Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 35: Nhà?



Sáng sớm, toàn thân An Tuyết Thần đều ướt nhẹp. Lời của hắn nói không phải là đẩy cô xuống vực sâu hơn nữa.

Đúng. Là như thế ** uy hiếp trắng trợn, nhưng là đối với uy hiếp của hắn cô nên làm cái gì, có thể làm sao đây? Một năm, thật ra thì rất nhanh, nhưng là bây giờ nhìn lại, nó đi rất chậm

Phàm Ngự nhìn cô, trong lòng hiện ra một chút thương hại, nhưng là rất nhanh rồi biến mất. Hắn chính là người như vậy không có bất kỳ tình cảm, bởi vì tình yêu chỉ là ràng buộc hắn. Tất cả nữ nhân với hắn mà nói chỉ là đồ chơi, giải quyết nhu cầu sinh lý thôi.

Hắn thích nữ nhân xinh đẹp, cho nên rất hào phóng cho họ rất nhiều thứ. Nhưng là chỉ có tâm là không thể nào cho họ . Bao gồm hiện tại hắn bên cạnh An Tuyết Thần. Bắt đầu từ bây giờ hắn sẽ không chú ý nữa, sẽ không nhốt cô nữa, hắn muốn trở về làm Phàm Ngự trước kia .

Rất nhanh, xe đã đến biệt thự. Phàm Ngự cũng không để ý gì tới cô, một mình xuống xe. An Tuyết Thần vô lực tháo dây an toàn ra, gian nan bước từng bước đi.

Dì Trương nhìn thấy bộ dạng của An Tuyết Thần, ánh mắt biểu hiện có chút thương cảm. Liếc nhìn thiếu gia.

"Thiếu gia, ngài trở lại, có muốn dùng bữa không." Dì Trương đi tới trước mặt Phàm Ngự nói.

"Không cần." Nói xong tiêu sái sải bước lên lầu.

Dì Trương nhìn An Tuyết Thần toàn thân ướt nhẹp, đau lòng nói.

"Tiểu thư, cô không phải là lại chọc thiếu gia tức giận đấy chứ?."

An Tuyết Thần nhìn dì Trương, không nói gì, chỉ là lắc đầu một cái. Thể hiện không biết hay là không có đây?

"Lên tắm nước nóng,thay quần áo đi, nếu không sẽ bị ốm."

An Tuyết Thần gật đầu , vịn vào thành cầu thang đi lên lầu. Nhìn đứa trẻ bóng dáng nhỏ gầy,dì Trương nặng nề thở dài. Sau đó xoay người trở lại phòng bếp.

Nằm ở trên giường, bởi vì mệt mỏi, cô đã sớm tiến vào mộng đẹp.

Bên trong thư phòng ——

Phàm Ngự ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn người đối diện trong máy vi tính.

"Khôi ảnh, ta một chút nữa sẽ trở về." Chỉ nhàn nhạt nói một câu . Nguồn điện liền bị Phàm Ngự ngắt bỏ.

Nhìn trăng sáng trên trời, Phàm Ngự nhắm lại hai mắt hưởng thụ tinh hoa

tháng này

Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở của rèm cửa sổ len lén chiếu vào. Bỏ thêm vào gian phòng màu hồng một chút ấm áp.

An Tuyết Thần mở mắt. Nhìx tia nắng ấm áp, khóe miệng cười cười.

Sau đó đi vào phòng vệ sinh. Rửa mặt nhanh chóng. Thay đồng phục học sinh đã được chuẩn bị trước.

Phía dưới lầu cũng không có bóng dáng Phàm Ngự . Trong lòng có chút mất mát .

" Dì Trương, thiếu gia đi đâu. Đến công ty sao?" An Tuyết Thần để túi đeo lưng xuống, ngồi vào bàn ăn tò mò hỏi.

Dì Trương đặt ly trà sữa trong tay xuống . Hướng về phía An Tuyết Thần mỉm cười nói.

"Thiếu gia bắt đầu từ hôm nay sẽ không ở chỗ này nữa. Hắn về nhà ở rồi, về sau tôi sẽ nhờ lão Mã đưa đón cô đi học."

"Về nhà? Nơi này không phải là nhà của hắn sao?" An Tuyết Thần tò mò hỏi

"Ừ, đúng vậy, đều là nhà của thiếu gia , nhưng là có tiểu thư nên thiếu gia bảo chúng tôi dọn dẹp căn biệt thự này, để ngài vào ở ." Dì Trương kiên nhẫn giải thích.

An Tuyết Thần gật đầu một cái, ăn xong bữa sáng liền đi học. Nhìn thấy xe ngoài cửa, cũng biết này liền biết là lão Mã mà dì Trương vừa nhác đến.

"Tiểu thư, mời, từ nay về sau tôi tới đưa đón cô đi học." Lão Mã rất khách khí nói. Bởi vì hắn hiểu biết rõ người có thể đê ình cùng lão Trương tới phục vụ khẳng định không tầm thường.

"Ừ, cám ơn, Mã thúc. Về sau gọi ta Tuyết Thần thôi." An Tuyết Thần ngồi ở trong xe nhìn lão Mã ở phía trước nói.

Lão Mã liếc nhìn An Tuyết Thần ngồi phía sau ."Như vậy không tốt đâu. Vẫn nên gọi ngài là tiểu thư thôi."

An Tuyết Thần đối với trả lời của Mã thúc không phải rất hài lòng, sau đó kéo rèm cửa sổ nhìn ra bên ngài.




Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.