Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi

Chương 68: Vị hôn thê của Giản Nam trở về (P1)



An Tuyết Thần liếc mắt về phía Giản Nam, lại phát hiện, hắn cũng đang nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Vậy là ý gì. Thương hại sao? Cô không cần nhất chính là sự thương hại của hắn. Nhịn xuống nước mắt, xoay người, không để hắn nhìn thấy nước mắt của cô, anh Giản của cô đã trở lại, nhưng cảnh còn mà người mất - -An Tuyết Thần rất tự nhiên cất bước rời đi. Bỏ lại khuôn mặt giận dữ của người phụ nữ, và vẻ mặt nghiền ngẫm của người đàn ông.

Người phụ nữ nhìn theo bóng lưng An Tuyết Thần, nép vào lồng ngực người đàn ông làm nũng, nói.

"Ngự, anh nhìn cô ta kìa, nhìn em kiểu gì mà gọi là cô. Bây giờ, những cô gái nhỏ tuổi thật không lễ phép.” Nhưng đổi lại, thái độ điên cuồng của Phàm Ngự, đôi mắt sắc bén giống như chim ưng.

Bị dọa sợ, người phụ nữ không dám nói chuyện nữa. Phàm Ngự nhìn theo hướng An Tuyết Thần rời khỏi, khóe miệng xuất hiện vẻ tàn ác.

Một mình An Tuyết Thần đứng trong thang máy, trong lòng cảm thấy trống rỗng. Cảm giác như cả người bị mất hết sức lực. Cô sao vậy. Đầu nhỏ lắc lắc, chờ cửa thang máy mở ra.

"Đinh - -"

Nhưng, đập vào mắt cô là người đàn ông cô ngày nhớ đêm mong. Cảm giác đầu tiên của cô là Giản Nam đã trở lại, nhưng không phải một mình. An Tuyết Thần nhìn người đàn ông đối diện, nhất thời hô hấp trở nên dồn dập - khó khăn. Trời, đây không phải là mộng du. Còn người phụ nữ bên cạnh, cô có thể nhìn ra mối quan hệ của hai người. Cô nên làm thế nào đây?

Người đàn ông nhìn người trong thang máy ngẩn người, nhưng thoáng cái biến mất, ôm người trước ngực bước vào thang máy. Nhưng An Tuyết Thần lại không hề tức giận, trong khoảnh khắc đó, linh hồn cô như bị rút cạn kiệt rồi.

Thì ra, hắn sớm đã có người yêu, làm sao mà nhớ đến cô chứ? Xem ra, bây giờ hắn đã thăng chức rất nhanh. An Tuyết Thần ra sức bình tĩnh lại, bởi vì đây là phong cách của riêng cô. Đột nhiên từ trong khoảng không vang lên thanh âm bồng bềnh của người đàn ông.

"An Tuyết Thần, cứ cho rằng cô đang mặc đồng phục học sinh thì cô vẫn bị người khác cản lại. Tổng giám đốc Phàm Ngự mời cô một bữa tiệc lớn miển phí. Vị tiểu thư này, hãy nghe lời tôi lấp tức quay trở lại phòng ăn đi. Không nên gây khó dễ cho những người làm công như chúng tôi."

Nghe xong, trên mặt An Tuyết Thần lúc trắng lúc hồng, hơi thở hừng hực chứa đầy căm phẫn.

"À, Nam, anh xem người bọn họ đang nói có phải là cô gái nhỏ vừa nãy hay không.” Thanh âm người phụ nữ nói đầy yêu kiều.

"Tiểu thư à, trên chương trình truyền hình không phải cô nhé, hình như bọn họ đang tìm người."

An Tuyết Thần quay đầu lại, nhìn Giản Nam, nhưng thuận theo đưa mắt nhìn lên trên người cô gái đáng yêu, làn da trắng mịn, khuôn mặt tinh, hai mắt sáng như sao.

Âm thanh lần nữa vang lên, tuy nhiên, nó lại làm cho người khác tan nát cõi lòng.

"An, tiểu thư An Tuyết Thần, nghe lời tôi quay lại đi, cô cũng biết tính tình của ngài Phàm Ngự, đừng làm chúng tôi khó xử."

"Bảo bối, ngoan ngoãn quay lại, tôi không muốn đuổi hết những người này đi. Chẳng lẽ em hy vọng, tất cả bọn họ vì em mà thất nghiệp sao?" Thanh âm trầm thấp mênh mang, tỏa ra hơi thở nguy hiểm, không thể ngăn cản, hắn – Phàm Ngự trời sinh đã là vương giả.

"Em gái nhỏ, mau quay lại đi." Cô gái tốt bụng nhắc nhở.

An Tuyết Thần lấy điện thoại di động ra, nhấn mã số. Bên trong truyền đến thanh âm khàn khàn quyến rũ.

"A lô, bảo bối, muốn về sao?"

An Tuyết Thần tức giận đến run người.

"Phàm Ngự, rốt cuộc anh muốn đùa thế nào nữa."

"Ha ha, tôi nói rồi, sẽ thưởng cho em. Khuôn mặt tức giận của em thật đẹp." Nói xong, ngắt điện thoại luôn.

An Tuyết Thần nhìn quanh bốn phía, khi tầm mắt thấy máy theo dõi, đập mạnh chiếc điện thoại, coi nó như máy theo dõi kia.

Mà Phàm Ngự hai chân bắt chéo, ngồi trước máy theo dõi, khóe miệng hiện ra nụ cười âm u, lạnh lẽo. Bảo bối của hắn đã biến thành bộ dạng mèo hoang rồi.

An Tuyết Thần nhìn điện thoại di động bị hỏng, hung hăng quăng túi sách xuống. Sau đó ấn thang máy để đi lên, nhưng các con số lại đang đi xuống rồi.

Phía sau, một đôi mắt nhìn chằm chằm An Tuyết Thần, mà cô cũng không phát hiện.

"Nam, chúng ta cũng vào phòng này ăn cơm đi, đây chính là phòng ăn của anh Ngự sao?" Người phụ nữ nằm gọn trong ngực người đàn ông, cất giọng dịu dàng.

Thế nhưng, câu nói này truyền đến tai của An Tuyết Thần, tâm liền chấn động, quay đầu nhìn cô gái.

"Cô biết Phàm Ngự?"

Cô gái nhìn An Tuyết Thần từ trên xuống. "Thật ra, tôi là bạn từ nhỏ của anh Ngự. Nam, anh xem, anh Ngự cũng thích cô gái ngây thơ nè."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.