Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 5: Bị bỏ thuốc 2



Edit: Vân Nhi

Trời dần tối, một chiếc xe thể thao xa hoa lái vào một khu biệt thự trên núi. An Tuyết Thần xuống xe, ngắm nhìn xung quanh căn biệt thự y như cung điện này đến mất hồn. Phàm Ngự cũng xuống xe đi tới bên cạnh cô, nhìn cái miệng đang mở to của cô, nhàn nhạt cười, kéo bàn tay nhỏ bé của cô vừa đi vừa nói: "Một lát sẽ cho cô ngắm thỏa thích, bây giờ chúng ta còn có một chuyện quan trọng hơn phải làm." hắn vừa nói vừa kéo cô đi lên lầu.

An Tuyết Thần chợt khẩn trương. Chuyện quan trọng hơn?

Vừa vào phòng, Phàm Ngự liền đặt An Tuyết Thần lên cửa, một tay ôm chặt thắt lưng cô, một tay nâng cằm cô, để cô nhìn thẳng hắn.

Lúc này, An Tuyết Thần đang khẩn trương hô hấp. Nhìn cô như vậy, Phàm Ngự không nhịn được nữa, hắn hung hăng hôn môi cô.

"Ưm. . . Không."

Nghe tiếng kháng cự của cô, hắn không thèm để ý, càng hôn sâu hơn. Lưỡi hắn nhẹ nhàng cạy hai hàm răng cô ra, quấn chặt đùa giỡn với chiếc lưỡi thơm tho thơm tho của cô. Mút thỏa thích.

Bị Phàm Ngự cưỡng hôn, An Tuyết Thần không cách nào hô hấp. Cô dùng sức đánh thật mạnh vào ngực hắn, thế nhưng dù cô có dùng lực như thế nào cũng không thể khiến hắn dừng lại.

Nhìn gương mặt ửng đỏ của An Tuyết Thần, Phàm Ngự miễn cưỡng rời môi cô, nhìn đôi môi căng mọng bị hắn làm sưng đỏ lên, y như vừa tô son, thật quyến rũ.

Được giải thoát, An Tuyết Thần dùng sức để thở.

"A——"

Không cho cô có thời gian lấy lại sức, Phàm Ngự một tay ôm ngang người cô, đi về phía phòng tắm. Đẩy cửa ra, hắn thả cô vào bồn tắm. Bị nước thấm ướt toàn thân, An Tuyết Thần bắt đầu phản kháng, dùng sức đẩy hắn ra, xông về phía cửa, nhưng khi cô định kéo cánh cửa ra đã bị bàn tay cứng rắn của hắn túm ngược trở lại.

Nhìn An Tuyết Thần hoảng sợ như một con chim nhỏ, Phàm Ngự lạnh giọng nói: "Muốn trốn? Nếu đã lên giường của tôi thì cô nhất định trốn không thoát."

Rất rõ ràng, hành động vừa rồi của An Tuyết Thần đã chọc giận hắn. Phàm Ngự lấy trong ngăn kéo ra một viên thuốc đẩy vào miệng cô, rồi cầm một chai rượu đỏ đổ vào, ép cô phải nuốt xuống. Thấy cô nuốt xong viên thuốc, Phàm Ngự hài lòng buông cô ra.

Lấy được tự do, An Tuyết Thần dựa vào tường dùng sức ho khan.

"Khụ, khụ, anh, anh cho tôi uống cái gì."

"Không có gì, chỉ là một loại thuốc có thể khiến cho đàn bà thoải mái phóng đãng ở trên giường mà thôi." Phàm Ngự thú vị nhìn An Tuyết Thần, chờ đợi thuốc có tác dụng.

"Anh, anh, vô liêm sỉ, sao lại cho tôi uống thuốc kích thích. Đồ biến thái."

Nghe An Tuyết Thần mắng hắn biến thái, mặt hắn lập tức đen lại.

