng, cuối cùng rơi vào tờ cuối cùng.

(Tổng giám đốc công ty vật liệu Thiên Hồng: Trương Tôn Cường. Tổng giám đốc Lạc thị: Lạc Anh.)

Sau khi Phàm Niệm Ngự xem xong tuấn lông mày khẽ cau lại hạ xuống, sau đó kéo Lạc Anh qua nhìn bảng hiệu trước ngực cô, Tổng giám đốc, Lạc Anh.

Lạc Anh nhìn anh, đoạt lấy hợp đồng, khẽ cau mày nói: "Anh không giải thích được. 5 Xem ra, anh rất rảnh rỗi, cũng biết cùng phụ nữ lêu lổng."

"Công ty nhà em."

Lạc Anh liếc anh một cái. Sau đó sắp xếp hợp đồng tốt, nói: "Nói nhảm, nhìn thấy còn hỏi." Trên thế giới, cũng chỉ có mình Lạc Anh dám nói như vậy với anh.

Phàm Niệm Ngự mím chặt môi mỏng, nhìn Lạc Anh sau đó nắm eo của cô, liền hôn môi mềm giống như cánh hoa anh đào. 7Tay Phàm Niệm Ngự vẫn cố định đỉnh đầu cô, một cái tay khác nắm eo cô, để cho cô không thể động đậy.

Lạc Anh mở to hai mắt nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, giờ khắc này, mặc dù nói trước kia thường bị Tiểu Niệm Ngự hôn, nhưng sau khi trưởng thành vẫn là lần đầu tiên, có loại cảm giác kỳ quái.

"Ưmh ưmh" Lạc Anh bị anh hôn, phát ra thanh âm nhỏ nhẹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.