Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 38: Bữa trưa thật lòng




Rất nhanh, giờ nghỉ trưa đã đến, đang chuẩn bị dọn dẹp An Tuyết Thần, nhìn thấy Lý Viện đi tới, trong tay còn cầm cái gì đó. Cũng không có quá chú ý.

An Tuyết Thần nhìn Lý Viện.

"Chúng ta đi thôi, mình đã dọn sách vở xong." Nói xong cũng bị Lý Viện kéo đi ra khỏi phòng học.

"Oa, trường học của chúng ta thì ra là còn có nơi đẹp như vậy a. Mình vốn không biết đó?" An Tuyết Thần vừa đi vừa cảm thán.

Lý Viện nhìn An Tuyết Thần, hướng về phía cô mỉm cười nói.

"Đúng vậy a, đây chính là căn cứ bí mật của mình, lúc nhàm chán hay nghỉ trưa mình đều sẽ đến nơi này. Tâm trạng liền tốt."

An Tuyết Thần nhìn Lý Viện gật đầu một cái, sau đó đi trên con đường mòn trồng đầy hoa hồng. Trên mặt nở đầy nụ cười, đem mấy ngày nay học tập mệt mỏi những suy nghĩ không vui gạt sag một bên.

Lý Viện nhìn An Tuyết Thần say mê ở giữa vườn hoa hồng bất đắc dĩ cười nói.

"Tuyết Thần, tới đây, chúng ta đi ăn cơm." Lý Viện hướng An Tuyết Thần đang mải mê trong bụi hoa vẫy vẫy tay.

An Tuyết Thần nhìn thấy Lý Viện đang gọi mình, cũng rất không nỡ rời khỏi đường mòn.

"Chúng ta ăn cái gì à? Không phải nên đi phòng ăn sao?" An Tuyết Thần không hiểu hỏi

Lý Viện nhìn An Tuyết Thần. Thần bí cười cười.

"Cạch cạch cạch, cậu xem." Nói xong liền đem cái gì đó trong tay giơ lên mở ra.

"Oa, là hộp cơm. Bên trong món gì trông cũng ngon." An Tuyết Thần đến bên cạnh Lý Viện hai con mắt mở to vẫn liếc hộp cơm.

Bởi vì không còn tức giận, An Tuyết Thần liền trở lại làm mình trước kia.

Lý Viện nhìn An Tuyết Thần mang bộ mặt tham ăn, cười xấu xa nói.

"Có rất nhiều món, mình nói cho bạn biết nha. Có thịt kho, có cá, còn có rau cải, cái gì cũng có, chủ yếu là còn có thịt bò bít tết. Quán bán hàng, ha ha ha." Lý Viện vỗ hộp cơm của mình kiêu ngạo nói.

An Tuyết Thần chỉ nghe thoii cũng đã thấy thèm. Ánh mắt tội nghiệp nhìn Lý Viện.

Lý Viện không chịu đựng được ánh mắt thương hại của Tuyết Thần.

"Ai nha nha, được rồi, bắt đầu ăn đi, hắc hắc." Nói xong liền mở hộp cơm. Mùi thơm của thưc ăn bên trong hộp bay ra ngoài.

An Tuyết Thần dùng cái mũi của mình hít hà.

"Ừ. Thật giống. Nhanh một chút ăn đi, bụng của mình đang kháng nghị nè." Nói xong liền cầm đũa gắp một miếng thịt kho bỏ vào miệng của mình nhét.

An Tuyết Thần một lần bỏ thức ăn vào miệng là một lần gật đầu.

"Ừ, ăn ngon thật."

"Đó là dĩ nhiên, tay nghề mẹ mình là giỏi nhất." Lý Viện tự hào nói.

An Tuyết Thần liếc cô một cái.

"Không trách được lại mập như vậy?"

"Hừ" chưa từng nghe qua người bên cạnh đều là mỹ nữ sao? Lý Viện bắt đầu kháng nghị nói.

"Mình làm sao lại chưa từng nghe qua a." An Tuyết Thần vừa ăn vừa hỏi.

Lý Viện để đũa xuống, nghiêm chỉnh nói.

"Thế nào chưa nghe nói qua a, bạn xem, mỹ nữ cổ đại không phải là mập sao 》 cái gì Tây Thi, Dương quý phi rồi, đợi chút."

An Tuyết Thần nghe cô nói như vậy cơm trong miệng suýt chút nữa là phun ra ngoài.

"Khụ khụ, ha ha, bạn thật lbuồn cườià, làm sao bạn biết bọn họ chính là mỹ nhân mập?. Hơn nữa, đó là cổ đại, bây giờ là hiện đại. Tại sao có thể đánh đồng với nhau được cơ chứ?"

Lý Viện không phục nói.

"Sao lại không thể chứ? Bạn biết cái gì Khổng Tử a, lão tử a. Luận Ngữ a, không phải là cổ đại sao?"

"Ha ha, Lý Viện bạn thật là trời cao đưa cho mình một niềm vui lớn." An Tuyết Thần ôm bụng của mình cười nói.

Lý Viện trừng mắt liếc cô một cái, sau đó tự nhiên đem các món ngon bỏ vào trong miệng của mình. Cố gắng không để cho An Tuyết Thần ăn.

An Tuyết Thần thấy thế, liền muốn gắp nhiều hơn một chút, nhưng Lý Viện chính là không cho.

Sau lại không có biện pháp An Tuyết Thần hai tay chắp thành hình càu xin. Lý Viện thật là không chịu nổi hấp dẫn. Lập tức liền đem ăn ngon để An Tuyết Thần cùng ăn.

Họ vừa ăn vừa đùa, ăn rất vui vẻ. Trên mặt nở rộ nụ cười là thật lòng phát ra từ trái tim hai người.

Nhưng họ không biết một màn này đã bị Phàm Ngự nhìn thấy.