Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 166: Ngoại truyện 34



Lạc Anh với Kiệt Thụy ngồi ở cạnh Lạc Trạch, hai người cứ ngồi như vậy. Kiệt Thụy chỉ cười nhàn nhạt, khóe miệng rõ ràng cười nhưng trong lòng đã sớm mắng Lạc Anh vô số lần.

Lạc Trạch cùng Giang Lệ Lệ quan sát hai kẻ đầu sỏ gây nên trận xôn xao náo động. Giang Lệ Lệ nhìn con gái mình, từ trước đến giờ làm việc cũng rất đúng mực, cớ sao lại vọng động như vậy, dù thích cũng không thể tự tiện chủ trương.

Ngược lại Lạc Trạch không có vẻ mặt đặc biệt gì, giống như tuyệt không kinh ngạc, chỉ ôm vợ mình vì sợ cô kích động.

Lạc Anh liếc mắt Kiệt Thụy giằng co bên cạnh, mắt trợn trắng, thế nào lại như phế vật. Lạc Anh ngẩng đầu lên sau đó nhìn cha mẹ mình, thanh âm rất lý trí.

"Ba mẹ, xin cho phép con đính hôn."

Kiệt Thụy cũng không nhịn được co giật khóe miệng. Giang Lệ Lệ thở dài bất đắc dĩ, sau đó nhìn Lạc Anh nói: "Lạc Anh, con nghĩ kỹ chưa? Nếu như nghĩ kỹ rồi, cha mẹ sẽ tôn trọng sự lựa chọn của con."

Kiệt Thụy hơi sững sờ, còn tưởng rằng đầu tiên là nghe một hồi khiển trách, không ngờ Giang Lệ Lệ sẽ nói như vậy, Kiệt Thụy nhìn nét mặt Giang Lệ Lệ, có chút hiểu.

Lạc Anh nhìn cha mẹ mình rồi rất trịnh trọng gật đầu: "Con quyết định rồi, xin cha mẹ chủ trì tiệc cưới cho chúng con."

Giang Lệ Lệ thở dài sau đó nhìn Lạc Trạch, Lạc Trạch nhìn Lạc Anh tiếp đó nắm tay vợ mình đứng lên nói: "Được, các con chuẩn bị trước đi."

Kiệt Thụy nhìn cha Lạc mẹ Lạc sảng khoái đồng ý, anh có chút u mê, có chút không phản ứng kịp. Lạc Anh nhìn Kiệt Thụy bên cạnh sững sờ, mắt trợn trắng, sau đó chọc chọc anh.

"Này, nghĩ gì thế? Đi thôi, chúng ta đi chọn lễ phục." Lạc Anh nói xong liền lôi kéo Kiệt Thụy đi ra khỏi Lạc trạch.

Giang Lệ Lệ nhìn xe Lạc Anh rời đi, gương mặt lo lắng nhìn Lạc Trạch: "Ông xã, vấn đề thật sao?"

Lạc Trạch cưng chiều nhìn Giang Lệ Lệ, thanh âm yêu chiều: "Đây là vấn đề bọn chúng phải trải qua."

*

Hai người đi tới một cửa hàng áo cưới, toàn thân Lạc Anh mặc váy hồng dài, tóc quăn được quấn bằng một cây trâm ngọc, mái chéo bên phải bị vén lên, bên trái tùy ý tán lạc xuống. Giống như một thiên sứ từ trên trời rơi xuống.

Kiệt Thụy cũng mặc một thân vest trắng sau đó đi tới bên người Lạc Anh, hai người đứng chung một chỗ ấy chính là xứng đôi, tất cả mọi người đều nói trai tài gái sắc. Kiệt Thụy nhìn Lạc Anh không khỏi gật đầu.

"Lạc Anh này, em thật quá xinh, em dứt khoát gả thật cho anh là được. Anh cũng không phải rất thua thiệt." Một tay Kiệt Thụy nâng cằm một đôi mắt trên dưới quan sát Lạc Anh.

Lạc Anh xoay thân thể lại nhìn Kiệt Thụy, môi anh đào khẽ cong. Sau đó nâng lên nụ cười có chứa hạnh phúc cùng cảnh cáo, thấy thế nào đều là đôi tình nhân đang nháo không được tự nhiên cùng gây gổ.

Chính là chỗ này bị máy chụp hình ở nơi xa ghi lại từng tấm.

Lạc Anh bước từng bước về phía Kiệt Thụy, động tác rất quen thuộc, đó chính là níu lấy lỗ tai anh, dáng vẻ người đàn bà chanh chua. Ngược lại Kiệt Thụy có vẻ sợ vợ nhát gan.

Gương mặt Kiệt Thụy mếu囧, nhìn Lạc Anh rồi liếc mấy nhân viên sau lưng đang cười trộm, nhìn Lạc Anh cực kỳ giống người đàn bà chanh chua, không thể làm gì khác hơn là cầu xin tha thứ, đôi tay chắp lại làm bộ cầu xin tha thứ.

"Bà xã đại nhân, anh sai rồi."

