Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 21: Bức ảnh trong thư phòng



Sáng sớm, An Tuyết Thần pha một tách cafe, nhẹ nhàng gõ cửa thư phòng, không thấy có tiếng động, cô liền nhẹ nhàng đẩy cửa ra cũng nhìn thấy bóng dáng Phàm Ngự đâu cả, chỉ nhìn thấy đèn phòng tắm đang bật, chắc là đi tắm thôi. Cô nhẹ nhàng đi tới bên bàn học, đặt ly cafe xuống,nhìn thiết bị lắp đặt cùng kết cấu của thư phòng này, thật là đẹp, đợi chút, hình như là cô đã gặp qua ở đâu rồi, đúng rồi, là phòng làm việc của hắn, nhưng tại sao hắn lại muốn bố trí thư phòng giống phòng làm việc?

An Tuyết Thần đến bên cạnh gía sách, cô đang chọn sách, thì nhìn thấy

một quyển photo album. Tên gọi tình yêu Tường Vi. Tên thật đẹp, đây là điều đầu tiên mà An Tuyết Thần cảm nhận được, cô từ từ mở ra,tấm ảnh khiến cho An Tuyết Thần vô cùng kinh ngạc. Là một cô gái, tóc dài như sóng biển, tất cả đều cùng một người, nhìn quen quen, giống như mình, mình cũng có tóc dài như vậy, hình dáng mắt, rất nhiều rất nhiều điểm đều giống nhau. Ngay cả nụ cười đều không có một chút khác biệt. An Tuyết Thần đang lật tới tờ cuối cùng, một thanh âm lạnh lẽo vang lên bên tai An Tuyết Thần.

"Cô đang làm cái gì." Phàm Ngự nhanh chóng đi tới bên cạnh An Tuyết Thần, đoạt lấy photo album, đẩy An Tuyết Thần ra, không có điểm tựa An Tuyết Thần lập tức té lăn quay trên đất.Mình tại sao lại giống cô gái này như vậy. Khi nhìn Phàm Ngự dùng ánh mắt chán ghét nhìn mình. Cô dường như đã hiểu.Phàm Ngự, ngồi xổm xuống, nâng cằm của cô lên, khuôn mặt tức giận. "Ai cho cô vào phòng, tôi không phải đã nói trước khi

đi vào phải gõ cửa sao? cô ai cho cô chạm vào cô ấy." Hắn dường như là hét lên với An Tuyết Thần.

An Tuyết Thần nhìn bộ mặt tức giận của Phàm Ngự cuối cùng mở miệng nói: "Chúng ta bề ngoài giống nhau như vậ, anh là vì cô ấy mới giữ tôiở bên cạnh. Tôi chỉ là thế thân của cô ấy thôi." An Tuyết Thần thanh âm run rẩy, tại sao biết mình là thế thân lại cảm thấy mất mác.

Phàm Ngự nghe An Tuyết Thần nói như vậy, cũng không nói lời nào, bởi vì cô nói đúng. Chờ đợi câu nói tiếp theo của cô”

"Nếu là như vậy, vậy anh nên để tôi đi, đem bản thân cô ấy giữ ở bên người chẳng phải là tốt hơn." ánh mắt kiên định nhìn thẳng Phàm Ngự.Phàm Ngự nghe An Tuyết Thần yêu cầu mình thả cô, tức giận càng sâu hơn. Nắm cằm cô càng dùng sức hơn.

"Thả cô, cô phải biết rằng cô là do ta dùng tiền mà mua được, còn có một năm, cho nên cô vẫn phải thay thế cô ấy sống ở bên cạnh tôi, không có ý đồ chạy trốn, nếu không tôi sẽ chôn sống cô cùng với người thân của cô, cô biết? Tôi có khả năng làm được như vậy."

Đúng vậy, hắn quả thật có thể làm được như vậy, hắn có thể quyết định người ta sống hay chết. Cô chính là một ma quỷ như vậy.

Đúng, mình là do hắn mua về, có ký tên. Làm sao có thể sẽ thả mình. Diệp Đàn nằm mộng cũng nói như vậy.

Nhìn phàm ngự nhếch miệng cười, An Tuyết thật sự rất đau lòng, nếu đã như vậy còn không bằng vò đã mẻ lại sứt. Hướng tới hắn phải đòi lại dây chuyền.

An Tuyết Thần ngăn không cho nước mắt tiếp tục rớt xuống. Nhìn thẳng hắn nói.

"Anh trả lại dây chuyền cho tôi có được không." Cô là người cả gan nói ra những điều hoàn toàn chọc giận tên Dã Lang này.

Mắt Phàm Ngự đỏ lên giống như một con sói đang đói bụng, tản ra hơi thở nguy hiểm.

"An Tuyết Thần, cô thật là biết chọc giận tôi đấy, cô thật không sợ chết sao?”

"Sợ, đương nhiên sợ. Nhưng phải làm thế nào, tôi còn phải sống cùng anh một năm."

Phàm ngự nhìn ánh mắt bình tĩnh giống như mặt hồ tĩnh lặng, hắn giận ghê gớm, ánh mắt của cô tại sao có thể không có bất kỳ gợn sóng nào. Hắn không cho phép cô nhìn hắn như vậy.

"cô luôn cố ý chọc giận tôi." Phàm Ngự nghiến răng nghiến lợi nói,dáng vẻ giống như muốn ăn cô vào trong bụng. Nhưng An Tuyết Thầncũng không sợ, bởi vì cô đang vì anh Giản của mình mà cố gắng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.