Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 27: Bị tát



Một con đường mòn u tối trong phủ đệ tráng lệ dẫn thẳng tới Binh Khí Khố.

Ở hậu viên Phong phủ, địa phương làm người ta kính sợ nhất không nghi ngờ gì chính là chỗ bản thân Phong Huống dùng để chứa đựng binh khí - Khố phòng.

Tuy rằng hôm nay gác bên ngoài Khố Phòng vẫn là bốn người, nhưng không giống với lần trước. Dù là vậy thì nơi này vẫn được phòng bị một cách nghiêm mật, không hề có chút sơ hở nào.

Ngoại trừ Phong Huống lão gia tử tự mình dẫn đường, căn bản không có một kẻ nào dám tiếp cận nơi đây.

Nhẹ nhàng đẩy cửa đại môn ra, Phong Huống và Doanh Thừa Phong trước sau tiến vào trong một gian phòng lớn.

Về phần Lục Mặc thì sau khi xác định được Phong Huống muốn chỉ dạy cho Doanh Thừa Phong cách rèn sư cấp linh khí đã vội vã cáo từ rời đi.

Bởi vì hắn biết truyền thụ kỹ xảo như thế này ở trong tông môn tuyệt đối là một bí mật, đừng nói hắn không phải là Linh Sư, cho dù là nhìn không hiểu gì, hay là một vị Linh Sư thiên phú cường đại nhưng một khi không được Phong Huống cho phép thì cũng không thể đứng ở bên nhìn.

Đóng cửa lại, Phong Huống than nhẹ một tiếng, nói:

- Thừa Phong! Kể từ hôm nay sợ rằng ngươi sẽ có thêm chút phiền toái.

Doanh Thừa Phong hơi giật mình, nói:

- Phong sư tổ! Đệ tử có thêm phiền toái nào?

Hắn cũng không phải là lo lắng cho an nguy của mình, bởi vì hắn biết chỉ cần Phong Huống còn tồn tại một ngày, thì hắn sẽ còn có cây cổ thụ chống đỡ cho.

Chẳng qua, có thể làm cho Phong Huống cảm thấy khó xử lý phiền toái, chỉ sợ việc cũng không phải là nhỏ.

Phong Huống cười khổ một tiếng, nói:

- Hôm nay Lục Mặc luôn ở đây, đem tất cả mọi biểu hiện của ngươi đều thu vào trong tầm mắt. Đây là chuyện tốt, nhưng nó đối với ngươi cũng sẽ tạo thành phiền toái nhất định.

Doanh Thừa Phong cau mày lại, hắn mặc dù có kinh nghiệm của hai kiếp làm người, nhưng vẫn cảm thấy khó hiểu của lão nhân gia.

Phong Huống nhẹ nhàng vỗ bờ vai hắn, nói:

- Ngươi không nghĩ ra cũng là điều bình thường, bởi vì ngươi hiểu biết không nhiều về bổn tông. - Lão dừng lại một chút, nói:

- Lục Mặc thân là đệ tử đắc ý nhất của Chấp Pháp Đường Đoạn Thụy Thư lão nhận, tuy rằng lão phu dặn dò hắn không đem chuyện này truyền ra ngoài, nhưng hắn nhất định sẽ báo cho Đoạn lão nhi biết.

Doanh Thừa Phong lúc này mới hiểu được, biểu hiện hôm nay của hắn thật sự có chút kinh thế hãi tục, Lục Mặc sẽ tuyệt đối không làm như không thấy gì cả.

Chỉ có điều, chuyện này sau khi truyền ra ngoài, đối với hắn cũng chưa phải là chuyện gì xấu.

Phảng phất như nhìn thấu được tâm tư của hắn, Phong Huống khẽ lắc đầu, nói:

- Thừa Phong! Lão phu lo lắng cũng không phải là Đoàn lão nhi, mà là lo lắng phương pháp rèn của ngươi.

Doanh Thừa Phong thoáng rùng mình, nói:

- Phương pháp rèn của đệ tử có gì không ổn sao?