Lạc Anh thả anh ra, sau đó quay một vòng tại chỗ nói: "Như thế nào. Có thể không? Xem được không?"

Kiệt Thụy gật đầu một cái, vẻ mặt nặng nề nhìn Lạc Anh nói: "Lạc Anh, em thật sự quyết định?"

Lạc Anh nhìn Kiệt Thụy, quan sát anh: "Thế nào? Anh sợ?"

Kiệt Thụy lắc đầu, nhìn Lạc Anh nhún nhún vai: "Em cũng không sợ, anh còn sợ cái gì? Chỉ là, lại nói, Phàm Niệm Ngự liên lạc với em không?"

Lạc Anh khẽ cau mày, nhìn Kiệt Thụy không hiểu anh có ý gì, không đến trêu chọc cô thì không phải rất tốt sao? Cô muốn vứt bỏ Phàm Niệm Ngự, mặc dù trong lòng còn có cảm tình với anh, hơn mười năm, làm sao có thể nói quên là quên? Nhưng vừa nghĩ tới anh với những phụ nữ kia, tình tiết cẩu huyết trong tiểu thuyết thì cô phải vung kiếm chém tơ tình.

"Vì sao hỏi như thế? Anh ta không quấy rầy em thì càng tốt chứ sao? Em cần chính là hiệu quả này." Lạc Anh mắt lạnh nhìn anh nói.

Kiệt Thụy rơi vào trầm tư, lông mày khẽ nhíu lên, không đúng, Phàm Niệm Ngự không thể nào ngồi chờ chết, xem ra chuyện thật không đơn giản, không phải có mưu kế lớn hơn chứ. Kiệt Thụy nhìn Lạc Anh, vẫn dặn dò.

"Lạc Anh này, em phải cẩn thận, anh ta càng không có động tĩnh lại càng phải cẩn thận, anh ta nhất định đang vạch ra âm mưu gì đó." Nâng gương mặt tuấn tú trắng nõn lên Kiệt Thụy nói rất trịnh trọng.

Lạc Anh nhìn Kiệt Thụy, lúc này mới cảm thấy có chút không đúng, nhưng nghĩ lại phụ nữ của anh nhiều như vậy, mình chỉ là biển xanh mà thôi, cần gì để ý, Lạc Anh nhìn Kiệt Thụy nói.

"Kiệt Thụy, anh hãy yên tâm đi. Cha em sẽ bảo vệ tốt cho em. Anh không cần lo lắng. Coi như anh ta muốn đụng đến em, cũng phải cân nhắc đến chú Phàm, anh yên tâm đi"

Mặc dù Kiệt Thụy nghe Lạc Anh nói thế, nhưng trong lòng vẫn rất thấp thỏm. Thở dài một tiếng, sau đó ngăn Lạc Anh, mặt cười hì hì nói.

"Lạc Anh ơi, chúng ta đi ăn cơm nhé, mấy ngày nữa chúng ta sẽ phải đính hôn, ai da, bao nhiêu phụ nữ phải tiếc nuối cả đời." Kiệt Thụy làm dáng vẻ rất thua thiệt nói.

Lạc Anh ngẩng đầu lên căm tức nhìn Kiệt Thụy, gạt bàn tay to của anh, đi vào phòng thử quần áo, lưu lại một câu khiến đoàn người mê mang.

"Có muốn em giúp anh một tay tìm ra người phụ nữ đêm đó ở Đế Vương để cho anh ôn lại mộng cũ hay không?" Dứt lời thì bóng dáng màu hồng đã đi vào phòng thử quần áo, lưu lại Kiệt Thụy mặt đen.

Gương mặt tuấn tú của Kiệt Thụy cứ một hồi đen một hồi đỏ, hận nghiến răng nghiến lợi. Cô gái nhỏ này lại dám chế giễu anh. Nghĩ tới người phụ nữ đêm đó thì mặt anh liền đỏ, xem ra anh cần phải đi thăm dò người phụ nữ kia, bắt trở lại làm người tình cũng không tệ lắm. Trong đầu tất cả đều là động tác điên cuồng to gan cùng từng tư thế mê người đêm đó.

*

Cao ốc Phàm thị, Phàm Niệm Ngự nghe thuộc hạ báo cáo, cầm sấp hình trên bàn, gương mặt Lạc Anh tươi cười, hai người trêu đùa. Phàm Niệm Ngự nắm chặt tấm hình, trong nháy mắt hình gấp thành nếp. Lạc Anh cười ngọt ngào biến mất trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ hạnh phúc biến thành dữ tợn.

Đôi mắt Phàm Niệm Ngự trở nên tối tăm, khóe miệng thoáng qua nụ cười như có như không. Mị Ảnh nhìn thiếu gia của mình, sau đó nói rất cung kính.

"Thiếu gia, Lạc thiếu và Lạc phu nhân đã đồng ý, hơn nữa sẽ chủ trì tiệc cưới của bọn họ." Mị Ảnh vừa nói vừa quan sát nét mặt của Phàm Niệm Ngự, thiếu gia này so với Phàm Ngự còn nhiều ranh giới và khí phách hơn. Hơi thở nguy hiểm cùng phong thái vương giả tản ra từ trên người anh làm cho người ta không dám coi thường.