"Biến thái? A, lát nữa tôi sẽ cho cô biết thế nào là biến thái." Nói xong Phàm Ngự lại ném cô vào bồn tắm. Thuốc bắt đầu phát tác, An Tuyết Thần nắm chặt cổ áo cuộn mình lại trong bồn tắm, cô nóng, cô khó chịu tựa như đang sốt cao. Hô hấp cũng bắt đầu dồn dập. Nóng. . .

Cả người An Tuyết Thần nóng ran vô cùng! ! ! Miệng đắng lưỡi khô, cảm giác như lọt vào một bồn nước sôi nóng bỏng, thân thể sắp chịu đựng không được nữa.

Nhìn An Tuyết Thần cố nén khó chịu ngồi trong bồn tắm, Phàm Ngự mỉm cười hài lòng. Hắn bắt đầu cởi quần áo trên người mình, bước vào bồn tắm gỡ hai tay đang ôm chặt ngực của An Tuyết Thần ra, bởi vì nước đã hoàn toàn thấm ướt quần áo của cô nên làm lộ ra bờ ngực trắng ngần cùng nội y màu hồng.

Nhìn cảnh xuân trước mắt, Phàm Ngự hô hấp có chút dồn dập hạ thân đã bành trướng. Hắn xé quần áo đã ướt, giật đứt áo ngực của An Tuyết Thần làm bật ra hai gò bồng đảo cao vút, nơi mà chưa từng có ai nhìn thấy. Phàm Ngự đặt tay lên đó, nhẹ nhàng dùng các đầu ngón tay vuốt ve cô.

"A, ừ, ừ, không cần, không được đụng vào tôi." Dù bị ảnh hưởng của thuốc nhưng An Tuyết Thần còn một chút lý trí phản kháng, thế nhưng loại phản kháng này vô tình như mời gọi, kích thích Phàm Ngự.

"Không cần? Không cần cái gì, ừ? Không thoải mái sao?" Phàm Ngự kéo An Tuyết Thần ngồi lên người mình, thỏa thích hôn mút da thịt cô, khiến cô không kiềm được tiếng rên rỉ. Những ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng mơn trớn, vuốt ve, ma sát da thịt cô, hắn không vội vã, hắn muốn cô phải rên rỉ cầu xin hắn muốn cô.

Bị Phàm Ngự trêu đùa, An Tuyết Thần rốt cuộc cũng hoàn toàn mất hết lý trí, cô đã thua. Cô bắt đầu van xin hắn.

"Cầu xin, xin hãy cho tôi, tôi, tôi muốn." Nhìn biểu hiện của cô, Phàm Ngự rất hài lòng, cắn nhẹ vành tai cô.

"Thế nào? Không chịu nổi. Ừ? Vậy tôi liền thỏa mãn cô." Nói xong Phàm Ngự xoay người đem An Tuyết Thần đặt dưới thân, luồn tay xuống nâng mông cô lên, kéo sát về phía hắn, hung hăng đem phần cương cứng của hắn đi vào trong cô. Hắn cảm nhận được sự khít khao của cô, trán hắn toát ra một tầng mồ hôi.

"A, thật là đau, không cần, không cần."

"Ngoan, bảo bối, cô thật chặt." Nghe cô khóc nấc van xin, hắn cũng không mềm lòng, mà còn cử động nhanh hơn trong cơ thể co rúm vì đau đớn của cô. Gầm nhẹ một tiếng, hắn thỏa mãn phóng thích bản thân trong cô.

"Thoải mái sao? Sẽ không kết thúc ở đây đâu."

Cả đêm liên tục triền miên khiến An Tuyết Thần hôn mê bất tỉnh.

Phàm Ngự bước ra từ phòng tắm, hạ thân chỉ quấn một cái khăn tắm màu trắng. Hắn ngồi xuống mép giường nhìn An Tuyết Thần đang ngủ say, vén vài sợi tóc vương trên mặt cô, đưa lên mũi khẽ ngửi, tà mị cười nói. "Hoan nghênh cô đến địa ngục của tôi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.