- Không phải là không ổn, mà là vượt quá mức phạm vi bình thường. - Phong Huống nghiêm mặt, nói:

- Lão phu cả đời kinh nghiệm vô số, cũng từng thấy quá không ít thiên tài Linh Đạo, nhưng mà có thể ở trong giai đoạn sĩ cấp rèn được sư cấp linh khí chỉ có duy nhất một loại người.

Doanh Thừa Phong hơi nhướng mày lên, nói:

- Loại người nào vậy?

Trong lòng hắn thoáng có chút cảnh giác, xem ra ở trên thế giới này thiên tài có không hề ít. Có thể ở sĩ cấp cảnh giới rèn ra sư cấp linh khí, đây mới thật sự là linh đạo cường giả.

Phong Huống nghiêm mặt nói:

- Truyền nhân Linh Đạo thế gia.

Ánh mắt Doanh Thừa Phong thoáng ngưng trọng, nói:

- Linh Đạo thế gia....

- Không sai. Trên thế giới Linh Đạo này, bá chủ duy nhất chính là Linh Đạo thế gia, chỉ có bọn họ mới nắm giữ những bí mật thâm ảo trên Linh Đạo. - Phong Huống than nhẹ một tiếng, nói:

- Trương Minh Vân tuy rằng đã thoát ly gia tốc một thời gian, nhưng quan hệ giữa hai bên vô cùng phức tạp, không thể một đao cắt đứt. Ha ha... Ngươi bái làm môn hạ của hắn, kế thừa thủ đoạn thế gia thật sự không biết là phúc hay họa.

Sắc mặt Doanh Thừa Phong khẽ thay đổi, trước đây hắn mặc dù từng nghe nói quá Linh Đạo thế gia, nhưng chưa từng bao giờ nghĩ tới cỗ thế lực này lại cường đại như vậy, ngay cả Phong Huống cũng phải kiêng kỵ.

Phong Huống trầm giọng nói:

- Lão phu đem phương pháp rèn sư cấp linh khí truyền cho ngươi, ngươi phải luyện tập thật nhiều, nếu như có thể mà nói thì tận lực ẩn nấp phương pháp rèn truyền thừa đặc thù đó đi.

Doanh Thừa Phong chậm rãi gật đầu, bất quá hắn cũng không có vì vậy mà có tư tưởng gánh nặng. Bởi vì những kỹ xảo của hắn cũng không phải là học được từ Trương Minh Vân, cái này gọi là không thẹn với lương tâm, hắn làm sao phải lo lắng.

Phong Huống vung tay lên, đột nhiên nói:

- Chẳng qua, ngươi nếu như nhận được truyền thừa thì coi như là một cơ duyên lớn, vậy thì không cần che giấu. Lúc cần sử dụng thì sử dụng, cũng phải để cho mọi người nhìn thấy thế hệ Linh Sư mới của Khí Đạo Tông chúng ta có thực lực như thế nào. - Hai mắt lão sáng rực lên, nói:

- Nếu Khí Đạo Tông chúng ta có đệ tử khi còn là sĩ cấp đã rèn được sư cấp linh khí, đủ để cho bổn tông đè đầu mấy tông môn kia.

Doanh Thừa Phong trợn tròn hai mắt, hắn tự nhiên biết mấy tông môn trong miệng Phong Huống là những môn phái nào.

Ở trong phạm vi trăm dặm, Khí Đạo Tông không thể nghi ngờ gì chính là môn phái mạnh nhất, nhưng nếu mở rộng phạm vi này ra thì không thiếu những môn phái cường đại có thể sánh vai cùng.

Trong mấy tông môn kia cũng tràn ngập ngọa hổ tàng long, cao thủ võ đạo nhiều không đếm xuể.

Chẳng qua, nghe khẩu khí của Phong Huống, tựa hồ phải xem hắn có thể rèn được sư cấp linh khí không thì mới có thể áp chế được bọn họ.

- Tốt. Lão phu hiện tại truyền thụ cho ngươi phương pháp rèn sư cấp linh khí và phương pháp quán linh, ngươi hãy nghe cho kỹ.

Vẻ mặt Doanh Thừa Phong dần trở nên ngưng trọng, vội vàng nói:

- Vâng.