Phàm Niệm Ngự liếc mắt lạnh nhàn nhạt nhìn lướt qua hình rồi đưa ngón tay trắng noãn ra nhẹ nhàng vuốt ve môi mình, khóe miệng cong lên mị hoặc, một ngón tay khác tùy ý gõ lên bàn làm việc.

Con ngươi hẹp dài lạnh lùng khẽ chuyển động, nhìn Mị Ảnh, thanh âm lạnh nhạt nói: "Buổi tối, tôi muốn nhìn thấy Lạc Anh ở biệt thự."

Mị Ảnh hơi sững sờ, suy nghĩ một chút vẫn mở miệng: "Nhưng mà thiếu gia, bên Lạc thiếu sợ rằng…"

Con ngươi sắc bén lạnh lùng của Phàm Niệm Ngự quét về phía anh ta, thanh âm càng thêm lạnh lẽo.

"Mị Ảnh, lúc tôi làm việc khi nào thì cần anh tới dạy."

Mị Ảnh khẽ cúi đầu rồi nói: "Dạ, thuộc hạ sẽ đi làm ngay."

"Nhớ, đừng xem tôi như cha tôi, về sau anh đi theo tôi đấy." Phàm Niệm Ngự chuyển cái ghế qua thanh âm lạnh lùng truyền đến.

"Dạ, thiếu gia. Thuộc hạ cáo lui trước." Nói xong Mị Ảnh cũng đã thối lui khỏi phòng làm việc.

Phàm Niệm Ngự cầm lấy hình Lạc Anh khi còn bé, ngón tay dài vuốt gương mặt như thiên thần của Lạc Anh, đáy mắt có dịu dàng chưa bao giờ thấy, nhưng nhìn lướt qua tấm hình trên bàn, thương yêu trong đáy mắt biến mất trong nháy mắt, bỗng trở nên u ám.

"Lạc Anh, anh sẽ làm cho em biết rằng cả đời này em chỉ có thể là của anh, nửa đời sau em cũng chỉ có thể là của anh." Phàm Niệm Ngự nhìn hình Lạc Anh, khóe miệng khẽ giơ lên, Tiểu Bạch Thỏ cùng sói xám lớn trêu chọc, chỉ biết lang vào miệng cọp. Lạc Anh, đây là con đường em chọn đó.

Đế Vương, Phàm Niệm Ngự, Lãnh Thiên cùng Bạc Dực ở trong phòng bao, tâm trạng của Phàm Niệm Ngự hình như không tệ. Lãnh Thiên nhìn Phàm Niệm Ngự nói.

"Niệm, chẳng lẽ cậu đã hành động. Lại nói, dám động người của nhà họ Lạc, chỉ sợ cũng chỉ có người nhà họ Phàm, có phải hay không, ha ha" Lãnh Thiên nhạo báng.

Phàm Niệm Ngự liếc mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay, khóe miệng khẽ giơ lên. Sau đó đứng lên đi ra khỏi gian phòng bao.

Lãnh Thiên cùng Bạc Dực liếc nhìn đối phương, đều nhún nhún vai bất đắc dĩ, tiếp tục uống rượu.

Hôm nay Lạc Anh tan tầm, mới vừa đi tới bãi đậu xe thì cảm giác có cái gì không đúng, cô vội vã đi đến bên xe của mình thì đã nhìn thấy mấy người đàn ông đi ra. Một người trong đó cô biết, tay cừ nhà họ Phàm, Mị Ảnh.

Lạc Anh cũng đại khái đoán được ý người tới là gì, thật nên để lời Kiệt Thụy ở trong lòng. Lạc Anh nhìn Mị Ảnh, môi anh đào mím chặt, cô không tin bọn họ sẽ làm gì mình, Lạc Anh biểu hiện rất bình tĩnh.

Mị Ảnh tiến lên một bước, chào một cái, sau đó nói: "Lạc tiểu thư, thiếu gia của chúng tôi cho mời."

"Mời? Các người đang mời sao? Nếu là mời, tôi có quyền cự tuyệt, nói cho các người biết bổn tiểu thư không đi." Dứt lời liền muốn rời khỏi bãi đậu xe, nhưng vừa mới xoay người, liền bị mấy người đàn ông vây quanh, Lạc Anh tức giận nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Mị Ảnh.

"Anh có ý gì, anh không biết tôi là ai ư?" Lạc Anh thật bị tức chết, thật không nghĩ tới, Phàm Niệm Ngự thế nhưng thực có can đảm làm?

Mị Ảnh cũng khó xử: "Lạc tiểu thư, vẫn nên đi cùng chúng tôi, tôi không muốn động thủ làm cô bị thương."

Lạc Anh nhìn Mị Ảnh, xoay người muốn rời đi, nhưng chưa đi được mấy bước, cổ bỗng cảm thấy đau, trước mặt bỗng tối sầm thân thể liền đổ xuống. Mị Ảnh đón lấy cô, ôm cô rời khỏi bãi đậu xe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.