Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 19: Dịu dàng chịu phạt



Nghe giọng nói Phàm ngự vô cùng lạnh lẽo, lần này cô thật sự cảm thấy hoảng sợ.

Nhìn thấy hắn từng bước đi về phía mình, cô liền lui lại phía sau, thời điểm sắp té nhanh xuống giường Phàm Ngự kéo cô một cái, một tay ôm lấy eo còn một tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của cô, cự ly của hai gương mặt ở sát gần nhau, có thể cảm giác được hô hấp lẫn nhau

Hô hấp của An Tuyết Thần bắt đầu hỗn loạn, không bởi vì cái gì khác mà bởi vì cô quá sợ hãi.

Cảm thấy An Tuyết Thần lo lắng, Phàm Ngự nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên bắt đầu phun khí nóng lên mặt cô.

“Bảo bối, cô nói xem ta nên trừng phạt cô như thế nào đây?” Vừa nói hắn vừa ngắm nghía gương mặt nhỏ nhắn của cô, giọng nói của hắn vô cùng dịu dàng, đây là điềm báo hắn bắt đầu nổi giận, thật sự khiến cho người ta lạnh rùng mình.

An Tuyết Thần nhìn hắn, tự nhiên hết ý kiến không biết nên nói gì, thật ra là cô đang run sợ.

Phàm Ngự như rất hài lòng trước phản ứng của An Tuyết Thần, độ cong khoé miệng hắn càng lúc càng lớn.

“Thế nào, chịu thua nhanh như vậy sao? Sợ? Làm thế nào đây? Kịch hay vẫn còn chưa diễn mà.” Giọng điệu âm trầm vô cùng tốt.

“Anh… Anh muốn làm gì?” Thật lâu cô mới có thể nói ra một câu.

“Còn có thể nói chuyện cơ à? Tôi còn tưởng là cô sẽ không dám” Hắn cười quỷ quyệt

“Bảo bối, không có gì phải sợ, tôi chỉ là muốn cô nhớ” nói được làm được, hắn liền cắn liếm lỗ tai của An Tuyết Thần “Để cho cô nhớ, cô là hoan lạc ở phía dưới người nào”

Nói xong cũng không dịu dàng như trước xé tan váy của An Tuyết Thần, y phục tản mạn rơi xuống đầy đất, Phàm Ngự đè An Tuyết Thần xuống dưới thân.

# Đã che giấu #

Hôm nay Phàm Ngự hung hăng muốn cô, tựa hồ muốn xỏ xuyên qua thân thể của cô, đụng chạm đến tận linh hồn lẫn nhau.

Rốt cục đến thời điểm trời tối thì hoan ái mới kết thúc.

“A” Phàm Ngự gầm nhẹ một tiếng phóng ra mầm móng của mình, giống như đã chiếm được thoả mãn cực độ, đem đầu mình chôn ở trong cổ cô, nặng nề hô hấp.

An Tuyết Thần đã ngủ mê man, người bình thường sao có thể chịu đựng được sự giày vò của Phàm Ngự, cả một buổi tối buộc phải làm những tư thế bất đồng, biến mình thành người phụ nữ dâm đãng.

Nhìn An Tuyết Thần đang ngủ mê man, Phàm Ngự liền hôn cô một cái.

“Cô vì cái gì phải mà chọc giận tôi?”

(Tiếp theo An Tuyết Thần phát hiện ra bí mật gì)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.