Hắn thu liễm lại tâm thần, chuyên tâm lắng nghe.

************

Ba ngày sau, trong Khố Phòng, Doanh Thừa Phong ngồi ngay ngắn trên đệm ngồi. Ở trước mặt hắn là một thanh trường kiếm đang lóe lên những tia quang mang nhàn nhạt.

Thanh trường kiếm này cũng không phải linh khí, nhưng cũng không phải là binh khí bình thường, mà là một thanh binh khí có dung nhập Thủy Uân Thạch.

Thủy Uân Thạch là một loại đá ẩn chứa Thủy hệ lực lượng, loại đá này là tài liệu tốt nhất để rèn một thanh Thủy hệ linh binh. Dựa theo một tỷ lệ nhất định dung nhập Thủy Uẩn Thạch dung nhập vào trong tinh cương, làm tăng phẩm chất của binh khí lên, khiến khả năng chịu tải của nó tăng lên rất nhiều.

Đương nhiên, Thủy Uân Thạch chỉ là loại tài liệu phổ thông ẩn chứa Thủy hệ lực lượng mà thôi, cũng chỉ có thể sử dụng trước khi quán linh, còn sau khi quán linh thì lại không thể sử dụng. Cho nên, giá trị của Thủy Uân Thạch thua xa Hỏa Vân Thạch.

Chẳng qua, sử dụng vật này để chế tạo binh khí là thích hợp nhất cho Doanh Thừa Phong tập rèn sư cấp linh binh.

Lấy Minh Linh Châm ra, một tia ánh sáng màu trắng nhỏ từ đầu mũi châm thò ra, nó không ngừng di chuyển ở trên thân kiếm, tạo thành một đồ án linh văn. Bộ đồ án linh văn này thi thoảng lại lóe lên những tia sáng màu xanh nhàn nhạt, trông vô cùng quái dị.

Thật lâu sau, Doanh Thừa Phong mới thu hồi Minh Linh Châm, nhìn đồ án linh văn trên trường kiếm mới hài lòng gật đầu.

Sĩ cấp linh khí và sư cấp linh khí quả nhiên không thể so sánh, ít nhất nói về tài liệu chế tạo cũng đã hơn nhau rất xa.

Thanh trường kiếm ở trong tay hắn mặc dù chưa quán linh, nhưng giá trị của nó cũng không kém hơi sĩ cấp hạ phẩm linh khí bình thường.

Trong phủ của Phong Huống tuy rằng không ít đồ trân quý, nhưng những binh khí có tài liệu như thế này thì lại ít ỏi không có mấy.

Bởi vậy có thể thấy được, sư cấp linh khí và sĩ cấp linh khí là hai loại khái niệm hoàn toàn khác nhau. Phong Huống và Trương Minh Vân, thậm chí còn Bích Thủy Uyển đều nguyện ý cung cấp đại lượng phôi sĩ cấp linh khí được làm bằng tinh cương, nhưng không thể lấy ra được bao nhiêu phôi của sư cấp linh khí.

Nếu Phong Huống không phải tận mắt nhìn thấy hắn xuất thủ, thì cũng không thể tự nhiên đem sư cấp linh binh ra giao cho hắn thử nghiệm.

Cẩn thận kiểm tra hai lần, Doanh Thừa Phong mới xác thực đồ án linh văn trên đó không hề có sai lầm.

Kỳ thật, phàm là đồ án linh văn xuất phát từ Trí Linh, căn bản sẽ không có khả năng xuất hiện chuyện không may. Hắn sở dĩ làm như vậy chính là để cho Phong Huống nhìn mà thôi.

Vị lão nhân này sau khi đem các bước rèn sư cấp linh khí và những điều cần chú ý truyền thụ cho hắn, liền không nói một lời ngồi xuống bên cạnh, dường như muốn nhìn biểu hiện của Doanh Thừa Phong.

Mà giờ phút này, biểu hiện của Doanh Thừa Phong đều rất ổn định, không có nửa điểm sai lầm.

Chẳng qua, công việc tiếp theo mới là một khảo nghiệm, một già một trẻ đều cảm thấy có chút hồi hộp.

Thu liễm tâm thần, Doanh Thừa Phong lấy ra hai viên Phong Linh Thạch, một viên trong đó là Công Kích Chi Thạch cường đại, còn một viên Phong Linh Thạch còn lại tỏa ra ánh sáng màu lam, dường như có một loại ma lực nào đó thu hút cái nhìn của người khác.

Đây là một khối Thủy hệ Phong Linh Thạch ẩn chứa Thủy hệ linh tính khổng lồ, nó cùng với thanh trường kiếm này có thể nói là một tuyệt phối.

Tuy rằng Doanh Thừa Phong am hiểu Hỏa hệ công pháp, nhưng lúc đầu rèn sư cấp linh binh, Phong Huống lại chọn Thủy hệ binh khí có tính ôn hòa nhất.

Thủy hệ binh khí một khi quán linh sẽ mang tới cho binh khí sự tấn công nhẹ nhàng nhất, mà trọng yếu hơn mà loại lực lượng linh tính này sẽ không xuất hiện khả năng cuồng bạo tới mức không thể khống chế được. Ngay cả khi thất bại, người quán linh cũng sẽ không bị uy hiếp tới tính mạng.

Một người có thiên phú linh sư không ngờ muốn vượt cấp rèn sư cấp linh khí, tự nhiên là phải chuẩn bị cho thật tốt.

Nhắm hai mắt lại, Doanh Thừa Phong đem hai viên Phong Linh Thạch bỏ lên hai điểm trên đầu trường kiếm.

Công Kích Chi Thạch tự nhiên là đặt ở mũi kiếm, mà Thủy Hệ Chi Thạch thì đặt ở trên chuôi kiếm. Ngay sau đó, một luồng tinh thần lực rất nhỏ chậm rãi phát tán ra ngoài, chậm rãi xâm nhập vào trong Phong Linh Thạch.

Lực lượng tinh thần là cỗ lực lượng thần bí nhất trên thế giới này, chính bởi vì loại lực lượng đặc thù này cho nên mới có thể khu động được lực lượng linh tính.

Lúc này, dưới sự dẫn dắt của tinh thần lực lượng, lực lượng ở trong hai khối Phong Linh Thạch mạnh mẽ tràn ra ngoài, chảy vào trong thân kiếm.

Vẻ mặt Doanh Thừa Phong tuy rằng không thay đổi, nhưng trong lòng lại thoáng giật mình.

Tuy rằng, hắn đã sớm nghĩ tới rèn sư cấp linh khí nhất định sẽ là một chuyện vô cùng khó khăn. Nhưng khi hắn thật sự bắt tay vào làm thử thì mới biết mình vẫn còn quá mức coi thường việc này.

Hai viên Phong Linh Thạch này cũng là do Phong Huống cố tình chuẩn bị cho hắn, Công Kích Chi Lực và Thủy hệ lực lượng ẩn chứa bên trong đó hơn xa những gì mà trước đây Doanh Thừa Phong thấy trong những viên Phong Linh Thạch bình thường.

Đồng dạng, khi hắn bắt đầu dẫn dắt hai loại lực lượng này liền phát hiện ra tốc độ dung nhập vào thanh kiếm của chúng vượt xa sự tưởng tượng.

Nếu như nói khi nó dung nhập vào một thanh sĩ cấp linh khí, loại tốc độ của nó chỉ giống như một dòng suối nhỏ chảy quá. Như vậy giờ phút này chính là giống như nước lũ cuồn cuộn cuốn đi, phảng phất như muốn đem tất cả mọi thứ cản trở trước mặt phá vỡ hoàn toàn.

Cũng may thanh kiếm phải chịu đựng quá trình quán linh này cũng là vật không giống với bình thường, ngay cả khi đối mắt sự xâm nhập cường đại như vậy mà cũng chưa từng có biểu hiện bị phá hủy.

Chỉ có điều, loại dưới sự tấn công của loại lực lượng khổng lồ này, Doanh Thừa Phong cũng phải chịu áp lực rất lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.